Ngày xuất ngũ, tôi đốt sạch tất cả mớ băng quấn ngực, vứt hết đống quần áo nam.
Tôi, một đứa con gái, đã giả trai suốt 5 năm, lăn lộn thành “vương giả chiến trường” trong quân đội.
Tưởng rằng từ nay có thể yên ổn mặc váy đi xem mắt, làm một cô nàng dịu dàng dễ thương.
Ai ngờ, lần đầu tiên mặc váy dây đi bar, ngay trước cửa toilet nam, tôi lại đâm sầm vào lòng kẻ thù không đội trời chung hồi trong quân đội!
Hắn đỡ eo tôi, giọng vừa lạnh vừa gợi: “Cô em à, đi nhầm rồi, đây là toilet nam…”
1
Sau khi nhận được giấy xuất ngũ.
Việc đầu tiên tôi làm là lao về nhà, đem đống “bảo vật gia truyền” quấn ngực… à không, băng bó ngực, ném vào lửa thiêu sạch.
Lửa cháy rực trời, phản chiếu gương mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của tôi.
Tạm biệt nhé, các anh em của tôi.
Tạm biệt nhé, doanh trại mà tôi đã hiến dâng 5 năm thanh xuân.
Tạm biệt nhé, Từ Ngôn!
Từ hôm nay, tôi tên là Từ Niệm, giới tính: nữ, sở thích: nam, ước mơ: tìm một anh cao 1m85, có 8 múi bụng.
Cười có làm đồng tiền, và yêu tôi một cách ngọt ngào đắm say.
Mẹ tôi còn sốt ruột hơn cả tôi.
Tôi vừa bước chân vào cửa, bà đã dúi ngay cho tôi một chiếc váy hoa mới tinh:
“Niệm Niệm à, mau thay cái này vào, mẹ đã hẹn con với con trai cô Trương rồi, ngay quán cà phê dưới lầu, thằng bé sáng sủa lắm!”
Tôi nhìn vào gương, thấy mình trong bộ váy, tóc dài xõa vai.
Nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm như có thể giết người, liền rơi vào trầm tư.
Mang cái dáng vẻ này đi xem mắt… liệu có dọa người ta chạy mất dép không?
Quả nhiên, buổi xem mắt đầu tiên – thất bại.
Đối tượng là một anh chàng đeo kính trông trí thức, tôi căng thẳng quá, bẻ gãy luôn thìa inox của quán cà phê.
Buổi thứ hai – thất bại.
Đối phương hỏi tôi có sở thích gì, tôi buột miệng nói:
“Đánh tay không, vượt địa hình khắc nghiệt, rèn luyện mang vác 50km.”
Buổi thứ ba – thất bại.
…
Khi mẹ tôi sắp bỏ cuộc vì đứa “ca khó” này thì cô bạn thân Linh Mẫn gọi điện cứu tôi một bàn thua trông thấy:
“Từ Niệm! Ra ngoài quẩy đi! Ăn mừng tự do!”
“Đi đâu?” – tôi hỏi, không chút hứng thú.
“Bar hot nhất thành phố – ‘Mê Quang’! Nói thật, trai đẹp ở đó nhiều không đếm xuể!”
Mắt tôi lập tức sáng rỡ.
Cúp máy xong, tôi lôi từ tủ quần áo ra cái váy dây đen mà Linh Mẫn từng tặng.
Vải ít đến tội nghiệp, bó sát cơ thể, lộ rõ đường cong từng bị băng ngực đè ép suốt 5 năm trời.
Tôi nhìn mình trong gương, hít sâu một hơi.
Chơi lớn luôn! Vì trai đẹp!
Trong bar, tiếng nhạc đinh tai nhức óc làm tôi muốn nổ đầu, ánh đèn nhấp nháy đủ màu khiến tôi hoa mắt chóng mặt.
Linh Mẫn – bà hoàng sân khấu – vừa vào đã lặn mất tăm trong đám đông, để lại con “gà quê” như tôi ngơ ngác ngồi ở ghế lô.
Tôi cầm ly cocktail tên gì chẳng biết, nhấp một ngụm.
Ngọt ngọt, cũng tạm.
Uống liền ba ly, tôi bắt đầu thấy hơi chếnh choáng, mà bàng quang cũng đang biểu tình.
Tôi lảo đảo đứng dậy, lần theo biển chỉ dẫn đi về phía nhà vệ sinh.
Rẽ trái, rẽ phải, lại rẽ trái…
Cái bar này sao như mê cung thế?
Tôi đẩy một cánh cửa, vừa chuẩn bị lao vào thì…
Đâm sầm vào một người.
Không, phải nói là một… bức tường.
Một bức tường vừa cao vừa rắn chắc, mang mùi thuốc lá và rượu thoang thoảng…
“Ưm!”
Tôi bị đâm đến hoa mắt chóng mặt, sống mũi cay xè suýt nữa bật khóc.
Một bàn tay lớn vững vàng đỡ lấy eo tôi.
“Cô gái, không sao chứ?”
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nam trầm ấm, quyến rũ và lạnh lùng, nghe mà nhột cả tai.
Chỉ nghe giọng thôi, tôi đã muốn cho anh ta 9 điểm.
Tôi ôm mũi, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên.
Rồi… tôi hóa đá tại chỗ.
Trước mặt tôi là một người đàn ông cao tầm 1m88, mặc sơ mi đen đơn giản, tay áo xắn đến khuỷu.
Lông mày rậm, mắt sáng, sống mũi cao, môi mỏng khẽ mím.
Đẹp trai đến nghẹt thở.
Nhưng gương mặt này… cho dù có đốt thành tro tôi cũng nhận ra!
Cố Hoài Vũ!
Kẻ thù truyền kiếp của tôi trong quân đội!
Từ lúc còn trong doanh trại tân binh, anh ta đã luôn đè đầu cưỡi cổ tôi, giành lấy danh hiệu “Vua chiến trường”, khiến tôi áp lực đến mức rụng cả tóc!
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “Ong—”, như thể mười vạn hồi chuông báo động cùng reo lên.
Chạy!
Nếu bị anh ta nhận ra, đời này của tôi coi như xong luôn!
Một người từng giả làm “anh em” với anh ta trong quân đội, cùng thi xem ai… tiểu xa hơn…
Giờ lại diện váy dây, trang điểm full combo, đứng chình ình trước mặt anh ta?
Tôi hoảng hốt đẩy mạnh anh ta ra, quay đầu định chuồn.
“Đợi đã.”
Cổ tay bị anh ta nắm chặt, lòng bàn tay anh ấy nóng rực, nhiệt độ truyền qua da khiến tôi rùng mình.
Tôi đứng hình tại chỗ, da đầu tê rần, mồ hôi lạnh túa ra.
Không lẽ… anh ta nhận ra rồi?
Không thể nào! Bây giờ tôi tóc dài đến thắt lưng, body cong vút.
Khác xa với “Từ Ngôn” đầu đinh gầy như khỉ ngày trước!
Tôi ép giọng xuống, cố giả điệu “bánh bèo” hết mức:
“Anh… anh có chuyện gì sao?”
Tuyệt đối không được quay đầu lại.
Từ Niệm, dù chết cũng không được quay đầu!
Cố Hoài Vũ không nói gì, chỉ giữ chặt lấy cổ tay tôi, không buông.
Không khí xung quanh như đông cứng lại.
Tôi nghe rõ ràng tiếng tim mình đập như trống trận.
Một giây, hai giây, ba giây…
Ngay lúc tôi sắp không chịu nổi, định dùng một cú quật vai đánh gục anh ta rồi chuồn luôn, thì…
Anh ấy lên tiếng.
Giọng anh có chút ý cười khó nhận ra, vang lên sau lưng tôi:
“Cô gái, cô bị lem son rồi.”
Tôi: “……”
“Còn nữa.”
“Cô đi nhầm rồi, đây là toilet nam.”
2
Tôi thề, đó là một phút đen tối nhất trong suốt 23 năm cuộc đời tôi.
Mặt tôi “bùm” một phát, đỏ từ cổ lan đến tận mang tai.
Muốn độn thổ luôn cho rồi!
Tôi lao ra như một mũi tên, chạy thục mạng, không ngoái đầu lại.
Ngay cả “cảm ơn” hay “xin lỗi” cũng quên luôn.
Phía sau vang lên tiếng cười trầm thấp của Cố Hoài Vũ, khiến tôi càng chạy nhanh hơn.
Tôi chạy một mạch về ghế lô, nắm tay Linh Mẫn kéo ra ngoài.
“Gì vậy Niệm Niệm? Tớ vừa mới thấy một anh cực phẩm luôn á!” – Linh Mẫn ngơ ngác hỏi.
“Đừng nói nữa! Mau đi thôi!”
Nếu không đi ngay, tôi sợ Cố Hoài Vũ đuổi theo thì đúng là chỉ có đập đầu vào đậu hũ mà chết cho rồi.
Về tới nhà, tôi quăng mình lên giường, trùm chăn kín đầu, bắt đầu nổi điên vô dụng.
Aaaaahhhh!!!
Tại sao? Tại sao lại đụng trúng Cố Hoài Vũ ở đó chứ?!
Anh ta không phải nên đang ở đơn vị nào đó tận nơi rừng rú, tiếp tục vì nước quên thân hay sao?
Còn ăn mặc bảnh bao, tử tế như người mẫu rồi mò tới quán bar làm gì?!
Chỉ cần nhớ lại ánh mắt trêu chọc của anh ta, cùng câu “Cô đi nhầm rồi, đây là toilet nam”, là tôi chỉ muốn chết quách cho rồi.
Tôi – Từ Niệm – từng là “Vua đặc chủng”, thế mà lại bị địch thủ một thời bắt gặp ngay trước cửa nhà vệ sinh nam, trong bộ dạng váy vóc đầy đủ!
Đúng là nỗi nhục ngàn đời khó gột!
“Đinh đoong.”
Điện thoại tôi reo lên, là tin nhắn WeChat của mẹ.
“Niệm Niệm, ngủ chưa? Mẹ nói chuyện này nè, cái cậu cháu trai của dì Chu mà mẹ từng nhắc đó.
Mới từ nước ngoài về, cực kỳ giỏi giang, tự mở công ty luôn, mà còn đẹp trai lắm.
Mẹ đã gửi WeChat của con cho cậu ấy rồi, hai đứa nói chuyện thử nhé?”
Lại nữa à?
Tôi chán đời, trả lời cụt lủn: “Ừ.”
Dù sao cũng là đi qua đi lại, gặp ai mà chẳng như nhau.
Rất nhanh sau đó, một lời mời kết bạn mới bật lên.
Ảnh đại diện là một mảnh bầu trời đêm đen thui, không có gì hết.
Tên tài khoản: G.
Quá là kiệm lời luôn.
Tôi ấn chấp nhận, người kia lập tức gửi tin nhắn đầu tiên:
“Chào cô Từ. Tôi là Cố Hoài Vũ.”
Tôi: “…”
Nhìn chằm chằm hai chữ trên màn hình, tôi cảm thấy toàn bộ máu trong người mình đông lại.
Cố… Hoài?
ẦM!!!
Như có tiếng sét giữa trời quang đánh thẳng lên đầu tôi.
Trước mắt tối sầm, suýt ngất luôn tại chỗ.
Cái người mẹ giới thiệu là “rất ưu tú”, “đẹp trai sáng sủa” đó… lại chính là Cố Hoài Vũ?!
Thế giới này điên rồi chắc?!
Tôi hít một hơi thật sâu, tự trấn an.
Không đúng! Trùng tên trùng họ thôi!
Huống chi Cố Hoài Vũ trong quân đội là con nhà nòi quân nhân, sao lại đi mở công ty?
Đúng, chắc chắn là trùng hợp!
Tôi níu lấy chút hy vọng cuối cùng, hỏi thử:
“Anh… đã từng đi lính sao?”
Một lúc sau, anh ta trả lời:
“Ừ, từng đi vài năm.”
……
Tôi ném điện thoại sang một bên, úp mặt vào gối hét không ra tiếng.
Ông trời ơi, ông cố ý trêu tôi đúng không?!
Tôi giả trai suốt 5 năm, cực khổ chịu đựng để được xuất ngũ, chỉ muốn sống như một người bình thường.
Vậy mà ông không những cho tôi chết xã hội ngay lần đầu đi bar,Giờ còn tặng thêm combo: “kẻ thù cũ biến thành đối tượng xem mắt”?
Sáng hôm sau, tôi với cặp mắt thâm như gấu trúc bị mẹ lôi dậy khỏi giường.
“Mau lên! Thay đồ trang điểm! Cố Hoài Vũ nói mười giờ sẽ tới đón con!” – mẹ tôi còn háo hức hơn cả tôi.
“Má ơi, con không đi đâu!” – tôi giãy dụa như cá mắc cạn.
“Phải đi!” – mẹ tôi trừng mắt, lông mày dựng ngược lên.
“Cố Hoài Vũ điều kiện tốt thế kia! Con mà còn kén cá chọn canh nữa thì ở nhà làm bà cô suốt đời đi!”
Tôi bị mẹ ấn chặt ngồi trước bàn trang điểm, mặc cho bà tha hồ tô tô vẽ vẽ lên mặt tôi.
Nhìn gương mặt u ám như đưa tang của mình trong gương, tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Thôi kệ.
Coi như đi làm nhiệm vụ cuối cùng vậy.
Mục tiêu nhiệm vụ: Dọa cho Cố Hoài Vũ bỏ của chạy lấy người.
Độ khó nhiệm vụ: Cấp địa ngục.
Đúng 10 giờ, chuông cửa reo vang đúng giờ như đồng hồ Thụy Sĩ.
Mẹ tôi như tên bắn lao ra mở cửa, người đứng ngoài… không ai khác chính là gương mặt đẹp trai đến mức trời đất bất dung đó.
Hôm nay Cố Hoài Vũ mặc một bộ vest dạo phố, dáng người càng thêm cao ráo phong độ.
Anh ta xách theo một hộp quà sang trọng, vừa thấy mẹ tôi liền lễ phép mỉm cười.
“Cháu chào dì, cháu là Cố Hoài Vũ. Hôm nay tới đón Từ Niệm.”
“Trời ơi, Tiểu Cố tới rồi! Mau vào nhà ngồi chơi!”
Mẹ tôi cười không khép được miệng, ánh mắt nhìn anh ta chẳng khác nào nhìn con rể tương lai.
Ánh mắt Cố Hoài Vũ vượt qua mẹ tôi, dừng lại nơi tôi đang đứng.
Bốn mắt chạm nhau, ánh mắt anh ta sâu thẳm như đang dò xét điều gì đó.
Tim tôi bỗng siết lại, vô thức đứng thẳng lưng, theo phản xạ làm một động tác chuẩn bị duyệt binh y chang trong doanh trại.
Tôi giật mình thả lỏng, cố gắng nặn ra một nụ cười mà bản thân nghĩ là rất “thục nữ”.
“Chào… chào anh.”
Khóe môi Cố Hoài Vũ hình như nhếch lên một chút, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thản.
“Chào em, Từ Niệm.”
Anh ta gọi tên tôi, đuôi giọng hơi nâng lên, nghe có từ tính lạ thường.
Tôi cảm giác tai mình lại bắt đầu nóng lên.
“Vậy… vậy mình đi nhé?” Tôi chỉ muốn thoát khỏi cái bầu không khí nghẹt thở này càng sớm càng tốt.
“Ừ.”
Ra cửa, xuống lầu, bước vào chiếc xe SUV đen bóng nhìn đã biết là rất đắt tiền của anh ta.
Suốt dọc đường, cả hai không ai nói gì.
Tôi len lén liếc anh ta bằng khóe mắt.
Anh ta đang chăm chú lái xe, góc nghiêng sắc nét, đường viền xương hàm căng chặt đầy nam tính.
Cái tên này… sao xuất ngũ xong lại còn đẹp trai hơn vậy chứ?
Phi! Từ Niệm, mày đang nghĩ linh tinh gì thế hả!
Đây là cái tên ngày xưa giành giật vị trí số một với mày từng cái một. Ăn nhanh hơn, chạy nhanh hơn, bắn súng còn tranh nhau hơn 0.1 điểm.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Tôi chủ động bắt chuyện.
“Ăn trưa trước.” Mắt anh ta vẫn nhìn thẳng.
“Có kiêng món gì không?”
“Không có.”
Miễn là không phải bánh lương khô quân đội thì cái gì tôi cũng ăn được.
Anh lại hỏi: “Thích ăn món Hoa hay món Tây?”
“Tùy anh.”
“Vậy thì… tới nhà tôi đi.”
“…Hả?” Tôi quay ngoắt đầu sang nhìn anh ta.
“Về nhà anh?”
Ý gì đây?
Lần đầu gặp mà đòi dẫn tôi về nhà là sao?
Dường như nhìn thấu được suy nghĩ của tôi, anh ta bình thản nói:
“Trong nhà tôi có một dì giúp việc, nấu ăn rất ngon. Còn sạch sẽ hơn cả ngoài hàng.”
À, thì ra là vậy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại lập tức cảnh giác.
Một nam một nữ, ở chung một chỗ…
Dù tôi có thể đánh hai anh ta cũng không thấy mệt, nhưng lỡ như anh ta giở trò gì tiểu nhân thì sao…
Trong đầu tôi đã bắt đầu tưởng tượng đủ kiểu kịch bản phim truyền hình 8 giờ tối.
Cố Hoài Vũ như thể mọc mắt sau lưng, bổ sung thêm một câu.
“Em gái tôi cũng ở nhà.”
Tôi: “……”
Được rồi, cao tay đấy.
Căn hộ của Cố Hoài Vũ nằm ở tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp, kiểu penthouse hai tầng.