Cuối cùng, mây đen ngày cũ dần dần tan biến.
Ngay lúc ấy, giữa đám đông vang lên một tiếng lanh lảnh chói tai.
“Ôi chao, chẳng phải là A Kỳ đệ đệ và đại tỷ đấy sao?”
Mỹ nhân nói chuyện đầu cài đầy trâm ngọc, đảo mắt tứ phía, khóe môi nhếch lên khinh bạc.
“Ta lại không ngờ, các ngươi đã sa sút đến mức phải kết thân với đám thương nhân nghèo mạt. Đúng là đáng thương.”
Nhìn kỹ dung mạo, chính là vị lương đệ Tiết Nhu.
Ngay khoảnh khắc ấy, nàng cũng nhìn thấy ta.
Ngọn hoa đăng đã nhường.
Đôi mày đôi mắt tương tự.
Sự khác lạ của Thái tử.
Tất thảy những điều ấy, như nước sôi tưới đầu, khiến người tỉnh khỏi giấc mộng dài.
Chỉ trong chớp mắt.
Tiết Nhu đứng chết trân tại chỗ.
11
Tiết chưởng quỹ giận dữ:
“Con tiện nhân này quả thực âm hồn bất tán.”
Nàng quay sang ta áy náy nói:
“Đó là thứ muội của ta – Tiết Nhu. Mẹ đẻ nàng mất sớm, thuở nhỏ vốn đã quái gở tự ti, sau trèo được cành cao Thái tử, liền hận không thể đạp hết người đời xuống bùn.”
Ta chưa từng nghĩ, Tiết Nhu ngang ngược ấy lại có quan hệ với Tiết chưởng quỹ, thoáng chốc kinh ngạc.
Khách dự yến cũng xôn xao.
Phong bá không hài lòng, sai gia nhân đuổi khách, lại bị bá mẫu kéo áo ngăn lại, thì thầm:
“Dừng tay! Ấy là lương đệ được Thái tử sủng ái đó!”
Tiết chưởng quỹ liền bước ra:
“Bá phụ bá mẫu chớ lo. Muội muội làm phiền, ta tự mình tiễn nàng về là được.”
Nói đoạn, nàng hướng về phía Tiết Nhu.
Chẳng ngờ, Tiết Nhu lại nhào thẳng về phía ta.
Tóc búi tỉ mỉ cũng đã rối tung, bao nhiêu ngạo khí đều tan biến không sót.
“Ngươi tên là gì?”
Mọi người đều căng thẳng dõi theo.
Trần Diễn cùng Tiết chưởng quỹ lập tức chạy đến chắn trước mặt ta.
“Nói mau! Ngươi tên là gì!”
Tiết Nhu bất ngờ túm chặt lấy tay áo ta.
Ta che bụng, ngẩng mắt nhìn nàng.
Là ghét bỏ, là lãnh đạm, cũng là thương hại.
“Ta tên là Triều Vân.”
Tiết Nhu bỗng bật cười.
Rồi trong tiếng cười dần dần nhuốm lệ.
“Thảo nào… thảo nào hắn ban cho ta phong hiệu là ‘Vân’.”
Nàng như mất hết khí lực, ngồi sụp xuống đất.
Chiếc trâm lớn cài trên tóc rơi khỏi búi mây, vang lên một tiếng giòn tan.
“Ba năm rồi…
“Ta chịu nhục ba năm nơi phủ công chúa, cuối cùng cũng được gặp hắn một lần. Chỉ một lần thôi, hắn liền đem lòng yêu ta. Ta còn tưởng đó là chân tình khó gặp, còn tưởng… rốt cuộc mình cũng có thể trở thành niềm kiêu hãnh của mẫu thân…”
Nước mắt tuôn trào qua kẽ tay nàng, không dứt.
Một bóng người vận long bào sắc vàng tươi bước qua gió xuân lành lạnh mà đến.
Mọi người đồng loạt quỳ xuống, nhường lối.
Tiết Nhu ngoảnh đầu lại, mang theo tia hy vọng cuối cùng, nhìn về phía người từng cho nàng hết thảy vinh sủng.
Nhưng giọng nói của Triệu Dận lại lạnh như băng tuyết:
“Làm đủ chưa?”
Hắn không biểu cảm quay đầu.
“Lương đệ bệnh nặng, Kim Ngô vệ, đỡ nàng về nghỉ.”
Đám thị vệ áo giáp vây kín kéo Tiết Nhu đi, cũng xé toạc tấm màn che cuối cùng giữa ta và Triệu Dận.
Triệu Dận liếc nhìn Diệu Châu đang níu lấy vạt áo ta, môi khẽ cong lên, hiện một nụ cười thê lương.
Lúc ấy ta mới nhận ra, hắn gầy đi nhiều, hốc mắt thâm đen, như đã rong ruổi rất lâu.
“Chẳng phải nói mình bị lở loét sao? Sao mới nửa tháng đã khỏe mạnh như chưa từng bệnh?”
Hắn giễu cợt.
Yết hầu như bị nghẹn bởi sỏi đá, ta không sao mở miệng.
Mà Triệu Dận cũng chẳng đợi ta trả lời.
Hắn cười.
Nhưng trong mắt, lạnh đến mức như dao cắt.
“Nghe nói nơi này có yến tiệc lớn. Trần Phu nhân, nay cô đã đến rồi, sao không cùng cô hâm một bình rượu, ôn lại chuyện xưa?”
12
Khách khứa tản đi bốn phía.
Một buổi yến thơ vốn đang tốt đẹp, bất ngờ kết thúc trong hỗn loạn.
Triệu Dận ngồi nơi đình giữa hồ, biệt lập với thế gian, chờ ta đến gặp.
Trời dần sập tối. Ta vấn tóc thay y phục.
Ta biết Triệu Dận tính tình lãnh đạm, âm hiểm.
Bốn năm qua, ta đã nghĩ đến vô số tình huống tái ngộ.
Lúc xuất cung, ta kỳ thực không phải tay trắng rời đi, trong tay vẫn còn nắm giữ vài điều bất lợi với hắn.
Chỉ có lỗi với một người, chính là Trần Diễn.
Và cả việc làm liên lụy đến cả nhà Phong bá.
Huệ nhi giúp ta buộc áo choàng, nước mắt không ngừng rơi:
“Tẩu tẩu, không đi gặp hắn có được không?”
Đuốc Kim Ngô vệ đã bao vây quanh hồ thành một vòng lớn.
“Không được.” Ta khẽ thở dài.
Nàng ấm ức: “Muội không hiểu, tẩu đã có chồng, hắn cũng định lập thê, vì sao còn đến tìm tẩu?”
Vì sao ư?
Ta cũng chẳng thể hiểu.
Người từng khinh ta tiện hèn không xứng làm phi, kẻ đã ném chén đuổi ta ra khỏi cung.
Bao nhiêu đáp án trồi lên trong lòng.
Ta lau nước mắt cho nàng:
“Chỉ là ôn cố tri tân, Huệ nhi chớ lo.”
Đêm xuống trời lạnh, ta một mình bước về phía hồ tâm đình.
Trần Diễn và Diệu Châu đều đã bị Triệu Dận mời vào chính sảnh Trần phủ, có thị vệ canh giữ, ta không thể gặp họ.
Triệu Dận đứng đó, hướng mặt về phía hồ sâu.
Trăng lớn treo trên cao, vò rượu trên bàn đã sớm bị hắn rót cạn.
Hắn nghiêng người về phía ta, vành mắt đỏ hoe.
“Cuối cùng cũng chịu gặp cô rồi?”
“Ừm.”
“Bốn năm nay ngươi sống thế nào?”
“Rất tốt.”
Ta ngồi xuống, bởi đang có thai nên không uống rượu, chỉ rót cho mình một chén trà táo đỏ nóng.
“Ta từng đến Mạc Bắc, rồi lại xuống Giang Nam. Giang sơn rộng lớn, đã bước qua hơn nửa. Nay đã xuất giá, mọi sự đều an bình.”
Triệu Dận không đáp.
Nhìn nghiêng, thấy hắn nghiến chặt răng.
“Một câu ‘mọi sự an bình’ thật hay.”
Hắn đột ngột xoay người, kéo ta đứng dậy, ép sát vào cột đình.
Bốn năm.
Trùng phùng sau thời gian xa cách.
“Bốn năm nay, nàng có từng nghĩ đến cô không? Dù chỉ một khắc, một hơi thở, nàng có từng hối hận vì đã rời khỏi cô không?”
“Chưa từng.”
Ta thành thật.
Triệu Dận nghe vậy, cúi đầu thật sâu, hơi thở gấp gáp.
Không rõ đã qua bao lâu.
Bỗng nước mắt ào ào rơi xuống tay áo ta. Từng giọt, từng giọt, mỗi lúc một nhiều.
“Nhưng cô thì hối hận.”
“Đêm chẳng ngủ yên. Ăn chẳng thấy ngon. Tần Triều Vân, cô thật sự rất hối hận vì đã để nàng đi.”
13
Giọng nói vốn lạnh nhạt vô ba,
Giờ lại vỡ vụn khiến lòng người chấn động.
Ta chưa từng thấy hắn như thế.
Nhưng thì đã sao?
Chuồng đã trống, lưới vá làm gì.
Năm tháng đã trôi.
Ta đã có người trong lòng, cũng chẳng còn bận tâm đến hắn nữa.
“Điện hạ, là người tự lập thệ, ban cho ta thiên địa tự do, vĩnh viễn không tìm đến ta.”
Ta nhắc hắn.
“Cô không đi tìm nàng. Là ông trời khiến chúng ta tái ngộ!” Môi Triệu Dận run rẩy.
“Cô vốn dĩ có thể nhẫn nhịn. Nhưng nàng lại xuất hiện ở sạp đèn hoa… Tần Triều Vân, đồ lừa đảo, nàng lừa cô! Thì lời thề của cô cũng có thể không tính nữa!”
Hắn hất đổ chén rượu trên bàn, cười như kẻ điên loạn.
“Cô thấy văn thư xuất thành ở phủ Kinh Triệu, biết nàng không muốn gặp cô, còn gắng sức chạy trốn. Cô giận, phong luôn bến tàu, lại đi chặn xe ngựa.
“nàng thà giả làm người bị lở loét, cũng không chịu xuống xe gặp mặt.
“Thôi thì thôi.
“Cô lập thệ. Một lời ngàn vàng, cô hiểu. Cô vốn định để nàng đi thật rồi!
“Nhưng… nhưng mà—”
Hắn ôm ta vào lòng, tựa như muốn đem ta hòa tan vào xương máu.
“Nhưng chúng ta có một đứa con gái! Sau khi đến thăm Hải các lão, cô mới hiểu ra.
“Chúng ta có một nữ nhi.
“Vân nhi, năm xưa nàng từng mất đi một đứa trẻ…”
Triệu Dận nước mắt ràn rụa.
“Đó là nỗi đau cả đời này cô không thể quên. Nhưng giờ khác rồi.
“Bốn năm trước, cô chưa từng muốn để nàng đi. Không thể cho nàng danh phận là vì toan tính. Nói nàng tiện hèn chỉ là lời trong cơn giận. Nào ngờ nàng quyết tuyệt đến thế.
“Giờ mang theo Diệu Châu, trở về làm chính phi của cô, được không?”
Từng lời từng chữ, đều là toàn bộ hy vọng của hắn.
Nhưng ta chỉ lạnh nhạt quay đầu đi.
“Không được.”
“Vì sao?”
“Bởi vì Diệu Châu… chưa từng là con của ngươi.”
Đột nhiên, sắc mặt Triệu Dận trắng như tro tàn.