Đúng lúc đó, một tiếng hét chói tai vang lên từ văn phòng phía sau lưng anh ta.
Tô Mông lao ra.
Cô ta ăn mặc rất chỉnh chu, váy liền sang trọng, khí chất của một người phụ nữ sống trong nhung lụa.
Nhưng khi ánh mắt chạm phải tôi, toàn bộ vẻ điềm tĩnh, quý phái ấy tan biến.
Cô ta chỉ tay vào tôi, gào lên như điên dại:
“Lâm Duyệt! Mày… sao mày còn sống?! Mày không phải đã chết rồi sao?!”
Một câu nói như sét đánh ngang tai.
Cả sảnh lớn lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối.
Mọi ánh mắt dồn về phía Tô Mông như đang nhìn một kẻ tâm thần, rồi quay sang tôi như đang nhìn thấy ma.
Tôi bật cười.
Cười đến chảy cả nước mắt.
“Phải đấy.”
Tôi bước từng bước, đón lấy mọi ánh nhìn, tiến thẳng đến người đàn ông đang cứng đờ trên bậc thang.
“Tôi sao vẫn còn sống được nhỉ?”
“Lăng Hạo — người chồng tốt của tôi.”
“Anh cũng muốn hỏi câu đó… đúng không?”
9
Toàn bộ đội cứu hỏa chìm trong hỗn loạn chưa từng có vì sự xuất hiện của tôi.
“Cô ấy… cô ấy gọi anh ta là Lăng Hạo?!”
“Phó đội không phải tên là Lăng Đào sao?”
“Với cả chị Tô Mông nữa, chị ấy vừa nói gì cơ? Nói người phụ nữ này lẽ ra phải chết rồi?!”
Lượng thông tin quá khủng khiếp khiến ai nấy đều choáng váng.
Lăng Hạo — hay nói đúng hơn là “Lăng Đào” — cuối cùng cũng hoàn hồn sau cơn sốc.
Sắc mặt anh ta tối sầm, đôi mắt âm u như sắp nhỏ ra máu.
“Bảo vệ!” Anh ta hét về phía cửa, “Lôi con điên này ra ngoài cho tôi!”
Tô Mông cũng lập tức nhập vai, hóa thành vẻ tội nghiệp, lao vào lòng Lăng Hạo.
“Chồng ơi, em sợ quá… em không quen người phụ nữ này! Cô ta vừa đến đã bịa đặt lung tung! Có phải cô ta định tống tiền chúng ta không?!”
Cô ta khóc lóc như thể vừa bị hãm hại thê thảm.
Một màn kịch “vợ chồng đồng lòng” thật hoàn hảo.
Đáng tiếc, tôi không phải khán giả.
“Không quen tôi à?” Tôi cười lạnh, rút thứ đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra, tung thẳng lên trời.
Ảnh cưới của tôi và Lăng Hạo, ảnh gia đình ba người từng chụp chung — rơi lả tả khắp nền sảnh.
“Lăng Hạo, mở to mắt chó của anh ra mà nhìn, mấy người trong ảnh này, anh cũng không quen à?!”
“Còn cô nữa, Tô Mông.” Tôi quay ánh mắt về phía cô ta.
“Năm năm trước, những tin nhắn khoe khoang gian tình cô gửi cho tôi, có cần tôi đọc to từng chữ trước mặt mọi người không?”
Sắc mặt Tô Mông lập tức trắng bệch như tờ giấy.
Cơ thể Lăng Hạo cũng khẽ lảo đảo, đứng không vững.
Đúng lúc đó, Ngô Hạo bước ra từ đám đông.
Cậu ấy mặc đồng phục mới toanh, trên vai vác một chiếc máy quay, ống kính hướng thẳng về phía Lăng Hạo và Tô Mông.
“Phó đội Lăng, cô Tô, đối với những lời tố cáo của cô Lâm Duyệt, hai người có gì muốn nói không?”
Thấy Ngô Hạo, đồng tử của Lăng Hạo co rút dữ dội.
“Là cậu?! Cậu không phải…”
“Không phải đáng lẽ tôi phải ‘mốc meo’ ở cái xó núi đó sao?” Ngô Hạo nói tiếp nửa câu còn lại thay anh ta, gương mặt lộ rõ ý cười mỉa.
“Phó đội Lăng, quên không nói với anh, ngoài là lính cứu hỏa, tôi còn là phóng viên đặc biệt của Đài truyền hình thành phố.”
Nói xong, cậu ấy bấm nút ghi âm trong túi áo.
Ngay giây sau, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn và van xin của anh Trịnh vang lên khắp sảnh lớn:
“… chuyện đó chỉ là tai nạn! Lăng Hạo chỉ vì quá yêu Tô Mông thôi…”
“… anh ấy chỉ vì cứu người nên mới buộc phải ‘hy sinh’ bản thân!”
Trong đoạn ghi âm, anh Trịnh đã khai toàn bộ sự thật — từng chi tiết, từng tội danh.
Sự thật, không còn cách nào che giấu nữa.
Tô Mông hoàn toàn sụp đổ, cô ta như hóa điên, lao về phía tôi với gương mặt méo mó, dữ tợn:
“Con tiện nhân! Là mày! Là mày hủy hoại tất cả của tao! Tao phải giết mày!”
Lăng Hạo giữ chặt cô ta lại, nhưng ánh mắt anh ta — như rắn độc — khóa chặt vào tôi.
Khuôn mặt từng khiến tôi yêu sâu đậm, giờ đây hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn thù hận trần trụi và sát ý bốc lên ngùn ngụt.
“Lâm Duyệt.”
Anh ta nghiến từng chữ, như rít qua kẽ răng.
“Lẽ ra cô nên chết trong vụ cháy năm năm trước.”
Vừa dứt lời, hàng loạt xe cảnh sát hú còi lao tới, đỗ ngay trước cổng trụ sở.
Chu Tề dẫn theo mấy cảnh sát, bước vào với khí thế không thể cản.
Anh ta giơ lệnh bắt trước mặt Lăng Hạo.
“Lăng Hạo, tên thật Lăng Đào. Anh bị tình nghi phạm các tội danh giết người có chủ đích, giả mạo thân phận, lừa đảo tiền trợ cấp của nhà nước, và nhiều tội danh khác. Anh bị bắt.”
10
Tin tức “Anh hùng cứu hỏa hóa ra là kẻ giết người máu lạnh” như quả bom, làm rúng động cả nước.
Lăng Hạo, Tô Mông, anh Trịnh cùng toàn bộ “anh em” tham gia vào âm mưu năm ấy, không ai thoát tội, tất cả đều bị bắt và đưa vào diện điều tra.
Càng điều tra sâu, những chi tiết kinh hoàng càng bị bóc trần.
Thì ra, Lăng Hạo và Tô Mông yêu nhau từ thời cấp ba. Sau này, vì gia cảnh Lăng Hạo nghèo khó, Tô Mông bỏ anh ta để lấy một đại gia.
Sau khi đại gia phá sản, cô ta quay về tìm Lăng Hạo — lúc ấy, anh ta đã cưới tôi làm vợ.
Anh ta không cam lòng, Tô Mông không buông tay — hai kẻ ích kỷ gặp nhau, liền bắt tay dựng nên một vở kịch kinh hoàng.
Bọn họ không chỉ muốn tôi chết, mà còn định vu cho tôi là người có lỗi trong hôn nhân, từ đó cướp lấy toàn bộ tiền trợ cấp dành cho Niệm Niệm và tài sản của tôi.
Không ngờ, hôm đó tôi lại để quên giấy tờ quan trọng trong xe — khiến kế hoạch của họ lộ sơ hở chí mạng.
Ngày xét xử, tôi ra tòa với tư cách nhân chứng quan trọng nhất.
Tôi nhìn những người đàn ông từng rất quen thuộc, giờ đây lại khiến tôi kinh tởm ngồi trong vành móng ngựa — lòng tôi bình thản đến lạ.
Luật sư của Lăng Hạo cố tình đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi, nói tôi quá mạnh mẽ, không quan tâm gia đình, khiến Lăng Hạo bị đẩy vào đường cùng.
Còn Lăng Hạo, từ đầu đến cuối chỉ dùng ánh mắt chứa đầy độc khí nhìn tôi, như thể tôi là kẻ thù lớn nhất đời anh ta.
Tô Mông thì không ngừng rít gào, nguyền rủa tôi, nói tôi phá nát cuộc đời cô ta.
Cho đến phút cuối cùng, bọn họ vẫn không chút hối hận.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Người tôi từng yêu… lại là một kẻ bỉ ổi, vô sỉ và hoàn toàn không có chút trách nhiệm nào như vậy.
Cuối cùng, tòa tuyên án:
Lăng Hạo, với tội danh giết người, lừa đảo… bị tuyên án tử hình.
Tô Mông, đồng phạm chủ mưu, bị kết án tù chung thân.
Anh Trịnh và những kẻ đồng lõa còn lại, lãnh án từ 10 đến 20 năm tù.
Lúc cảnh sát dẫn Lăng Hạo rời khỏi tòa, anh ta đột ngột quay đầu lại nhìn tôi một cái.
Cái nhìn đó không có hối hận, cũng không oán trách — chỉ có một sự lạnh lẽo tuyệt vọng như đã chết từ lâu.
Tôi biết, anh ta hận tôi.
Hận tôi không chết như anh ta mong muốn.
Hận tôi vạch trần tất cả sự dối trá, chấm dứt cuộc đời hắn ta đánh cắp từ người khác.
Nhưng thì sao?
Tôi đón lấy ánh mắt ấy, bình thản mỉm cười.
Rồi tôi quay đi, nắm lấy tay Niệm Niệm, không ngoảnh đầu, bước ra khỏi tòa án.
Ngoài trời nắng gắt, chói chang mà ấm áp.
Tôi bế Niệm Niệm lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán con.
“Niệm Niệm, mọi chuyện kết thúc rồi.”
“Vâng ạ!” Thằng bé gật đầu thật mạnh, vòng tay nhỏ ôm chặt cổ tôi, “Mẹ ơi, mình về nhà thôi.”
Phải rồi, về nhà.
Về nơi thật sự thuộc về chúng tôi — một mái nhà sạch sẽ, sáng sủa, không còn dối trá hay phản bội.
Câu chuyện giữa tôi và Lăng Hạo, bắt đầu từ tình yêu, kết thúc bằng bản án.
Còn cuộc đời của tôi và Niệm Niệm — chỉ vừa mới bắt đầu.
(Hết truyện)