“Ai là người hạ thông số sản xuất của con ốc vít xuống 0,007mm?!”
“Tôi chỉnh đó, có vấn đề gì sao?”
Người nhàn rỗi nhất trong xưởng, con “cá chép hình người” chuyên mang tài lộc, đang soi gương trang điểm, đầu cũng không thèm ngẩng lên.
“Chỉ là thấy chướng mắt nên điều chỉnh chút xíu thôi, chị có cần phải làm ầm lên thế không?”
Dây chuyền sản xuất đã chạy theo thông số sai suốt 24 giờ, tôi lập tức ra lệnh dừng máy.
Cố nén cơn giận:
“Bây giờ sản phẩm không đạt tiêu chuẩn xuất khẩu, ngày mai không thể giao hàng đúng hạn, dù chúng ta tăng ca suốt một tháng cũng không đủ tiền bồi thường!”
“Chỉ chỉnh một con số thôi mà, có cần nói quá như vậy không?”
Kim Miên Miên khép hộp trang điểm lại,
“Tối nay là đêm giao thừa, tôi còn có hẹn, không rảnh ở đây thức cùng mấy người!”
Cô ta còn chưa kịp đi tới cửa, tôi đã ra hiệu cho công nhân đóng cửa xưởng.
“Đối với linh kiện chính xác như thế này, một con số đại diện cho một triệu.”
“Cô mang đống hàng lỗi này đi nói chuyện với cơ quan giám sát đi!”
Kim Miên Miên ngẩn người một lúc, lập tức phản bác:
“Chị đừng có chuyện bé xé ra to, tôi chỉ giảm có 0,007mm thì ảnh hưởng được gì chứ? Chẳng phải vẫn siết vào được sao?”
Nói rồi, cô ta tiện tay cầm một cái ốc vít, vặn vào tấm gỗ vài vòng.
Vẻ mặt đắc ý:
“Thấy chưa, chẳng có gì khác biệt cả, tôi thấy chị chỉ ghen tị vì tôi nhàn rỗi nên cố tình kiếm chuyện!”
Tôi cười lạnh, cầm lấy bản tiêu chuẩn thi hành:
“Lô ốc vít này là đặt hàng của công ty nước ngoài, tiêu chuẩn dung sai nghiêm ngặt hơn rất nhiều, 28TPI tương ứng với bước ren 0,907mm, thường dùng trong thiết bị chính xác.”
“Cô tùy tiện giảm 0,007mm có thể dẫn đến trượt ren hoặc làm hỏng lỗ ren, gây tổn hại đến thiết bị.”
“Không chỉ không vượt qua được kiểm tra giám sát xuất nhập khẩu, mà nếu công ty không giao hàng đúng hạn và đủ số lượng, không những phải bồi thường vi phạm hợp đồng mà còn tổn hại nghiêm trọng đến uy tín doanh nghiệp!”
“Cô gọi vậy là kiếm chuyện sao?”
Thấy ánh mắt ngơ ngác của Kim Miên Miên, tôi biết cái đầu đơn giản của cô ta không xử lý nổi những thông tin phức tạp như vậy.
Quả nhiên, giây tiếp theo cô ta tức giận nhìn tôi:
“Đừng tưởng dùng mấy thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu là có thể dọa tôi.”
“Tôi sẽ gọi điện cho người có chuyên môn, xem chị còn dám bắt nạt tôi nữa không!”
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt của quán bar:
“Miên Miên, sao em vẫn chưa tới? Anh chờ em lâu lắm rồi đấy.”
Nghe vậy, Kim Miên Miên lập tức đổi giọng uất ức:
“Giám đốc Chu, em muốn đến từ sớm rồi mà, là chị Trần không cho em đi.”
“Cứ nói mai không giao hàng đúng hạn được là tại em~”
“Vớ vẩn!”
Chu Trấn Hùng quát lớn, “Đưa điện thoại cho cô ta, tôi nói chuyện với cô ta!”
Kim Miên Miên bật loa ngoài.
Ánh mắt đầy khiêu khích như thể đang nói “để xem chị xử lý sao đây”.
“Giám đốc Chu, Kim Miên Miên tự ý điều chỉnh thông số sản xuất, bây giờ ốc vít sản xuất ra không đạt tiêu chuẩn quốc tế…”
Tôi còn chưa nói hết câu, đã bị Chu Trấn Hùng thô lỗ ngắt lời.
“Trần Ân, cô còn không biết rõ vị trí của mình à?”
“Miên Miên là ‘cá chép hình người’ tôi mời về chiêu tài, cô ấy chịu xuống xưởng là phúc khí của cô, cô còn dám đắc tội với cô ấy?”
“Lỡ cô ấy giận dỗi khiến công ty gặp xui xẻo, cô gánh nổi hậu quả không?!”
Tôi biết người làm ăn ít nhiều đều tin vào phong thủy.
Nhưng thay vì lo chuyện tương lai, thì thảm họa trước mắt mới là thứ cần khẩn trương cứu vãn.
Tôi vừa định giải thích, Kim Miên Miên đã vội vàng phụ họa:
“Giám đốc Chu, em đã nói với chị Trần rồi, mà chị ấy cứ dùng mấy từ chuyên ngành ra dọa em.”
“Còn nguyền rủa công ty xui xẻo, em tức quá mới nhờ anh ra mặt!”
Làm nghề này mười tám năm,
Lần đầu tiên tôi gặp người giỏi đổi trắng thay đen đến vậy.
Lý trí mách bảo tôi không thể tiếp tục tranh cãi với cô ta, mà phải nhanh chóng báo cáo mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Tôi lấy hợp đồng ra, chỉ vào dòng chữ trên đó:
“Giám đốc Chu, tôi không phải nguyền rủa gì cả, nhưng nếu ngày mai không giao hàng, bên đối tác có quyền yêu cầu bồi thường gấp ba lần.”
“Hơn nữa đối tác là tập đoàn lớn ở nước ngoài, nếu làm hỏng đơn hàng này thì đồng nghĩa với việc chúng ta mất toàn bộ thị trường Âu Mỹ!”
“Khoản tổn thất này, thật sự không thể đo đếm được!”
Chu Trấn Hùng là em vợ của ông chủ, thuộc dạng được “thả dù” xuống công ty.
Bình thường thì hống hách, nhưng lại xem tiền còn nặng hơn ai hết.
Tưởng có thể khiến hắn ta coi trọng chuyện này, ai ngờ hắn chỉ cười khẩy một tiếng:
“Chuyện còn chưa xảy ra mà?”
“Nếu không phải Miên Miên chịu hạ cố ngồi ở xưởng, tụi cô có kéo được nhiều đơn hàng vậy không?”
“Vả lại không hoàn thành nhiệm vụ sản xuất là việc của cô, đừng mong đổ lỗi cho Miên Miên, tóm lại ngày mai không giao được hàng, tôi sẽ truy trách nhiệm cô!”
Tôi tức đến mức bật cười.
Đơn hàng này là do bộ phận kinh doanh theo đuổi suốt ba tháng trời mới có được, liên quan gì tới Kim Miên Miên?
Chưa kể từ khi cô ta tới xưởng, gây ra không ít rắc rối.
Tôi nghiến răng:
“Giám đốc Chu, tôi không thể làm chuyện giao hàng lỗi, hơn nữa bên kiểm định cũng sẽ không thông qua.”
Tiếng cười đùa bên kia mỗi lúc một lớn.
Chu Trấn Hùng mất kiên nhẫn lên tiếng:
“Tôi thuê cô đến là để giải quyết vấn đề, chứ không phải gây thêm phiền phức cho tôi.”
“Cô nói rõ cho tôi biết, còn muốn làm việc nữa không?”
Chương 2
Hồi đó, chính anh rể của Chu Trấn Hùng đã mời tôi về với mức lương cao hơn mặt bằng ngành 20%.
Điều mà ông ta coi trọng chính là năng lực kiểm soát chất lượng sản phẩm của tôi.
Tôi hít sâu một hơi:
“Giám đốc Chu, chuyện này nếu anh không giải quyết được, vậy tôi chỉ còn cách báo cáo lên Chủ tịch Lưu.”
Chu Trấn Hùng nghe xong, lửa giận càng bốc cao:
“Trần Ân, vượt cấp báo cáo là điều tối kỵ, huống hồ chị tôi đang bệnh nặng nằm giường, lỡ bị tức lên có chuyện gì cô gánh nổi trách nhiệm không?”
“Giờ xưởng đã giao toàn quyền cho tôi, cô còn tìm chị tôi báo cáo, thể diện tôi để đâu?”
“Cô cứ ở yên trong xưởng đấy, đừng động đậy, tôi qua ngay!”
Chẳng bao lâu sau, Chu Trấn Hùng hùng hổ xông vào xưởng.
Việc đầu tiên là ra lệnh cho người giật lấy điện thoại của tôi.
“Tôi ghét nhất mấy kẻ không hiểu quy tắc.”
Hắn ngồi phịch xuống ghế, giọng điệu giễu cợt,
“Nói đi, chuyện gì ghê gớm lắm mà đòi vượt cấp báo cáo thế?”
Tôi đương nhiên nghe ra được sự bất mãn trong lời hắn.
Đành cắn răng kể lại chuyện Kim Miên Miên tự ý hạ thấp thông số.
Chu Trấn Hùng rơi vào trầm ngâm:
“Miên Miên, sao em lại làm thế?”
Tôi tưởng cuối cùng hắn cũng chịu nghe vào.
“Vì thầy phong thủy nói em không thể nhìn thấy quá nhiều dấu chấm thập phân.”
Ngay giây sau, Kim Miên Miên đã khoác tay hắn,
“Anh nói xưởng dạo này lợi nhuận giảm sút, nhưng em đến đây lâu vậy, ai cũng nói chị Trần rất có năng lực, lẽ ra không nên thế mới phải.”
“Em thấy chị Trần cứ thổi phồng mọi chuyện lên, cố tình báo cao hơn 0,007mm mỗi con ốc, một triệu con ốc ít nhất cũng chênh 7000 tệ, một năm ăn không ít đâu nha!”
Kim Miên Miên ám chỉ tôi đã giở thủ đoạn, ai cũng nghe ra được.
Không ít công nhân lên tiếng bênh vực tôi:
“Giám đốc Chu, chị Trần không phải người như vậy!”
“Chị ấy rất có trách nhiệm, nếu nói là người khác thì còn có thể, chứ chị ấy tuyệt đối không làm chuyện đó đâu!”
“Mỗi lần tăng ca chị Trần đều bỏ tiền túi ra mua đồ ăn khuya cho tụi em, tụi em đưa chị ấy chai nước thôi mà chị ấy còn không nhận, người như vậy sao mà tham ô được chứ?”
Họ phần lớn là nhân viên tôi đã dẫn dắt từ trước,
Cũng xem như theo tôi nhiều năm rồi.
Tôi không khỏi cảm thấy cay mắt.
Dám đứng ra bênh vực tôi khi Chu Trấn Hùng đang nổi giận là đang mạo hiểm mất việc.
Kim Miên Miên lạnh lùng cười:
“Thế chẳng phải càng chứng minh chị Trần coi thường mấy đồng bạc lẻ của các anh chị sao?”
“Giám đốc Chu, chị Trần dám lấy Chủ tịch Lưu ra để uy hiếp anh, em thấy rất đáng nghi, hay là giao cho phòng kỷ luật điều tra tài khoản của chị ấy đi!”
Chu Trấn Hùng đang buồn vì chưa có cớ ra oai với tôi, lập tức gật đầu:
“Điều tra! Cho tôi điều tra thật kỹ vào!”
Hắn ra lệnh cho công nhân trong xưởng tăng ca gấp rút hoàn thành hàng, bằng mọi giá phải giao đúng hạn vào ngày mai.
Một vài công nhân lâu năm lên tiếng can ngăn, nhưng bị hắn chặn lại:
“Không muốn làm nữa thì đi ngay bây giờ!”
“Nhưng là tự các người nghỉ việc đấy, đừng mong tiền đền bù hay tăng ca nữa!”
Vì lô hàng này, mọi người đã tăng ca suốt cả tháng.
Nếu mất việc mà ngay cả tiền làm thêm cũng không có, cả nhà chỉ có nước ăn gió nằm sương.
Từng người đều cúi đầu im lặng.
Tôi cao giọng nói:
“Giám đốc Chu, lô ốc vít sản xuất hôm qua là hàng lỗi, không thể…”
Còn chưa nói xong, đã bị người của Chu Trấn Hùng bịt miệng lôi đi.
Hắn nhốt tôi vào phòng chứa đồ.
Chẳng mấy chốc, nhân viên phòng kỷ luật công ty tới nơi.
Với tư cách là người tố giác, Kim Miên Miên cũng đi cùng.
Cô ta chỉ tay vào mặt tôi:
“Tôi từng thấy Trần Ân đưa tiền cho người phòng tài vụ!”
“Có bằng chứng không?”
“Có, các anh xem đây!”