03
Sảnh ngân hàng bật điều hòa mát lạnh, nhân viên mặc đồng phục đeo nụ cười chuyên nghiệp.
Tôi lấy số, ngồi ở khu chờ.
Xung quanh rất ồn: tiếng trẻ con khóc, tiếng gọi số từ quầy, tiếng khách hàng hỏi han.
Vậy mà tôi lại cảm thấy vô cùng yên tĩnh.
Trong đầu tôi cứ lặp lại cảnh tôi nhìn thấy tin nhắn hôm qua, và gương mặt lảng tránh của Chu Hạo.
“Xin mời khách hàng A137 đến quầy số 3 làm thủ tục.”
Tôi đứng dậy, bước tới quầy.
“Chào chị, tôi muốn in sao kê giao dịch của thẻ tiết kiệm này, cần trong vòng sáu tháng gần đây.”
Tôi đưa chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng ra.
Đây là thẻ đồng sở hữu của hai chúng tôi, khi đó để tiện tiết kiệm chung mà mở.
Lương vừa về là chúng tôi sẽ chuyển khoản số tiền đã hẹn vào thẻ này.
Mật khẩu thẻ, cả hai đều biết.
Nhân viên nhận giấy tờ, bắt đầu thao tác trên máy tính.
Máy in kêu “rè rè”, từng tờ giấy A4 lần lượt được đẩy ra.
Tôi nhìn dãy số dày đặc trên đó.
Từng khoản thu, từng khoản chi nhỏ, đều rõ ràng.
Mục cuối cùng là một khoản chi lớn.
Thời gian giao dịch: ba ngày trước, 10 giờ 32 phút sáng.
Số tiền: 720.000 tệ.
Người nhận: Chu Hiểu Mai.
Nội dung: chuyển khoản.
Giấy trắng mực đen, như một cái tát giòn giã, tát thẳng vào mặt tôi.
Dù đã sớm biết kết quả, nhưng khi tận mắt thấy bằng chứng, tim tôi vẫn như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức khó thở.
Tôi nghe thấy nhân viên hỏi: “Chị ơi, in xong rồi, chị xem còn cần gì nữa không ạ?”
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Phiền chị tra giúp tôi, thông tin mở tài khoản thẻ này có phải đứng tên tôi và Chu Hạo không?”
“Vâng, chị đợi một chút.”
Vài giây sau, cô ấy xác nhận.
“Đúng rồi ạ, đây là tài khoản đồng sở hữu của chị và anh Chu Hạo.”
“Cảm ơn.”
Tôi cầm lấy xấp sao kê còn ấm nóng, cẩn thận gấp gọn lại, bỏ vào túi.
Bước ra khỏi ngân hàng, ánh nắng bên ngoài chói đến nhức mắt.
Tôi đứng bên lề đường, nhìn dòng xe cộ tấp nập, thoáng chốc thấy hoang mang.
Điện thoại lại reo, vẫn là Chu Hạo.
“Vợ à, trưa muốn ăn gì? Anh đặt đồ ăn gửi về nhà cho em nhé?”
“Không cần đâu, em đang ở ngoài.”
“Ở ngoài làm gì vậy?”
Giọng anh ta mang theo một tia căng thẳng khó nhận ra.
Anh ta đang dò xét tôi.
“Đi dạo lung tung, giải tỏa đầu óc.” Tôi đáp.
“Ờ, vậy em đừng đi xa quá, nhớ cẩn thận nhé. Có gì thì gọi cho anh.”
“Ừ.”
Cúp máy, tôi gọi một chiếc taxi.
“Chú ơi, đến bệnh viện trung tâm thành phố.”
Xe hòa vào dòng người, cảnh vật ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau.
Chu Hạo, Chu Hiểu Mai, và cả mẹ chồng tôi nữa.
Các người tưởng rằng, tôi – Lý Vân – là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào cũng được?
Tưởng rằng chỉ cần giương cao cái cờ “tình thân” là có thể muốn làm gì thì làm?
Tôi nhìn những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, trong lòng vang lên một tiếng nói: Trò chơi, giờ mới thật sự bắt đầu.
Tôi không chỉ muốn lấy lại tiền của mình.
Tôi còn muốn để các người hiểu rằng, có những thứ còn quan trọng hơn cả tiền bạc.
Ví dụ như, lòng tin.
Ví dụ như, giới hạn.
Một khi đánh mất rồi, sẽ không bao giờ lấy lại được nữa.
04
Taxi dừng trước cổng bệnh viện trung tâm thành phố.
Tôi thanh toán rồi bước vào tòa nhà trắng toát này.
Trong không khí thoang thoảng mùi thuốc sát trùng, pha lẫn sự đau đớn và lo lắng.
Tôi không đi thẳng tới khu nội trú nơi mẹ chồng đang nằm, mà vòng qua tòa nhà khám bệnh.
Theo lời Chu Hạo trước đó, bác sĩ điều trị chính của mẹ chồng tôi là Trưởng khoa Tim mạch – bác sĩ Trương.
Tôi hỏi vị trí văn phòng bác sĩ Trương tại quầy hướng dẫn, rồi đi thang máy lên tầng ba.
Hành lang khoa tim mạch người đến người đi, phần lớn là bệnh nhân và người nhà với vẻ mặt lo âu.
Tôi tìm đến cánh cửa treo bảng “Trưởng khoa Trương Kiến Nghiệp”.
Cửa khép hờ, tôi gõ nhẹ vài cái.
“Mời vào.”
Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, đeo kính, ngẩng đầu lên từ đống hồ sơ bệnh án.
“Chào bác sĩ, là bác sĩ Trương phải không ạ?”
“Đúng rồi, cô cần gì?” Giọng ông ấy rất ôn hòa.
“Tôi muốn hỏi thăm một chút. Mẹ chồng tôi đang điều trị ở chỗ bác, tên là Vương Tú Lan, mới nhập viện mấy hôm trước.”
Bác sĩ Trương đẩy gọng kính, gõ vài cái trên máy tính.
“Vương Tú Lan, sáu mươi hai tuổi đúng không?”
“Vâng, đúng rồi ạ.” Tim tôi như nghẹn nơi cổ họng.
“À, tôi nhớ rồi. Bà ấy không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là rối loạn nhịp tim thường gặp ở người già, thêm chút cao huyết áp nữa. Nhập viện để theo dõi vài ngày, làm điện tâm đồ 24h, điều chỉnh thuốc là ổn.”
Đầu tôi như ong ong cả lên.
Rối loạn nhịp tim? Cao huyết áp?
Không phải là phẫu thuật bắc cầu động mạch vành sao?
Tôi siết chặt túi xách trong tay, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
“Vậy… bác sĩ, bệnh này… có, có cần phẫu thuật không ạ? Khoảng bao nhiêu tiền?” Tôi cố gắng để giọng mình giống một người nhà bệnh nhân lo lắng bình thường.
Bác sĩ Trương cười, có vẻ thấy câu hỏi của tôi hơi lạ.
“Phẫu thuật? Phẫu thuật gì? Trường hợp này hoàn toàn không cần phẫu thuật, dùng thuốc là kiểm soát được rồi. Về chi phí, sau khi trừ bảo hiểm y tế, phần tự chi trả chắc khoảng ba, bốn ngàn tệ thôi. Gia đình không cần lo lắng.”
Ba, bốn ngàn.
Chứ không phải bảy mươi hai vạn.
Dối trá.
Một lời nói dối lớn, được dệt nên bởi người chồng thân thiết nhất của tôi, cùng với gia đình anh ta.
Tôi cảm thấy máu toàn thân đang dồn lên đỉnh đầu, trước mắt tối sầm.
Tôi phải vịn vào khung cửa mới không ngã quỵ.
“Cô không sao chứ? Mặt mày sao xanh xao thế?” Bác sĩ Trương quan tâm hỏi.
“Không, không sao.” Tôi lắc đầu, gượng cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cảm ơn bác sĩ, tôi chỉ lo lắng chút thôi. Vậy… mẹ chồng tôi khi nào thì xuất viện được ạ?”
“Ngày mai là làm thủ tục xuất viện được rồi. Về nhà nhớ uống thuốc đúng giờ, tái khám định kỳ là ổn.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ, xin lỗi vì làm phiền.”
Tôi lui khỏi phòng khám, như một hồn ma lững thững trên hành lang.
Thì ra, từ đầu đến cuối, tất cả đều là giả.
Cái gọi là nguy kịch, cái gọi là giữa ranh giới sống chết, tất cả chỉ là màn kịch để lừa tôi lấy số tiền ấy.
Chu Hạo, lúc anh ôm tôi nói “vợ à, chỉ có em mới cứu được mẹ anh”, trong lòng anh đang nghĩ gì?
Là đang cười nhạo sự ngây thơ của tôi, hay đang đắc ý với tài diễn xuất của mình?
Tôi đứng trước cửa sổ cuối hành lang, lấy điện thoại ra, bấm gọi một số.
“Alo, Tiểu Nhã phải không? Mình là Lý Vân.”
Tiểu Nhã là bạn học đại học của tôi, sau khi tốt nghiệp làm luật sư.
“Vân Vân? Sao tự dưng lại gọi cho mình vậy?”
“Mình muốn hỏi cậu vài vấn đề pháp lý. Về… tài sản trong hôn nhân và hành vi lừa đảo.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Vân Vân, cậu gặp chuyện gì rồi?”
Nước mắt tôi, cuối cùng không kiềm được mà rơi xuống.
“Tiểu Nhã, mình hình như… đã lấy nhầm một kẻ lừa đảo.”
05
Sau cuộc gọi với luật sư Tiểu Nhã, tôi lau nước mắt, tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều.
Tiểu Nhã cho tôi lời khuyên rất rõ ràng:
Thứ nhất, tiếp tục thu thập tất cả chứng cứ có thể chứng minh họ cấu kết lừa đảo.
Thứ hai, đừng đánh rắn động cỏ, trước khi nắm được bằng chứng chí mạng thì phải đóng vai một người vợ bị che mắt, đau khổ nhưng sẵn lòng tha thứ.
Tôi hiểu ý cô ấy.
Muốn khiến kẻ tham lam phạm sai lầm, cách tốt nhất là để họ nếm được lợi ích, khiến họ mất cảnh giác.
Tôi hít sâu một hơi, bước đến phòng bệnh của mẹ chồng.
Cửa không đóng kín, bên trong vang lên tiếng cười nói vui vẻ.
“Mẹ, mẹ xem kiểu Âu này có đẹp không? Con thích mấy cái đèn chùm pha lê thế này, sang trọng lắm!” Giọng em chồng Chu Hiểu Mai đầy hưng phấn và khoe khoang.
“Đẹp thì đẹp đấy, nhưng khó lau chùi, toàn bụi.” Mẹ chồng Vương Tú Lan nói chuyện khỏe khoắn, chẳng có dấu hiệu bệnh nặng nào.
“Ôi dào mẹ, đến lúc đó thuê người dọn dẹp là được mà. Anh, anh thấy sao?”
“Em thích là được.” Là giọng Chu Hạo.
Tôi đứng ngoài cửa, tim như ngâm trong nước đá.
Ba người họ, đang trước bản vẽ nhà mới mua bằng “tiền cứu mạng” của tôi, vui vẻ bàn chuyện tương lai.
Còn tôi – người dốc hết toàn bộ tích cóp – lại như một con hề.
Tôi lấy điện thoại, âm thầm bật chức năng ghi âm, nhét vào túi áo, để lộ một chút phần mic ra ngoài.
“Anh, anh phải cảm ơn chị dâu tử tế đấy nhé. Không có chị ấy, căn nhà này chẳng biết kiếp nào em mới mua nổi.” Chu Hiểu Mai nói giọng đùa cợt.
“Được rồi, bớt nói đi.” Giọng Chu Hạo có chút mất kiên nhẫn. “Bên đó còn chưa dỗ xong đâu.”
“Đàn bà con gái, dỗ có gì khó đâu.” Mẹ chồng lên tiếng, giọng đầy khinh bỉ. “Nói vài câu ngon ngọt, mua cái túi, không phải xong rồi à? Lúc trước nếu không phải thấy nó coi như thật thà biết tiết kiệm, tôi đâu cho anh cưới. Con bé tỉnh lẻ, không gốc rễ, có làm nên trò trống gì đâu.”
“Mẹ!” Chu Hạo cao giọng hơn một chút. “Được rồi, đừng nói nữa.”
“Tôi nói sai à? Trong 720.000 tệ đó, nó góp một nửa, nhưng tiền nhà họ Chu ta cũng góp một nửa. Dùng tiền nhà họ Chu mua nhà cho con gái tôi là chuyện đương nhiên! Nó là người ngoài, có tư cách gì mà giận dỗi? Theo tôi thấy, anh nuông chiều nó quá mức rồi.”
Đoạn ghi âm đến đây, đã đủ rồi.
Tôi tắt ghi âm, gương mặt hiện lên vẻ tiều tụy xen lẫn lo lắng, đẩy cửa bước vào phòng bệnh.
“Mẹ, Tiểu Mai, mọi người đều ở đây à.”
Tiếng cười trong phòng lập tức ngưng bặt.
Cả ba người đồng loạt nhìn tôi, biểu cảm mỗi người mỗi khác.
Chu Hiểu Mai thì chột dạ, mẹ chồng thì khó chịu và bất mãn, còn Chu Hạo thì vừa kinh ngạc vừa hơi hoảng.
“Em… sao em lại tới đây?” Chu Hạo đứng dậy, vội vàng bước tới chắn trước tôi, như muốn che mẹ và em gái phía sau, che luôn cả bản vẽ căn hộ đang trải trên giường.
“Em lo cho mẹ, nên đến xem sao.” Tôi đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường, ánh mắt dịu dàng nhìn mẹ chồng. “Mẹ, hôm nay mẹ thấy sao rồi? Bác sĩ nói gì ạ?”
Mẹ chồng có vẻ bất ngờ khi thấy tôi bình tĩnh như vậy, sững người một lúc rồi mới chậm rãi nói: “Ờ… cũng tạm, chưa chết được.”
“Mẹ nói gì vậy? Chị dâu cũng chỉ là quan tâm mẹ thôi mà.” Chu Hiểu Mai vội hòa giải, nụ cười giả tạo đầy mặt.
Tôi không để ý đến cô ta, chỉ tập trung nhìn mẹ chồng:
“Mẹ, chuyện tiền nong, mẹ đừng lo. Chu Hạo đã nói với con rồi, Tiểu Mai mua nhà là việc quan trọng. Còn chuyện phẫu thuật của mẹ, mình sẽ tính cách khác.”
Lời tôi khiến cả ba người sững sờ.
Chu Hạo thì mừng rỡ và nhẹ nhõm hiện rõ trên mặt.
“Vợ à, em… em nghĩ thông rồi sao?”
Tôi gật đầu với anh ta, nở một nụ cười yếu ớt:
“Chúng ta là một nhà, đúng không? Mẹ anh là mẹ em, em gái anh cũng là em gái em. Em không nên giận dỗi với anh.”
Nói rồi, tôi còn cố tình nhìn sang Chu Hiểu Mai:
“Tiểu Mai, chúc mừng em nhé, có nhà mới rồi. Sau này chị với anh em sẽ đến ăn chực đó.”
Chu Hiểu Mai lập tức nở nụ cười rạng rỡ:
“Tất nhiên rồi! Lúc nào chị đến cũng được!”
Sắc mặt mẹ chồng cũng dịu lại, còn nở nụ cười hiếm hoi với tôi:
“Đấy, thế mới đúng chứ. Vân Vân là hiểu chuyện nhất. Người một nhà phải hòa thuận như thế mới tốt.”
Một cuộc chiến không khói súng, dường như đã được tôi “hiểu chuyện” mà hóa giải êm thấm.
Chu Hạo nắm chặt tay tôi, như sợ tôi sẽ bỏ chạy.
“Vợ à, em thật tuyệt vời. Em yên tâm, số tiền đó, anh nhất định sẽ trả lại em sớm nhất.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng thì lạnh lẽo mà bật cười.
Trả?
Không, tôi không cần các người trả.
Tôi muốn các người, cả vốn lẫn lời, nuốt vào rồi, phải nhả ra bằng hết.
06
Trên đường từ bệnh viện về nhà, tâm trạng của Chu Hạo tốt đến mức như vừa trúng xổ số.
Vừa lái xe, anh ta vừa liên tục nói chuyện với tôi, vẽ ra viễn cảnh “tương lai” của chúng tôi.
“Vợ à, đợi Tiểu Mai bên đó ổn định rồi, chúng ta lập tức đi xem nhà. Em yên tâm, lần này nhất định anh sẽ để em chọn căn mà em thích nhất.”
“Đợi anh thăng chức tăng lương xong, chúng ta đi du lịch châu Âu, em không phải luôn muốn đến Paris sao?”
“Chúng ta sinh thêm đứa nữa, một trai một gái, thành chữ ‘hảo’ luôn.”
Từng câu từng chữ anh ta nói, như từng mũi kim đâm vào tim tôi.
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn phong cảnh ngoài đường lướt qua, thỉnh thoảng “ừ” một tiếng để tỏ vẻ đang nghe.
Sự ngoan ngoãn của tôi khiến anh ta hoàn toàn hạ thấp cảnh giác.
Về đến nhà, anh ta ân cần rót nước, gọt táo cho tôi, như thể đang cố bù đắp cho cái “ái náy” giả tạo của mình.
Tôi ngồi trên sofa, nhìn bóng lưng anh ta bận rộn, bình thản lên tiếng.
“Chu Hạo, chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Anh ta lập tức ngồi xuống bên tôi, nắm lấy tay tôi: “Được, vợ nói đi, anh nghe đây.”
“Đã là mẹ không cần phẫu thuật gấp nữa, vậy số tiền đó, coi như chúng ta cho Tiểu Mai mượn trước, đúng không?”
“Đúng đúng đúng, là mượn, chắc chắn sẽ trả.” Anh ta gật đầu như gà mổ thóc.
“Nói miệng thì không đáng tin.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rõ ràng, “Dạo này em cứ thấy bất an. Anh cũng biết mà, số tiền đó là toàn bộ tích cóp của chúng ta. Em nghĩ, hay là bảo Tiểu Mai viết giấy vay nợ?”
Sắc mặt Chu Hạo thoáng cứng lại.
“Viết giấy vay? Vợ à, cái này… đều là người trong nhà, đâu cần phải làm căng thế?”
“Không phải là làm căng.” Tôi cúi đầu, giọng mang theo chút ấm ức và lo sợ, “Chỉ là… em không có cảm giác an toàn. Anh nghĩ mà xem, 720.000 tệ, đâu phải số tiền nhỏ. Lỡ sau này xảy ra chuyện gì… không phải em không tin Tiểu Mai, chỉ là em muốn có chút đảm bảo cho bản thân thôi.”
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt đầy nước, đáng thương nhìn anh.
“Chu Hạo, có phải anh thấy em quá thực dụng, quá tính toán không?”
Nước mắt tôi rơi như chuỗi ngọc đứt dây.
Đây là lần đầu tiên tôi yếu đuối trước mặt anh ta.
Anh ta vốn rất dễ bị đánh gục bởi kiểu này.
Quả nhiên, anh ta lập tức hoảng loạn, ôm tôi vào lòng.
“Không có không có, vợ à, em đừng khóc mà. Sao anh lại nghĩ vậy được.” Anh ta luống cuống lau nước mắt cho tôi, “Anh hiểu, anh hoàn toàn hiểu. Số tiền đó cũng là em cực khổ làm ra. Được rồi, anh đồng ý, ngày mai anh bảo Tiểu Mai viết giấy vay! Đừng khóc nữa, được không?”
Tôi vùi mặt trong ngực anh ta, trên mặt là nước mắt, trong lòng lại là nụ cười lạnh lẽo.
Bước đầu tiên, hoàn thành.
“Chỉ viết giấy vay thôi thì chưa đủ.” Tôi nức nở nói, “Em nghe nói bây giờ cho mượn tiền, tốt nhất phải có tài sản đảm bảo, nếu không sau này dù có kiện ra tòa, đối phương không có tiền thì cũng không đòi lại được.”
Cơ thể Chu Hạo rõ ràng cứng lại.
“Đảm bảo?”
“Ừ.” Tôi ngẩng đầu, dùng giọng vô tư, ngây thơ nói, “Tiểu Mai mới mua nhà đúng không? Dùng căn nhà mới đó làm tài sản đảm bảo, ghi vào giấy vay. Như vậy em mới yên tâm được. Sau này nếu cô ấy không trả nổi, thì còn có căn nhà đó mà. Chúng ta cũng không lỗ.”
Chu Hạo không trả lời ngay.
Anh ta đang suy nghĩ.
Anh ta đang cân nhắc lợi hại.
Một bên là tôi – người đang nắm giữ kinh tế gia đình và vừa mới được anh ta dỗ dành thành công.
Bên kia là căn nhà mà cả nhà anh ta coi như đã nằm trong túi.