Căn nhà này, tôi muốn trả nó về trạng thái chưa từng có dấu chân tôi.
Tôi nhắn tin cho mẹ:
“Mẹ, công ty cử con đi công tác dài hạn, một thời gian chưa về được, mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Tôi không nói mình đi đâu, cũng không nói đi bao lâu.
Tôi không muốn họ lo lắng, cũng không muốn họ bị cuốn vào cơn bão này.
Cuối cùng, tôi kéo chiếc vali nhỏ, như một vị khách lần đầu ghé qua, nhẹ nhàng khép cánh cửa mà tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Chìa khóa, tôi ném vào thùng rác dưới tầng.
Trên xe taxi ra sân bay, ánh nắng chiếu qua cửa kính rọi vào mặt tôi, hơi chói mắt.
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Tạm biệt, Chu Viễn Hàng.
Tạm biệt, mối tình ba năm đã chết.
03
Máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Kennedy, không khí New York ẩm ướt và náo nhiệt, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh khô cằn của Bắc Kinh.
Đồng nghiệp trong nhóm của chị Trần cầm bảng đứng đợi tôi ở cổng, ôm tôi thật nồng nhiệt.
“Chào mừng chị, Chi Hạ! Chị Trần đã kể với bọn em rồi, chị là át chủ bài của dự án này đó!”
Sự thiện chí từ người lạ khiến tôi có chút ngại ngùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp.
Không có thời gian để tôi kịp thích nghi với múi giờ mới, ngay hôm sau, tôi lập tức bị cuốn vào guồng quay công việc cường độ cao.
Môi trường hoàn toàn bằng tiếng Anh, dự án phức tạp, những cuộc họp dồn dập với tốc độ chóng mặt.
Ban đầu đúng là có chút chật vật, nhưng cái cảm giác được dùng kiến thức chuyên môn để giải quyết vấn đề, là điều tôi chưa từng trải qua trong ba năm làm vợ.
Tôi như một miếng bọt biển bị ném xuống nước, điên cuồng hấp thụ mọi thứ.
Năng lực của tôi nhanh chóng được công nhận, đến cả đối tác khó tính nhất cũng không tiếc lời khen cho phương án của tôi.
Cuối tuần đầu tiên, tôi nhận được khoản lương đầu tiên, tính bằng đô la.
Tôi bước trên đường phố Manhattan, nhìn những cửa hàng lấp lánh ánh đèn, rồi như có ma lực, tôi bước vào một quán cà phê.
Gọi một ly cà phê pha thủ công đắt đỏ, bảy đô.
Tương đương với tiền ăn cả tuần trước của tôi.
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhấp từng ngụm nhỏ.
Vị đắng và hương thơm lan dần trên đầu lưỡi, bất chợt, tôi muốn khóc.
Đây không chỉ là một ly cà phê.
Đây là hương vị của tự do.
Là sự tự tin trả giá cho chính mình bằng chính năng lực của mình.
Tôi dùng khoản lương đầu tiên để thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Tuy diện tích không lớn, nhưng tràn ngập ánh nắng.
Tôi mua hoa tươi, mua nến thơm, mua thảm lông mềm mại.
Từng chút một, tôi biến không gian nhỏ bé này thành chốn thuộc về mình.
Tôi bắt đầu đi tập gym sau giờ làm, đem toàn bộ cảm xúc bị đè nén suốt ba năm đổ ra cùng mồ hôi.
Tôi đăng ký lớp học ngôn ngữ, mong cải thiện khả năng nói.
Mỗi ngày của tôi đều kín lịch, mệt, nhưng là sự mệt mỏi đầy viên mãn.
Một tuần trôi qua.
Tôi kinh ngạc nhận ra mình chưa từng nhớ đến Chu Viễn Hàng.
Khuôn mặt anh ta, giọng nói của anh ta, trong thế giới mới mẻ và rực rỡ này, trở nên mơ hồ, như chưa từng tồn tại.
Tối thứ Sáu, đồng nghiệp rủ tôi đi dự tiệc cuối tuần.
“Đi đi Chi Hạ, đừng cứ căng thẳng mãi thế, cũng phải thư giãn một chút chứ!”
Tôi nhìn những gương mặt trẻ trung, chân thành ấy, do dự vài giây, rồi gật đầu.
Bữa tiệc diễn ra ở một căn penthouse, âm nhạc sôi động, ánh đèn đủ màu lấp lánh, mọi người nâng ly, cười nói rôm rả.
Tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản, đứng trong góc có chút ngại ngùng.
Một người đàn ông tóc vàng mắt xanh bước tới, dùng tiếng Trung pha chút giọng ngoại quốc chào tôi.
“Xin chào, tôi tên Mike, cô mới đến à? Cô thật xinh đẹp.”
Ánh mắt anh ấy thẳng thắn mà không chút khiếm nhã.
Tôi hơi đỏ mặt, nhưng cũng lịch sự đáp lại.
Chúng tôi trò chuyện về công việc, về New York, về quê hương mỗi người.
Tôi chợt nhận ra, hóa ra việc giao tiếp bình thường với người khác giới lại nhẹ nhàng và tự nhiên đến thế.
Trong thế giới của Chu Viễn Hàng, tôi gần như không có đời sống xã hội.
Anh ta không thích tôi ra ngoài với bạn, càng không cho phép tôi tiếp xúc với đàn ông khác.
Anh ta bảo, như thế là không đúng mực của người vợ.
Nửa đêm, tôi đứng trên ban công, để gió New York lùa qua tóc, nhìn dòng xe phía dưới như dải sông ánh sáng vàng lấp lánh.
Tôi bất chợt nhớ lại ba năm đã qua.
Quãng thời gian ấy như một cơn ác mộng dài đằng đẵng.
Thế giới của tôi chỉ có anh ta, chỉ có căn nhà lạnh lẽo đó, chỉ có vòng lặp ngày này qua ngày khác tẻ nhạt và hao mòn.
Tôi đã sống như một phần phụ của anh ta, một “hiền thê” không có cái tôi, không có niềm vui hay nỗi giận.
Còn bây giờ, tôi đứng ở đây, trên mảnh đất hoàn toàn xa lạ.
Lần đầu tiên, tôi sống vì chính mình.
Cảm giác này, nhẹ nhõm chưa từng có.
Tôi lấy điện thoại ra, bật sóng sau một tuần để chế độ máy bay.
Tôi không xem những cuộc gọi hay tin nhắn chưa đọc.
Tôi chỉ mở danh bạ, tìm cái tên được ghim ở đầu.
Chu Viễn Hàng.
Tôi nhìn cái tên đó, như đang nhìn một người xa lạ.
Rồi nhấn nút xóa và chặn liên lạc.
Tạm biệt.
Lần này, là một cuộc chia tay vĩnh viễn.
04
Khi Chu Viễn Hàng về đến nhà thì đã là nửa đêm.
Anh ta uống không ít rượu, dạ dày như bị ai đó đảo tung.
“Lâm Chi Hạ! Rót cho tôi ly nước!” – anh ta theo thói quen gào lên.
Không ai đáp lại.
Phòng khách tối om, chỉ có đèn cảm ứng ở huyền quan nhấp nháy sáng.
Anh ta cau mày, trong lòng có chút bực bội.
Người phụ nữ này càng ngày càng to gan, đến đèn cũng không thèm để lại cho anh.
Anh ta mò mẫm bật đèn, ánh sáng chói khiến anh ta phải nheo mắt.
Trong nhà rất gọn gàng, thậm chí có thể nói là quá mức gọn gàng, gọn đến mức giống hệt một căn hộ mẫu, hoàn toàn không có hơi thở cuộc sống.
Anh ta không để tâm, chỉ cho rằng Lâm Chi Hạ đang giận dỗi.
Dù sao thì cả tuần nay anh ta lấy lý do tăng ca để không về nhà, cô ta chắc lại không vui rồi.
Anh ta tự mình vào bếp rót nước, uống xong tiện tay vứt cốc vào bồn rửa.
Đi ngang bàn ăn, ánh mắt anh ta liếc thấy có gì đó nằm trên mặt bàn.
Lại gần nhìn kỹ, là một chiếc thẻ ngân hàng và một tờ tiền mười tệ.
Một cảm giác bất an mơ hồ lướt qua trong lòng.
Anh ta không nghĩ nhiều, chỉ xem đó là kiểu phản kháng âm thầm của Lâm Chi Hạ.
Sáng hôm sau, anh ta bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập.
Là mẹ anh ta gọi.
“Viễn Hàng à, thằng em con đang để mắt đến cái xe hơn ba mươi vạn, con bảo Chi Hạ nhanh chóng chuyển tiền qua đây!” – giọng bà mẹ ở đầu dây bên kia sắc như dao, lại đầy tự nhiên như một chuyện hiển nhiên.
Chu Viễn Hàng còn chưa hết cơn say, đầu nhức như búa bổ.
“Mẹ, chuyện nhỏ thế mẹ tự gọi cho cô ấy đi.” – anh ta bực bội.
“Gọi rồi! Điện thoại tắt máy! Con bảo nó mở máy gọi lại cho mẹ ngay! Xe người ta đang đợi giao tiền!”
Chu Viễn Hàng lúc này mới cảm thấy có gì đó không ổn.
Tắt máy?
Điện thoại của Lâm Chi Hạ chưa từng tắt, đó là quy định anh ta đặt ra, vì anh ta muốn có thể tìm được cô bất cứ lúc nào.
Anh ta cúp máy, lập tức bấm số gọi cho Lâm Chi Hạ.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Giọng nữ máy móc lạnh lẽo vang lên.
Anh ta mở WeChat, định gửi tin nhắn cho cô.
Một dấu chấm than đỏ hiện ra:
“Tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.”
Cô ta chặn anh ta rồi?
Cơn giận bùng lên như lửa cháy.
Người phụ nữ này, dám chống lại anh ta sao!
Anh ta lao vào phòng ngủ, kéo tung cánh tủ.
Bên trong trống rỗng, chỉ còn lại quần áo của anh ta lẻ loi treo đó.
Tất cả quần áo của Lâm Chi Hạ – những bộ mà anh ta chê là quê mùa, không cho cô mặc ra ngoài – đều đã biến mất.
Trên bàn trang điểm, những món mỹ phẩm rẻ tiền của cô cũng không còn bóng dáng.
Anh ta như phát điên lục tung cả căn nhà, lật tung từng ngóc ngách.