6
Hứa Thâm vội vã đến nhà Hà Vũ, liền thấy cô ta với đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ tội nghiệp nhìn mình.
“Làm sao đây anh Thâm, mặt Tiểu Chí nóng quá…”
Một cảm giác bực bội không tên bỗng dâng lên trong lòng anh ta.
Chuyện như vậy cũng phải hỏi anh ta làm sao?
Anh ta có phải là bố đứa bé đâu.
Sao Hà Vũ không thể giống Kế Hạ, ngoan ngoãn và biết điều một chút?
Lúc nghĩ vậy, gương mặt Hứa Thâm vẫn không để lộ điều gì.
Anh ta quen thuộc bước vào phòng trẻ sơ sinh, thấy đứa bé bị quấn kín mít trong chăn bông, lông mày lập tức nhíu chặt.
“Nó đang sốt mà cô còn đắp cho nó nhiều chăn như vậy?”
Hà Vũ đứng sau vừa khóc vừa nức nở:
“Xin lỗi anh Thâm, em không hiểu… em tưởng đắp ấm thì sẽ hạ sốt…”
Một hồi bận rộn, Hứa Thâm bất đắc dĩ chỉ vào bình nước trẻ con còn bốc khói trên bàn.
“Cô cho nó uống bao nhiêu nước nóng như thế, còn đắp chăn dày, sao mà nó không nóng cho được?”
Trong mắt Hà Vũ thoáng qua một tia hoảng loạn khi bị vạch trần, nhưng nhanh chóng đổi sang vẻ mặt sùng bái.
“Là em ngốc quá… may mà có anh, anh Thâm…”
Hứa Thâm xoa trán, mệt mỏi tràn lên.
Ngón tay mềm mại của Hà Vũ đặt lên huyệt thái dương của anh, nhẹ nhàng xoa bóp.
Hứa Thâm không né tránh.
Dù sao Hà Vũ cũng là con gái người giúp việc nhà anh, hầu hạ anh một chút thì có gì lạ?
Hà Vũ yếu ớt mở miệng.
“Anh Thâm, sợi dây chuyền ngọc trai anh tặng em… mất rồi.”
Lông mày Hứa Thâm lại nhíu chặt — lại là chuyện mất dây chuyền?
“Em cảm thấy… là chị Hạ lấy…”
“Chị dâu em lấy đồ của em làm gì?”
“Lúc em đến thì còn, nhưng vừa ra khỏi nhà anh thì không thấy đâu nữa. Khi đó, chị… à, chị dâu còn cãi nhau với em, còn tát em một cái…”
Hà Vũ miễn cưỡng đổi lại cách xưng hô, cố gắng đóng vai tội nghiệp hết mức.
Nhắc đến chuyện đó, Hứa Thâm lại nhớ tới cú tát do Kế Hạ nổi giận, trong lòng bỗng dâng lên một chút áy náy với Hà Vũ.
Chuyện này… là Kế Hạ sai.
Dù có giận đến đâu cũng không nên ra tay.
“Nhà anh có gắn camera. Để anh xem lại, nếu thật sự là ở nhà anh, anh bảo Hạ Hạ mang qua cho.”
Cũng không biết Hạ Hạ có chịu đến hay không… hay là anh về nhà một chuyến cho xong, tránh làm cô ấy bực mình.
Tay Hà Vũ khựng lại, vội vàng hỏi:
“Anh Thâm, nhà anh… có gắn camera à?”
“Ừ, trước kia Hạ Hạ hay bị mất hàng chuyển phát, nên anh mới lắp thôi, sao thế?”
“Không có gì đâu… anh Thâm, dây chuyền đó để em tự tìm thêm chút nữa. Nếu không thấy, em lại qua nhà anh tìm, dù sao em cũng có chìa khóa… Anh không cần xem camera đâu, phiền lắm…”
Một cảm giác kỳ lạ bỗng trỗi dậy trong lòng.
Từ nãy đến giờ, Hứa Thâm vẫn cảm thấy có gì đó không ổn — lúc đầu Hà Vũ còn quả quyết nói Hạ Hạ lấy dây chuyền, vậy mà vừa nghe nói có camera, lập tức thay đổi thái độ.
Lẽ nào… camera có vấn đề gì?
Anh ta gạt nghi ngờ sang một bên, đưa tay nhét lại vào túi chiếc chìa khóa nhà mình đã từng giao cho Hà Vũ.
“Chìa khóa nhà anh, anh lấy lại đã.”
“Anh Thâm… anh thấy em phiền rồi đúng không…”
Hà Vũ vừa nói vừa rơm rớm nước mắt.
“Đều do em cả… ba em mất, em lại ly hôn, đủ thứ chuyện cứ làm phiền anh… Hay là, anh đừng quan tâm đến em nữa…”
Hứa Thâm cau chặt mày.
Trước kia, mỗi lần Hà Vũ nhắc đến ba mình, anh đều vừa đau lòng vừa áy náy.
Dù sao, cha cô ta cũng từng vì cứu ba anh mà mất mạng.
Nhưng cứ nhắc đi nhắc lại mãi, lại khiến anh có cảm giác mình bị mang ra để trói buộc đạo đức.
“Gần đây chị dâu em tâm trạng không tốt, đừng làm phiền cô ấy nữa.”
“Nếu không có gì thì… anh về trước đây.”
Hứa Thâm đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Anh Thâm! Chờ đã, để em pha cho anh ly cà phê đã rồi hẵng đi!”
Hà Vũ hấp tấp lao vào bếp, gọi giật anh lại.
Hứa Thâm đột nhiên nhớ đến ly cà phê hôm qua bị Kế Hạ tạt vào người, không hiểu sao trong lòng bỗng thấy ngán tận cổ.
“Không cần đâu… Á—”
Hà Vũ bưng ly cà phê nóng hổi lao ra, đâm sầm vào ngực anh, cà phê đổ ướt cả áo sơ mi.
7
“Xin… xin lỗi anh Thâm, em vội quá…”
Hà Vũ cuống quýt lấy khăn lau cho anh, nhưng ánh mắt cúi thấp kia lại giấu không nổi vẻ đắc ý thỏa mãn.
Cô ta cố tình làm đổ cà phê lên người Hứa Thâm.
Như vậy sẽ có lý do giữ anh lại, dù sao trước đây lúc anh giúp cô trông con, cũng từng ngủ lại không ít lần.
Bây giờ anh đã ly hôn với Kế Hạ, chẳng phải đây là cơ hội của cô ta sao?
Cô ta cất giọng e dè:
“Hay anh thay đồ rồi hãy đi? Quần áo của anh em đều đã giặt sạch…”
Hứa Thâm dứt khoát gạt tay cô ta ra.
“Anh về trước.”
“Hôm nay chị dâu em biết anh mặc áo nào, giờ mà thay cái khác rồi về, anh sợ cô ấy nghi ngờ.”
Anh vẫn còn nhớ lần trước Tiểu Chí ói sữa lên người anh, bất đắc dĩ phải tắm và thay đồ ở nhà Hà Vũ, về đến nhà thì bị Kế Hạ đợi sẵn, hai người cãi nhau một trận long trời lở đất.
Gần đây anh đang muốn dỗ cô ấy mà.
Hà Vũ nhìn bóng lưng Hứa Thâm vội vã rời đi, tức tối dậm chân.
Trước khi về nhà, Hứa Thâm ghé qua quầy trang sức mua một bộ vòng cổ hình cánh bướm lấp lánh.
Kế Hạ nhất định sẽ thích.
Đột nhiên anh rất muốn biết giờ này cô ấy đang làm gì.
Mở camera lên, trong nhà không có ai.
Kế Hạ ra ngoài rồi?
Trước đây cô ấy thích nhất là ngồi đợi anh về nhà mà.
Hứa Thâm chợt nhớ tới chuyện Hà Vũ nói mất dây chuyền, liền mở lại đoạn ghi hình cũ — vừa nghe rõ đoạn hội thoại, cả người anh cứng đờ.
Anh run rẩy điều chỉnh âm lượng, xem lại lần nữa—
“Bị bắt cóc… là cảm giác thế nào?”
“Tất nhiên là muốn cô chết rồi. Cô và ba mẹ cô… vốn dĩ không nên tồn tại trên đời.”
Hứa Thâm trừng mắt nhìn màn hình, người con gái trong video với lời nói độc địa và ánh mắt đầy khiêu khích kia, hoàn toàn khác với Hà Vũ ngoan hiền trong ký ức của anh.
Mà Hạ Hạ của anh… vậy mà thật sự đã bị bắt cóc.
Chiếc điện thoại rơi khỏi lòng bàn tay, anh khi đó chỉ lo cho Hà Vũ, còn chế giễu Hạ Hạ diễn dở, bảo cô đừng làm phiền mình…
Một Hạ Hạ chỉ cần lỡ tay nhốt mình trong phòng thôi cũng khóc đến sưng mắt — lúc bị bắt cóc, cô ấy đã sợ đến mức nào…
Vậy mà sau đó, cô không hề thể hiện gì.
Chỉ là… bắt đầu lạnh nhạt với anh.
Cô không phải đang giận dỗi.
Cô là… đã hoàn toàn thất vọng với anh rồi.
Nghĩ đến đây, Hứa Thâm lập tức nổ máy, lao như bay về nhà.
“Cộc cộc.”
Anh gõ hai cái lên cửa.
Đó là ám hiệu mà anh và Kế Hạ từng hẹn nhau.
Trước đây anh hay tăng ca rất muộn, Hạ Hạ thích đợi anh, nhưng con mèo nhỏ đó cứ đợi là lại ngủ quên.
Vài lần như thế, anh bảo cô đừng đợi nữa, nhưng Hạ Hạ lại bám lấy anh nũng nịu, bắt anh mỗi lần về nhà đều phải gõ cửa, nói muốn làm một người vợ hiền.
Anh vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ đáng yêu, kiêu ngạo khi ấy của cô — nhưng về sau anh thấy phiền, lần nào cũng tự mở cửa đi thẳng vào.
Hứa Thâm đẩy cửa ra — người lập tức khựng lại tại chỗ.
Anh biết Kế Hạ không có ở nhà… nhưng trong nhà hình như trống vắng hơn trước rất nhiều.
Rất nhiều đồ của Hạ Hạ đã không còn.
Anh đi một vòng trong nhà, quần áo, túi xách anh từng mua cho cô vẫn còn y nguyên trong tủ.
Nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân của cô… đều biến mất.
Thì ra, cô ấy thật sự muốn đi.
Hứa Thâm hoảng loạn gọi điện cho Kế Hạ, từng tiếng tút tút vang lên nghe như dài vô tận.
Anh bất giác nhớ lại mỗi lần Hạ Hạ gọi cho anh, có khi anh thấy nhưng cố tình để vài giây mới bắt máy.
Những lúc đó… Hạ Hạ có phải cũng thấy giây phút chờ đợi dài đằng đẵng như anh bây giờ không?
Điện thoại được kết nối, bên kia ồn ào tiếng người, nhưng Hứa Thâm chẳng kịp để tâm, chỉ vội vàng hỏi:
“Hạ Hạ…”
Giọng anh khàn đặc như rách cả cổ họng.
“Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Đường đường là thiếu gia nhà họ Hứa, chưa từng cầu xin ai điều gì, giờ phút này lại thấp kém đến vậy.
Giọng của Kế Hạ bên kia có chút xa xăm, nhưng Hứa Thâm nghe rất rõ.
“Đúng.”
“Từ lúc tôi đồng ý ly hôn với anh, là tôi đã thực sự muốn rời khỏi anh rồi.”
Tim Hứa Thâm như bị ai bóp chặt.
“Hạ Hạ! Đó chỉ là ly hôn giả mà! Ngày mai mình đi đăng ký tái hôn được không? Anh sẽ không giúp Hà Vũ nữa đâu!”
“Anh không biết hôm đó em thật sự bị bắt cóc… xin lỗi… chắc em đã sợ hãi lắm… xin lỗi…”
Nói đến đây, nước mắt to như hạt đậu thi nhau lăn xuống gò má anh.
Bao nhiêu lời xin lỗi cũng không thể khiến Kế Hạ tha thứ.
Nhưng… bảo anh buông tay để cô rời đi, anh cũng không làm được.
Chỉ cần Kế Hạ quay về bên anh, anh bằng lòng trả giá bằng tất cả.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Vậy em có thể—”
“Không thể. Hứa Thâm, tôi sẽ không quay lại nữa. Không quay về nhà anh, cũng không quay lại bên anh. Mình chia tay đi.”
“Không… đừng mà!”
Bên kia, có vẻ như Kế Hạ đã tìm được nơi yên tĩnh hơn, rồi đột nhiên hỏi một câu rất kỳ lạ:
“Hứa Thâm, anh còn nhớ buổi tối tự học hôm mất điện năm lớp 11, anh với Hà Vũ đã thì thầm gì trước mặt em không?”
“Anh không nhớ…”
“Ừ, tôi cũng không nhớ các người nói gì nữa… Nhưng dáng vẻ hai người tụm đầu lại, coi tôi như người ngoài, tôi nhớ đến tận bây giờ.”
“Vô số lần lựa chọn, tôi đều không phải người đầu tiên trong anh. tôi đã đợi quá lâu rồi… giờ tôi không đợi nữa.”
Cô nói xong, dứt khoát cúp máy.
“Tút… tút… tút…”
Một câu hỏi tưởng như vô nghĩa, nhưng Hứa Thâm hiểu rõ.
Mỗi lần anh thương hại Hà Vũ, muốn giúp cô ta một tay, thì chính lúc đó… anh đã vô tình làm tổn thương Kế Hạ.
Cái gọi là báo đáp của anh ta, từ lâu đã vô thức vượt qua ranh giới.
Anh ta luôn nghĩ Kế Hạ sẽ mãi ở bên mình, nên hết lần này đến lần khác lạnh nhạt với cô.
Nhưng trái tim ấy… giờ đây đã lạnh hẳn rồi.
Hứa Thâm quỳ sụp xuống đất, hai tay che mặt, nước mắt men theo kẽ tay lặng lẽ chảy xuống.