8.
Mười giờ sáng hôm sau.
Toàn bộ các lãnh đạo cấp phó và cấp cao hơn của L'Éclat khu vực Trung Quốc nhận được một email từ văn phòng CEO.
Tiêu đề cuộc họp: Khởi động và chiến lược dự án Kế hoạch Tinh Tú 2.0
David không hề cảnh giác.
Anh ta bước vào phòng họp với tâm trạng nhẹ tênh.
Hôm nay anh ta mặc một bộ vest mới toanh, tóc chải bóng mượt, thậm chí còn nở nụ cười thư thái trên môi.
Trong đầu anh ta, chỉ cần ngồi lên chuyến bay sáng sớm ngày mai, mọi rắc rối sẽ bị bỏ lại phía sau.
Thậm chí anh ta còn đang tưởng tượng cảnh sống trong căn biệt thự có vườn ở Vancouver, dùng tiền bao năm qua gom góp để bắt đầu một cuộc đời mới.
David đẩy cửa bước vào, nhìn thấy ông Dubois đã ngồi sẵn ở ghế chủ tọa, gương mặt nghiêm nghị.
Tôi ngồi ngay bên phải ông, tay cầm một chiếc điều khiển.
David liếc nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia hiểm độc thoáng qua, nhưng nhanh chóng che giấu bằng nụ cười giả tạo quen thuộc.
"Chào buổi sáng, CEO, trợ lý Lâm."
Anh ta kéo ghế ngồi xuống, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc họp mang tính hình thức.
Ông Dubois khẽ ho một tiếng, giọng trầm thấp vang lên:
"Hôm nay tôi triệu tập mọi người đến, là vì có một chuyện vô cùng quan trọng cần công bố."
Ông nhìn tôi.
Tôi không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng bấm nút trên điều khiển.
Trước mặt mọi người, màn chiếu lớn bật sáng.
Không phải là slide giới thiệu dự án Tinh Tú 2.0.
Mà là một bức ảnh chụp màn hình tài khoản ngân hàng với giao dịch chuyển khoản rõ nét.
Người nhận: Công ty dịch thuật Trác Việt.
Sau đó là từng trang từng trang hiện lên: hợp đồng, bảng báo giá, email qua lại...
Tất cả hiện ra không sót một chi tiết nào.
Một màn vạch mặt lạnh lùng, công khai, không chừa cho anh ta bất kỳ đường lui nào.
Nụ cười trên mặt David lập tức đông cứng lại.
Sắc mặt anh ta chuyển trắng bệch thấy rõ.
“Mọi người đang nhìn cái gì vậy?”
Một vị phó tổng giám đốc không hiểu chuyện gì, lên tiếng hỏi.
Ông Dubois không trả lời.
Ông chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào David.
David chồm dậy, chỉ tay thẳng vào tôi, gào lên điên dại.
"Vu khống! Tất cả là giả! Là do Lâm Nhã bịa đặt! Cô ta vì muốn leo lên mà giở trò đê tiện, gài bẫy tôi!"
Tiếng rống cuối cùng ấy nghe chẳng khác gì tiếng tru tuyệt vọng của kẻ biết mình đã đến đường cùng.
Tôi đứng lên, đối diện với ánh mắt đầy thù hằn của anh ta, giọng điềm tĩnh đến lạnh người.
"Nếu anh nói tôi vu khống, vậy thì… xem thêm cái này nữa nhé."
Tôi bấm nút lần thứ hai.
Màn hình thay đổi.
Bên trái là bản thảo gốc của cha tôi – giấy ố vàng, kín đặc nét bút tay, ghi chú và sơ đồ kỹ thuật.
Bên phải là bản kế hoạch Tinh Tú mà David từng dùng để thăng chức – bản trình chiếu mượt mà, sáng loáng.
Trên màn hình, bản so sánh tôi chuẩn bị hiện ra từng dòng.
Những phần giống nhau được đánh dấu bằng màu đỏ chói mắt, không thể chối cãi.
Toàn bộ phòng họp chìm vào im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng hít thở nặng nề và vài tiếng hít sâu đầy kinh ngạc vang lên.
“Giả hết! Toàn là giả!”
David rống lên như con thú hoang bị dồn đến đường cùng.
“Cô ta làm giả tất cả! Cô ta dựng chuyện để hãm hại tôi!”
"Thật sao?"
Giọng tôi không lớn, nhưng vang lên như sấm giữa phòng họp lặng như tờ.
Tôi bấm nút cuối cùng trên điều khiển.
Cánh cửa lớn của phòng họp mở ra.
Âm thanh từ bản lề vang lên nặng nề, từng chút như đếm ngược thời gian còn lại của David.
Người bước vào là chú Vương.
Ông mặc bộ đồng phục kỹ thuật gọn gàng, bước chân chậm rãi, kiên định.
Ngay khoảnh khắc David nhìn thấy ông, cả cơ thể như đông cứng lại.
Mọi cuồng loạn, hung hăng, cãi vã đều biến mất.
Thay vào đó, là nỗi sợ hãi – nguyên thủy, sâu tận xương tủy.
Thứ ánh mắt không phải dành cho đối thủ.
Mà là dành cho… kẻ đã nhìn thấy hết bí mật mà mình cố chôn vùi.
David như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngã phịch xuống ghế, mềm nhũn không còn chút khí thế nào.
Chú Vương không hề nhìn anh ta lấy một lần.
Ông bước đến phía trước màn chiếu, cúi đầu thật sâu trước toàn thể những người có mặt.
Rồi ông ngẩng đầu lên, giọng nói khàn nhưng dứt khoát, vang lên rõ ràng đến từng chữ.
Từng câu, từng lời, ông kể lại toàn bộ sự thật đã bị chôn vùi suốt mười năm.
Không bỏ sót một chi tiết nào.
"Tôi là Vương Kiến Quốc.
Tôi có thể dùng nhân cách và toàn bộ sự nghiệp của mình để đảm bảo rằng, người duy nhất tạo ra dự án Kế hoạch Tinh Tú là kỹ sư Lâm Quốc Đống.
Còn Vương Vĩ, tức là Giám đốc David hiện nay, là một kẻ ăn cắp trắng trợn.
Một tên đạo văn vô liêm sỉ."
Nói xong, ông lấy trong túi ra một chiếc USB, cắm vào máy tính.
"Trong đây là bản sao điện tử mà tôi đã âm thầm lưu giữ năm đó.
Có đầy đủ dấu thời gian gốc – thứ mà không ai có thể làm giả."
Tất cả đã rõ ràng.
Vật chứng. Nhân chứng. Chuỗi hành vi.
Không còn một kẽ hở nào để chối cãi.
David hoàn toàn sụp đổ.
Sắc mặt anh ta xám xịt như tro tàn.
Đôi mắt vô hồn, miệng lẩm bẩm như người mất trí.
"Xong rồi… xong hết rồi…"
Ông Dubois đứng dậy.
Giọng ông vang lên trầm thấp, lạnh băng như tiếng chuông phán quyết.
"Căn cứ theo hành vi của David – tên thật Vương Vĩ – trong thời gian làm việc, bao gồm vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp, lợi dụng chức vụ để trục lợi, gian lận thương mại và đạo nhái quyền sở hữu trí tuệ, gây tổn thất nghiêm trọng đến uy tín và tài sản của công ty.
Chúng tôi chính thức quyết định:
Ngay lập tức bãi nhiệm toàn bộ chức vụ của người này.
Đồng thời giao toàn bộ hồ sơ cho cơ quan công an, khởi kiện theo đúng quy định pháp luật."
Lời tuyên bố vừa dứt, hai nhân viên an ninh đã chờ sẵn ngoài cửa bước vào.
Họ đứng hai bên, giữ lấy David – lúc này chẳng khác gì một vũng bùn mềm oặt.
Khi bị lôi ra khỏi phòng họp, David bất ngờ quay đầu lại.
Ánh mắt anh ta đen kịt, như ngấm độc, găm thẳng vào tôi.
Một cái nhìn oán độc đến tận xương tủy.
Tôi không né tránh.
Chỉ lặng lẽ nhìn lại, bình thản và im lặng.
Nhìn người đàn ông đã hủy hoại cả cuộc đời cha tôi.
Cũng hủy hoại mười năm thanh xuân yên ổn của tôi.
Cuối cùng cũng nhận lấy kết cục mà hắn đáng phải nhận.
Cảm giác hả hê ư?
Không.
Thứ tôi có trong lòng lúc này, chỉ là một nỗi nhẹ nhõm sâu sắc.
Cha à, công lý có thể đến muộn, nhưng cuối cùng cũng đã đến.
Giờ đây, cha có thể yên lòng mà nghỉ ngơi rồi.
9.
Sau khi David bị đưa đi, công ty như trải qua một trận động đất.
Ngay trong chiều hôm đó, hệ thống nội bộ đã đăng tải một thông báo chính thức, lời lẽ nghiêm trang và chuẩn xác.
Thông báo làm rõ rằng người sáng lập thực sự của Kế hoạch Tinh Tú là kỹ sư quá cố Lâm Quốc Đống, đồng thời gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến những đóng góp vĩ đại của ông cho công ty.
Trong thông báo còn nhấn mạnh, công ty sẽ truy tặng cha tôi danh hiệu “Cố vấn kỹ thuật danh dự trọn đời”, đồng thời gửi lời xin lỗi và cảm ơn chân thành nhất đến gia đình ông – chính là tôi.
Khi nhìn thấy tên cha mình được gột sạch bụi bặm, một lần nữa tỏa sáng trên bức tường danh dự của công ty mà ông đã cống hiến nửa cuộc đời, tôi không thể kiềm được nước mắt.
Nhưng đó không phải là nước mắt của đau buồn.
Mà là sự an ủi, là cảm giác được giải thoát.
Một tuần sau, ông Dubois gọi tôi vào văn phòng.
Ông đưa tôi một tờ quyết định bổ nhiệm mới.
"Tiểu Nhã, đây là quyết định nhất trí của hội đồng quản trị. Từ hôm nay, cháu sẽ chính thức đảm nhận vị trí Giám đốc bộ phận Marketing khu vực Trung Quốc, thay thế David."
Một cơ hội vươn lên một bước thành rồng, là vị trí trong mơ của biết bao người.
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ bổ nhiệm, nhưng vẫn lắc đầu.
"Chú Dubois, cháu cảm ơn chú và hội đồng quản trị đã tin tưởng. Nhưng cháu không thể nhận."
Ông Dubois thoáng bất ngờ.
"Tại sao? Đây là điều cháu xứng đáng có được. Cháu đã chứng minh được năng lực của mình."
Tôi mỉm cười.
"Minh oan cho cha là trách nhiệm cháu phải hoàn thành. Nhưng sự nghiệp của cháu, bây giờ mới thật sự bắt đầu."
"Cháu không muốn ngồi lên một vị trí mà bản thân chưa đủ vững vàng, chỉ vì mang danh con gái của người đã khuất hay người hùng trong vụ việc."
"Cháu muốn bắt đầu lại từ một nhân viên tập sự marketing bình thường nhất. Từng bước, từng bước một, dùng chính thực lực của mình để chinh phục mọi người."
"Cháu muốn cho cả công ty thấy rằng, kể cả không có cha, không có chú, thì Lâm Nhã vẫn là nhân tài mà L’Éclat không thể thiếu."
Ông Dubois lặng lẽ nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng, ông nở nụ cười mãn nguyện.
"Đứa trẻ ngoan, cháu còn có tầm nhìn hơn cả cha cháu. Và cũng dũng cảm hơn. Chú tôn trọng quyết định của cháu."
Vậy là, tôi rời khỏi căn phòng riêng sát bên CEO – nơi từng tượng trưng cho quyền lực và sự ưu ái đặc biệt.
Tôi mang theo máy tính của mình, chuyển xuống khu làm việc mở của bộ phận marketing ở tầng dưới, bắt đầu một hành trình hoàn toàn mới.
Bàn làm việc của tôi, giống hệt như tất cả các nhân viên mới vừa vào công ty, không rộng rãi gì, nhưng lại tràn ngập ánh nắng.
Những người từng đứng sau lưng bàn tán về tôi, suy đoán tôi dựa hơi ai, giờ khi chạm mặt, ánh mắt của họ đều đầy rẫy những cảm xúc phức tạp: có ngưỡng mộ, có tò mò, thậm chí là dè chừng.
Tôi không để tâm đến những ánh nhìn ấy, chỉ lặng lẽ tập trung vào công việc của mình.
Viết proposal, làm khảo sát, theo sát từng dự án, làm việc trực tiếp với khách hàng…
Tôi dùng nỗ lực gấp đôi người khác để học hỏi và tiếp thu mọi nghiệp vụ trong phòng marketing.
Tôi dùng từng bản báo cáo thành tích xuất sắc để đáp lại những lời nghi ngờ từng nhắm vào mình.
Chẳng bao lâu, những lời đồn đại trong công ty về tôi đã thay đổi. Từ “người được ưu ái nhờ quen biết CEO” thành “tân binh siêu giỏi khiến ai cũng phải kiêng dè”.
Tôi đã dùng thực lực của chính mình để xé toạc mọi nhãn dán người khác từng áp lên người tôi, từng bước giành lấy sự tôn trọng thật sự từ tất cả đồng nghiệp.
Cảm giác ấy, còn thỏa mãn hơn cả việc trả thù. Nó khiến tôi thấy vững vàng và xứng đáng.