Cha mẹ chê ta vừa mới sinh ra đã xấu xí, tiện tay ném xuống Ma Uyên vạn trượng.
Sau đó, họ lại đón tiểu công chúa Khổng Tước tộc về Thiên Đình, nâng niu chiều chuộng, yêu thương trăm bề.
Cha là rồng, mẹ là phượng.
Còn ta khi mới sinh ra, trông như một con gà con trụi lông.
Mẫu thân Phượng Hoàng lắc đầu, lạnh nhạt nói:
“Thứ này sao có thể là con do ta sinh ra? Ta là Phượng Hoàng xinh đẹp kia mà.”
Phụ thân Long tộc nổi giận:
“Ta là Long Thiên Tử tung hoành phong vân, sao lại có một đứa con gái giống gà con thế này?”
Họ liền ném ta khỏi Thiên Đình.
Từ trên cao rơi thẳng xuống Ma Uyên.
Bốn phía tối đen.
Ta vỗ đôi cánh nhỏ yếu ớt, vẫn không sao chống lại được lực rơi.
Trong sợ hãi, ta gọi mẫu thân, gọi phụ thân,
nhưng chỉ đối diện với ánh mắt chán ghét của cha mẹ nơi vạn dặm không trung.
Trong lòng ta tuyệt vọng.
Cuối cùng, ta rơi thẳng vào mâm thức ăn của Ma Tôn.
Ma Tôn trong truyền thuyết đáng sợ lúc này đang nhóm lửa nấu ăn, miệng lẩm bẩm:
“Cho hành hay không cho hành, cho hành hay không cho hành, ăn hành hay không ăn hành…”
Hắn dường như đang do dự có nên cho hành hay không.
Rồi hắn quay đầu, trông thấy trong chiếc đĩa đã rửa sạch tinh tươm của mình, có một ta đang nằm đó.
Ma Tôn nhấc ta lên.
Hắn cao gần hai trượng, gương mặt tuấn mỹ phóng đại trước mắt ta.
Hắn hỏi:
“Gà ở đâu ra thế này?”
Ta uất ức lau nước mắt.
Ta không phải gà.
Ta là Phượng Hoàng.
Ma Tôn xách ta lên, định đưa vào miệng:
“Làm gà hầm nấm hay gà xào cung bảo đây?”
Ta sợ hãi run lẩy bẩy.
Ma Tôn thở dài một tiếng:
“Thôi vậy. Tha cho ngươi. Tiểu đồ vật, bản tôn nuôi ngươi.”
………………
1
“A.”
Ta há to miệng, ngây người nhìn Ma Tôn.
Từ khi còn ở trong bụng mẫu thân, ta đã nghe nói Ma Tôn hung thần ác sát, là một đại ác nhân.
Rơi vào tay hắn, ắt hẳn là ch/ế/t chắc rồi.
Ma Tôn đưa tay bóp nhẹ đôi cánh nhỏ của ta:
“Không biết thứ tiểu vật này nuôi kiểu gì? Nó còn phải bú sữa sao?”
Ta nhìn chằm chằm vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Ta là một đứa trẻ hiểu chuyện, biết tự mình ăn cơm.
Thế là ta cúi đầu, lao thẳng vào trong ngực hắn, mổ liên hồi.
Ma Tôn thét lên:
“Mổ ta làm gì? Bản tôn là nam nhân!”
Hắn tiện tay ném ta sang một bên, sai thuộc hạ đưa ta đi, bảo họ cho ta ăn.
Ở Ma Uyên, ta nhìn thấy một tấm gương.
Trong gương có thể nhìn thấy phụ thân, mẫu thân và tình cảnh ở Thiên Đình.
Mẫu thân ôm tiểu công chúa Khổng Tước tộc vừa mới sinh không lâu, tên là Uyển Uyển, mỉm cười nói:
“Vẫn là Uyển Uyển xinh đẹp nhất.”
Nàng cười rạng rỡ, rồi quay sang phụ thân nói tiếp:
“Chỉ có Uyển Uyển xinh đẹp như vậy mới xứng làm con gái ta. Không giống Chước Hoa xấu xí kia. Chước Hoa vốn chẳng xứng làm con gái ta, vừa ngốc vừa xấu.”
Chước Hoa là cái tên phụ thân mẫu thân đặt cho ta khi ta còn ở trong bụng.
Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa.
Khi ấy, họ từng đặt vào ta biết bao kỳ vọng.
Máy gương chuyển cảnh.
Phụ thân lạnh lùng nói, giọng đầy chán ghét:
“Vừa rồi thuộc hạ bẩm báo, con nghịch nữ đó đã rơi vào Ma tộc. Tốt nhất là bị Ma tộc g/i/ết ch/ế/t. Xấu xí như vậy, sao xứng làm con gái của ta?”
Mắt ta đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
Khi còn ở trong bụng mẫu thân, ta từng dùng thần thức nhìn thấy phụ thân vì ta mà gom góp đầy một gian phòng đồ chơi.
Phụ thân nói, sẽ mang hết những món đồ chơi thú vị nhất thiên hạ cho ta.
Bất luận là bảo vật của Yêu tộc hay Ma tộc, chỉ cần phụ thân để mắt tới, ông đều không tiếc thân mình đoạt lấy, nói rằng sau này sẽ cho ta làm đồ chơi.
Vì chuyện đồ chơi ấy, phụ thân đã nhiều lần bị trọng thương.
Mẫu thân cũng từng tự tay dệt cho ta rất nhiều y phục.
Có lúc, mười đầu ngón tay nàng đều rớm m/á/u, đỏ tươi.
Ta thương phụ thân mẫu thân, sợ họ vất vả, sợ họ bị thương, nên mới sớm chào đời.
Nhưng khi phụ thân mẫu thân nhìn thấy ta còn chưa phát triển hoàn chỉnh, họ lại vứt bỏ ta.
Những bộ y phục từng định may cho ta, mẫu thân đều đem hết cho tiểu công chúa Khổng Tước tộc.
Phụ thân đem cả gian phòng đầy ắp bảo vật lượm khắp Tam Giới, vốn định làm đồ chơi cho ta, nay lại tặng hết cho tiểu công chúa Khổng Tước tộc.
“Hai chúng ta nhất định sẽ bồi dưỡng Ngu Uyển Uyển thành tiểu Phượng Hoàng lợi hại nhất thế gian.”
Cha mẹ nói, Khổng Tước có ba phần huyết mạch Phượng Hoàng, sau này có thể nuôi dưỡng làm người kế thừa của họ.
Ma Tôn đưa tay vuốt nhẹ lên đầu ta, giọng thản nhiên:
“Ngu Uyển Uyển dù có lật tung trời, cũng chỉ là một con Khổng Tước, không sánh được với Chước Hoa nhà chúng ta.”
2
Một tên tiểu binh Ma tộc chỉ vào ta, nói với Ma Tôn:
“Đại nhân, ngài thật sự không định đem con gà này hầm canh sao? Nếu muốn hầm, thuộc hạ sẽ nhổ lông cho ngài, rồi chặt thành từng khúc.”
Ta tức đến mức vỗ đôi cánh nhỏ, lao tới mổ thẳng vào đầu tên tiểu binh:
“Ta không phải gà. Không phải gà. Ta là Phượng Hoàng.”
“Đại nhân, con gà này sao còn biết tấn công người vậy? Thuộc hạ đâu có nói sai. Giá trị lớn nhất của con gà này với Ma Tôn đại nhân, chẳng phải là làm gà hầm nấm sao?”
Ánh mắt Ma Tôn lướt qua người ta.
Ta run lẩy bẩy.
Ta không ngon đâu.
Ma Tôn nói với tên tiểu binh:
“A Hổ, lui xuống đi.”
Tiểu binh lui xuống, vừa đi vừa gãi đầu, trăm mối không hiểu:
“Ma Tôn đại nhân từ khi nào lại dịu dàng như vậy?”
Ma Tôn ôm ta vào lòng, cúi đầu nhìn một lúc, trầm ngâm nói:
“Trông thì cũng ra dáng ra hình. Ta biết rồi, ngươi là…”
Mắt ta lập tức sáng rực, nhìn hắn không chớp.
Hắn nhận ra ta là Phượng Hoàng rồi phải không.
“Ngươi là gà.”
Sắc mặt Ma Tôn nhàn nhạt, tiện tay rút từ trên người ta một sợi lông.
Ta hoàn toàn sụp đổ.
Ta cắn hắn, cắn hắn.
Hắn giả bộ bỏ chạy.
Ta đuổi theo phía sau, giơ đôi cánh nhỏ lên, muốn quạt hắn.
Trong hội nghị Ma tộc.
Ta cuộn mình bên chân Ma Tôn, lén lút nhìn xuống phía dưới, nơi tụ tập hàng ngàn Ma tộc.
Ma tộc phẫn nộ hô vang:
“Thiên Đình đã tung tin, nói rằng tiểu Phượng Hoàng mới sinh của họ là Chước Hoa đã rơi vào Ma tộc chúng ta. G/i/ết Chước Hoa đi.”
“Người của Thiên Đình đã khiến vô số gia đình Ma tộc tan nát. Huyết mạch Thiên Đình với Ma tộc chúng ta vốn đã dơ bẩn. Nhất định phải tìm ra con Phượng Hoàng non kia, xé xác làm tám mảnh, băm thành thịt nát.”
Ta co rúm trong góc, run rẩy không ngừng.
Âm khí xung quanh lạnh lẽo đến thấm xương.
Ma tộc căm hận Thiên Đình.
Ta nhìn thấy giữa đám Ma tộc kia, rất nhiều người thân thể không còn nguyên vẹn.
Những thương tích ấy, đều là để lại từ cuộc chiến giữa Thiên Đình và Ma tộc.
Đột nhiên, một vị Ma tộc tướng quân xách ta từ trong góc lên:
“Ma Tôn đại nhân, đây chính là con Phượng Hoàng kia. Thuộc hạ có kỹ năng đặc biệt, có thể phân biệt huyết mạch Phượng Hoàng. Con Phượng Hoàng này lại biến thành dáng vẻ gà, định che mắt qua ải.”
“Hãy g/i/ết con Phượng Hoàng non này, thay Ma tộc chúng ta báo thù cho hàng ngàn vạn gia đình. Thiên Đình đã g/i/ết ch/ế/t mấy chục vạn Ma tộc, mối thù này không đội trời chung.”
3.
Ta khi ấy còn quá nhỏ, căn bản không thể vận dụng pháp lực, càng không nói đến việc đối kháng với hàng ngàn Ma tộc.
Mắt thấy ta sắp bị cứa cổ.
Ma Tôn nhàn nhạt vòng tay ôm ta vào lòng:
“Ai nói nàng là Phượng Hoàng? Nàng chính là gà do bản tôn nuôi.”
Bên dưới, Ma tộc đồng loạt im bặt.
Nhìn kỹ lại, quả thật cũng khá giống gà.
Ma Tôn đã mở miệng rồi.
Đám Ma tộc vì nịnh bợ Ma Tôn, liền hùa theo:
“Đại nhân, vậy chúng ta gọi nàng là gà công chúa đi.”
Trước mắt ta tối sầm.
Nhưng mạng nhỏ cuối cùng cũng giữ được.
Từ đó, Ma Tôn ngày ngày dắt ta đi luyện tập.
Phụ thân là rồng, mẫu thân là phượng, ta mang huyết mạch của họ, cũng có lực huyết mạch.
Tốc độ tu luyện của ta nhanh đến kinh người.