Năm tốt nghiệp, tôi dứt khoát cắt đứt mối quan hệ đã quỵ lụy suốt ba năm với Thiệu Ngạn, rồi quay đầu về nước.
Bạn bè hỏi tôi vì sao, tôi nghĩ một lúc rồi nói:
“Vì tôi lớn tuổi rồi, muốn ổn định.”
“Vậy sao cô không kết hôn với anh ta?”
Tôi cười:
“Không được.Yêu thì tôi cho phép bản thân ngu một chút nhưng cưới thì tôi rất tỉnh.”
Ăn khổ nhất thời và ăn khổ cả đời, tôi vẫn phân biệt được.”
Trong góc tối phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc.
Thiệu Ngạn bước ra, tựa lưng vào tường, nửa cười nửa không nhìn xuống tôi:
“Ồ? Vậy người đó là ai?”
1
Khi kéo vali mở cửa bước vào, thứ tôi ngửi thấy đầu tiên là mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt.
Chiếc đèn pha lê kiểu Pháp trị giá cả triệu trong phòng khách tỏa ra thứ ánh sáng xa hoa, chiếu lên bộ sofa Hermès màu cam. Trên đó đang nằm một cô gái xinh đẹp, trần trụi không che đậy.
Rèm cửa trắng bị gió đêm thổi bay, lướt nhẹ qua cơ thể cô ta, những vết hôn đỏ ám muội trên cổ vẫn chưa tan đi.
Thiệu Ngạn ngồi đối diện, cây cọ trong tay lướt vài nét đã phác họa ra đường cong mê người của cô gái trên toan vẽ. Điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay, làn khói trắng tan ra trong ánh đèn mờ ảo, tạo nên thứ sắc màu huyễn hoặc.
Tôi lùi lại một bước, trên màn hình điện thoại vẫn còn dừng ở đoạn chat giữa hai chúng tôi.
Anh từng nói:
【Đợi em về, anh có một món quà bất ngờ cho em.】
Hóa ra đây chính là “bất ngờ” anh dành cho tôi.
Nghe thấy động tĩnh, cô gái ngẩng đầu lên, tự nhiên với tay lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người, mỉm cười đưa tay về phía tôi.
“Chị là Trình Hạ đúng không? Em nghe anh Thiệu nhắc đến chị lâu rồi. Em là người mẫu của anh ấy, Cố Vy.”
Tôi nhìn cô ta một cái.
Cô gái chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, đúng vào độ xuân sắc nhất, từng tấc da thịt đều căng tràn sức sống. Ngay cả ánh mắt cũng mang theo sự khiêu khích đặc trưng của tuổi trẻ, không hề che giấu.
Thiệu Ngạn cau mày:
“Đừng động, sắp vẽ xong rồi.”
Cố Vy quay sang tôi cười áy náy:
“Xin lỗi chị Trình Hạ nhé, anh Thiệu là vậy đó, lúc vẽ tranh không cho phép ai làm gián đoạn.”
Nói xong, cô ta vén khăn tắm rồi nằm trở lại.
Cơ thể trắng đến chói mắt dưới ánh đèn. Thiệu Ngạn không thèm nhìn tôi lấy một lần, tiếp tục tô vẽ trên khung tranh.
Vẻ mặt anh nghiêm túc đến mức, dường như trong mắt chỉ còn lại bức tranh trước mặt.
Tôi cúi đầu, kéo vali về phòng.
Phòng ngủ chính bừa bộn một mớ hỗn độn. Quần áo phụ nữ vứt đầy sàn, một chiếc tất lưới in hoa vắt hờ trên thành giường.
Không biết đã bao lâu trôi qua, đến khi trời bên ngoài tối hẳn, tôi nghe thấy tiếng động khe khẽ.
Cố Vy đẩy cửa bước vào, nhặt từng món quần áo mặc lại lên người.
Cô ta cầm chiếc tất lưới lắc lắc trước mặt tôi, than phiền:
“Lần nào cũng xé nát thế này, em biết mặc sao đây!”
Khóe môi cô ta cong lên:
“Chị Trình Hạ, em làm người mẫu cho anh Thiệu, chị không khó chịu chứ?
Em cũng nói với anh ấy là đến nhà không tiện lắm, nhưng anh ấy cứ bảo không sao, nhất định bắt em tới.
Chị đừng vì chuyện này mà cãi nhau với anh ấy nhé.”
“Được rồi.”
Thiệu Ngạn bước vào, ném hờ một tấm séc cho cô ta, giọng mất kiên nhẫn:
“Vẽ xong rồi, mau đi đi, lề mề.”
Cố Vy liếc nhìn con số trên tấm séc, vui mừng ôm lấy cánh tay anh:
“Cảm ơn anh Thiệu!
Lần sau cần người mẫu cứ tìm em nhé.”
Nụ cười trên mặt cô ta trở nên mờ ám:
“Em lúc nào cũng đợi anh.”
Cô ta rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Thiệu Ngạn.
Áo sơ mi trắng trên người anh vẫn dính vết màu vẽ. Anh mang theo ý cười, từ phía sau ôm lấy tôi:
“Giận rồi à?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Không.”
“Cô ta chỉ là người mẫu của anh thôi, giữa bọn anh không có gì cả.”
Tôi không nói gì. Anh mở ngăn tủ đầu giường, lấy ra một chiếc hộp, mở ra rồi đeo đồng hồ lên tay tôi.
“Bất ngờ anh tặng em, thích không?”
Tôi cúi đầu.
Đồng hồ Cartier bóng bay xanh, vàng hồng nạm kim cương. Tôi nhớ nó phải gần bốn trăm nghìn tệ.
Tôi bỗng muốn cười. Anh đúng là hào phóng thật.
Tôi nên vui sao?
“Ừ, thích.”
Tôi kéo khóe môi, nụ cười có phần gượng gạo.
Thiệu Ngạn không nhìn thấy biểu cảm của tôi. Từ phía sau, tay anh luồn vào trong áo tôi.
Đầu ngón tay hơi lạnh khiến tôi không nhịn được run lên.
Tôi giữ tay anh lại:
“…Em mệt rồi.”
Anh vẫn không dừng, tôi thở dài:
“Thiệu Ngạn, em thật sự mệt, để lần sau được không?”
Động tác của anh chậm lại, nụ cười trên mặt dần biến mất.
“Trình Hạ, em đang giận chuyện lúc nãy sao?”
Tôi phủ nhận:
“Không có.”
“Hừ.” Anh cười lạnh.
“Em lúc nào cũng giả tạo như vậy.”
“Em thật sự không có.”
Tôi không hiểu vì sao câu nói này lại chọc anh nổi giận. Anh nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên sải bước ra phòng khách, dùng dao rạch nát bức tranh mà vừa rồi còn tỉ mỉ từng nét!
Sau đó, anh đập cửa bỏ đi.
2
Thiệu Ngạn giận rồi, tôi biết.
Nhưng tôi không dỗ anh, vì tôi không còn tâm trạng.
Tôi thật sự mệt.
Chuyến đi trao đổi về nước kéo dài hơn mười tiếng. Tôi không nỡ mua vé hạng thương gia, cả quãng đường lưng đau eo mỏi, đứa trẻ ngồi phía sau khóc suốt, tôi gần như không chợp mắt.
Tôi thật sự không giận.
Dù sao thì mối quan hệ giữa tôi và Thiệu Ngạn ngay từ đầu đã rất rõ ràng.
Anh bỏ tiền cho tôi đi học, còn tôi ở bên anh.
Những năm này, bên ngoài chúng tôi xưng là người yêu, nhưng cả hai đều hiểu rõ, tôi thực chất chỉ là người phụ nữ được anh bao nuôi mà thôi.
Chỉ là bởi người bao tôi không phải một gã đàn ông trung niên béo dầu mỡ, mà là một thiếu gia trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có, nên giữa chúng tôi mới xuất hiện ảo giác giống như đang yêu đương.
Đến giờ tôi vẫn còn nhớ lần đầu gặp Thiệu Ngạn.
Vì gom học phí, tôi làm phục vụ ở một nhà hàng cao cấp. Khách không nhiều, lúc rảnh tôi trò chuyện với một cô phục vụ thân thiết.
Cô ấy bĩu môi, chỉ về phía một chàng trai trẻ mặc vest đen kiểu casual ngồi bên bàn ăn, giọng nói không rõ là ghen tị hay ngưỡng mộ.
“Đúng là cùng người khác số. Cũng hơn hai mươi tuổi, tụi mình phải đi làm thuê, người ta thì ngồi đây ăn uống.
Thấy chai rượu vang kia không? Hai mươi nghìn đô đấy! Đủ cho tụi mình làm cả năm rồi!”
Tôi theo ánh mắt cô ấy nhìn qua, thứ đập vào mắt tôi đầu tiên… không phải là chai rượu vang trị giá bằng cả năm tiền công của tôi.
Mà là gương mặt nghiêng đẹp như một bức tranh ấy.
Chàng trai trẻ tuổi, độ tuổi lưng chừng giữa thiếu niên và thanh niên, ngả người tựa vào lưng ghế. Bộ vest trên người mặc chẳng ra dáng, cổ áo mở hờ hững, mái tóc đen hơi rối rủ xuống trán. Anh đan chéo mười ngón tay, nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt đang cười lấy lòng, khóe môi nhếch lên nụ cười mang theo chút khinh miệt và mất kiên nhẫn rất khó nhận ra.
Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã biết đây là kiểu phú nhị đại tính khí chẳng mấy dễ chịu.
Hôm đó, chai rượu họ gọi chỉ uống được một ít rồi rời đi.
Bạn tôi phấn khích cầm chai rượu lên:
“Muốn nếm thử không?!”
Tôi mỉm cười lắc đầu:
“Không cần đâu, mình về trước nhé.”
Loại rượu đó, trước khi nhà tôi phá sản tôi cũng từng uống qua rồi.
Mùi vị… thật ra cũng bình thường.
“……”
Lần thứ hai gặp Thiệu Ngạn, là khi tôi nhận thêm một công việc làm người mẫu bán thời gian.
Tôi hơi căng thẳng bước vào căn biệt thự đắt đỏ nhìn đâu cũng thấy tiền. Một giọng nam hơi khàn chỉ tay về phía sofa:
“Nằm lên đó.”
Tôi ngẩng đầu, liền thấy gương mặt quen quen kia.
Thật ra tôi hơi mù mặt người.
Nhưng đó rõ ràng là một gương mặt đã nhìn qua thì rất khó quên.
Thiệu Ngạn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nhướng mày nhìn tôi:
“Sao, bị điếc à?”
Cách nói chuyện của anh thật sự rất tệ, nhưng ra tay thì lại cực kỳ hào phóng. Nghĩ đến tiền công năm trăm đô một giờ, tôi vẫn nhịn.
Yêu cầu của Thiệu Ngạn cực cao, anh liên tục bảo tôi không được nhúc nhích.
Toàn thân tôi mỏi nhừ, lén cựa quậy một chút là anh đã cau mày:
“Đừng động.”
Trong lòng tôi thầm mắng anh, nhưng chẳng biết là vì trước đó làm thêm quá muộn, hay vì chiếc sofa đắt tiền nhà anh quá thoải mái, tôi vậy mà… ngủ thiếp đi lúc nào không hay!
Đến khi tỉnh lại, trời đã xế chiều. Ánh hoàng hôn len qua cửa sổ rơi lên người tôi. Tôi giật mình, thấy Thiệu Ngạn đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt tối tăm khó đoán, liền cuống quýt xin lỗi:
“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý ngủ quên đâu, thật sự xin lỗi!”
Tôi cứ nghĩ anh sẽ mắng tôi, không ngờ anh chỉ hừ nhẹ một tiếng đầy ẩn ý.
“Ngủ xấu chết đi được, bảo tôi vẽ kiểu gì?”
Hôm đó lúc rời đi, tôi thấp thỏm không yên, sợ anh trừ tiền.