Làm anh Tư Vọng hoảng loạn lau nước mắt cho tôi lia lịa.
Thiếu niên đối diện im lặng một lúc, đang định lấy một cây xúc xích ra nướng cho tôi thì…
Đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi, vứt luôn quầy hàng rồi quay người bỏ chạy.
Chạy… luôn…
Tôi còn đang đợi ăn mà! Vậy mà đầu bếp lại chạy mất tiêu?!
Tức quá, tôi lôi hết mấy câu chửi bị cấm trong bình luận ra xài luôn:
“Anh Tư Vọng! Đuổi theo! Nhốt hắn lại! Nhốt vô phòng tối! Bắt làm xúc xích bột!”
11.
Chuyện tôi lén ăn xúc xích bột cuối cùng cũng bị Tạ Từ Kim phát hiện.
Nguyên nhân là do Cố Xúc Xích không đơn giản chỉ là người bán xúc xích…
Anh ta còn là cảnh sát chìm chuyên bắt tội phạm truy nã.
Hôm đó, anh Tư Vọng ôm tôi, vừa chỉ đạo tài xế đuổi theo hắn, vừa vô tình tông trúng chiếc xe tải đang lao đến để hại anh ta.
Tội phạm bị bắt.
Còn anh ta thì bị thương nhẹ, nằm trong bệnh viện, bắt đầu bắn rap kiểu “ân nhân cứu mạng”:
“Nhờ tiểu thư nhà họ Tạ quá mê xúc xích bột của tôi nên mới vô tình cứu được mạng tôi — Ngôn Hạ!”
“Anh Tạ yên tâm, đợi anh trai tôi đến, chắc chắn sẽ đưa ra phần thưởng xứng đáng.”
Tạ Từ Kim nhíu mày, đầy nghi hoặc:
“Xúc xích bột gì cơ?”
Tôi ra sức nháy mắt cầu cứu, mí mắt sắp chuột rút đến nơi.
Mà cái tên mù này lại chẳng thèm để ý.
“Anh Tạ không biết à? Tiểu thư nhà anh thích nhất là xúc xích bột tôi bán trước cổng trường đấy.”
Tôi cứng đơ người lại.
Tạ Từ Kim không thể tin nổi quay đầu nhìn tôi.
Tôi chột dạ đảo mắt nhìn trời, ngắm mây, ngắm cây.
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vẫn vang lên:
“Mỗi tuần cô ấy ăn tám cây.”
12.
Khi Cố Ngôn Duy hấp tấp chạy tới phòng bệnh của em trai,
Cảnh tượng đập vào mắt anh là người đứng đầu nhà họ Tạ — người mà thường ngày mạnh mẽ, quyết đoán, khí thế bức người —
Giờ đang ngồi bệt dưới đất, ôm lấy một cô bé xinh xắn, khóc như mất sổ gạo, nước mắt nước mũi tèm lem.
Còn cô bé thì mặt đầy ghét bỏ, đưa khăn giấy cho anh ta lau nước mắt,
Đồng thời trừng mắt lia lịa về phía giường bệnh.
Trên giường bệnh, người đang cười đến suýt rút cơ chính là cậu em trai ngốc nghếch của mình.
Công ty gia tộc thì không chịu tiếp quản, lại cứ khăng khăng đòi theo đuổi giấc mơ làm cảnh sát.
Vừa tròn 18 tuổi đã vào đội hình sự, vụ án đầu tiên đã đưa thẳng bản thân vào viện.
Cậu gõ cửa phòng, giữ nguyên nụ cười:
“Chào tổng giám đốc Tạ.”
Tạ Từ Kim lập tức ngừng khóc, thu lại toàn bộ vẻ thảm thương.
Lạnh lùng gật đầu: “Tổng giám đốc Cố.”
“Anh à… ha ha… anh đến rồi!”
Cố Ngôn Hạ cảm giác vết thương trên người mình sắp bị cười đến rách toạc.
Thật ra cậu không cố tình vạch trần chuyện của cô bé đó.
Sếp cậu nói trong đường dây tội phạm kia có người đang nhắm vào nhà họ Tạ.
Cô bé ngây thơ như vậy, lỡ như bị ai đó bỏ thuốc rồi bắt cóc thì đến khóc cũng chẳng biết khóc với ai.
Chỉ là… không ngờ kiểu tương tác giữa hai anh em nhà này lại hài hước như vậy, ha ha ha ha…
Hai tổng tài đầu sỏ đã bắt đầu bàn bạc chi tiết khoản “thù lao”.
Tôi liếc nhìn dòng bình luận đang điên cuồng cập nhật:
【Hoạ Hoạ! Đó là nam chính! Là Cố Ngôn Duy – người về sau vì nữ chính mà đối đầu với anh trai em, điên cuồng đàn áp nhà họ Tạ đó!】
【Móa ơi, ba mỹ nam mỗi người một kiểu, nữ chính con nhỏ này số đúng là hốt trọn combo luôn!】
【Á á á! Hoạ Hoạ vừa cứu sống em trai ruột của nam chính – người vốn bị xe đụng chết theo nguyên tác! Định mệnh là đây chứ đâu!】
【Cười xỉu, Tạ Từ Kim to xác như vậy mà Hoạ Hoạ nằm trong lòng anh ấy trông như cái mô hình nhỏ xíu xinh xắn. Đáng yêu muốn xỉu! Mau cho dì thơm một cái!】
【Ghen tị chết mất! Tôi cũng muốn ôm Hoạ Hoạ bảo bối mà nựng nựng nựng, cho tôi làm NPC cũng được, trả phí cũng chịu!】
【A a a! Hôm nay lại là một ngày ước gì Hoạ Hoạ công chúa là con gái mình!】
Tôi bắt đầu đỏ mặt, vành tai nóng bừng lên.
Chui rúc trong lòng anh trai, không chịu ló đầu ra.
Dù bình luận đã theo tôi suốt gần bảy năm, đôi lúc mấy cô chú trong đó quá nhiệt tình cũng khiến tôi hơi… đỡ không nổi.
Nhưng tôi thật sự rất vui.
Thậm chí có lúc là hạnh phúc.
Họ thỉnh thoảng dạy tôi phân biệt đúng sai, chẳng giấu giếm tình thương dành cho tôi, còn vì tranh cãi về cách giáo dục mà cãi nhau chí chóe… nhưng cuối cùng vẫn luôn trở về trạng thái hài hòa.
Giống như… ba mẹ vậy.
13.
Dòng bình luận biến mất.
Không báo trước.
Cùng lúc đó, nữ chính trong câu chuyện cũng biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Lần cuối cùng Giang Khê Khê xuất hiện trước cửa nhà họ Tạ.
Vẫn ôm một hộp cơm trong tay.
Anh tôi cảnh giác chặn trước cửa, không cho cô ta vào:
“Cô đến đây làm gì?”
Giang Khê Khê bực bội đảo mắt, mở hộp cơm, nói ngắn gọn:
“Bán cá. Một con. Mười triệu.”
Anh tôi bật cười lạnh, giọng đầy khinh bỉ:
“Cô nghèo điên rồi hay tôi ngu điên vậy? Một con cá chết đông lạnh mà dám hét giá mười triệu?!”
Giang Khê Khê chẳng buồn tranh luận với tên gấu ngốc này:
“Anh chỉ cần hỏi thử Tạ Từ Hoạ có mua không là được.”
Tạ Từ Hoạ chưa chết, cô không thể “công lược” được Tạ Từ Kim.
Cố Ngôn Hạ cũng không chết, cô càng không “công lược” nổi Cố Ngôn Duy.
Nhiệm vụ chính lẫn nhiệm vụ phụ đều thất bại, cô phải rút lui rồi.
May mà tài sản hợp pháp kiếm được trong thế giới nhỏ này vẫn có thể mang theo về.
Dù không giành được giải thưởng, nhưng bán được con cá hệ thống tặng này thì sau khi rời đi cô vẫn sống dư dả.
Cô tin con nhóc nhà họ Tạ kia là đứa thông minh.
Quả nhiên.
Tạ Từ Kim khi quay lại, tuy mặt đầy nghi hoặc, nhưng trong tay đã có thêm một tấm thẻ.
“Em gái tôi bảo tôi hỏi cô — nếu cô cứu được một chú chó con, sau đó chán nó rồi vứt đi như rác, để mặc nó chết đói trong nhà…”
“Cô có thấy mình làm đúng không?”
Giang Khê Khê suy nghĩ một chút, rồi nghiêm túc trả lời:
“Nếu là tôi thì… chán rồi sẽ bỏ.”
“Nhưng tôi nhất định sẽ chừa cho nó một đường lui, sẽ không để nó chết đói đâu.”
“Nếu là robot do hệ thống phái đi, thì mới giống như điều cậu vừa nói.”
“À đúng rồi, vì cậu đã chi cả mười triệu nên tôi nhắn thêm cho Tạ Từ Hoạ một câu — cẩn thận vào.”
“Chuyện nên đến, thì sớm muộn cũng sẽ đến.”
14.
Cô ta nói đúng.
Dù anh trai tôi đã phòng bị trăm phương nghìn kế, thì vào năm 12 tuổi, tôi vẫn bị bắt cóc.
Có vẻ như tôi vẫn không thoát khỏi cái kiếp phải chết.
Đó là một nhóm tội phạm vừa tàn nhẫn vừa tham lam.
Chúng trói tôi lại trong một phòng thí nghiệm, bàn bạc với nhau việc lột da mặt tôi để gắn lên một cô gái khác.
Để “Tạ Từ Hoạ” mới thay thế tôi, tiếp tục ở nhà họ Tạ, làm cái máy rút tiền không ngừng nghỉ cho chúng.
Dựa vào tình yêu mù quáng mà Tạ Từ Kim dành cho em gái, chỉ cần “Tạ Từ Hoạ” một mực khẳng định là vì sợ hãi quá mà mất trí nhớ, thêm vài vết sẹo giả ở mặt và cổ họng, thi thoảng giả điên vài lần…
Thì kiểu gì cũng qua mặt được.
Khi thuốc làm câm được đổ xuống cổ họng tôi,
Tôi chỉ nghĩ — may mà dòng bình luận biến mất từ sớm.
Chứ nếu mấy dì mấy chú trong đó thấy cảnh này, chắc sẽ đau lòng lắm.
Ít ra… trong lòng họ, công chúa nhỏ Tạ Từ Hoạ mãi mãi có một cái kết hạnh phúc nhất.
Lúc thuốc tiêm vào mạch máu,
Tôi lại nghĩ — nếu cái đồ ngốc anh tôi mãi mãi không phát hiện ra…
Cũng không sao.
Ít nhất, chúng vẫn cần anh kiếm tiền, sẽ không ra tay hại đến tính mạng anh.
Cứ để anh ấy tin rằng, suốt đời này thật sự từng có một đứa em gái luôn bên cạnh anh ấy.
Tôi luôn biết rất rõ.
Tôi là chỗ dựa tinh thần lớn nhất đời Tạ Từ Kim.
Tôi càng nghịch ngợm, càng ầm ĩ, càng sống động bao nhiêu, thì anh ấy lại càng cảm thấy an tâm.
Càng cảm thấy bản thân không cô đơn, vẫn còn người thân ở bên.
Lưỡi dao cắt qua da thịt…
Tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Nước mắt lặng lẽ tràn ra từ khoé mắt.
Anh ngốc, nhớ phải ăn cơm đàng hoàng.
15.
Gần như cùng lúc tôi rơi vào hôn mê,
Cánh cửa phòng thí nghiệm bị một tiếng nổ lớn phá tung, khói bụi mù mịt.
Một thân hình to lớn, đầy giận dữ bước ra từ làn khói mịt mù ấy,
Giống hệt như mười năm trước, anh từng bước bước về phía chiếc giường bệnh nơi tôi bé xíu nằm đó.
16.
Khi tôi mở mắt lần nữa,
Tôi đang nằm trên giường bệnh.
Bên cạnh là một người đàn ông to lớn, lôi thôi, đang gục mặt xuống cạnh tôi khóc không thành tiếng.
Nước mắt của anh thấm ướt cả cổ áo tôi, khiến tôi khó chịu nghiêng đầu.
Nhưng người đó không có phản ứng gì.
Rõ ràng là đã hoàn toàn chìm trong thế giới của chính mình.
Tên ngốc này…
Tôi không khách sáo, tát cho anh một phát.
Tạ Từ Kim giật nảy người, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ:
“Em… em gái…”
Tôi mở miệng định nói, nhưng chợt nhớ ra mình vừa bị ép uống thuốc gây câm.
Đành cầm lấy điện thoại của anh, gõ nhanh vài chữ, nhét thẳng màn hình vào mặt anh, trừng mắt nhìn:
“Anh, thúi, quá!”
Tạ Từ Kim ngượng ngùng cúi đầu ngửi ngửi quần áo đang dính máu của mình.
Từ ngày cứu được tôi ra khỏi tay bọn chúng, đã gần một tuần, anh ngày đêm không rời giường bệnh.
Làm gì còn tâm trạng mà tắm gội hay thay đồ.
“Đi tắm ngay!”
Tạ Từ Kim khàn giọng đáp hai tiếng, gật đầu lia lịa rồi toan rời đi, tôi lập tức kéo vạt áo anh lại:
“Nhớ ăn cơm đàng hoàng.”
Nhìn cằm anh lởm chởm râu, tôi kìm nén nỗi xót xa trong lòng, từ tốn gõ chữ trên điện thoại:
“Anh à, em còn ở đây. Anh đừng sợ.”
Anh vẫn nồng mùi mồ hôi mà nhào tới ôm tôi thật chặt một cái, rồi mới chịu bước ra khỏi phòng.
17.
Sau khi được dọn dẹp lại, Tạ Từ Kim cuối cùng cũng trông giống một con người sống bình thường.
“Hoạ Hoạ, anh đã tống hết bọn chúng vào tù rồi.”
“Em yên tâm, có luật sư trưởng nhà họ Tư xử lý, đời này bọn chúng đừng mơ bước ra ngoài.”
Tôi tin tưởng gật đầu.
Tạ Từ Kim nhìn mặt tôi, như có điều gì muốn nói lại thôi.
Tôi không để tâm mấy chuyện đó, liền gõ điện thoại hỏi:
“Còn Cố Ngôn Hạ thì sao?”
Cậu ấy vốn cũng là người theo nguyên tác sẽ chết sớm, vậy mà lần này lại liều mình theo anh tôi lên núi cứu tôi.
“Nó… bị đạn bắn gãy nửa chân. Nhưng vẫn ổn, có thể chữa được.”
Chỉ là về sau có thể sẽ hơi khập khiễng.
Mấy chuyện đó, anh sẽ lo liệu, em không cần gánh nặng gì cả.
“Anh, còn nhớ con cá mười triệu chúng ta mua không?”
“Anh cắt một nửa ra, hầm canh cho em và Cố Ngôn Hạ ăn.”
“Phần còn lại thì gửi đến phòng thí nghiệm cho viện sĩ Bùi và nhóm của ông nghiên cứu.”
“Em nghĩ trong đó có thành phần đặc biệt mang tác dụng chữa lành.”
Ánh mắt Tạ Từ Kim sáng lên khi nghe đến hai chữ “chữa lành”, anh chớp mắt đầy kỳ vọng:
“Vậy… vậy thì…”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Từ lúc tôi tỉnh lại, tôi chưa từng thấy trong phòng có gương.
Bác sĩ điều trị chính cũng chưa từng nhắc đến chuyện hồi phục thanh quản.
Điều quan trọng nhất là — anh tôi.
Ánh mắt đầy áy náy và tự trách của anh suýt chút nữa đã nghiền nát con người đó.
Tôi vất vả lắm mới nuôi anh từ một tên ngốc yếu đuối thành người mạnh mẽ như hôm nay, anh không thể vì thế mà gục ngã được.
18.
Bảy năm sau.
Trước cổng trường đại học S.
“Tạ Từ Kim! Anh có thể đừng mít ướt nữa được không? Lớn tướng rồi còn khóc!”
Tôi bất lực nhìn người đàn ông với đôi mắt sưng húp như ếch buồn, phải kiễng chân chọc trán anh mấy cái mắng cho một trận.
“Hoạ Hoạ, anh cũng không muốn mà hu hu… nhưng đây là lần đầu tiên suốt 19 năm em rời anh xa đến vậy đó oaaaoao…”
“Anh sợ em lại bị bắt nạt mà không dám nói… anh đau lòng lắm hu hu hu…”
“Thôi được rồi, mỗi tuần em sẽ gọi điện báo bình an một lần, được chưa?”
“Được… Hoạ Hoạ, hay là anh chuyển trụ sở công ty về thành phố S đi, xa quá anh không yên tâm…”
“…”
“Thôi được rồi. Vậy em nhớ ăn cơm đầy đủ đó.”
“Vâng, anh cũng vậy.”
“Anh nhớ rồi. Vậy đổi lại báo bình an sáng – trưa – tối mỗi ngày ba lần được không?”
“…”
“Anh à.”
“Ừ?”
“Đừng lo. Nếu có chuyện gì em sẽ gọi cho anh ngay, được chưa?”
“Nếu gọi không được thì em gọi cho anh Tư Vọng, không được nữa thì gọi cho anh Ngôn Hạ…”
“Thậm chí có phải gọi hết sáu đại gia tộc em cũng gọi hết, nhất định sẽ không để bản thân chịu một chút uất ức nào. Được chưa?”
“Được rồi.”
“Vậy anh đi đi. Đến lễ Quốc khánh nhớ về sớm, em chờ anh ở nhà.”
“Hoạ Hoạ, lễ này em muốn ăn sườn chua ngọt.”
“Ừ. Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Ừm… cá kho được không?”
…
— Hết —