Bà đón lấy, đeo kính lão vào.
Nhìn rất lâu.
“Đây… đây là bao nhiêu?”
“830 ngàn.”
Tay bà bắt đầu run.
“830 ngàn?”
“Vâng.”
“Thằng bé… nó có 830 ngàn?”
“Đúng vậy.”
Mặt bà lập tức trắng bệch.
Bà nhìn chằm chằm vào màn hình, môi run lên bần bật.
“Đứa con này… trời ơi…”
Tôi đỡ bà ngồi xuống ghế.
“Mẹ, mẹ đừng kích động.”
“Mẹ chắt chiu đưa nó 150 ngàn, trước đó cho nó vay 80 ngàn, vậy mà nó có tới 830 ngàn?” Giọng bà run rẩy. “Ngay cả tiền lo ma chay cho ba nó, nó cũng bắt mẹ chi!”
Tôi chết sững.
“Gì cơ ạ?”
“Năm ngoái ba nó mất,” bà ôm ngực, “chi phí mai táng hơn 30 ngàn, nó nói đang túng tiền, bảo mẹ ứng trước…”
Tôi nhắm mắt lại.
Năm ngoái tôi còn cùng anh ta về quê lo đám tang.
Suốt chuyến đi anh ta cứ thở dài, nói “gần đây túng quá”.
Tôi còn rút 20 ngàn trong 30 ngàn tiền tiết kiệm ít ỏi của mình để đưa cho anh ta xoay xở.
Khoản đó, anh ta chưa từng nhắc đến việc trả lại.
“Mẹ,” tôi mở mắt ra. “150 ngàn đó, mẹ có đòi lại được không?”
Bà sững người một lát.
Rồi từ từ gật đầu.
“Mẹ sẽ đi tìm nó.”
7.
Khi mẹ chồng vào gặp Lâm Hạo, tôi không đi cùng.
Tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, lắng nghe động tĩnh bên trong.
Ban đầu là giọng của mẹ chồng.
“Hạo Tử, 830 ngàn kia là sao hả con?”
Rồi là tiếng của Lâm Hạo.
“Mẹ, ai nói với mẹ vậy?”
“Con đừng lo ai nói, mẹ hỏi con, có thật không?”
Im lặng.
Sau đó là tiếng khóc của mẹ chồng.
“Con có 830 ngàn tiết kiệm, vậy mà bắt mẹ bán nhà để chữa bệnh cho con? Lúc ba con mất con cũng không bỏ ra một xu? Con còn là người nữa không?”
“Mẹ, nghe con giải thích—”
“Giải thích cái gì? Mẹ nuôi con ba mươi năm, con đối xử với mẹ như vậy sao?”
“Đó là tiền của con! Con để dành được! Con có quyền—”
Bốp!
Một tiếng bạt tai vang lên.
“Tiền của con? Tiền của con từ đá chui ra chắc? Lúc ba con mất, con còn tiếc không mua nổi cho ông ấy bộ đồ tang đàng hoàng!”
Lâm Hạo im lặng.
“Còn Vãn Tình,” giọng mẹ chồng run rẩy, “người ta lấy con, chia đôi chi tiêu với con, mỗi tháng con để dành 15 ngàn, con bé chỉ để được 2 ngàn, con còn dám mở miệng nói là công bằng?”
“Là tại cô ấy không biết đầu tư—”
“Bậy bạ!” Mẹ chồng quát. “Mắt mẹ mù mới nuôi ra đứa bất hiếu như con!”
Cửa phòng bật mở.
Mẹ chồng bước ra, nước mắt đầy mặt.
“Vãn Tình,” bà nắm lấy tay tôi, “mẹ xin lỗi… đã nuôi ra cái thứ như nó.”
“Mẹ…”
“Con ly hôn đi.” Bà nói, “Loại đàn ông này… không đáng.”
Tôi sững người.
“Vậy… còn bệnh của anh ấy…”
“Nó có 830 ngàn, đủ chữa.” Mắt bà đỏ hoe. “150 ngàn của mẹ, mẹ sẽ đòi lại.”
Bà quay người bỏ đi.
Hành lang chỉ còn lại mình tôi.
Cửa phòng bệnh vẫn mở.
Tôi thấy Lâm Hạo ngồi trên giường, trên mặt hằn rõ năm dấu ngón tay.
Anh ta nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp.
Có giận dữ, có uất ức, xen lẫn cả sợ hãi.
“Vãn Tình,” anh ta lên tiếng, “là em nói với mẹ anh đúng không?”
Tôi không trả lời.
“Em điên rồi à?” Giọng anh ta gắt lên. “Em có biết em đang làm gì không?”
“Biết.” Tôi bước vào. “Tôi đang nói sự thật cho mẹ anh biết.”
“Đó là tài chính cá nhân của tôi!”
“Anh lừa mẹ mình bán nhà để chữa bệnh cho anh!”
“Là mẹ tự nguyện!”
“Anh có 830 ngàn!” Tôi nhìn chằm chằm anh ta. “Anh có 830 ngàn, mà để một bà cụ bán nhà!”
“Đó là tiền dưỡng già của tôi!” Anh ta hét lên. “Tôi không thể động vào!”
Cả phòng bệnh lặng ngắt.
Tiền dưỡng già.
Anh ta nói số tiền 830 ngàn kia là tiền dưỡng già.
Tôi bỗng bật cười.
“Lâm Hạo, anh năm nay 34 tuổi.”
“Thì sao?”
“Bây giờ anh bị ung thư, còn chưa chắc sống được đến lúc về già.” Tôi nhấn từng chữ. “Thế mà anh thà để mẹ bán nhà, chứ không chịu động đến ‘tiền dưỡng già’ của mình?”
Sắc mặt anh ta tái đi.
“Em lấy tư cách gì mà nói tôi?”
“Tôi chẳng có tư cách gì cả.” Tôi đáp. “Chỉ là cuối cùng cũng nhìn rõ được con người thật của anh.”
Tôi cầm túi lên.
“Khoản 200 ngàn đặt cọc đó, tôi không cần nữa.”
“Ý em là sao?”
“Coi như tôi cho anh mượn.” Tôi nói. “Lúc ly hôn, trừ vào tài sản.”
“Ly hôn?” Anh ta trợn mắt. “Bây giờ em nói ly hôn với tôi?”
“Đúng.”
“Tôi bị ung thư! Em đòi ly hôn?”
“Anh có 830 ngàn.” Tôi nhìn anh ta. “Đủ để chữa bệnh, đủ để dưỡng già, đủ để tìm một cô khác sống kiểu chia đôi với anh.”
Tôi quay người bước ra.
Phía sau vang lên tiếng anh ta gào.
“Lâm Vãn Tình! Em sẽ hối hận! Em sẽ bị báo ứng!”
Tôi không ngoái đầu lại.
8.9.Rời bệnh viện, tôi ghé qua ngân hàng.
Tôi điều chỉnh lại kế hoạch trả khoản vay 200 ngàn.
Chia thành 60 kỳ, mỗi tháng trả hơn 4 ngàn.
Dài hơn 1 năm rưỡi so với trước, nhưng áp lực trả góp nhẹ hơn.
Tôi cần thời gian để thở.
Tối, tôi trở về nhà.
Vừa mở cửa, phòng khách đã lộn xộn.
Mẹ chồng đang ngồi trên sofa, thu dọn đồ đạc.
“Mẹ?”
Bà ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn đỏ.
“Vãn Tình, mẹ lấy lại được 150 ngàn rồi.”
“Lấy bằng cách nào ạ?”
“Mẹ bảo nếu nó không trả, mẹ sẽ đến bệnh viện làm ầm lên.” Bà thở dài. “Nó chuyển rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy còn ca phẫu thuật của anh ấy…”
“Nó có 830 ngàn.” Giọng bà lạnh lùng. “Tự lo.”
Tôi không biết nói gì.
Mẹ chồng đứng dậy, xách theo một túi đồ.
“Đây là mấy thứ con mua cho nó mấy năm nay, quần áo, giày dép các thứ.”
“Mẹ, cái này…”
“Con cầm lấy.” Bà nói. “Vứt đi cũng được, bán đi cũng được, đừng để lại trong nhà.”
Tôi nhìn túi đồ.
Có chiếc áo phao tôi mua cho anh ta năm ngoái, hơn 3 ngàn.
Đôi giày da mua năm kia, 1 ngàn 8.
Chiếc đồng hồ mới mua đầu năm nay, 28 ngàn.
Chiếc đồng hồ đó, là quà sinh nhật tôi cắn răng mua tặng anh ta.
Lúc ấy anh ta nói: “Đắt quá, sao em tiêu hoang vậy?”
Tôi đã đáp: “Anh xứng đáng.”
Giờ nghĩ lại, tôi thật ngu ngốc.
“Mẹ,” tôi nói, “chiếc đồng hồ này là quà sinh nhật con tặng anh ấy.”
“Mẹ biết.” Bà đáp. “Nhưng nó không xứng.”
Tôi khựng lại.
Rồi cẩn thận cất đồng hồ vào túi.
Trước khi đi, mẹ chồng nắm tay tôi.
“Vãn Tình, mẹ xin lỗi.”
“Mẹ…”
“Mẹ nuôi ra đứa con như vậy là lỗi của mẹ.” Mắt bà đỏ hoe. “Sau này… con phải sống thật tốt.”
Tôi không nói gì.
Tiễn bà ra cửa, tôi ngồi một mình trong phòng khách.
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ.
Tôi mở điện thoại, thấy Lâm Hạo nhắn tin.
“Tiền đặt cọc không đủ, ca mổ bị hoãn lại rồi.”
Tôi không trả lời.
Anh ta nhắn tiếp.
“Em nhẫn tâm vậy sao?”
Tôi vẫn không trả lời.
Tin nữa lại đến.
“Anh là chồng em đấy!”
Cuối cùng, tôi trả lời một câu.
“Anh có 830 ngàn.”
Anh ta không nhắn nữa.
Tôi đặt điện thoại xuống, dựa vào sofa, nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên từng mảnh ký ức suốt 5 năm qua.
Mỗi lần đi chợ, tôi là người trả tiền.
Mỗi lần đóng tiền điện nước, tôi trả.
Mỗi lần đến mùa mua quần áo mới, anh ta bảo “đang túng”, tôi lại trả.
Mỗi lần về quê anh, tôi đặt vé máy bay.
Mỗi dịp lễ Tết, tiền lì xì cho ba mẹ anh, anh ta bảo tôi “trả trước”.
Tôi luôn nghĩ, chúng tôi đang chia đều.
Là công bằng.
Là thấu hiểu lẫn nhau.
Nhưng thì ra, từ đầu đến cuối, chỉ có mình tôi đang trả giá.
Anh ta thì tiết kiệm.
Còn tôi bị rút cạn.
Đó là cái gọi là “độc lập tài chính” của anh ta.
Là cái mà anh ta gọi là “công bằng”.
Tôi mở mắt, nhìn lên trần nhà.
Bỗng nhớ ra một chuyện.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho Tiểu Mẫn.
“Mẫn Mẫn, luật sư cậu nói hôm trước, có giúp tra soát tài sản được không?”
“Tài sản gì?”
“Tôi nghi Lâm Hạo không chỉ có 830 ngàn.”
Đầu dây bên kia, Tiểu Mẫn im lặng vài giây.
“Cậu nghi anh ta còn có tài khoản khác?”
“Anh ta nói gửi mẹ 5 ngàn mỗi tháng, nhưng không thể tháng nào cũng gửi.” Tôi nói. “Chắc chắn anh ta còn tài khoản ở nơi khác.”
“Để mình hỏi giúp cậu.”
Cúp máy, tôi ngồi trong bóng tối.
Trong lòng vang lên một câu hỏi.
Suốt 5 năm qua, rốt cuộc anh ta đã giấu bao nhiêu?
Còn bao nhiêu sự thật tôi chưa biết?
9.10.Hôm sau, luật sư Lý gọi điện cho tôi.
“Linh cảm của cô đúng rồi.”
“Ý chị là gì?”
“Anh ta có một tài khoản ngân hàng khác.”
Tim tôi bắt đầu đập dồn dập.
“Số dư là bao nhiêu?”
“520 ngàn.”
Tôi chết lặng.
“Cộng với 830 ngàn kia, tổng cộng là 1 triệu 350 ngàn.” Luật sư Lý nói. “Đây là toàn bộ số tiền tiết kiệm trong 5 năm qua của anh ta.”
1 triệu 350 ngàn.
Đầu óc tôi ong ong.
“Làm sao chị tìm ra được?”
“Trong sao kê ngân hàng mà cô gửi cho tôi có một khoản chuyển khoản cố định.” Chị ấy nói. “Mỗi tháng có 5 ngàn được chuyển đến một tài khoản khác. Tôi lần theo đó mà tra ra.”
“5 ngàn đó… anh ta nói là gửi cho mẹ…”
“Thực tế không hề gửi.” Luật sư Lý nói. “Là chuyển sang một tài khoản khác đứng tên chính anh ta.”
Tôi nhắm mắt lại.