5
Ba năm trôi qua, thời gian nơi núi rừng tựa nước chảy mây bay.
“Thanh Sương, ta cảm thấy đan điền lúc này tràn đầy lực lượng.”
Trọng Hoa nhìn ta, ánh mắt rực sáng.
“Đương nhiên. Hiện giờ chàng đã hoàn toàn hồi phục, dù lúc này ra trận giết địch cũng không thành vấn đề.”
Nghe vậy, Trọng Hoa kích động ôm chầm lấy ta, hơi thở ấm nóng từng đợt lan dọc theo cổ, khiến gương mặt ta cũng không khỏi nhiễm sắc đỏ.
Ta khẽ đẩy hắn ra, gượng trấn định:
“Canh giờ không còn sớm, chúng ta trở về hoàng tộc Loan điểu thôi.”
Ngày hồi cung, vừa khéo trùng với thọ thần của phụ vương.
Ta và Trọng Hoa còn chưa kịp an tọa, tỷ tỷ đã mang vẻ mặt kiêu căng đứng chắn trước mặt chúng ta.
So với ba năm trước, tỷ tỷ lúc này gầy gò đi không ít, toàn thân mơ hồ lộ ra một luồng khí tức mục nát.
Chỉ là bản thân nàng dường như không tự biết.
Ngược lại, Khổng Tuyên đứng bên cạnh, y phục mở rộng, để lộ mảng lớn da thịt trước ngực, ánh mắt từ trên xuống dưới dò xét ta, khiến người ta sinh chán ghét.
“Ôi chao, chẳng phải là muội muội ngoan của ta sao? Cuối cùng cũng chịu trở về rồi à.
Những ngày tiêu dao kia thật khiến người khác hâm mộ, đâu giống ta, vì ba quả trứng kia mà ngày ngày không dám đi đâu.”
Nàng liếc ta đầy đắc ý, rồi tiếp lời:
“Xem ra, ngôi vương này của ta coi như đã chắc chắn rồi.”
Ta chỉ khẽ gật đầu:
“Vậy thì xin chúc mừng tỷ tỷ trước.”
Sau đó không nhìn nàng nữa, chỉ chuyên tâm gắp thức ăn cho Trọng Hoa.
“Chậc, loại nam nhân chẳng ra gì này, cũng chỉ có ngươi coi là bảo bối.”
Nói xong, nàng không chờ ta đáp lời đã nghênh ngang quay về chỗ ngồi.
Ngược lại, Khổng Tuyên vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt mang theo ý đồ bất chính nhìn ta.
“Thanh Sương công chúa dung mạo như hoa, cứ cô độc nơi phòng không khỏi đáng tiếc.
Nếu công chúa không chê, Khổng Tuyên nguyện thay nàng giải ưu, để công chúa sớm sinh hạ huyết mạch Loan tộc.”
Nói rồi còn liếm môi đầy dâm tà.
Bốp!
6
Một tiếng vang lớn khiến mọi người đồng loạt quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Khổng Tuyên chật vật nằm sõng soài trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, gương mặt méo mó, miệng liên tục phun ra máu tươi.
“Dám bất kính với công chúa, đáng chết!”
“Thanh Sương, ngươi thật quá đáng!”
Trọng Hoa bước lên chắn trước mặt ta, ngăn Thanh Duệ đang giương nanh múa vuốt lao tới.
“Thanh Duệ công chúa, là ta ra tay, không liên quan đến Thanh Sương.
Có gì cứ nhắm vào ta.”
Giọng Trọng Hoa lạnh lẽo.
Sau ba năm điều dưỡng, thân thể Trọng Hoa đã cường tráng hơn rất nhiều, không còn vẻ suy nhược ngày trước.
Lúc ngồi thì chưa rõ, giờ vừa đứng lên đã mang theo cảm giác áp bức nặng nề, quả không hổ là chiến thần từng chinh chiến sa trường.
Thanh Duệ nhìn Trọng Hoa trước mắt, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
“Ngươi…”
Tiếng rên rỉ đau đớn của Khổng Tuyên kéo nàng trở lại thực tại.
“Gan thật lớn! Khổng Tuyên là hoàng phu của ta, lại còn là phụ thân của Phượng hoàng, các ngươi dám ra tay với hắn!”
Nói rồi liền định động thủ.
Nhưng còn chưa kịp phát tác, đã bị tiếng cung nữ báo tin cắt ngang.
“Thanh Duệ công chúa, các hoàng tử sắp phá vỏ rồi, xin người mau đến.”
Nghe vậy, Thanh Duệ lập tức vui mừng khôn xiết, quay sang mọi người, rồi xoay ánh mắt mời toàn bộ quần thần trong yến tiệc cùng đến tẩm cung của nàng, nghênh đón Phượng hoàng xuất thế, chứng kiến thời khắc trọng đại của Loan tộc.
Ta vốn không muốn đi, nhưng Thanh Duệ lại nắm chặt tay ta không buông, trên mặt treo nụ cười giả tạo đến dữ tợn.
“Hoàng muội, tuy đời này muội không có cơ hội sinh ra Phượng hoàng, nhưng đến nhìn hoàng nhi của ta, lấy chút hỉ khí cũng tốt.”
Rất nhanh, mọi người, kể cả Khổng Tuyên vừa rồi còn thổ huyết, đều tụ tập trong tẩm cung của Thanh Duệ.
Cùng nhau chờ đợi ba quả trứng kia phá vỏ.
Loan tộc không phải loài chim tầm thường, vỏ trứng cũng đặc biệt cứng rắn.
Chờ đợi suốt hai ngày liền.
Cuối cùng, một quả trứng bắt đầu có động tĩnh.
7
Nhìn tiểu điểu khổng tước đầu tiên phá vỏ, đầu ló ra với bộ lông xanh biếc, Thanh Duệ thoáng chấn động, vẻ đắc ý lập tức hóa thành kinh hoảng không thể tin nổi.
“Không thể nào… Không thể nào như thế được…”
Nàng lẩm bẩm tự trấn an:
“Không sao, còn đứa thứ hai, thứ ba… Nhất định chúng là Phượng hoàng, chắc chắn là như thế.”
Thế nhưng…
Ngay sau đó, cả ba quả trứng đều lần lượt nứt vỡ, bên trong đều là khổng tước non, không một con nào mang huyết mạch Phượng hoàng.
Nàng lập tức phát điên, gào thét rằng nhất định có người đánh tráo trứng của nàng.
Con của nàng và Khổng Tuyên sao có thể là loài khổng tước tầm thường?
Nàng đập phá gần như toàn bộ đồ trong cung điện, rồi gào lên đòi giết chết cung nữ canh giữ.
“Đủ rồi!”
Cuối cùng, vẫn là phụ vương ra tay ngăn lại cơn điên loạn ấy.
Dù yêu thương Thanh Duệ, nhưng hôm nay trước mặt chư tộc, cũng không thể để nàng tiếp tục làm càn.
“Ngươi và Khổng Tuyên còn trẻ, vẫn có thể sinh thêm.
Đừng hồ đồ nữa.”
Nói rồi, người liền dẫn chúng thần đến xem Phượng xuất thế rời đi.
Chỉ là, tin tức Thanh Duệ công chúa mang thai khổng tước mà cứ ngỡ là Phượng hoàng đã sớm lan truyền khắp nơi.
Chúng nhân ngoài mặt không dám cười nhạo, nhưng sau lưng thì lời giễu cợt không dứt, đến nỗi tộc Thanh Loan cũng vì đó mà mất mặt.
Nhưng tất cả điều đó, chẳng còn can hệ đến ta nữa.
Ngay khi trứng khổng tước phá vỏ, ta liền cùng Trọng Hoa trở về tẩm điện.
So với việc nhìn Thanh Duệ phát rồ, chúng ta còn có chuyện trọng yếu hơn để làm.
“Trọng Hoa, có phải lúc này chính là thời điểm chúng ta nên nỗ lực vì giống nòi rồi chăng?”
“Công chúa nói chí phải. Vậy để vi thần hầu hạ người một phen.”
Trọng Hoa mặt đỏ tới tận mang tai, thế mà vẫn tỏ vẻ nghiêm trang bước lại gần.
Nhìn hắn mặt đỏ bừng mà vẫn cố giữ bình tĩnh, ta không nhịn được bật cười.
Chỉ là —
Rất nhanh thôi, ta chẳng còn cười nổi nữa.
Không hổ danh là chiến thần, thể chất kia thực sự… bất phàm.
Ta rưng rưng lên tiếng:
“Ta… ta không chịu nổi nữa rồi…”
“Công chúa cố gắng thêm chút nữa, rất nhanh thôi mà.”
Chỉ là cái “rất nhanh” của hắn, hình như không giống cái “rất nhanh” trong tưởng tượng của ta.
Đêm ấy, ta như con thuyền con giữa đại dương, vùi trong sóng to gió lớn, chìm nổi không ngớt, cuối cùng lạc cả phương hướng.
8
Sáng hôm sau tỉnh lại, trời đã sáng rõ.
Trọng Hoa đang ngồi nơi mép giường, thấy ta tỉnh, liền gãi mũi, có phần xấu hổ mở lời:
“Công chúa vất vả rồi.”
Ta giả vờ giận, trừng mắt nhìn hắn.
Hắn vội nắm tay ta, nịnh nọt:
“Không biết công chúa có muốn cùng ta xuống nhân gian một chuyến?”
“Nhân gian?”
Ta ngơ ngác nhìn hắn.
Trọng Hoa liền mỉm cười giải thích:
“Nhân gian khác xa chúng ta – thú tộc.
Cuộc sống nơi ấy tuy đơn sơ mà thú vị.
Vi thần muốn cùng công chúa làm một đôi phu thê bình thường, cảm thụ thế gian phàm tục.”
Nhìn vẻ mặt chân thành tha thiết của hắn, ta khẽ gật đầu.
Và thế là, hai ta hóa thân phàm nhân, đặt chân đến nhân thế.
Quả thật đúng như lời Trọng Hoa nói.
Nhân gian ngày làm đêm nghỉ, cuộc sống an yên, giản dị mà thấm đẫm tình người.
Chúng ta ẩn mình trong kinh thành, làm một cặp phu thê thường dân.
Hắn mở một tiệm rèn sắt, còn ta thì mở một quán ăn nhỏ bên cạnh.
Cuộc sống bình đạm mà đầy thi vị, là những ngày yên vui mà ta chưa từng có được qua hai kiếp người.
Trong bầu không khí ấy, tình cảm giữa ta và Trọng Hoa càng thêm sâu đậm.
Mỗi ngày mười hai canh giờ, hai ta đều muốn ở cạnh nhau không rời.
Cùng nhau nếm trải hỉ nộ ái ố của nhân gian, cùng nhau cảm thụ cả ly biệt sinh tử.
Khi những người bạn ta quen nơi nhân gian lần lượt rời đi, chúng ta cũng quyết định hồi cung trở về tộc Loan.
Chỉ là vừa mới bước vào cung, liền chạm mặt tỷ tỷ.
Lúc này, nàng đã khác xưa rất nhiều, thế nhưng — lại một lần nữa mang thai.
Bụng lớn vượt mặt, gò má gầy gò nhô cao, sắc mặt âm u, giữa hai mày còn ẩn hiện tia u khí mơ hồ.
Thấy ta và Trọng Hoa tay trong tay cùng nhau tiến vào, nàng ôm bụng lớn, mặt đầy ghen tức:
“Chà, chẳng phải là muội muội thân yêu của ta đây sao?
Cùng muội phu đi ngoạn du sơn thủy trở về rồi à? Có tin mừng gì chưa vậy?”
“Không dám phiền tỷ tỷ nhọc lòng.”
Thấy ta thản nhiên, không đáp trả gì đáng kể, nàng liền quay sang nhìn Trọng Hoa, trong mắt thoáng hiện một tia kinh diễm.
“Đừng trách tỷ tỷ không nhắc nhở các ngươi. Giờ có tình cảm tốt đến đâu cũng vô ích, không có con cái thì chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng đáy nước.
Đương nhiên, nếu các ngươi đều không sinh nổi thì còn có thể bạc đầu cùng nhau.
Chỉ là… vương vị, vẫn là của ta mà thôi!”
Nói xong, nàng đưa tay che miệng cười khúc khích, chỉ là nụ cười ấy ghép lên gương mặt tiều tụy hiện tại, trông thế nào cũng quái dị.
Chưa kịp để nàng tiếp tục châm chọc, đã thấy hai con chim bách linh non bay đến, cất tiếng gọi:
“Mẫu thân, mẫu thân, Tiểu Bát đói bụng rồi.”
Sắc mặt của tỷ tỷ thoáng chợt lộ ra vẻ tức giận:
“Đói thì không biết tìm cung nữ hay sao?
Cút đi, chướng mắt!”
Ta khẽ cong môi:
“Tỷ tỷ thật là biết lo cho tương lai của hoàng tộc chúng ta, đến cả Tiểu Bát cũng đã có rồi.
Không biết Tiểu Phượng của tỷ sẽ là đứa thứ mấy đây?”
Nghe vậy, sắc mặt tỷ tỷ đen sầm lại, giơ tay toan đánh, nhưng bị Trọng Hoa kịp thời giữ lại, rồi hất mạnh ra xa.
Thấy không chiếm được chút lợi nào, ánh mắt tỷ tỷ lướt qua một tia độc ý, liền quay sang gắt lên với hai tiểu bách linh đang co ro bên cạnh:
“Còn ngây ra đó làm gì?
Mau cút về!
Nói bao nhiêu lần rồi, không được phép tùy tiện lộ diện làm mất mặt bản cung!”
Dứt lời, nàng xoay người bỏ đi.