12
Tâm trí cứ bị chuyện đó quấy nhiễu, khiến tôi không thể nhìn thẳng Hứa Dã một cách bình thường được nữa.
Lúc ăn, anh kéo ghế cho tôi, tôi sống chết không chịu ngồi cạnh anh, cứ dán chặt lấy Trần Mục.
Trần Mục thì hết gắp món này đến gắp món kia cho tôi, khiến sắc mặt Hứa Dã đen lại thấy rõ.
Anh chẳng nói lời nào, chỉ rót rượu uống từng ly, khiến cả phòng tiệc yên lặng đến kỳ lạ.
Ăn xong, tôi như chạy trốn ra ngoài hít thở.
Không biết có phải ảo giác không, ánh mắt Hứa Dã nhìn tôi như mang theo mấy phần… oán trách.
Gió đêm mát rượi, tôi thở phào một hơi thật dài.
Bầu trời đêm nay sao nhiều sao đến thế. Tôi vừa định giơ tay đếm thì một bàn tay thon dài bất ngờ vươn ra từ sau lưng.
Tay anh vòng lấy eo tôi, đỡ nhẹ một cái, tôi đã bị nhấc lên đặt ngồi lên lan can.
Tôi kinh hãi kêu khẽ, bản năng vội ôm lấy cổ anh để khỏi ngã.
Hứa Dã một tay giữ eo tôi, tay còn lại chống vào lan can cạnh đùi, như thể kéo tôi vào lãnh địa riêng của anh.
“Hứa Dã…”
Hơi thở anh phủ khắp tôi.
Tôi cúi đầu, Hứa Dã lười biếng nhìn tôi, ngón tay mát lạnh lướt nhẹ qua mặt tôi.
Cảm giác xa lạ ấy khiến tôi rụt người lại, nhưng ngón tay anh lại trượt xuống, chạm nhẹ lên môi tôi.
Trên người anh phảng phất mùi rượu.
“Hứa Dã… anh uống say rồi à?”
Yết hầu anh khẽ chuyển động hai lần, đôi mắt ánh lên cảm xúc mãnh liệt.
“Chưa.”
13
Mặt tôi đỏ bừng. Tư thế này thật sự quá kỳ lạ, tôi muốn xuống.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, đầu của Hứa Dã vùi vào hõm cổ tôi, xương quai xanh truyền đến cảm giác ẩm ướt.
Tóc anh ấy cứng cứng, cọ vào khiến tôi rợn người. Tim tôi như ngừng đập — Hứa Dã đang liếm nhẹ cổ tôi!
Tôi vội đưa tay đẩy anh ra, nhưng lực giữ ở eo lại càng siết chặt hơn.
Cảm giác xa lạ ập đến khiến tôi hoảng loạn, vừa luống cuống, nước mắt đã rơi xuống.
Hứa Dã nhận ra, vội buông tôi ra, trong mắt vẫn còn sót lại vẻ chiếm hữu chưa tan.
Tôi khẽ sững người — Hứa Dã thật sự thích tôi.
Nước mắt tôi càng lúc càng không kiềm được mà tuôn xuống, ánh mắt Hứa Dã thoáng lộ vẻ hoảng hốt: “Sao vậy? Bị tôi dọa rồi à?”
Tôi thút thít, không đáp lại, nghẹn mãi mới nói được một câu: “Tóc anh đâm vào mặt tôi.”
“Xin lỗi.” Hứa Dã giúp tôi lau nước mắt, giọng thấp xuống, “Anh đưa em về nhà.”
Trên đường về, tôi không nói thêm một lời nào với anh.
Xe dừng trước cổng nhà, Hứa Dã mấy lần định lên tiếng nhưng lại thôi, còn tôi thì không giống mọi lần, chẳng buồn chào tạm biệt.
________________________________________
14
Sáng sớm hôm sau, tôi xóa kết bạn Hứa Dã trên WeChat.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa.
Ba mẹ đi công tác, trong nhà chỉ có mình tôi, nên Hứa Dã không vào.
Tôi không dám nhìn anh: “Có chuyện gì sao?”
Hứa Dã hình như còn chưa ngủ đủ, giọng hơi khàn: “Em xóa anh rồi.”
Tôi tránh ánh mắt anh, không nói gì.
Hứa Dã cúi người kiên nhẫn, giọng rất dịu dàng: “Là vì chuyện hôm qua sao? Là lỗi của anh, xin lỗi, dọa em rồi. Có thể kết bạn lại không?”
Tôi khẽ nghiêng người ra sau, Hứa Dã sợ tôi đập vào cửa liền đưa tay chắn đỡ.
“Tôi không muốn kết bạn lại.”
Tay Hứa Dã khẽ run, ánh mắt tối đi: “Tống Đường, em đang sợ anh sao?”
Tôi vẫn không nói gì. Thật ra tôi không muốn lạnh nhạt như vậy, nhưng tôi chưa từng đối mặt với tình huống thế này, không biết nên mở lời thế nào.
Sáng Tỉnh Thành có gió, thổi qua da khiến người ta thấy lành lạnh.
Tôi chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh.
Hứa Dã lặng lẽ dịch người, che đi luồng gió đang thổi về phía tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói: “Hứa Dã, chúng ta không hợp nhau.” Tôi không thích hợp để yêu đương.
Bước chân Hứa Dã hơi khựng lại, rồi nhẹ nhàng gật đầu: “Được, anh hiểu rồi. Em kết bạn lại đi.”
Thấy vẻ mặt khó xử của tôi, Hứa Dã cười khẽ, có chút tự giễu: “Yên tâm, anh sẽ không làm phiền em. Chỉ sợ nếu em cần gì thì lại không liên lạc được.”
Anh đưa tay vuốt lại mái tóc mái hơi rối của tôi, giọng nghèn nghẹn.
“Tống Đường, đừng sợ anh nữa được không? Anh là người cuối cùng trên thế giới này sẽ làm em tổn thương.”
________________________________________
15
Giọng Hứa Dã có chút cứng đầu, trong mắt mang theo sự mất mát không thể giấu nổi.
Không hiểu sao, khi anh rời đi, tim tôi lại nhói lên từng cơn.
Tôi và Hứa Dã đang chiến tranh lạnh.
Sau khi kết bạn lại trên WeChat, chúng tôi không còn nói chuyện nữa.
Tin nhắn dừng lại từ một tuần trước: Tống Đường, mấy hôm nay trời lạnh, ra ngoài nhớ mang áo khoác, có gì cứ gọi anh.
Tôi không trả lời, Hứa Dã cũng rất ăn ý mà không nhắn thêm lần nào.
Nghe Trần Mục nói, dạo này Hứa Dã tâm trạng không tốt, cả ngày mặt sầm lại, ai nói gì cũng không nghe.
Còn tôi thì thường ngẩn người nhìn vào đoạn hội thoại với anh, tự nhủ mình đừng tìm hiểu thêm tin tức về anh nữa.
Có lẽ tôi cũng có chút cảm tình với Hứa Dã.
Nhưng tính cách tôi thật sự không hợp để yêu đương, tôi tự ti, nhạy cảm, không tin trên đời này có ai sẽ yêu tôi ngoài ba mẹ.
Tôi luôn cảm thấy bản thân là gánh nặng, nếu có ai đó đến gần với sự nhiệt tình, tôi sẽ lập tức phủ định chính mình rồi lùi bước.
Với cái tính cách vừa rối rắm vừa gượng gạo thế này, đến tôi cũng thấy ghét chính mình.
________________________________________
16
Sau khi đến Tỉnh Thành, tôi đã cố gắng gạt bỏ những ký ức không vui trong quá khứ.
Tôi cứ ngỡ rằng chỉ cần rời khỏi thành phố đó, thi đậu đại học ở nơi khác, thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.
Nhưng, việc bị bắt nạt dường như chẳng bao giờ có hồi kết.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Khi nghe thấy giọng nói đầu dây bên kia, cơ thể tôi run bần bật.
“Tống Đường, sống tốt chứ?
“Sao em chuyển chỗ ở rồi mà lại không nói với bọn anh? Còn xóa hết liên lạc nữa, hại bọn anh tìm em muốn chết.”
Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đùa hỗn tạp của nam và nữ, vừa kiêu ngạo vừa đắc ý.
Giọng nam đục, thô lỗ: “Hahaha, Tống Đường, không lẽ em quên mấy video bọn anh quay lại rồi à? Muốn tụi anh giúp em nhớ lại không? Hay là tụi anh đăng lên mạng cho mọi người xem thử?”
Giọng nữ sắc lẹm:
“Em đi bao lâu rồi mà không gửi tiền về cho bọn chị? Tính phủi sạch quá khứ hả?
“Tỉnh Thành vui không? Nhà em giàu thế, chắc chuyển sang biệt thự to hơn rồi ha? Dù sao hồi cấp ba cũng học chung trường, tụi chị ngày mai tới thăm em nha?
“Không có em, bọn chị buồn muốn chết. Đừng có trốn nữa, nếu không, video của em sẽ lan đầy trên mạng. Gia đình em chắc cũng chưa biết thân hình em đẹp đến mức nào đâu nhỉ?”
…
Điện thoại rơi xuống đất, tôi ngồi sụp xuống, hoàn toàn bất lực.
Bọn họ sẽ đến Tỉnh Thành. Bọn họ vẫn chưa chịu buông tha tôi.
Tai bắt đầu ù lên, những ký ức tôi đã cố quên giờ lại trào về như vỡ đê.
________________________________________
17
Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại chọc giận bọn họ. Rõ ràng tôi chỉ cho một con mèo hoang ăn mà thôi.
Bọn họ đá đổ túi thức ăn trên tay tôi: “Hóa ra là mày cho nó ăn mỗi ngày? Cũng là mày đưa nó đến viện thú y?”
Tôi gật đầu, chẳng hiểu sao họ lại hỏi như vậy.
Một nam sinh dùng đầu thuốc lá dí lên người con mèo, ánh mắt tàn nhẫn: “Tao bảo sao con mèo thối này dai thế, mấy lần rồi còn không chết.”
Con mèo kêu lên thảm thiết, tôi cau mày: “Các người đang làm gì thế? Mau buông nó ra! Nó cũng biết đau mà!”
Tên nam sinh nhếch môi: “Buông nó ra? Được thôi.”
Hắn túm lấy tay tôi, ánh mắt rơi xuống bảng tên học sinh của tôi, đột nhiên bật cười: “Tống Đường? Học cùng trường à? Vậy sau này mày thay nó là được rồi.”
Có một cô gái chú ý đến máy trợ thính trên tai tôi: “Ôi, còn là đứa điếc nữa. Điếc mà cũng học chung trường với tụi tao?”
Bảy tám đứa con trai con gái, trên người mặc đồng phục học sinh, nhưng mặt mũi và tiếng cười của chúng chẳng khác gì lũ ác quỷ.
________________________________________
18
Tôi không thể nào thoát khỏi bọn họ.
Chúng ngày nào cũng tìm đến, chặn tôi ở trong hẻm, bắt tôi phải quỳ rạp xuống đất.
Vừa cười đùa, chúng vừa chuyền tay nhau chiếc máy trợ thính của tôi.
“Cướp đi, ai cướp được thì trả lại cho mày.”
Ba mẹ tôi rất bận rộn, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn về tiền bạc.
Bọn chúng ngày nào cũng lột sạch tiền trong người tôi. Nếu hôm nào đưa ít hơn, cái bạt tai liền giáng xuống.
“Hôm nay sao ít thế? Giấu tiền riêng phải không?”
Tôi cũng từng muốn nói với ba mẹ, nhưng chúng đã lột đồ tôi, dội nước bẩn lên người rồi quay video, chụp ảnh uy hiếp.
Chúng nói nếu tôi dám hé răng, chúng sẽ đăng những tấm ảnh không mảnh vải che thân của tôi lên mạng, rồi gửi cho từng người mà tôi quen biết.
Chúng giẫm lên tôi, cười nói như thể đang tán gẫu chuyện đời thường: “Ráng nhịn đi, cấp ba nhanh qua lắm, ngoan ngoãn chút, đừng có mách lẻo.”
Tôi không có bạn, tính cách quá yếu đuối khiến tôi tin rằng thế giới này chẳng thích mình.
Tựa như một vũng bùn, tôi lún sâu vào, chẳng ai kéo ra.
Tiếng cười hỗn tạp của đám con trai con gái khiến tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ. Tôi đưa tay lau trán, ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã sáng hẳn.
Tôi xuống giường, nhét một con dao nhỏ vào túi áo.