15
Tám tháng sau, ta thuận lợi sinh ra một đôi long phụng.
Vương phi mừng rỡ không thôi, đích thân đến đón con, còn hỏi ta có muốn về lại vương phủ không.
Chuyện ta nhét bánh bao trước ngực, vương phi không hề trách tội.
Bà cũng giữ đúng lời, chưa từng nói với Mộ Dung Dạ nửa lời nào.
Vì vậy, đến tận bây giờ, Mộ Dung Dạ vẫn không biết đêm đó là ai.
Cho nên, dẫu hắn có lật tung cả kinh thành, cũng không tìm được tung tích của ta.
Ta từ chối ý tốt của vương phi.
Những gì ta nhận đã là quá nhiều, nếu quay lại vương phủ, với thân phận xuất thân như ta, chỉ khiến vương phủ mất mặt.
Lặng lẽ mang theo bạc rời đi mới là lựa chọn sáng suốt.
Thời gian qua, mẹ ta đã có đủ tiền thuốc, sức khỏe cũng khá lên dần.
Ta đưa bà đến Giang Nam sông nước, nơi khí hậu ôn hòa, vô cùng thích hợp.
Nhờ hai vạn lượng bạc vương phi ban cho, ta không chỉ mua được một phủ đệ lớn, mà còn mở tiệm buôn vải vóc.
Chưa đến ba năm, việc làm ăn của ta đã lan đến tận kinh thành, trở thành thương nhân dệt may lớn nhất nơi đây.
Tiệm vải của ta phủ khắp các con phố lớn nhỏ, buôn bán vô cùng phát đạt.
Một ngày nọ ta đến kinh thành xử lý công việc, đang nghỉ chân ở trà lâu, vô tình nghe người bên cạnh nhắc tới Mộ Dung Dạ.
“Các người nghe chưa? Thế tử An Vương – Mộ Dung Dạ sắp đại hôn rồi đấy!”
Một công tử mặc cẩm bào màu lam vỗ bàn một cái, khiến người xung quanh đều giật mình nhìn lại.
“Thật không đấy? Không phải nghe nói thế tử xưa nay không gần nữ sắc sao? Ngoài phố ai mà chẳng đồn hắn…”
“Hầy, toàn là nói để che mắt thiên hạ thôi!”
Công tử áo lam phẩy tay, giọng hạ thấp nhưng vẫn rõ mồn một.
“Sao có thể không gần nữ sắc được, nếu thật thế, vậy cặp long phụng xinh đẹp như tượng ngọc ở vương phủ là con ai?”
“Cậu ta của ta làm việc ở Lễ Bộ, tin tức tuyệt đối chuẩn. Thế tử muốn cưới chính là công chúa nước láng giềng, nghe nói là người hắn quen từ nhỏ ở biên quan. Khi đó hai người thân phận đối lập, thế tử chỉ có thể giấu kín tâm ý, mấy năm nay giữ thân như ngọc, đều là để đợi nàng!”
“Trời ơi, chuyện này đúng là kỳ tích nhất kinh thành!”
Một công tử áo xanh kinh ngạc cảm thán, “Bảo sao thế tử Mộ Dung bao năm qua không đoái hoài đến các tiểu thư quý tộc, thì ra trong lòng sớm có người.”
“Nghe nói công chúa kia sắc nước hương trời, tính tình cương trực, giờ nước nàng thất bại, nàng tự nguyện vào kinh làm con tin, thế tử mới dám cầu Hoàng Thượng tứ hôn.”
Công tử áo lam lại nói thêm: “Đúng vậy! Nghe nói thế tử vì nàng mà lén giúp nước đó không ít, nếu không sao chịu quy hàng dễ thế!”
“Nếu không phải bốn năm trước bị một nữ tử vô danh đoạt thân, có lẽ hai người đã thành đôi rồi.”
16
Ta ho sặc một tiếng, suýt chút nữa phun cả ngụm trà ra ngoài.
Công tử áo xanh nâng tách trà, mặt đầy nghi hoặc:
“Nói mới nhớ, dạo gần đây ta còn nghe người ta bảo, mấy năm nay thế tử Mộ Dung vẫn luôn tìm kiếm cô gái có một đêm xuân ấy.”
“Không phải chứ? Qua tận bốn năm rồi còn tìm?”
Một nam nhân mặc áo xám trông như thương nhân ghé đầu lại, mắt tràn đầy tò mò.
“Chẳng lẽ thế tử đã động lòng, nhớ mãi không quên cô gái kia?”
Công tử áo lam hừ lạnh, ngón tay gõ gõ mặt bàn:
“Nằm mơ đi. Ta nghe cậu ta nói, thị vệ thân cận của thế tử từng kể, người thế tử muốn tìm, thực ra là một nam nhân, năm đó thế tử gãy chân, nam nhân kia gan to bằng trời, giả gái trà trộn vào bên cạnh thế tử, khiến thế tử trúng kế.”
“Thế tử chỉ muốn tìm ra hắn, rồi báo thù thật nặng thôi……”
Ta ho dữ dội hơn, vội vã lao ra khỏi trà lâu.
Vừa có chút may mắn, lại xen lẫn đôi phần mất mát.
Mộ Dung Dạ, vậy mà lại sắp cưới vợ rồi.
Ta đang kiểm tra sổ sách ở tiệm vải, tính xong việc sẽ mau chóng quay lại Giang Nam, thì trên đầu vang lên tiếng bước chân.
“Đóng cửa rồi, khách quan mời ngày mai quay lại.”
Ta không ngẩng đầu, nói với người vừa đến.
“Chủ tiệm Tôn, đã lâu không gặp.”
Giọng nam trầm thấp, mang theo sức ép không thể kháng cự.
Ta đột ngột ngẩng đầu, đụng ngay ánh mắt như cười như không của hắn.
“Tiệm vải Tôn thị nổi danh như vậy, chẳng lẽ không nhận ra gia sao?”
17
Ta cố đè nén nỗi hoảng loạn trong lòng, đầu óc xoay nhanh.
Cúi đầu nhìn áo mình, ngực giờ đã không cần nhét bánh bao.
Bốn năm trôi qua, thêm việc sinh con, tuy không đầy đặn lắm, nhưng cũng ra dáng nữ nhân.
Nhưng trong trí nhớ hắn, ta là Tôn Tiểu Hòa nhét bánh bao, bị hắn tưởng là nam nhân.
Nghĩ vậy, ta cố gắng nặn ra một nụ cười nịnh nọt.
“Vị công, công tử này, tại hạ họ Tôn, không biết vì sao công tử lại quen biết tại hạ?”
Mộ Dung Dạ đứng trước mặt ta, ánh mắt đầy ẩn ý, dừng lại trên mặt ta chốc lát, rồi từ từ rơi xuống trước ngực ta.
Tim ta nhảy lên tận cổ họng, theo phản xạ định che ngực lại, nhưng lại cố nhịn xuống.
Tuyệt đối không thể lộ sơ hở, hở là chết chắc.
“Vải Vân Cẩm của tiệm Tôn thị, phủ thế tử nhà ta dùng không ít.” Hắn nhàn nhạt nói, không rõ vui hay giận, “Mấy hôm trước bà quản sự trong phủ còn bảo, chủ tiệm họ Tôn chẳng những vải tốt, mà người cũng sảng khoái. Hôm nay gặp mặt, danh bất hư truyền.”
Ta vừa muốn thở phào, thì lại nghe hắn nói tiếp:
“Chỉ là không hiểu vì sao, bản thế tử cứ cảm thấy chủ tiệm họ Tôn trông quen mắt, như thể… từng gặp bốn năm trước.”
Ta giật nhẹ khóe miệng, gắng gượng cười:
“Mặt phổ thông, rất nhiều người cũng nói vậy với tại hạ.”
Mộ Dung Dạ nhìn chằm chằm vào mắt ta, môi nhếch lên nụ cười thâm ý.
“Đã là mặt phổ thông, vậy sao ở nơi khác chủ tiệm Tôn lại mặc nam trang, mà ở kinh thành, lại mặc nữ trang?”
Đầu ta ong một tiếng, trống rỗng.
Ta cụp mắt, né tránh ánh nhìn của hắn, giả vờ không hiểu.
Mộ Dung Dạ nghiêng người, áp sát tai ta, giọng nói thấp chỉ đủ để một mình ta nghe thấy.
“Tôn Tiểu Hòa, ngươi đúng là để bản thế tử tìm mãi đấy……”
18
Ta bật dậy bỏ chạy.
Xong thật rồi, cảm giác áp lực khắc vào xương tủy, một chiêu chí mạng.
Đáng tiếc là ta nào chạy thoát được Mộ Dung Dạ, chưa được mấy bước đã bị hắn trói hai tay nhét vào xe ngựa.
Ta không còn đường lui, đành khóc lóc van xin.
“Thế tử gia, xin ngài tha cho ta đi, nể tình trước kia ta hết lòng hầu hạ ngài, ngài coi ta như một cái rắm mà buông tha đi.”
Mộ Dung Dạ lạnh lùng hừ một tiếng: “Hết lòng hầu hạ? Ta thấy là ngươi chiếm tiện nghi ta thì có! Khi đó ngươi sờ cũng vui vẻ lắm nhỉ?”
Ta muốn khóc mà không ra nước mắt, chỉ trách bản thân lúc ấy nổi sắc tâm, không kiềm được tay.
“Nhưng ta cũng là bất đắc dĩ mà, ta đã vào vương phủ thì đương nhiên phải nghe lời vương phi sắp xếp, huống hồ ngài cũng sướng rồi còn gì——”
Ta vừa gào vừa gào, tìm mọi cách giải thích nịnh nọt.
Mộ Dung Dạ nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, sau cùng dứt khoát nhắm mắt lại, không động đậy.
Báo ứng thật sự đến rồi.
Mà ta kiếm được từng ấy tiền, còn chưa kịp tiêu!
Sớm biết vậy đã chẳng làm ăn đến tận kinh thành, ít lời chút cũng chẳng chết.
Ta năn nỉ đến khô cả họng, cũng không thấy Mộ Dung Dạ trả lời lấy một câu.
Đang tưởng sẽ bị phanh thây xẻ xác, xe ngựa lại dừng, ta bị người ta lôi xuống.
Không phải nơi xa lạ, mà là vương phủ ta đã ba năm chưa đặt chân tới.
Tim ta đập thình thịch, không dám hỏi nhiều lời.
Vừa vào cửa phủ, hai cục bông nhỏ đã chạy ùa tới.
“Cha, cuối cùng người cũng về rồi, Tranh nhi nhớ người lắm.”
“Thư nhi cũng rất nhớ cha.”
Hai cục bông nhỏ nhào vào lòng Mộ Dung Dạ, nũng nịu làm nũng.
Tim ta chợt mềm lại.
Nếu ta đoán không lầm, hai đứa nhỏ này chính là con của ta.
Lại thêm chút chua xót.
Ta không thể ở bên cạnh chúng, sau này chúng còn phải gọi người phụ nữ khác là mẹ.
Một lúc sau, hai đứa mới phát hiện ra ta, chỉ vào ta hỏi:
“Cha ơi, cô ấy là ai vậy?”
19
Ta bất an nhìn hắn, trong mắt vừa mong chờ lại vừa sợ hãi.
Mộ Dung Dạ đứng dậy, cưng chiều véo nhẹ má hai đứa trẻ, không trả lời mà ra lệnh người mang chúng đi.
Còn chưa kịp hỏi rõ ràng, ta đã bị Mộ Dung Dạ nhốt vào căn phòng nhỏ trước kia.
Ngoài việc có người đưa cơm đúng giờ, còn lại không cho ta ra ngoài, cũng không cho ai lại gần.
Chẳng rõ vì sao, cũng không có lý do.
Ta ngày ngày như ngồi trên đống lửa.
Mộ Dung Dạ thỉnh thoảng tới, nhưng luôn im lặng, ánh mắt như thiêu đốt dán vào người ta, khiến ta sởn cả gai ốc.
Ta không biết hắn rốt cuộc đang toan tính điều gì, là muốn báo thù ta thật nặng hay có mưu đồ khác.
Chỉ có điều duy nhất khiến ta an ủi, là hai cục bông nhỏ mỗi ngày đều đến viện của Mộ Dung Dạ chơi một lát, hắn tuy không cho ta gặp chúng, nhưng cũng không cấm ta lén nhìn qua khe cửa.
Hôm nay, như thường lệ, ta lại nhìn trộm qua khe cửa, chẳng biết Mộ Dung Dạ từ bao giờ đã đứng phía sau ta.
“Ngươi cũng biết an phận lắm nhỉ.”
Ta giật nảy mình, vội xoay người lại, liền thấy gương mặt đen như đáy nồi của hắn.
Bị nhốt hơn nửa tháng, ta đã không nhịn được nữa, nhìn hắn là thấy tức, càng nhìn càng chán ghét, dứt khoát làm ầm lên.
“Mộ Dung Dạ, rốt cuộc ngươi định giam ta tới bao giờ? Chẳng lẽ định để ta nhìn ngươi thành thân?”
Ta chợt nhớ ra, hôm bị bắt, ta đã nghe chuyện hắn sắp cưới công chúa nước láng giềng.
Nghĩ đến lời hắn nói bốn năm trước, đêm ấy hắn phản ứng là vì nghĩ đến Tang nhi của hắn.
Chẳng hiểu sao, nói ra lời này, tim ta lại nghẹn một cục.
“Nếu giam ta lại là để ngươi xin lỗi người trong lòng, thì làm ơn nhanh lên chút.”
Mộ Dung Dạ hơi cúi đầu, trong mắt hiện lên cảm xúc ta không hiểu nổi.
“Tôn Tiểu Hòa, ngươi phản tỉnh bao ngày, kết quả nghĩ ra được mỗi nhiêu đó?”
Hắn tiến lên một bước, ta theo phản xạ lùi lại, lưng chạm vào cửa.
“Xem ra ngươi chẳng trưởng thành chút nào, đã vậy thì cứ ở yên đó, cho tới khi ngươi hiểu rõ.”
Ta thật sự mù mờ.
Nghe vậy lại càng tức, không nhịn được chửi ầm lên.
“Ngươi điên rồi à, bắt ta để làm cái gì, có gì không nói thẳng, cứ phải úp úp mở mở cho người ta đoán?”
Không biết có phải ảo giác không, ta dường như thấy ánh sáng lóe lên trong mắt Mộ Dung Dạ, nhưng ngay sau đó, hắn lạnh mặt, hai tay chống lên vách, giam ta vào giữa.
“Tốt, đã muốn nói thẳng, thì bản gia cũng nói thẳng.”
Hơi thở hắn phả lên mặt ta, lời nói mang theo ý trêu ghẹo.
“Tháng sau, ta thành thân.”