3.
Tiếng chuông dưới lầu bị ấn đến rung trời chuyển đất, gần như muốn phá nát cả hệ thống.
Giọng hét của Lưu Tú Trân sắc nhọn đến chói tai, xuyên thẳng qua hệ thống intercom vang lên từng lời rủa cay độc:
“Hạ Vãn Tình! Đồ trộm! Cướp! Cô mau lăn ra đây cho tôi!”
“Dựa vào đâu mà cô ở trong nhà con trai tôi? Đây là tài sản của nhà họ Tần!”
Còn Tần Hạo Hiên thì vẫn cố diễn vai “người chồng si tình”, giọng gấp gáp xen lẫn thứ quan tâm giả tạo khiến người ta muốn bật cười.
“Vãn Tình, mở cửa đi em! Có chuyện gì vậy? Có hiểu lầm gì đúng không?”
“Em nghe anh giải thích được không? Mọi chuyện… không như em nghĩ đâu!”
Giải thích?
Hiểu lầm?
Tôi bật cười lạnh, bước thẳng đến bảng điều khiển khóa thông minh cạnh cửa.
Không cần nói lời nào, tôi chỉ bình tĩnh ấn vài phím.
Ngay lập tức, bức tường màn hình LED khổng lồ dùng để trang trí phía trước biệt thự bừng sáng.
Bức ảnh mẹ chồng gửi tôi – Tần Hạo Hiên ôm eo tiểu tam đang mang thai – hiện lên rõ nét gấp mấy chục lần, phóng đại đến mức từng sợi tóc cũng không thoát được.
Bụng nhô lên của Tống Nhã.
Nụ cười thỏa mãn đắc ý trên mặt Tần Hạo Hiên.
Tất cả như bị ánh đèn đêm bóc trần, trưng ra trước bàn dân thiên hạ.
Âm thanh chửi rủa bên dưới đột ngột im bặt.
Sắc mặt Tần Hạo Hiên tái mét trong tích tắc, như thể máu trong người vừa bị rút cạn.
Ngay cả Lưu Tú Trân cũng chết lặng, không ngờ tôi lại dám phơi bằng chứng ra giữa thanh thiên bạch nhật như thế.
Vài giây sau, bà ta bỗng gào lên, điên tiết đến phát cuồng:
“Thì đã sao?! Một đứa đàn bà không biết đẻ như cô, chẳng lẽ không cho con trai tôi đi tìm người khác à?!”
“Cô dùng tiền của nhà tôi mua nhà, đây là ăn cắp! Là phạm pháp đấy biết không?!”
Tôi không buồn phản ứng trước những lời sủa loạn ấy.
Chỉ từ tốn, thong thả lấy ra một quyển sổ đỏ còn thơm mùi giấy mực mới — tấm Giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ vừa nhận sáng nay.
Tôi đặt nó ngay ngắn lên bàn scan.
Ngay giây tiếp theo, bức ảnh trên tường LED biến mất.
Thay vào đó, là trang thông tin bên trong sổ đỏ — được phóng to đến mức từng chữ đều như dao khắc lên mặt người.
Mục “Chủ sở hữu”: rõ rành rành là cái tên Hạ Vãn Tình.
“Không thể nào! Không đời nào!” – Tần Hạo Hiên gào lên, mắt trợn trừng như sắp nổ.
Tống Nhã bên cạnh cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Cô ta hét lên, nhào tới đấm thùm thụp vào ngực Tần Hạo Hiên:
“Đồ lừa đảo! Anh nói tám triệu vẫn trong tay anh cơ mà?!”
“Nhà đâu? Tiền đâu?! Anh chơi tôi à?!”
Lưu Tú Trân thấy vậy cũng không chịu kém phần, lao vào kéo tóc Tống Nhã, hai người vật lộn ngay trước cổng biệt thự:
“Con hồ ly tinh chết tiệt! Đồ sao chổi! Mày hại con tao ra nông nỗi này!”
Một màn kịch lố bịch — ba người, một vở tuồng rách nát, đang diễn ngay dưới chân tôi.
Tôi ngắm đủ rồi.
Tôi nhấc điện thoại lên, giọng điềm nhiên như thể đang gọi đặt pizza:
“A lô, 110 phải không ạ? Tôi muốn báo án.”
“Có người đang tụ tập gây rối trước nhà riêng của tôi, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống cá nhân.”
Tôi đọc địa chỉ rõ ràng.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Tần Hạo Hiên vẫn cố gắng biện bạch, vớt vát chút danh dự cuối cùng:
“Đây là mâu thuẫn vợ chồng thôi ạ, căn nhà này là vợ chồng tôi cùng mua…”
Tôi không nói một lời.
Chỉ nhẹ nhàng đưa sổ đỏ vào camera cửa — hình ảnh hiện lên màn hình hệ thống: giấy chứng nhận quyền sở hữu, mực dấu đỏ, tên tôi in hoa, rõ nét, kèm mã số định danh.
Cảnh sát kiểm tra thông tin và xác nhận tất cả đều hợp pháp, sau đó nghiêm mặt quay sang đám người kia:
“Chủ sở hữu duy nhất của căn nhà này là cô Hạ.”
“Hành vi của các anh chị đã vi phạm quy định tụ tập gây rối trật tự. Yêu cầu rời khỏi ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ buộc phải áp dụng biện pháp cưỡng chế.”
Xung quanh đã có vài hàng xóm bắt đầu ló đầu ra khỏi ban công, chỉ trỏ bàn tán.
Những ánh mắt chế giễu, khinh miệt, như hàng trăm mũi kim châm vào mặt Tần Hạo Hiên và mẹ con ả tiểu tam.
Dưới ánh nhìn soi mói ấy, trong tiếng thúc ép của cảnh sát, cả ba lảo đảo, nhếch nhác như ba kẻ ăn xin bị tống ra khỏi nơi mà họ từng nghĩ là “tài sản nhà họ Tần”.
Tôi tắt màn hình chiếu, kéo rèm xuống, khép lại thế giới bên ngoài.
Yên tĩnh rồi.
Tôi dựa vào sofa, nâng ly rượu, nhấp một ngụm, hương vang đỏ lan nhẹ đầu lưỡi.
Tôi thở ra một hơi dài — sảng khoái, nhẹ nhõm.
Và rồi, tôi khẽ nở một nụ cười.
Đây… chỉ mới là bước đầu thôi.
Tần Hạo Hiên, trò hay… còn ở phía sau.
4.
Ngày hôm sau, sau khi bị cảnh sát đuổi đi ê chề, Tần Hạo Hiên và mẹ anh ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Hai người xông thẳng vào đồn công an, nước mắt nước mũi giàn giụa, lớn tiếng tố cáo tôi “cố ý chiếm đoạt tài sản chung vợ chồng”.
Lưu Tú Trân thậm chí còn ngồi bệt xuống sàn đại sảnh, vừa đập đùi vừa tru tréo như thể đang diễn bi kịch thời dân quốc:
“Cô ta là con dâu bất hiếu! Là đồ rắn rết! Nó ôm hết tiền của nhà tôi chạy mất rồi! Là tiền cứu mạng đó mấy chú ơi!”
Viên cảnh sát trực ban nghe xong câu chuyện, vẻ mặt hết sức bất lực, nhìn hai mẹ con như đang xem một màn tiểu phẩm hài:
“Thưa cô, thưa anh, chuyện của các người là tranh chấp tài sản trong hôn nhân, thuộc về dân sự.”
“Không thuộc thẩm quyền xử lý của cơ quan công an. Nếu thấy cần thiết, mời đến tòa án nộp đơn khởi kiện.”
Lưu Tú Trân nghe xong lập tức như bị dội nước đá, rồi lại như bị kích điện – bật dậy quát ầm:
“Không xử? Cảnh sát các anh không phải vì nhân dân phục vụ à? Nó lấy của nhà tôi tám triệu đấy!”
“Hay các anh bao che cho nhau, đứng về phía nó?!”
Bà ta bắt đầu làm loạn giữa đồn, la hét, lăn lộn, chửi bới, khiến mọi người xung quanh đều dừng lại nhìn với ánh mắt như đang xem trò hề.
Cuối cùng, bà ta bị cảnh sát nghiêm khắc cảnh cáo: nếu tiếp tục gây rối sẽ bị xử lý vì cản trở người thi hành công vụ.
Tần Hạo Hiên phải kéo mẹ đi, vẻ mặt không giấu nổi thất bại.
Họ tưởng có thể dùng kẽ hở pháp luật để ép tôi?
Xin lỗi — luật cũng phải biết phân biệt đúng sai.
Cùng lúc đó, tôi đang ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh, nhã nhặn.
Đối diện tôi là một người đàn ông ăn mặc chỉn chu, khí chất điềm đạm, đôi mắt sắc bén sau cặp kính gọng vàng.
Lục Trạch Viễn, đàn anh đại học của tôi, hiện là một trong những luật sư hôn nhân hàng đầu trong nước.
Tôi liên hệ được anh ấy thông qua một người bạn cũ, không ngờ anh lập tức nhận lời gặp mặt.
Tôi kể cho anh nghe toàn bộ sự việc — từ thời điểm bắt đầu cho đến chi tiết khoản tiền tám triệu, không che giấu bất cứ điều gì.
Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đẩy gọng kính, ánh mắt sâu sắc mà bình tĩnh.
Nghe xong, anh gật đầu, giọng nói vững vàng:
“Vãn Tình, em không cần lo. Vụ này, em chiếm hết thiên thời – địa lợi – nhân hòa.”
“Tám triệu trong tài khoản liên kết, có bảy triệu là tài sản riêng trước hôn nhân của em – là tiền thừa kế từ cha mẹ. Có giấy tờ và sao kê chứng minh rõ ràng, không ai có thể phủ nhận.”
“Một triệu còn lại, chỉ cần chứng minh được là tiền em tích lũy trước hôn nhân, thì về bản chất, nó cũng là tài sản riêng.”
“Tần Hạo Hiên không chỉ ngoại tình, mà còn thông đồng với mẹ mình dàn dựng kịch bản lừa đảo, cố tình chuyển nhượng tài sản hôn nhân. Trong vụ này, anh ta hoàn toàn là bên sai.”
Phân tích của Lục Trạch Viễn sắc bén, bình tĩnh, từng câu như liều thuốc trấn an mạnh mẽ, khiến trái tim đang treo lơ lửng trong lồng ngực tôi rốt cuộc cũng hạ xuống.
“Bây giờ, chúng ta không chờ anh ta ra tay trước. Chúng ta sẽ chủ động tấn công.”
Anh gõ ngón tay lên bàn, từng nhịp vững chắc như nhịp trống mở màn một trận chiến.
“Tôi đề nghị em lập tức nộp đơn ly hôn lên tòa, đồng thời xin lệnh phong tỏa tài sản. Những gì anh ta còn nhăm nhe chiếm giữ – ta sẽ không để yên.”
“Anh ta muốn kiện? Được. Chúng ta sẽ chơi đến cùng. Và tôi đảm bảo — hắn sẽ thua trắng tay.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sắc sảo, đầy tự tin chuyên nghiệp của anh, cảm giác như người đang đuối nước bất ngờ bám được vào khúc gỗ chắc chắn nhất đời.
“Vâng, anh. Mọi chuyện, em giao cho anh.”
Ngay tại quán cà phê, tôi ký ủy quyền pháp lý, trao toàn quyền xử lý cho Lục Trạch Viễn.
Còn bên kia, sau khi bị đuổi khỏi đồn công an, mẹ con Tần Hạo Hiên không còn nơi nào để đi, đành co cụm trong một nhà trọ rẻ tiền.
Căn phòng nồng mùi ẩm mốc và tường loang lổ vết thấm.
Điện thoại của Tống Nhã réo liên tục. Cô ta gọi dồn dập, giọng đanh như lưỡi dao:
“Tiền đâu? Nếu anh còn không chuyển, tôi sẽ đến công ty anh làm cho ra nhẽ.”
Lưu Tú Trân vẫn không ngừng chửi bới, đổ hết tội lên đầu tôi:
“Con nhỏ đó ác quá! Đúng là đàn bà rắn độc!”
Tần Hạo Hiên vò đầu bứt tóc, tâm trí rối bời, lần đầu tiên trong đời cảm nhận được áp lực thật sự khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Nhưng điều khiến hắn thấy hối hận…
Không phải vì phản bội tôi.
Mà là vì... kế hoạch bị phá hỏng quá nhanh.
Gã đàn ông ấy – một gã “em bé to xác” chính hiệu – cả đời chưa từng học được cách chịu trách nhiệm với hành động của chính mình.
5.
Tiền thuê nhà trọ rẻ chẳng trụ được bao lâu.
Chẳng mấy chốc, mẹ con Tần Hạo Hiên bị chủ trọ đuổi ra ngoài như đuổi ruồi, hành lý bị vứt thẳng ra vệ đường.
Tống Nhã cũng mất sạch kiên nhẫn.
Điện thoại gọi tới toàn là tiếng chửi rủa, dọa dẫm:
“Nếu mấy người còn không chuyển tiền, tôi sẽ phá thai. Và tôi sẽ tung hê hết chuyện lừa cưới, lừa gạt lên mạng!”
Bị dồn đến đường cùng, Tần Hạo Hiên lại dắt mẹ quay về khu Thiên Tịch Vân Đỉnh, lần nữa tìm cách chặn tôi ngoài cổng.
Nhưng đáng tiếc — an ninh khu này thuộc hàng top đầu, chưa nói đến cổng chính, họ còn chưa vượt qua nổi bảo vệ ở tầng ngoài, đã bị chặn lại một cách "lịch sự nhưng dứt khoát".
Bí quá hóa liều, bọn họ nghĩ ra một chiêu vừa ngu ngốc vừa bẩn thỉu nhất.
Trên vỉa hè ngay ngoài khu biệt thự, họ giăng lên một dải băng rôn trắng to đùng.
Trên đó là dòng chữ đen đậm rõ mồn một:
“HẠ VÃN TÌNH – VÔ LƯƠNG TÂM, CUỖM 8 TRIỆU BỎ TRỐN, BỎ RƠI MẸ GIÀ BỆNH TẬT, BẤT HIẾU BẤT TRUNG!”
Lưu Tú Trân ngồi xổm dưới băng rôn, khóc lóc ăn vạ với từng người đi ngang qua như thể mình là nạn nhân lớn nhất thế giới.
Còn Tần Hạo Hiên thì đứng bên cạnh, giả bộ làm người chồng bị phản bội, mắt ươn ướt, miệng lải nhải về “tình nghĩa vợ chồng”.
Họ tưởng có thể dùng dư luận để ép tôi, đem cái gọi là “đạo đức” ra làm roi quất vào lưng người phụ nữ vừa thoát khỏi sự thao túng của họ.