7
Hà Nhã Nhã tung tăng từ phòng ngủ chính chạy ra.
“Anh ơi, anh dậy rồi à? Sao không ngủ thêm chút nữa?”
Đầu dây bên kia, mẹ tôi rõ ràng sững lại một nhịp.
“Tiểu Thành, bên cạnh con là ai vậy? Con không ở cùng Nhiên Nhiên sao?”
Tiêu Thành bị Hà Nhã Nhã làm cho bực bội đến cực độ, anh thô bạo đẩy cô ta ngã xuống sàn, rồi vội vàng cầm điện thoại lên giải thích:
“Mẹ à, Nhiên Nhiên không sao đâu, con sẽ để em ấy gọi điện báo bình an cho mẹ ngay.”
Anh không dám nói thêm, cúp máy trong vội vã.
Tiêu Thành mặc kệ Hà Nhã Nhã đang ngồi dưới đất, vừa khóc vừa nức nở, cúi xuống nhặt chìa khóa xe rồi lao thẳng ra ngoài.
Anh tìm lại trong lịch sử trò chuyện địa chỉ nơi tôi từng gửi cho anh, rồi nhấn ga phóng đi.
Trên đường, anh vẫn tranh thủ gọi cho tôi.
Nhưng tiếc thay, đầu dây bên kia chỉ là thông báo không liên lạc được.
Ngày đầu chiến tranh lạnh, tôi đã tùy tiện tìm một chỗ ở tạm gần đó, rồi gửi địa chỉ cho Tiêu Thành.
Khi ấy, đầu óc tôi rối bời.
Một bên không nỡ buông bỏ mối tình năm năm, một bên lại không muốn một tình yêu đã xuất hiện vết nứt.
Tiêu Thành cũng vậy.
Anh không muốn chia tay, nhưng lại không chịu cúi đầu, cũng chẳng hối cải.
Chỉ thỉnh thoảng mới ban phát chút quan tâm rẻ tiền, hỏi tôi đã nguôi giận chưa.
Tôi dần dần chết lặng, định bụng sẽ nói thẳng để chia tay thì vụ hỏa hoạn xảy ra.
Lúc ấy, tôi chỉ có một mong muốn duy nhất.
Tôi muốn sống.
Chỉ vậy thôi.
Sự khởi đầu của chúng tôi là khi tôi cứu anh khỏi cái chết nơi góc phố.
Và cái kết đáng lẽ phải là việc anh dùng chính trách nhiệm của mình để cứu lại tôi một mạng.
Thế nhưng cuối cùng, anh lại nợ tôi hai mạng sống.
Trong suốt quãng thời gian ấy, có vô số thời điểm có thể thay đổi kết cục.
Giá như Tiêu Thành làm đúng quy trình, phân bổ lực lượng và thiết bị cứu hỏa theo quy định;
Giá như Tiêu Thành không coi lời cầu cứu của tôi chỉ là sự ghen tuông mù quáng;
Giá như Tiêu Thành sau khi nhận được thông báo từ sở chỉ huy có thể lập tức xuất phát.…Từng mắt xích nối tiếp nhau, khép chặt không hở một kẽ.
Chính anh ta đã tự tay tạo nên ngõ cụt dẫn đến cái chết của tôi.
Vậy thì cứ để anh ta, cả đời này sống trong sự lên án của thiên hạ và nỗi dằn vặt không bao giờ nguôi ngoai đi.
Tiêu Thành không nhớ nổi mình đã gọi cho tôi bao nhiêu cuộc.
Khi đầu dây bên kia cuối cùng cũng có người bắt máy, anh ta mừng rỡ gọi tên tôi.
Nhưng đáp lại là một giọng nói nặng nề:
“Anh là người nhà của Hàn Nhiên phải không?”
“Chúng tôi là Công an thành phố. Vừa phối hợp với Cục Phòng cháy chữa cháy xác nhận, Hàn Nhiên là nạn nhân tử vong trong vụ cháy nhà cao tầng ngày hôm qua.”
“……”
“Xin anh nén đau thương.”
Sắc mặt Tiêu Thành lập tức tái nhợt, bàn tay nắm vô lăng run lên dữ dội, đôi môi cũng không ngừng run rẩy.
“Không thể nào! Vị hôn thê của tôi mới hai mươi lăm tuổi, sao có thể chết được? Tôi là lính cứu hỏa cơ mà!”
Ngay lúc đó, hệ thống dẫn đường vang lên thông báo:
“Bạn đã đến điểm đến.”
Tiêu Thành ngẩng đầu lên trong hoảng hốt.
Trước mắt anh ta, chính là tòa nhà cao tầng hôm qua anh từng tham gia cứu hỏa.
Chỉ liếc mắt một cái là đã thấy cửa sổ tầng mười tám vỡ nát, cùng mảng tường ngoài bị lửa hun đen.
Sau khi xác nhận đúng số phòng của tôi, Tiêu Thành như bùn nhão, ngã phịch xuống đất.
Đây là lần đầu tiên anh ta hoàn toàn mất kiểm soát.
Một lúc sau, anh quay lại hiện trường vụ tai nạn, đứng ngây người nhìn vệt máu trước cửa chính.
Cuối cùng, anh cũng nhận ra chiếc vali màu hồng của tôi, chiếc váy hoa bị cháy dở, và nửa chiếc vòng tay đã bị giẫm gãy.
Tiêu Thành nằm lên chiếc giường tôi từng ngủ, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, anh ta lại trở về thành Tiêu đội trưởng quyết đoán, lạnh lùng ngày nào.
Anh bình tĩnh đến Cục Công an nhận thi thể của tôi.
Bình tĩnh thông báo tin dữ cho mẹ tôi.
Bình tĩnh triệu tập toàn bộ họ hàng, hoàn tất tang lễ.
Dù phải đối diện với cơn gào khóc điên loạn, những lời mắng nhiếc thấu tim gan của mẹ tôi.
Hay những lời an ủi dịu dàng, lấy lòng của Hà Nhã Nhã.
Hoặc thậm chí là việc cha mẹ chồng tương lai sắp xếp xem mắt ngay trong lễ tang của tôi.
Anh ta đều không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Có người mắng anh ta máu lạnh vô tình, vị hôn thê chết rồi cũng không rơi nổi một giọt nước mắt.
Cũng có người nói anh ta yêu sâu quá hóa bạc mệnh, nỗi đau lớn nhất chính là tim đã chết.
Chỉ có tôi biết, anh ta sắp phát điên rồi.
8
Vào ngày Tiêu Thành bị người ta tố cáo tội lơ là chức trách, anh ta đã cầm dao đâm Hà Nhã Nhã trọng thương.
Nguyên nhân là vì anh ta phát hiện, chủ căn nhà tôi thuê họ Hà — chính là anh trai của Hà Nhã Nhã.
Trước khi vụ cháy xảy ra, Hà Nhã Nhã đã lén lút xuất hiện gần khu nhà cao tầng.
Biểu cảm của cô ta đầy chột dạ, hành động căng thẳng, hoàn toàn không giống một người đang tái phát trầm cảm.
Nửa tiếng sau, cô ta xuất hiện ở đầu kia thành phố, chạy thẳng lên sân thượng của một tòa nhà văn phòng.
Chưa kịp thở đã vội vàng gọi cho Tiêu Thành.
Cư dân mạng nhiều chuyện suy đoán rằng, nếu Hà Nhã Nhã thật sự muốn chết, cô ta hoàn toàn có thể nhảy lầu ngay tại khu nhà cao tầng, cần gì phải mất công đổi địa điểm.
Khả năng cao là cô ta đã làm chuyện xấu, vì muốn tạo chứng cứ ngoại phạm nên cố tình phóng đại tình trạng nguy hiểm của bản thân để thu hút sự chú ý.
Ngay cả tôi cũng sững sờ.
Những nghi vấn khiến tôi trăn trở bấy lâu, cuối cùng cũng có lời giải.
Hà Nhã Nhã nằm trong phòng ICU suốt ba ngày ba đêm mới dần tỉnh lại.
Bác sĩ nói rằng bàng quang của cô ta đã bị đâm thủng, cả đời này sẽ phải sống chung với túi dẫn nước tiểu.
Đối mặt với sự thẩm vấn của cảnh sát, cô ta nhất quyết không nhận tội, thậm chí còn gào lên chửi rủa:
“Tôi chỉ là quên tắt bếp gas thôi, có cố ý phóng hỏa đâu! Là Hàn Nhiên đoản mệnh, dựa vào cái gì mà đổ hết lên đầu tôi!”
“Trách tôi mù quáng, lại nhìn trúng một gã đàn ông vong ân bội nghĩa. Tôi giúp hắn giải quyết rắc rối, vậy mà hắn dám đâm tôi!”
Một tuần sau, cảnh sát công bố báo cáo điều tra chính thức.
Việc tôi thuê căn nhà trống của gia đình họ Hà quả thực chỉ là trùng hợp. Sau khi phát hiện người thuê là tôi, Hà Nhã Nhã đã lén lấy chìa khóa dự phòng, nhiều lần lẻn vào nhà khi tôi đang ngủ hoặc không có mặt.
Những vật dễ cháy quanh bếp là do cô ta cố tình đặt vào. Chuông báo cháy và vòi chữa cháy cũng bị cô ta phá hoại. Việc cô ta không thừa nhận cố ý phóng hỏa hoàn toàn chỉ là cứng miệng chối tội.
Hôm đó, tôi theo thói quen bảo shipper đặt đồ ăn trước cửa. Hà Nhã Nhã nhân cơ hội bỏ một lượng lớn thuốc ngủ vào thức ăn. Sau đó tính đúng thời gian, đợi tôi mê man rồi lẻn vào bếp mở bếp gas.
Đống tạp vật không bốc cháy ngay, vừa đủ cho cô ta thời gian diễn màn “nhảy lầu”. Toàn bộ quá trình liền mạch, trơn tru.
Cô ta thậm chí còn mua chuộc trước các tài khoản truyền thông, ra sức thổi phồng việc Tiêu Thành “liều mình cứu người”, chỉ để cố tình làm tôi khó chịu.
Hà Nhã Nhã tưởng rằng kế hoạch này hoàn hảo không kẽ hở. Không chỉ có thể phủi sạch trách nhiệm giết chết tôi, mà còn nhân tiện chiếm lấy Tiêu Thành – kẻ đang do dự giữa hai người.
Nhưng cô ta tính hết mọi đường, lại không ngờ Tiêu Thành sẽ phát hiện ra sự thật, thậm chí trong cơn cực đoan còn cầm dao muốn giết cô ta.
Về sau, Hà Nhã Nhã không thể chấp nhận sự thật rằng mình phải mang túi nước tiểu suốt đời. Ngày nào cô ta cũng gào khóc, tự tay rút hết các ống dẫn trên người, bò ra bệ cửa sổ rồi lao xuống.
Gia đình đành phải dùng dây trói cô ta chặt trên giường.
Cuối cùng, cô ta thật sự được chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách hoang tưởng.
Cô ta nghi ngờ tôi chưa chết, cho rằng chính tôi đã xúi giục Tiêu Thành trả thù mình.
Khi bệnh trở nặng, cô ta tin rằng tất cả mọi người xung quanh đều muốn giết mình, kể cả cha mẹ ruột.
Gia đình sợ cô ta lên cơn sẽ làm hại người khác, nên lạnh lùng đưa cô ta vào viện điều dưỡng.
Nhưng đó đều là chuyện về sau.
Một tháng sau, cảnh sát tìm thấy Tiêu Thành trong căn nhà thuê nơi tôi đã chết.
Anh ta tiều tụy đi rất nhiều, quầng mắt thâm đen, râu ria lởm chởm, quần áo trống rỗng treo trên người.
Ngay khoảnh khắc cảnh sát giơ còng tay lên, chuẩn bị bắt giữ, Tiêu Thành không hề do dự, mở cửa ban công rồi nhảy thẳng xuống từ tầng mười tám.
Linh hồn tôi dần trở nên trong suốt.
Hai mươi lăm năm ký ức lướt qua trước mắt tôi như một thước phim tua nhanh.
Cho đến khi biển lửa bùng lên, tôi bình thản đón nhận sự tan biến cuối cùng.
Tiêu Thành, nếu có kiếp sau, mong rằng chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.
9 – Ngoại truyện: Tiêu Thành
Mọi người đều nói, việc tôi gặp được Hàn Nhiên là một duyên phận lớn, rằng tôi nhất định phải đối xử thật tốt với cô ấy.
Quả thật, cô ấy là ân nhân cứu mạng của tôi.
Trong một lần làm nhiệm vụ, tôi bị thương nặng và lạc mất đồng đội, suýt nữa mất mạng.
Cô ấy xuất hiện như một thiên sứ.
Đưa tôi đến bệnh viện, ứng trước toàn bộ viện phí.
Tôi không dám nói với bố mẹ chuyện mình bị thương, cô ấy liền tận tình chăm sóc tôi cho đến khi bình phục.
Bạn bè đều nói tôi gặp may.
Không chỉ thoát chết trong gang tấc, mà còn có được một người bạn gái chu đáo.
Khi Hàn Nhiên thuận theo tự nhiên nhắc đến chuyện kết hôn, tôi lại do dự.
Tôi không rõ tình cảm mình dành cho cô ấy là vì áp lực từ bên ngoài, hay thật sự xuất phát từ trái tim.
Đúng lúc đó, Hà Nhã Nhã xuất hiện.
Khác với sự độc lập của Hàn Nhiên, Hà Nhã Nhã bám người và trẻ con.
Vậy mà tôi lại không nỡ bỏ mặc, còn đắm chìm trong cảm giác được người khác cần đến.
Đến khi Hàn Nhiên không khóc không làm ầm, dứt khoát chuyển khỏi căn nhà chuẩn bị cưới, tôi mới nhận ra mình đã vượt quá giới hạn.
Tôi chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ mối quan hệ năm năm ấy.
May mắn là cô ấy cũng chưa nói chia tay.
Tôi dự định sau khi giải quyết rõ ràng mối quan hệ với Hà Nhã Nhã, sẽ quay về tìm Hàn Nhiên trong tình trạng độc thân.
Ngày hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi cầu cứu của Hàn Nhiên.
Tôi tưởng cô ấy chỉ tìm cớ gặp tôi, trong lòng còn thấy vui.
Nhưng nghĩ đến việc cô ấy để tôi chờ đợi quá lâu, tôi lại sinh oán giận, những lời làm tổn thương người khác cũng buột miệng nói ra.
Ngay lúc ấy, tôi đã hối hận.
Cô ấy nói rằng mình đi rồi, còn chúc tôi hạnh phúc.
Tôi cho rằng đó chỉ là lời nói trong lúc giận dỗi, nghĩ cô ấy về quê tìm mẹ.
Vì vậy tôi nhắn tin cho cô ấy, nói rằng chú chó rất nhớ cô ấy.
Thật ra, người nhớ cô ấy nhất là tôi, tôi chỉ mong cô ấy mau chóng về nhà.
Nhưng tôi không ngờ, đó lại là lời trăn trối cuối cùng của cô ấy.
Về sau, tôi mới phát hiện kẻ đứng sau vụ hỏa hoạn chính là Hà Nhã Nhã – người mà tôi vẫn luôn cho là ngây thơ, lương thiện.
Tôi cũng cuối cùng hiểu ra mình đã sai lầm đến mức nào.
Vì thế, tôi quyết định trả thù thay cho Nhiên Nhiên, và cuối cùng dùng chính mạng sống của mình để chuộc tội.
Nhiên Nhiên, nếu có kiếp sau, mong rằng anh vẫn có thể gặp lại em.
Lần này, anh nhất định sẽ bảo vệ em đến cùng.
【HẾT】