Một nam nhân mặc áo vải thô bước vào, đứng trước mặt Chu Chỉ Diên.
“Không thể nào… Hắn rõ ràng… rõ ràng…”
Chu Chỉ Diên run rẩy nói, lập tức bò dậy, nhìn chằm chằm vào người kia mà không muốn tin vào mắt mình.
“Hắn rõ ràng đã c.h.ế.c trong yến tiệc cung đình rồi, đúng không?”
Ta thay Chu Chỉ Diên nói nốt câu còn lại.
“Tỷ tỷ thật mau quên, muội có thể thay tỷ tiến cung, sao lại không thể giúp người khác dịch dung? Người c.h.ế.c kia chẳng qua chỉ là một tên thái giám mắc bệnh mà thôi.”
Ta ra hiệu cho nam nhân kia, hắn liền đưa tay gỡ mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt xấu xí thật sự.
“Không! Đừng lại gần! Ta không tin! Ta không tin!”
Chu Chỉ Diên giờ đây đã hoàn toàn điên loạn, hai mắt thất thần, tiếng thét sắc lạnh vang vọng khắp Khánh Hỉ điện.
“Ta phải g.i.ế.c ngươi! Đồ tiện nhân, ta phải g.i.ế.c ngươi!”
Nàng phát cuồng rút luôn trâm vàng trên đầu nhằm thẳng ta mà đâm tới, mấy tiểu thái giám cũng không cản nổi. Dung An vội chắn trước mặt ta, tranh thủ cơ hội đẩy mạnh tên mã phu ra ngoài.
Trâm vàng đâm thẳng vào cổ họng, một chiêu đoạt mạng.
“Quý phi điên loạn, lỡ tay g.i.ế.c người, còn không mau kéo xác đi!”
Dung An lập tức sai người thu dọn thi thể, dìu ta ngồi lại chỗ cũ.
Chu Chỉ Diên lúc này hoàn toàn sụp đổ, tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất, nước mắt tuôn trào, đau đớn nhìn ta gào khóc:
“Sao ngươi phải đối xử với ta như vậy… Là ngươi cướp đi vị trí của ta trước… Tại sao lại hại ta đến nước này?”
Tại sao ư?
Ta nhìn bộ dạng thê thảm của nàng, bật cười mà đáp:
“Ta cướp vị trí của ngươi? Rốt cuộc là ai cướp của ai?
Mẫu thân ta mới là chính thất đường đường chính chính của phụ thân, những gì ngươi có lẽ ra đều phải thuộc về ta!
Ngươi biết ta đã hận ngươi đến nhường nào không? Ngươi được một mình hưởng thụ sự yêu thương của phụ thân, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, lúc cùng các tiểu thư ra ngoài xem hội hoa đăng, ta chỉ biết co ro trong căn nhà kho mục nát mà ăn dưa muối.”
Từng uất ức bao năm tích tụ, ta cứ thế trút ra trước mặt Chu Chỉ Diên, để nàng nghe rõ, để nàng c.h.ế.c cho rõ ràng.
“Không phải ta… Không phải ta hại ngươi thành ra như vậy… Sao ngươi không hận phụ thân?”
Chu Chỉ Diên vừa khóc vừa gào lên với ta.
“Sao ngươi biết ta không hận ông ấy?”
Ta vừa dứt lời, ánh mắt Chu Chỉ Diên bỗng trở nên tỉnh táo, nàng vừa bò vừa lết đến bên cạnh, níu chặt lấy vạt áo ta.
“Ngươi muốn làm gì phụ thân? Ngươi muốn làm gì mẫu thân ta?”
Ta không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên gương mặt đầy vết thương của Chu Chỉ Diên, lau đi hàng lệ ở khóe mắt nàng, rồi cúi đầu ghé sát bên tai thì thầm:
“Tỷ tỷ, đến lúc lên đường rồi.”
8
Tin Quý phi băng hà truyền tới Ngự Thư phòng, Tề Thừa Uyên lập tức đến Khánh Hỉ điện.
Ta nhìn thấy sắc mặt hắn quả thực có phần thất thần.
Hắn run rẩy đưa tay vén tấm vải trắng, nhìn thấy gương mặt ấy.
“Đây chính là dung mạo thật của nàng sao?”
Tề Thừa Uyên quay lưng về phía ta, giọng nói khàn đục hỏi.
Ánh mắt ta dừng lại trên gương mặt ấy, trên khuôn mặt Chu Chỉ Diên là diện mạo ta đã cẩn thận vẽ nên, để Tề Thừa Uyên tin tưởng, quả thật đã vẽ lại theo nguyên dạng của ta.
Tề Thừa Uyên, cuối cùng cũng nhìn thấy dung mạo thật của ta theo cách như vậy.
“Hồi nhỏ, bệ hạ được muội cứu giúp, lẽ ra cũng từng thấy qua mới phải.”
Lời ta vừa dứt khiến Tề Thừa Uyên sững người, hắn lặng lẽ nhìn ta, không biết phải nói gì.
Một lúc lâu, hắn mới cất giọng khàn khàn hỏi:
“Nàng có để lại lời gì cho trẫm không?”
Ta chậm rãi bước tới quỳ bên cạnh hắn, nhìn hắn lộ ra thứ tình cảm không giống giả vờ.
“Không, muội tưởng bệ hạ đã sớm chán ghét muội, nên cũng chẳng để lại điều gì.”
Lời ta nói dường như càng làm Tề Thừa Uyên đau đớn, hắn cúi đầu, thân thể run lên, ta ân cần nắm lấy tay hắn, kéo hắn tựa vào ngực mình.
“Bệ hạ, xin nén bi thương.”
Tề Thừa Uyên dựa vào ta, thì thào tự trách:
“Tất cả là do trẫm không tốt, do trẫm biết rõ là nàng cứu mà vẫn đối xử như vậy, do trẫm không thể chấp nhận dung mạo thật sự của nàng, nàng ở bên trẫm lâu như vậy mà trẫm lại đối xử tệ bạc…
Thư nhi đã đi rồi, Diên nhi, nàng không được rời khỏi trẫm nữa…”
Bất chợt hắn siết chặt lấy tay ta, mang theo chút van xin nhìn ta nói:
“Được, thần thiếp sẽ không đi.”
Ta dịu dàng an ủi hắn, nhưng trong lòng lại chẳng dậy nổi gợn sóng nào.
Người c.h.ế.c nghe không thấu, nói nhiều nữa cũng vô ích.
Ta dìu Tề Thừa Uyên rời khỏi Khánh Hỉ điện, đến lúc chia tay, hắn còn dặn dò ta phải giữ gìn sức khỏe, không cho ta rời xa hắn.
Ta nghĩ, hắn quả thật đã điên rồi.
Nói cho cùng, Tề Thừa Uyên đối với ta cũng xem như hết mực tốt, từ lúc ta nhập cung đã luôn một lòng sủng ái.
Ta chỉ vô tình nhắc thích ăn hồ lô đường, hắn liền tự mình dẫn ta ra khỏi cung mua cho bằng được.
Đáng tiếc, ta lại mang gương mặt của người khác, những yêu thương ấy vốn chẳng thuộc về ta.
Sau khi Quý phi được cử hành tang lễ vô cùng long trọng, Hoàng hậu cũng sắp đến ngày lâm bồn, Tề Thừa Uyên gắng gượng tinh thần, ngày thường hoặc là đến thăm Hoàng hậu, hoặc là đến chỗ ta.
Nhưng ta còn bận xử lý những chuyện của Chu phủ, lại bận rộn tu sửa mộ phần cho mẫu thân, mỗi lần Tề Thừa Uyên đến, ta chỉ lấy lệ đối phó cho qua.
Hắn nhận ra sự lạnh nhạt của ta, song vẫn cứ ngồi đó không chịu rời đi.
Chẳng bao lâu, Hoàng hậu hạ sinh một tiểu hoàng tử.
Tề Thừa Uyên vui mừng khôn xiết, ta cũng tới chúc mừng, gửi một phần lễ vật.
Nhìn tiểu hoàng tử đáng yêu, ta mỉm cười dịu dàng, tự tay đeo chiếc vòng ngọc lên cổ tay đứa nhỏ.
Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt thất thần của Tề Thừa Uyên đang dõi theo ta.
Sau đó, Tề Thừa Uyên lại sắc phong ta làm Diên phi, ban thưởng không ít kỳ trân dị bảo, mà ta chẳng thích lấy một thứ nào.
Phụ thân từng nói yêu mẫu thân, vậy mà vẫn nỡ để mẫu thân sống lủi thủi nơi kho chứa củi mục nát.
Phụ thân cũng nói yêu ta, vậy mà vẫn đẩy ta thay Chu Chỉ Diên tiến cung.
Tề Thừa Uyên nói yêu ta, nhưng lại chẳng thể chấp nhận dung mạo thật sự của ta.
Nam nhân, vốn là thứ không thể dựa vào được.
10
Thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt tiểu hoàng tử đã lên bốn tuổi.
Bốn năm nay ta sống trong cung rất yên ổn, dần dà cũng chẳng còn ai nhớ đến Quý phi đã khuất, dường như nơi hoàng cung này từ đầu đến cuối chỉ từng có một Chu Chỉ Diên.
Ta cùng Tề Thừa Uyên sống những ngày không lạnh không nóng, đôi lúc động tình hắn lại muốn ta sinh cho một đứa con, ta chỉ im lặng không đáp.
Cái giá mà Hoàng hậu giúp ta lật đổ Chu Chỉ Diên, chính là hai viên thuốc ngừa thai năm ấy.
Lại thêm hai năm nữa, tiểu hoàng tử lên sáu tuổi, thì Tề Thừa Uyên đột nhiên đổ bệnh không dậy nổi.
Ta cùng Hoàng hậu thay phiên hầu hạ bên giường bệnh, lần nào Tề Thừa Uyên cũng nắm chặt tay ta không cho rời đi.
Chẳng bao lâu, triều đình rộ lên chuyện lập Thái tử, ép Tề Thừa Uyên phải phong con của Hoàng hậu, đến lúc ấy ta mới nhận ra thế lực của Hoàng hậu đã không thể lay chuyển, thậm chí đủ sức gạt bỏ quyền lực của Tề Thừa Uyên.
Ta lén tra sổ sách của Thái y viện, phát hiện mấy năm gần đây thuốc Tề Thừa Uyên dùng đều do Hoàng hậu tự tay chuẩn bị, đều là phương thuốc bổ thân, nhưng uống càng nhiều bệnh lại càng nặng.
Tất cả những điều ấy, ta không nói cho ai biết.
Từ đó ta thường xuyên lui tới Dưỡng Tâm điện thăm hỏi Tề Thừa Uyên, mỗi lần đều cố ở lại thêm chút nữa.
Có lẽ hắn cũng tự biết tình trạng của mình, nên bắt đầu kể cho ta nghe chuyện xưa, kể về con đường gian nan lên ngôi.
Năm ấy tiên hoàng không có mặt ở kinh thành, Đức phi được sủng ái muốn nhân cơ hội hại hắn, hắn trốn chạy tới đám ăn mày, mới được ta cứu giúp.
Hắn bảo đó là lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà.
“Nếu có kiếp sau, trẫm mong bản thân có thể nhận ra nàng ngay từ lần đầu gặp mặt.
Đa tạ nàng, đa tạ cả mẫu thân nàng.”
Ngày Tề Thừa Uyên qua đời, hắn nắm chặt lấy tay ta, cứ như muốn kéo đứt cả cánh tay ta vậy.
11
Hậu ký
Nghe nói trong dân gian có người từng tận mắt chứng kiến thuật dịch dung thất truyền đã lâu, lại nói người tinh thông tà thuật ấy chính là một tiểu nương tử.
Tiểu nương tử ấy dung mạo không lấy gì làm xinh đẹp, có người bèn hỏi nàng: Đã biết thuật ấy, cớ sao không khiến bản thân trở nên xinh đẹp hơn?
Tiểu nương tử chỉ lắc đầu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang nhớ lại chuyện cũ.
“Dùng gương mặt người khác mà có được tình yêu, rốt cuộc cũng chẳng phải là của mình.”
Kẻ kia nghe không hiểu, mà tiểu nương tử cũng chẳng muốn giải thích thêm.
Chợt nghe phía sau có người gọi, hóa ra phía sau nàng còn có một nam tử đi cùng.
Nam tử kia đón lấy chiếc giỏ rau trong tay tiểu nương tử, mỉm cười với người nọ mà rằng:
“Nương tử của ta chính là đẹp nhất.”
Người ấy ngắm nhìn nam tử, dung mạo cũng bình thường, song khí độ bất phàm, nhìn đã biết là bậc quyền quý.
-Hoàn-