14
“Cái… cái này chẳng giống như kền kền trọc đầu sao…”
Không biết là ai trong đám đông thì thầm một câu.
Thanh Duệ vừa nghe, sắc mặt liền sầm xuống, hung hăng trừng về phía đó.
“Ai! Ai đang nói bậy?
Không thể nào! Bản cung sao có thể sinh ra một con kền kền?
Người đó nói rồi…
Chỉ cần ta nuốt ma hoàn, cùng Khổng Tuyên giao hợp, nhất định sẽ sinh ra Phượng hoàng non…”
Nói đến đây, dường như chợt tỉnh ngộ, nàng vội vàng lấy tay bịt miệng, ánh mắt lấm lét.
Thì ra cái ánh sáng dị thường của trứng… là do ma hoàn.
“Thanh Duệ, ma hoàn là chuyện gì?”
Phụ vương nghiêm giọng, gương mặt trầm như nước.
Trước mặt chư vị trưởng lão và khách quý, dù người có muốn lấp liếm, cũng khó tránh ánh nhìn soi xét của mọi người.
“Phụ vương… nữ nhi chỉ là trong lúc nhất thời hồ đồ, lỡ miệng nói bậy mà thôi… đúng, chỉ là vậy thôi.”
Thanh Duệ vội vã quỳ xuống giữa đại điện, không còn chút ngạo mạn nào như trước.
Sở dĩ nàng hoảng loạn như thế, là bởi hiện nay thần – ma đối lập, chẳng đội trời chung.
Từ đại chiến vạn năm trước, hai bên đều tổn hao nguyên khí, thế hệ sau càng thiếu kế thừa.
Nhưng dù thế, tranh đấu vẫn chưa dừng, ai ai cũng mong tiêu diệt đối phương.
Giữa lúc thiên hạ căng như dây đàn, lại nghe đại công chúa thú tộc nhắc tới “ma hoàn” — ai mà chẳng sinh lòng nghi hoặc?
Liệu tộc Thanh Loan… có còn đứng trong hàng ngũ thú tộc nữa chăng?
Dù phụ vương có thiên vị nàng đến đâu, lần này cũng buộc phải tra xét rõ ràng.
“…Mẫu thân… mẫu thân…”
Tiểu điểu trụi lông kia vẫn líu lo gọi lấy gọi để.
Ngay khi chúng nhân còn đang đợi Thanh Duệ hồi đáp, nàng lại đột nhiên phá lên cười lớn, tiếng cười cuồng loạn dội khắp đại điện.
Tiếp đó, thân hình nàng chợt lóe, hóa thành một con điểu toàn thân đen kịt, tung cánh bay vụt ra ngoài.
Đã chẳng còn hình bóng của trưởng công chúa tộc Thanh Loan năm xưa.
Mọi người nhất thời không kịp phản ứng, để nàng đào tẩu trước mặt bao người.
“Phượng hoàng?
Bản cung không cần nữa!
Thú tộc các ngươi cũng chỉ là nằm mộng giữa ban ngày, cứ mãi ôm lấy thứ không thể có được ấy, hại bản cung khổ sở đến thế này!
Nghe cho kỹ —
Kẻ nào từng sỉ nhục ta, từng tổn thương ta…
Bản cung tuyệt đối sẽ không tha!
Các ngươi cứ sống cho lâu vào, chờ ngày bản cung trở lại — rút sạch lông chim của các ngươi!”
Nói xong, nàng liền xoay người, biến mất nơi chân trời.
Để lại chư vị quần thần trợn mắt nhìn nhau, thần sắc vô cùng khó coi.
Tộc Thanh Loan lại càng mặt mày xám ngoét, không nói nên lời.
Phụ vương đành gắng gượng trấn định, vội vàng lên tiếng xoa dịu các trưởng lão và tộc trưởng các nhà khác.
Cơn náo loạn tạm lui xuống.
Ta lại đột nhiên phát hiện — có vẻ như, mình sắp lâm bồn.
Ta vội kéo Trọng Hoa hồi cung, chưa bao lâu liền hạ sinh năm quả trứng.
15
Nhìn năm quả trứng tỏa ánh sáng lưu chuyển huyền diệu, Trọng Hoa há miệng đến độ suýt không khép lại được.
“Công chúa… lợi hại quá!”
“Là chàng lợi hại.”
Ta không chút do dự khen ngợi lại.
Chỉ thấy sắc mặt Trọng Hoa ngăm ngăm, giờ đây lại ửng đỏ tới tận mang tai.
Từ bài học của tỷ tỷ, chúng ta lựa chọn giữ kín chuyện các hài tử phá vỏ.
Chỉ loan báo là đã sinh nở, mọi chi tiết đều không nhắc đến.
Chúng nhân sau bao lần bị Thanh Duệ đưa lên mây rồi lại dìm xuống vực, nay cũng chẳng còn dám trông đợi gì nhiều.
Ngược lại, họ càng lo lắng cho tương lai thú tộc sau khi Thanh Duệ nhập ma.
Nào ngờ, vào đúng ngày năm quả trứng phá vỏ — thiên tượng dị biến.
Chúng nhân lại ùn ùn kéo tới tẩm cung của ta.
“Lần này khác thường đấy, biết đâu…”
Đại trưởng lão nói được nửa câu, liền lắc đầu thở dài, chẳng dám nói chắc điều gì, sợ lại thêm một hồi công dã tràng.
“Còn không phải sao?
Cái đồ nghiệt súc Thanh Duệ kia sinh tới năm lần, làm ta vui buồn tới lui năm phen, kết quả cuối cùng còn nhập ma!
Đúng là nhục nhã cho thú tộc!”
Trưởng lão tộc Ưng nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ phun nước miếng.
“Có động tĩnh rồi! Có động tĩnh rồi!”
Tiếng reo vang lên giữa lúc chúng nhân bàn tán xôn xao.
Quả trứng đầu tiên khẽ rung động, phát ra âm thanh lốc cốc lốc cốc, tựa hồ tiểu điểu bên trong đang mổ phá vỏ.
Ta nắm chặt tay Trọng Hoa, tim đập như trống trận, không giấu nổi nỗi xúc động trong lòng.
Trong lúc chờ đợi tưởng chừng vô tận, con non đầu tiên rốt cuộc cũng phá vỏ chào đời, chính là huyết mạch thuần khiết của tộc Thanh Loan ta.
So với mấy lứa của tỷ tỷ, chúng nhân dù có phần kinh hỉ, nhưng vẫn chưa đến nỗi sóng lớn trào dâng.
Bởi dẫu hiếm, nhưng tộc Thanh Loan mỗi đời vẫn có thể sinh ra hai ba con như vậy.
Chúng nhân thở dài, ai nấy đều chuẩn bị xoay người rời đi.
16
Chẳng ngờ đúng lúc họ vừa quay lưng, ba đạo hào quang đồng loạt sáng rực giữa trời.
Một đạo đỏ rực, một đạo vàng kim, một đạo tím thẫm.
Chúng nhân kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy ba con tiểu Phượng hoàng vỗ cánh bay lượn trước cung điện, ánh mắt linh động, mang vẻ cao ngạo tự nhiên.
Thế nhưng không một ai bất mãn, tất thảy đều ngỡ ngàng, không dám tin vào mắt mình.
Phượng hoàng, lại thật sự là Phượng hoàng!
Trời xanh có mắt, để huyết mạch Phượng hoàng lần nữa giáng lâm thú tộc!
Lời của đại trưởng lão vừa dứt, toàn trường bùng nổ.
Ai nấy chen nhau tiến lên, mong được tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của thần điểu.
Dù sao, thiên địa này đã vạn năm chưa từng thấy Phượng giáng thế.
Ngay khi mọi người còn đang xô đẩy, tranh nhau mong được hưởng chút khí lành từ tiểu Phượng,
Bốn con non đồng loạt cất tiếng hót vang,
Ngay sau đó, cả bốn cùng hướng về quả trứng cuối chưa nở mà cúi mình hành lễ.
Thấy cảnh ấy, ta và Trọng Hoa đều ngẩn người.
Chúng nhân đang chen lấn phía trước cũng lập tức cứng đờ, không dám nhúc nhích nửa phần.
Cho dù mặt đỏ như gấc chín cũng không dám thở mạnh.
Phụ vương cùng chư vị trưởng lão, thần sắc đầy vẻ khát vọng, lại đan xen ngờ vực.
Ta nghi hoặc nhìn Trọng Hoa, chẳng lẽ… còn có linh cầm vượt trên cả Phượng?
Một đạo hào quang ngũ sắc từ trên cao chầm chậm buông xuống, giải đáp nghi hoặc trong lòng ta.
Cùng theo đó là một tiếng hót vang trời, một con thần điểu ngũ sắc bay vút lên cao, uy áp tràn ngập khắp thiên không.
Chưa kịp định thần, phụ vương cùng toàn thể trưởng lão đã đồng loạt phủ phục dưới đất, cung kính đến rợn người.
Trước mặt ta là một con thần điểu mang uy thế nghênh ngang,
Chính là — Chu Tước.
Một trong tứ linh cổ đại, đã biến mất khỏi nhân gian từ hàng vạn năm trước, truyền thuyết tái hiện ngay trước mắt.
17
“Chu Tước nhất tộc của ta… lại suy bại đến mức này sao.”
Tiểu Chu Tước kiêu ngạo ngẩng đầu, cất tiếng người, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn chúng nhân đang phủ phục.
“Cũng may phụ mẫu ta còn có chút thiên tư.
Còn các ngươi… chậc chậc.”
Dù bị mắng thẳng mặt, chư vị trưởng lão xưa nay ngạo nghễ cũng không dám phản bác nửa câu.
Là Chu Tước đấy.
Sao có thể sai được.
“Thôi được rồi, đây là chút tàn dư truyền thừa của tộc Chu Tước ta, đủ để ứng phó cùng các ngươi.”
Nói rồi Chu Tước vung cánh, từng đạo hào quang rực rỡ vắt ngang trời.
Chỉ cảm thấy tinh thần sáng tỏ, thức hải rộng mở, như có thêm thần thông trong trí.
Chúng nhân phía dưới đồng loạt khấu đầu, cảm kích vô ngần.
“Đa tạ Chu Tước đại nhân ban ơn.”
Chu Tước chẳng đáp lời, chỉ thong thả bay về phía ta và Trọng Hoa.
“Các ngươi là phụ mẫu của ta, cũng coi như có duyên.
Đây là tâm pháp truyền thừa của bản thần, chỉ có huyết mạch tương liên mới có thể tu luyện.
Hôm nay truyền cho các ngươi, xem như hoàn tất nhân duyên kiếp này.”
“Nhưng nếu có kẻ lòng dạ bất chính, có thể thử xem.
Vừa hay ta ngủ yên vạn năm, sớm ngứa tay lắm rồi.”
Nói đoạn, hắn quay đầu nhìn lướt qua đám người đang phủ phục phía dưới.
“Thôi, ta nên quay về.
Hãy chăm chỉ tu luyện, hữu duyên ắt gặp lại.”
Chuẩn bị rời đi.
Không ngờ trời bỗng nổi gió đen mịt mù, từng tầng khí tức u ám từ chân trời cuộn trào kéo đến hoàng thành.
Ánh mắt chúng nhân chấn động, nhìn thấy Thanh Duệ giờ đây đã toàn thân bao phủ hắc khí, khí tức âm trầm.
Phụ vương thân thể run rẩy, trưởng lão càng cúi đầu thấp hơn.
“Chậc chậc… thú tộc ta lại sinh ra kẻ đọa ma, thật khiến người ta ngao ngán.”
“Hahaha!
Không ngờ bản cung lại có ngày trở về, phải không?
Các ngươi – một lũ vô dụng.
Bây giờ biết sợ rồi chứ?
Quỳ xuống, nghênh đón bản cung!”
Thanh Duệ cao ngạo mà cười, ánh mắt lạnh lẽo.
Nàng không nhận ra ánh mắt quái dị của chúng nhân khi nghe nàng nói — ta không có con.
“Muộn rồi.”
“Ngay từ khi sinh ra, ta đã gánh trên vai trách nhiệm kéo dài huyết mạch Thanh Loan nhất tộc.
Vì điều đó, bản cung đã đánh đổi cả hai đời.”
Chúng trưởng lão dưới đất nghe vậy, ai nấy đều lộ vẻ khó hiểu.
“Và ngươi, Thanh Sương.
Cùng là huyết mạch Thanh Loan, vì sao vận mệnh ngươi lại hơn ta?
Kiếp trước ngươi sinh được Bạch Phượng, kiếp này lại có thể lấy được Trọng Hoa, được hắn sủng ái.
Dù không có con nối dõi, ngươi vẫn sống nhẹ nhàng, an yên…”
Lời nàng càng lúc càng cay độc, ma khí quanh người càng thêm nồng đậm.
18
“Hoàng tỷ, chẳng lẽ ngươi thực sự cho rằng vận mệnh của chúng ta dựa vào nam nhân sao?”
Ta nhếch môi, giọng lạnh như băng.
“Kiếp trước, Khổng Tuyên cũng chỉ là phế vật.
Chỉ là ta không gửi gắm hy vọng vào hắn, mà ngày đêm khổ luyện, lúc mang thai đã cận kề đột phá thành Phượng, nên mới sinh ra Bạch Phượng.
Còn kiếp này —
Trước khi ngươi đến, năm con của ta đã phá vỏ.
Không chỉ có Phượng hoàng, còn có cả thượng cổ thần điểu — Chu Tước.”
Nghe xong, Thanh Duệ như mất trí, không ngừng lẩm bẩm:
“Không thể nào… không thể nào…”
Rồi cả người nàng chìm vào màn hắc vụ dày đặc.
“Hôm nay, không ai trong các ngươi được phép rời khỏi đây!
Thứ ta không có được, các ngươi cũng đừng mong giữ được mạng!”
Nàng toan tái diễn chuyện cũ — tự hủy nội đan, kéo tất cả cùng chết.
“Tiểu oa nhi vô tri, ồn ào chết đi được.”
Một tiếng hừ khẽ vang lên.
Chu Tước hiện thân phía sau ta, gương mặt nhỏ bé mà trang nghiêm.
Ta không nhịn được bật cười.
Đổi lại là ánh mắt bất đắc dĩ của hắn.
Hắn tiện tay nhặt một mảnh vỏ trứng, ném về phía Thanh Duệ.
Chỉ nghe một tiếng thét chói tai, hắc khí tan biến.
Thanh Duệ —
Đã hoàn toàn tiêu tán giữa trời đất.
“Từ nay về sau, bất cứ thú tộc nào không nên thân — đây chính là kết cục.”
Dứt lời, Chu Tước quay lưng, bay về phía chân trời.
Thần duyên đã dứt, Chu Tước nên hồi vị.
Chúng nhân đồng loạt quỳ rạp:
“Cung tiễn Thần sứ!”
19
Trước khi hoàn toàn biến mất, Chu Tước quay đầu nhìn ta và Trọng Hoa thật sâu.
Nước mắt ta cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn trào.
Trọng Hoa siết chặt vai ta, dịu giọng dỗ dành:
“Chúng ta sẽ cố gắng tu luyện.
Một ngày nào đó, nhất định có thể gặp lại Tiểu Ngũ của chúng ta.”
Ta gật đầu thật mạnh.
Phải rồi.
Chỉ cần ta luyện thành tâm pháp mà Tiểu Ngũ truyền lại, kiếp trước ta đã suýt thành Phượng, kiếp này có khởi điểm cao như vậy…
Ta không tin ta không làm được.
Kể từ đó, ta cự tuyệt lời truyền vị của phụ vương, vùi mình nơi cung sâu tu luyện.
Cuối cùng, hai ngàn năm sau, ta, Trọng Hoa cùng ba con đều đã đột phá, chỉ còn đợi phi thăng.
Chỉ duy nhất tiểu Thanh Loan không chịu rời đi.
Nó nói muốn ở lại, tiếp nối huyết mạch Thanh Loan, để ngày càng nhiều Phượng hoàng giáng thế nhân gian.
Không hổ là hảo nhi tử của ta!
-Hoàn-