Ta là một cung nữ quét dọn, sau khi được thiên tử sủng hạnh thì được phong làm Quý nhân và sinh ra long tử.
Khi con trai ta ba tuổi, vì ham chơi nên chạy đến Ngự hoa viên, lại bị vị công chúa kiêu căng hung hãn ném xuống hồ Ngự.
Chỉ vì nàng ta làm rơi một cây trâm và nghi ngờ con ta tham lam, tay chân không sạch sẽ.
Ta quỳ rạp dưới đất vừa khóc vừa dập đầu, cầu xin nàng tha cho con trai ta.
Công chúa lại khoác đại bào hồ ly dày cộm, nheo mắt cười nhìn nó vùng vẫy trong làn nước.
Nước hồ mùa đông lạnh thấu xương, con ta dần dần không còn động tĩnh, chìm nghỉm dưới lớp băng tuyết.
Ta từng bước từng bước dập đầu lên Kim điện, cầu xin hoàng thượng cho con ta một công đạo.
Trong điện, hoàng đế đang trêu đùa cùng quý phi, công chúa được cưng chiều ngồi cạnh hai người vô cùng vui vẻ.
Nghe nói ta đang quỳ ngoài điện, hoàng đế chỉ nói: “Muốn quỳ thì cứ quỳ, đứa nhỏ kia chết là do mệnh y không tốt, không xứng là con của trẫm.”
Chỉ trong một đêm, ta trở thành trò cười trong hậu cung, bị chết cóng trong trời đông giá rét khi quỳ mãi ngoài sân.
Trời xanh thương xót, ta vậy mà sống lại, lần này ta lập tức trói con mình vào ghế, không cho đi đâu cả.
Nào ngờ, lần này công chúa lại ném chết một đứa trẻ khác!
Vừa trói con lên ghế xong, cung nữ Thúy Liễu của ta đã hớt hải xông vào:
“Chủ tử không hay rồi, công chúa làm mất trâm, đang nổi giận lôi đình trong Ngự hoa viên, bắt được một tiểu thái giám đó!”
Tim ta run lên, vội bảo Thúy Liễu trông con cẩn thận, còn ta thì một mình chạy đến Ngự hoa viên.
Vừa đến gần hồ Ngự, liền thấy công chúa đang ném một đứa trẻ xuống hồ.
Đứa trẻ ấy mặc y phục của tiểu thái giám, không ngừng vùng vẫy trong nước cầu xin tha mạng.
Công chúa ôm lò sưởi trong tay cười nói: “Hừ, nhỏ tuổi mà tay chân không sạch sẽ, phải phạt!”
Một luồng khí lạnh xộc thẳng lên tim, đứa trẻ trong hồ vừa nhìn thấy ta liền hét to: “Vân nương nương cứu con! Vân nương nương… gụm gụm…”
Công chúa liếc mắt nhìn ta, tuổi còn nhỏ nhưng trong mắt đã đầy độc ác và khinh thường.
“Vân quý nhân cũng đến rồi, chẳng lẽ là đau lòng thay cho tên nô tài này sao?”
Ta run rẩy cúi đầu cầu xin: “Xin công chúa tha cho đứa trẻ ấy, nó dù gì cũng còn nhỏ.”
Vừa nói, ta vừa lén liếc về phía hồ.
Chỉ thấy tiểu thái giám ấy chừng bốn năm tuổi, da dẻ trắng trẻo mịn màng, làn da trong nước đã tím tái vì lạnh.
Không hiểu sao, ta lại cảm thấy nó có chút quen mắt.
Còn chưa kịp nghĩ ra đứa trẻ ấy là ai, nó đã kiệt sức chìm xuống.
Công chúa chống cằm nghiêng mắt nhìn ta: “Vân quý nhân thấy bổn công chúa độc ác lắm sao?”
Ta cúi đầu run lẩy bẩy, không dám trả lời.
Tuy ta có lòng thương tiếc tiểu thái giám ấy, nhưng nếu chọc giận công chúa, ta và con trai sẽ không giữ được tính mạng.
Công chúa bỗng cười lạnh: “Một tên hoạn quan thôi, chết thì chết, chết rồi là mệnh y không tốt.”
Lời công chúa vang lên trong đầu ta lại trùng khớp với câu nói kiếp trước của hoàng đế.
Phụ nữ con nhà hoàng gia, đứng trên vạn người, chưa từng coi trọng sinh mạng kẻ khác.
Ta quay đầu nhìn, mặt hồ đã yên tĩnh, nếu còn không cứu, đứa nhỏ ấy sẽ mất mạng!
Ta cắn răng, dứt khoát vén váy quỳ xuống: “Xin công chúa tha cho nó một mạng, thần thiếp nguyện thay nó chịu phạt!”
Công chúa nhướn mày, như đang suy nghĩ gì đó rồi nói: “Ngươi căng thẳng vậy, chẳng lẽ tên tiểu thái giám kia là Lục hoàng đệ của ta?”
Tim ta đập thình thịch.
Nó tuyệt đối không phải con ta, con ta vừa bị ta đích thân trói trong tẩm điện.
Ta vội lắc đầu: “Công chúa điện hạ, đây không phải nhi tử của thần thiếp, nhưng dù gì nó cũng là một sinh mạng……”
Ta cứ tưởng nàng biết đứa trẻ không phải con ta rồi sẽ cao tay nhường một bước,
nào ngờ công chúa lại dựng thẳng lông mày, tức giận nói: “Không phải con ngươi thì ngươi ra vẻ cái gì?”
“Một mạng tiểu thái giám cũng tính là mạng? Còn không bằng một con chó trong cung mẫu phi ta!”
Tất cả các thái giám có mặt đều cúi thấp đầu, không ai dám hé răng.
Ta run rẩy cắn răng nói: “Công chúa, là ta nói dối, đứa nhỏ kia chính là nhi tử của ta, ta cầu công chúa tha cho mẹ con ta một con đường sống!”
“Hừ, biết ngay là tên nghiệt chủng kia, nhỏ tuổi mà tay chân đã không sạch sẽ, ta là trưởng tỷ, đương nhiên phải dạy dỗ nó cho tử tế!”
Ta siết chặt tay, lửa giận dâng trào trong lòng.
Cho dù đứa trẻ kia có phải con ta hay không, nàng cũng muốn giết.
Một mạng người, vậy mà lại không bằng một con chó trong cung mẫu phi nàng!
Ta dứt khoát đứng bật dậy giận dữ nói: “Nhi tử của ta cũng là hoàng tử, công chúa mắng nó là nghiệt chủng, chẳng phải đang mắng cả thánh thượng? Vậy công chúa ngươi tính là cái gì?”
Sắc mặt công chúa thoáng cứng lại, dường như không ngờ một nữ nhân nhát gan như ta lại dám phản bác nàng.
Trên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng hiện lên một tầng giận dữ nhàn nhạt.
Thị nữ bên cạnh vội chỉ vào ta mắng: “To gan, ngươi chỉ là một Quý nhân nho nhỏ, dám ăn nói vô lễ với công chúa!”
Ta mặc kệ, cúi đầu cởi ngoại bào, tháo giày tất, chuẩn bị nhảy xuống nước cứu người.
Đứa nhỏ này đã thay con ta chết, cho dù ta có chết cũng phải cứu lấy một mạng cho nó!
Thấy ta muốn nhảy hồ cứu người, công chúa giận dữ.
Nàng tiện tay rút roi mềm ở thắt lưng chỉ vào ta mắng: “Hôm nay bản công chúa chính là muốn nó chết! Ngươi mà dám xuống thì đừng hòng bò lên!”
Lời vừa dứt, ta lập tức nhảy vào hồ nước lạnh buốt.
Kiếp trước, đợi đến khi ta chạy tới bờ hồ, con trai đã trở thành một cái xác lạnh ngắt dưới đáy hồ.
Nỗi đau ấy, cả đời ta cũng không muốn nếm trải lại lần nữa.
Nước hồ buốt giá như muốn xuyên qua tận xương tủy.
May mà trời còn thương, không lâu sau ta đã tìm được đứa trẻ, kéo nó nổi lên mặt nước.
Nhưng vừa đến gần bờ, cánh tay ta chợt đau nhói.
Một vết máu dài xé rách từ ống tay áo, ta theo phản xạ rút tay về.
Công chúa đứng trên bờ khinh khỉnh nhìn chúng ta: “Hai mẹ con ngươi đúng là tâm ý tương thông, hôm nay mà không trả trâm cho ta, thì đừng mong lên bờ!”
Ta suýt nữa bật cười vì giận, trâm gì chứ, ta thậm chí còn chưa từng nhìn thấy!
Ta thân phận thấp kém, bình thường chỉ gặp công chúa mỗi dịp lễ tết, sao có khả năng lấy trộm trâm của nàng?
Đứa trẻ tựa vào vai ta không động đậy nữa rồi.
Nếu không nhanh chóng truyền ngự y, nó sẽ không qua khỏi.
Ta cố nén giận, khẩn cầu: “Cầu công chúa rộng lòng từ bi, chúng ta không dám nữa đâu, bất kể là trâm nào, nô tì cũng lập tức đi tìm cho người!”
“Ngươi tưởng ta thật sự để tâm đến cái trâm đó sao?” Công chúa bĩu môi, lại quất roi một cái nữa.
Thấy sắp đánh trúng đứa trẻ trong lòng, ta vội xoay người lại, roi dài quất trúng lưng ta.
Cơn đau nóng rát cùng cái lạnh thấu xương khiến toàn thân ta co rút, suýt nữa chìm xuống đáy hồ.
Ta cắn răng trèo lên bờ, lại cố hết sức kéo đứa nhỏ kia lên theo.
Không ngờ roi của công chúa quá nhanh, đánh thẳng lên mặt đứa trẻ.
Thân thể nó giật lên một cái, chậm rãi trượt xuống hồ, mặt nước nhanh chóng loang một tầng máu.
Ta muốn nắm lấy nó, nhưng lại không còn chút sức lực nào.
Lần này có cho dù là thiên vương lão tử tới cũng vô phương cứu mạng.
Công chúa thu roi lại cười: “Đây là kết cục của kẻ dám chống đối ta!”
Ta nằm rạp trên nền cỏ lạnh lẽo bên bờ, nhịn không được hỏi: “Tại sao? Chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì?”
Công chúa ngẩng đầu, như con mèo kiêu ngạo: “Ai bảo ngươi sinh ra cái thứ nghiệt chủng khiến bản công chúa không vui?”
“Ngươi cũng ngoan ngoãn một chút, đừng mơ mách lẻo, nói không chừng còn giữ được mạng, phụ hoàng sẽ không quan tâm đến thứ tiện nhân như ngươi đâu.”
Ta bò dưới đất, như đã nhận mệnh mà nhắm mắt lại, một bóng xanh biếc lại vụt qua trước mắt.
Đồng tử ta co rút, không thể tin nổi mà gượng gạo bò dậy.
Đứa nhỏ đó, đứa nhỏ đó chẳng lẽ là…
Ta gắng gượng đứng lên, đột ngột nhào tới kéo lấy y phục của công chúa.
“Lập tức sai người kéo đứa trẻ lên cho ta! Lập tức!”
Công chúa bị dọa sợ nhảy dựng lên, dùng lực mạnh đẩy ta ra:
“Ngươi điên rồi sao?”
Khóe miệng ta va vào tảng đá, bật máu, nhưng ta cũng chẳng kịp lau.
Ta lại nhào tới, rút thẳng cây trâm bạc trên đầu, kề lên cổ công chúa.
“Mau bảo người vớt nó lên, nếu không ta không ngại cùng công chúa chết chung!”
Tay ta dùng lực, cổ công chúa lập tức hiện ra một lỗ máu nhỏ.
Nàng thét lên bám lấy cánh tay ta: “Tiện nhân, mẫu phi và phụ hoàng ta sẽ không tha cho ngươi! Ta sẽ khiến họ tru di cửu tộc nhà ngươi!”
Tay ta càng siết chặt, nàng gào càng to: “Có công chúa chôn cùng, cả nhà ta chết cũng cam lòng!”
Cuối cùng công chúa vẫn sợ, vội vàng sai người kéo đứa nhỏ kia lên.
Nhưng lúc kéo được lên, nó đã không còn hơi thở nữa rồi.
Ta vẫn không thể cứu được nó.
Ta bất lực quỳ sụp bên cạnh đứa trẻ ấy, hai mắt nó nhắm nghiền, trên mặt có một vết roi sâu đến tận thịt, đã chẳng còn dáng vẻ sống động khi xưa.
Vài thái giám nhanh chóng đè ta xuống, má ta bị ép chặt xuống nền đất, da thịt rát bỏng vì ma sát.
Công chúa ôm cổ, nước mắt ròng ròng vì đau: “Tiện nhân ngươi, ta nhất định sẽ khiến cả nhà ngươi phải chết!!!”
Ta cụp mắt không nói, ai chết còn chưa biết được.
Lúc quý phi và hoàng thượng vội vã tới nơi, lòng đau như cắt.