【Thôi xong! Vừa nghèo vừa xấu như tôi sống làm gì nữa?】
…
“Ha ha ha, cười không chịu nổi, để tớ share bài này cho mọi người xem.”
Bạn tôi cười ngặt nghẽo, vừa dứt lời thì điện thoại rung lên.
Tôi liếc vào group chat của ký túc xá.
【Khẩn! Khẩn! Trường khác có được tham gia team building của CLB bơi Thanh Hoa không?】
Bình luận bên dưới ai cũng hiểu rõ chuyện gì.
【Nói thật lòng đi, cậu muốn gặp Hoắc Xuyên hay là Đoạn Vân Kỳ?】
【Ha ha ha, tuyệt vọng của những kẻ ngoài trường.】
【Bảo vệ hoa khôi và nam thần của chúng ta, không ai được phép dùng ngoại hình câu kéo từ trường ngoài.】
Chủ bài bị làm cho sôi máu:【Thương lượng được mà, đưa tiền được không?】
【Có tiền là muốn làm gì cũng được à? Có cần thì gọi anh.】
【Coi một vòng rồi, vẫn chưa ai trả lời đúng trọng tâm. Tôi trả lời nhé: KHÔNG!】
Chủ bài tức tốc trả lời:【Làm phiền rồi, xóa bài đây.】
Tôi bật cười.
Cười một lúc rồi cũng nghiêm túc lại, mở khung chat gửi tin cho Hoắc Xuyên.
Dù trên danh nghĩa là sinh viên, nhưng hễ có thời gian rảnh là anh lại ra nước ngoài hoặc đến công ty.
Bao nhiêu thiếu gia muốn lợi dụng việc vui chơi để thân thiết với anh đều thất bại.
Có lẽ vì từng là bạn thuở nhỏ, nên anh mới còn giữ liên hệ với tôi.
【Anh Hoắc Xuyên, mai anh có rảnh không?】
【Chuyện gì?】
【Em đăng ký đi team building CLB bơi rồi, có thể phiền anh đi mua đồ bơi cùng em không?】
Không trả lời.
Tôi bắt đầu lo:【Rất nhanh thôi, không tốn nhiều thời gian của anh đâu.】
Chuyện này thật ra không quan trọng, nhưng lúc tôi tưởng anh sẽ từ chối thì…
Anh gửi tin nhắn đến:
【Được.】
7
Khó khăn lắm mới hẹn được Hoắc Xuyên ra ngoài, tôi nhất định phải ăn diện một chút.
Trên đường đi, có rất nhiều ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Tôi đã quen với điều đó, vẫn điềm nhiên bước tới cổng trường.
Một chiếc Maybach màu đen trầm dừng bên lề. Tôi liếc qua biển số, vui vẻ mở cửa bước vào.
Từ lúc lên xe đến khi thắt dây an toàn.
Suốt cả quá trình.
Hoắc Xuyên không thèm liếc tôi một cái, chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Đi đâu?”
“Em gửi địa chỉ cho anh rồi.”
Tối hôm qua tôi đã tra kỹ lưỡng.
Tìm một trung tâm thương mại mới khai trương, địa điểm hơi xa để có thêm thời gian ở chung trên đường.
Ngay bên cạnh là rạp chiếu phim rất lớn, dạo này lại vừa có mấy bộ phim mới, tôi có thể viện cớ rủ anh ấy đi xem luôn.
Một quy trình chuẩn không khác gì hẹn hò.
Anh ấy chắc chắn hiểu được ý tôi.
Nếu sau đó vẫn không từ chối, nghĩa là anh ấy không ghét tôi — thế là thuận buồm xuôi gió.
Trong cửa hàng đồ bơi, tôi hỏi: “Anh Hoắc Xuyên, anh thấy bộ này thế nào?”
Anh cúi đầu bấm điện thoại, lạnh nhạt đáp: “Cũng được.”
Tôi không nản, lại hỏi: “Anh định mua bộ nào?”
Không buồn ngẩng đầu, anh nói: “Anh có rồi.”
“Ồ.” Tôi càng cố gắng, hơi nghiêng người về phía anh: “Anh Hoắc Xuyên, giúp em lấy bộ bên tay anh được không?”
Hai cánh tay vô tình chạm nhẹ vào nhau.
Tôi âm thầm vui mừng, nhưng mí mắt lại giật mấy cái liên tục.
Cảm thấy hơi kỳ lạ, tôi ngẩng đầu nhìn quanh.
Không xa, trong bóng tối có một bóng người thoáng qua.
Tôi lập tức rút điện thoại, phóng to hình ảnh qua mặt kính phản chiếu.
Lờ mờ hiện lên một gương mặt nghiêng quen thuộc.
Người đó nghiêng đầu nhìn vào tường, căng thẳng cắn khớp ngón tay, chân cũng không ngừng rung.
Bộ dạng như thể vừa làm chuyện xấu suýt bị bắt tại trận.
Ngoài Đoạn Thư Gia thì còn ai vào đây?
“Vân Kỳ, em chọn đi, anh ra ngoài nghe điện thoại.” Giọng trầm thấp của Hoắc Xuyên vang lên bên tai.
Tôi ngẩng đầu thấy anh bước nhanh về phía khu vực trà nước, vẻ mặt căng thẳng. Đúng lúc tôi cũng rảnh, bèn thoải mái ngồi xuống sofa, gọi cho Đoạn Thư Gia.
“Anh à, anh đang ở đâu thế?”
Anh ho khẽ một tiếng: “Ở… ở trường chứ đâu.”
“Anh còn dám nói dối?” Tôi nghiêng người, nhìn thẳng về phía góc anh đang nấp: “Nói đi, theo dõi em làm gì?”
Bên kia khựng lại, hiếm hoi im lặng.
Rõ ràng đang căng não nghĩ lời biện minh.
Tôi cũng tò mò xem anh sẽ nghĩ ra cái cớ kỳ quái nào.
“Vân Kỳ.” Giọng anh dần trầm xuống, “Tại vì hôm nay cuối tuần, anh rảnh quá… mà mấy đứa bạn cũ chẳng ai chịu đi chơi với anh.”
Tôi nghẹn lời.
Phải rồi.
Càng là người có tiền, bạn bè xung quanh càng tính toán lợi ích, chỉ giữ lại những mối có giá trị.
Nhà họ Đoạn dần sa sút.
Bạn bè xưa kia đã lặng lẽ tránh xa hai anh em tôi.
Ngực tôi bỗng nghèn nghẹn, khó diễn tả thành lời.
Chỉ trong một phút ngắn ngủi, giọng anh đã nghẹn lại: “Anh cũng không hiểu vì sao…”
“……”
Tôi mấp máy môi, muốn an ủi nhưng không nói thành lời.
Anh không biết tình hình thật sự của gia đình, bị giấu nhẹm hoàn toàn, đương nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có thể đổ lỗi cho bản thân — mà có tìm cũng chẳng tìm ra được lý do.
Ngay lúc đó, Hoắc Xuyên bước vội ra ngoài: “Xin lỗi, anh có việc gấp.”
Không đợi tôi đáp, anh đã đóng sầm cửa bỏ đi.
Vé xem phim cũng đặt rồi, bỏ thì phí quá.
“Anh à, em chơi với anh nhé.” Tôi nói, “Anh cùng em chọn đồ bơi xong, mình đi xem phim nha?”
“Thật không?” Anh ngạc nhiên hỏi lại.
Tôi bật cười.
Tâm trạng anh đến nhanh mà đi cũng lẹ, chỉ cần một tấm vé xem phim là vui trở lại ngay.
Thật muốn sống như anh một lần — không lo, không nghĩ.
Chiến lược thức cả đêm lên kế hoạch hẹn hò…
Cuối cùng lại dùng hết cho anh trai tôi.
Giống như lúc này, tôi chỉ lỡ liếc nhìn chiếc máy gắp thú một cái, anh đã bước tới ngay: “Muốn con nào?”
“Con chim cánh cụt kia.” Tôi chỉ tay.
“Xem anh đây.” Anh đổi xu, hai tay điều khiển tay cầm máy gắp.
Bên cạnh là một đôi tình nhân.
Cô gái nũng nịu: “Lần thứ mười rồi đấy, lần này mà không gắp được là chia tay nha!”
“Yên tâm đi vợ, lần này anh chắc chắn thành công.”
Tiếng đùa giỡn của họ dần xa.
Tôi quay đầu lại, họ đã đi đổi xu rồi.
Tầm mắt trở về.
Đoạn Thư Gia chăm chú nhìn cánh tay gắp trong máy.
Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác kỳ lạ.
Anh gắp được con thú bông, hào hứng giơ lên: “Thấy không? Anh giỏi chưa!”
Bỗng nhiên tôi nhận ra điều kỳ lạ ấy là gì.
Mối quan hệ giữa tôi và anh…
Không giống anh em, mà giống như một cặp tình nhân.
Ý nghĩ đó vừa nảy ra, tôi như bị điện giật.
Tim đập nhanh mấy nhịp.
Tôi vội vàng lắc đầu, xua tan suy nghĩ ấy.
8
Ý nghĩ đó thật sự quá đáng sợ, đến tận tối tim tôi vẫn chưa yên ổn trở lại.
Đoạn Thư Gia nhấp một ngụm trà, khóe môi lộ rõ ý cười.
“Ăn xong anh đưa em về trường.”
“Không cần đâu anh.” Tôi cắt một miếng bít tết, cười nói: “Trường em cũng gần đây thôi.”
Anh gật đầu, biết điều không ép: “Vậy thì nghe em.”
Cũng may tôi không để anh đưa về.
Tôi rẽ vào con đường nhỏ gần trường, đi ngang công viên, vừa để tiêu bớt thức ăn, vừa hóng gió.
Ai ngờ lại gặp ngay một cú drama to đùng.
Đèn trong công viên cũ kỹ, phát ra ánh sáng mờ mờ, lờ mờ soi thấy hai bóng người đang… quấn lấy nhau.
Giọng nam trầm khàn, đầy kìm nén: “Ai cho em về nước?”
Là giọng Hoắc Xuyên.
Tôi sững sờ đứng chết lặng tại chỗ.
Chẳng lẽ người con gái kia chính là “em gái ở nước ngoài” của anh ta?
Thảo nào vừa rồi anh ta vội vàng rời đi như thế — thì ra là em gái cưng về nước.
“Chát—”
Một cái tát giòn vang.
Tôi định bước lên can ngăn, nghĩ bụng có chuyện gì thì nói với nhau cho tử tế, sao lại phải động tay.
Vừa mới nhấc chân.
Tôi tận mắt thấy cô gái kia túm lấy cổ áo Hoắc Xuyên, nhón chân hôn anh ta.
Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Tát xong rồi lại hôn?
Mà điều khiến tôi hoảng nhất là…
Em gái lại đi thích anh trai mình?
Cái thể loại gì đây???
Tôi đờ người quá lâu, đến khi có một đôi giày dừng ngay trước mặt mình.
Ngẩng đầu — là Hoắc Xuyên. Trên má trái còn in rõ dấu tay đỏ ửng.
Anh mở miệng, giọng rất bình tĩnh:
“Em tiếp cận anh, rủ anh ra ngoài, là để thúc đẩy hôn nhân liên kết giữa hai công ty đúng không?”
Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu: “Vâng.”
“Anh đồng ý.” Hoắc Xuyên cụp mắt, gõ nhanh vài chữ trên điện thoại.
“Anh vừa nhắn cho ba mẹ, vài hôm nữa hai bên gặp nhau bàn việc.”
Nói xong là đi ngay, gọn gàng dứt khoát.