Nghe nói, mẹ chồng đổ bệnh nặng – huyết áp cao, tim mạch, phải thường xuyên ra vào bệnh viện.
Nghe nói, bố chồng chỉ sau một đêm trông già đi cả chục tuổi, suốt ngày thở dài, không còn chút dáng vẻ oai phong ngày xưa.
Nghe những chuyện đó, tôi không hề cảm thấy hả hê hay đau lòng.
Bởi vì… đó chỉ là hậu quả mà họ phải tự mình gánh lấy cho những gì họ đã gieo. Luật nhân quả – đơn giản chỉ là thế.
Tôi kể những chuyện đó cho Trần Mặc, anh chỉ im lặng lắng nghe, rồi nhẹ nhàng nói với tôi:
“Vãn Vãn, những chuyện đó… không liên quan đến chúng ta nữa. Đừng để tâm.”
Tôi gật đầu.
Đúng vậy, không liên quan đến chúng tôi nữa rồi.
Chúng tôi còn có cuộc sống mới – rất đáng sống – đang chờ phía trước.
12
Nửa năm sau, cuối cùng ngôi nhà mới của chúng tôi cũng hoàn tất việc thi công.
Chúng tôi chọn một ngày cuối tuần nắng đẹp để chính thức dọn vào.
Khi mọi đồ đạc đã được sắp xếp gọn gàng, tôi đặt chậu trầu bà cuối cùng lên ban công, nhìn quanh tổ ấm mà chúng tôi tự tay vun đắp từng chút một — cảm giác về “nhà” lần đầu tiên rõ rệt đến thế.
Trong căn nhà này, không có một món đồ nào thuộc về quá khứ. Mọi thứ đều do hai chúng tôi cùng nhau chọn lựa, mang theo hy vọng và hình dung về tương lai.
Buổi tối, Trần Mặc làm một bàn đầy món ngon.
Không có ai khác, chỉ có hai chúng tôi.
Chúng tôi khui một chai rượu vang, ngồi bên bàn ăn mới tinh, mừng tân gia theo cách riêng của mình.
“Vợ à, vất vả cho em rồi.” – Trần Mặc nâng ly.
“Anh mới là người cực nhất.” – Tôi mỉm cười cụng ly với anh.
Dưới ánh đèn ấm áp, đường nét gương mặt anh càng trở nên dịu dàng. Chúng tôi vừa ăn, vừa trò chuyện — từ chuyện vui ở công ty đến những dự định dạo chơi cuối tuần.
Không khí thư thả, dễ chịu.
Đây mới chính là cảm giác của một “ngôi nhà”.
Ăn xong, chúng tôi nằm trên ghế sofa xem phim. Tôi tựa vào vai anh, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người anh, cảm thấy an lòng lạ thường.
Phim chiếu được một nửa, Trần Mặc bỗng tắt tivi.
Anh quay sang, nắm lấy tay tôi, nét mặt nghiêm túc xen lẫn chút hồi hộp — biểu cảm mà đã lâu rồi tôi không thấy xuất hiện trên gương mặt anh.
“Vãn Vãn,” – anh gọi tên tôi, giọng đầy cẩn trọng – “mình… sinh con nhé?”
Tôi sững người.
Từ sau lần tôi đổ bệnh ba năm trước, “con cái” là một chủ đề thầm lặng giữa chúng tôi, không ai nhắc đến.
Bác sĩ từng nói, trận bệnh đó khiến cơ thể tôi tổn thương nặng. Chức năng thận tuy đã hồi phục, nhưng khả năng mang thai vẫn tiềm ẩn nhiều rủi ro hơn người bình thường. Trần Mặc xót tôi, từ đó chưa bao giờ nhắc lại chuyện này. Tôi cứ nghĩ, anh đã từ bỏ.
“Bác sĩ nói đợt tái khám năm ngoái, sức khỏe em hồi phục rất tốt đúng không?” – anh nhìn sâu vào mắt tôi, giọng nhẹ nhàng như sợ làm tôi hoảng – “Anh đã hỏi bác sĩ rồi, nếu mình chuẩn bị kỹ, khám thai đều đặn, thì rủi ro hoàn toàn có thể kiểm soát.”
“Em… em sợ…” – Tôi cúi đầu, giọng run run.
Tôi sợ cái cảm giác giằng co giữa sống và chết ấy quay lại. Càng sợ nếu con chúng tôi sinh ra, có bất cứ nguy hiểm nào.
“Đừng sợ.” – Anh ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lưng tôi – “Có anh ở đây rồi. Ngày xưa anh không bảo vệ được em. Giờ thì khác rồi.”
“Vãn Vãn, anh muốn có một đứa con. Một đứa bé giống em, nụ cười cũng giống em.” – Giọng anh thủ thỉ bên tai tôi, mang theo cả tha thiết lẫn dịu dàng – “Anh muốn căn nhà này, trọn vẹn hơn một chút.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt ấy là khát vọng thật sự. Khát vọng có một sinh linh mang dòng máu của chúng tôi. Khát vọng biến căn nhà mới này thành mái ấm đầy ắp hy vọng và tương lai.
Trước đây, tôi chưa từng dám nghĩ. Bởi ngôi nhà cũ kia — nơi tràn ngập tính toán, kiểm soát, và áp lực — khiến tôi không đành lòng sinh con vào một thế giới như vậy.
Nhưng bây giờ, mọi thứ đã khác.
Chúng tôi đã có một nơi của riêng mình. Một nơi an toàn, ấm áp, đầy yêu thương.
Tôi nhìn anh — người đàn ông đã không ngại đối đầu cả thế giới để bảo vệ tôi.
Vì anh, tôi muốn can đảm thêm một lần nữa.
Tôi kiễng chân, đặt môi lên môi anh.
“Được.” – Tôi thì thầm bên tai anh – “Mình sinh con nhé.”
Anh ngẩn ra một giây, rồi niềm hạnh phúc vỡ òa trong mắt.
Anh bế bổng tôi lên, xoay liền mấy vòng giữa phòng khách.
“Tuyệt quá! Vãn Vãn! Tuyệt quá!”
Tiếng cười rạng rỡ của anh vang khắp căn phòng tràn ngập ánh đèn, mang theo dư vị của nắng mai.
Ngoài khung cửa sổ, ánh trăng dịu dàng rọi xuống tổ ấm mới của chúng tôi.
Tôi biết, những tháng ngày đau khổ đã thật sự kết thúc.
13
Những ngày chuẩn bị mang thai, so với tưởng tượng của tôi, còn tỉ mỉ và ấm áp hơn rất nhiều.
Trần Mặc gần như biến thành một chuyên gia dinh dưỡng kiêm nửa bác sĩ sản khoa. Anh mua về cả đống sách liên quan, tối nào cũng đọc chăm chú. Thực đơn trong nhà được thay đổi toàn bộ — anh làm đúng hướng dẫn từng bữa, chuẩn bị cho tôi ba bữa ăn mỗi ngày đủ dinh dưỡng và cân bằng.
Anh bỏ thuốc, cũng bỏ luôn thói quen thi thoảng uống rượu với bạn bè. Mỗi tối đều dắt tôi xuống nhà đi bộ, cuối tuần thì đưa tôi đi leo núi, hít thở không khí trong lành.
Dưới sự chăm sóc cẩn thận của anh, khí sắc của tôi tốt lên thấy rõ, cơ thể cũng nhẹ nhàng, khỏe khoắn hơn nhiều.
Chúng tôi cùng đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tiền thai sản toàn diện. Khi bác sĩ nói các chỉ số của tôi đều rất lý tưởng, hoàn toàn có thể bắt đầu kế hoạch mang thai, Trần Mặc còn kích động hơn cả tôi, tay anh run lên khi nắm chặt lấy tay tôi.
Nhìn bộ dạng vừa hồi hộp vừa mong chờ của anh, tôi vừa cảm động vừa buồn cười.
Thỉnh thoảng tôi cố tình trêu: “Nếu... chúng ta mãi không có thai thì sao?”
Anh lập tức nghiêm túc hẳn, bước tới ôm lấy tôi: “Không có thì không có. Chỉ cần có em, anh đã thấy mãn nguyện rồi. Con chỉ là một món quà, còn em mới là tất cả của anh.”
Tôi biết, anh nói thật lòng. Chính thái độ bình thản “có thì tốt, không có cũng không sao” ấy lại giúp tôi buông được áp lực trong lòng.
Tôi không còn xem việc mang thai như một nghĩa vụ bắt buộc, mà coi nó như một hành trình tự nhiên, đầy chờ đợi và bất ngờ.
Chúng tôi vẫn sống cuộc sống ngọt ngào của riêng mình, chỉ là trong lòng có thêm một điều để cùng hy vọng.
Hôm đó, tôi đang ngồi đọc sách trong phòng làm việc thì Trần Mặc bước vào, tay cầm điện thoại, gương mặt thoáng chút phức tạp.
“Có chuyện gì sao?” – tôi hỏi.
Anh đưa điện thoại cho tôi.
Trên màn hình là một tấm ảnh, không rõ ai gửi đến.
Bối cảnh là hành lang bệnh viện, Trần Dương nằm trên giường cấp cứu, mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt, đầu quấn băng trắng — nhìn có vẻ thương tích rất nặng. Bên cạnh, bố mẹ chồng vịn vào nhau mà đứng, mẹ chồng đang lau nước mắt bằng khăn tay, lưng ba chồng còng xuống, trông vừa già yếu vừa bất lực.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ: 【Trần Dương bị tai nạn, vẫn đang cấp cứu, tình hình rất xấu.】
Tôi thấy tim mình hụt một nhịp.
Dù đã quyết định cắt đứt mọi liên hệ với họ, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh đó, nói hoàn toàn vô cảm thì cũng là dối lòng. Dù sao, Trần Dương cũng là em ruột của Trần Mặc.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh đứng bên cửa sổ, không nói lời nào. Ánh hoàng hôn rọi lên người anh một lớp ánh vàng dịu nhẹ, nhưng gương mặt nghiêng của anh lại thoáng buồn bã.
“Có muốn... đến thăm một chút không?” – tôi hỏi nhỏ.
Tôi biết, đó là một quyết định rất khó.
Đi — tức là chúng tôi có thể phá vỡ cuộc sống bình yên vất vả mới có được. Có thể sẽ bị kéo trở lại vòng xoáy cũ với những trò bòn rút, tống tình, đổ lỗi.
Không đi — lại có vẻ quá lạnh lùng, tàn nhẫn.
Trần Mặc im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời.
Rồi anh quay lại, bước đến, ngồi xuống trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.
“Vãn Vãn, anh muốn nghe em.” – anh nhìn thẳng vào mắt tôi – “Chuyện này, em có quyền quyết định hơn anh. Bởi chính em là người bị tổn thương nặng nề nhất. Nếu em nói không đi, thì mình sẽ không đi. Từ nay về sau, bất cứ chuyện gì của họ, đều không liên quan đến chúng ta nữa.”
Tôi nhìn anh. Tôi hiểu, anh giao quyền chọn lựa cho tôi, không phải để trốn tránh, mà là vì tôn trọng tôi.
Tôi nắm chặt tay anh, nghiêm túc suy nghĩ.
Có nên đi không?
Trong đầu tôi hiện lên cảnh mẹ chồng chửi tôi là “đồ xui xẻo”, là “người ngoài”, hiện lên vẻ mặt lạnh lùng của ba chồng khi tôi cầu cứu, hiện lên thái độ trịch thượng và ích kỷ của Trần Dương.
Tôi không muốn đi. Tôi không muốn gặp lại họ, không muốn dính dáng gì đến họ nữa.
Nhưng rồi...
Tôi lại nghĩ đến Trần Mặc.
Đó là em trai ruột của anh. Máu mủ tình thâm — không thể chỉ vì một câu “cắt đứt quan hệ” mà xóa sạch. Nếu chẳng may Trần Dương thực sự xảy ra chuyện, liệu đó có trở thành vết sẹo cả đời trong lòng Trần Mặc? Là gai trong tim mỗi lần anh nhớ lại?
Tôi không muốn anh sống mãi trong day dứt.
Tôi đưa ra quyết định.
“Mình đi.” – tôi nói – “Nhưng chỉ lần này thôi.”
Ánh mắt Trần Mặc thoáng chấn động.
“Chúng ta đến đó, không phải để tha thứ, cũng không phải để làm lành.” – tôi nhìn anh, từng từ rõ ràng rành mạch – “Chúng ta chỉ đi với tư cách con người, thực hiện nghĩa vụ tối thiểu của lòng nhân đạo. Đến xem, xác minh tình hình. Nếu cần tiền viện phí, ta có thể hỗ trợ một phần, coi như… trả lại chút tình xưa còn sót.”
“Nhưng,” – tôi nhấn giọng – “chỉ lần này. Chúng ta không tham gia chăm sóc, không can dự vào bất kỳ quyết định gia đình nào. Xem xong thì về. Từ nay về sau, sống chết ra sao, tốt xấu thế nào — đều không liên quan đến chúng ta nữa. Anh làm được không?”
Trần Mặc nhìn tôi chăm chú, vành mắt dần đỏ lên.
Anh gật đầu mạnh mẽ, giọng khàn khàn:
“Được. Vãn Vãn, cảm ơn em.”
Anh biết, quyết định này tôi không đưa ra vì họ.
Mà là vì anh.
Để anh có thể thật sự — không còn day dứt, không còn vướng bận — buông bỏ tất cả quá khứ phía sau.
14
Chúng tôi mua ít trái cây và vài loại thực phẩm bổ dưỡng, lái xe đến bệnh viện.
Suốt quãng đường, Trần Mặc không nói một lời. Bàn tay nắm vô lăng căng cứng, các đốt ngón tay trắng bệch.
Đến nơi, chúng tôi hỏi thăm được vị trí phòng ICU nơi Trần Dương đang được cấp cứu.
Từ xa, đã nhìn thấy hai dáng người quen thuộc mà cũng xa lạ đang ngồi trên hàng ghế dài trước cửa phòng cấp cứu.
Bố mẹ chồng.
Mới chỉ vài tháng không gặp, mà họ trông như già đi cả chục tuổi. Tóc mẹ chồng đã bạc quá nửa, mỏng thưa bết vào da đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt trống rỗng dán chặt vào cánh cửa ICU. Bố chồng ngồi bên cạnh, lưng còng hơn trước, tay kẹp điếu thuốc chưa châm lửa, run rẩy không ngừng.
Trên người họ, đã chẳng còn lại chút oai phong, lấn lướt như ngày xưa từng đứng trong nhà tôi ra lệnh chỉ đạo. Cuộc sống — vị thẩm phán khắc nghiệt nhất — cuối cùng cũng ban cho họ một bản án nặng nề nhất.
Nghe tiếng bước chân, họ ngẩng đầu.
Nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt mẹ chồng thoáng sáng lên, rồi lập tức ảm đạm trở lại — trong mắt là những cảm xúc phức tạp đan xen: mong chờ, oán hận, và một chút xấu hổ.
Bố chồng thì quay mặt sang hướng khác, như không còn mặt mũi để đối diện.
“Bố, mẹ.” – Trần Mặc vẫn mở lời trước, giọng khàn khàn.
Mẹ chồng mấp máy môi, nước mắt rơi trước khi nói được câu nào. Bà đứng dậy, định đưa tay nắm lấy tay anh, nhưng lại không dám, chỉ biết đứng lặng, lúng túng không biết phải làm gì.
“...A Mặc… con đến rồi… em con nó…” – bà nghẹn ngào.
“Tình hình sao rồi?” – Trần Mặc hỏi, giọng điềm tĩnh đến khó đoán.
“Vẫn đang cấp cứu…” – bố chồng đáp, giọng khàn đặc – “Nó uống rượu… uống nhiều quá… tự đi xe đạp điện, đâm vào bệ đá ven đường… xuất huyết não… bác sĩ nói… nói kể cả cứu được thì… cũng có khả năng sẽ thành người thực vật…”
Đến cuối câu, giọng ông đã run lên vì tuyệt vọng.
Người thực vật.
Nghe ba từ ấy, tôi và Trần Mặc đều lặng người.
Một kết cục còn tàn nhẫn hơn cả cái chết.
“Chi phí điều trị thế nào rồi?” – Trần Mặc hỏi thẳng vấn đề chính.
“Đã tốn hơn mười mấy nghìn rồi… đều là tiền dưỡng già của chúng ta tích cóp mấy năm nay…” – mẹ chồng vừa khóc vừa nói – “Bác sĩ bảo điều trị tiếp mỗi ngày đều tốn cả chục nghìn… chúng ta… thật sự không còn khả năng nữa…”
Cuối cùng, bà cũng nói ra mục đích chính.
Bà ngẩng đầu, ánh mắt cầu khẩn tha thiết nhìn Trần Mặc:
“A Mặc… con cứu em con với… giờ chỉ có con là hy vọng duy nhất của nó… Con vẫn còn tiền đúng không? Đó là tiền của nhà họ Trần chúng ta mà! Con không thể thấy chết không cứu được!”
“Tiền của nhà họ Trần?” – Trần Mặc bỗng bật cười, trong tiếng cười đầy mỉa mai – “Hồi vợ con lâm bệnh, mẹ nói gì nhỉ? Mẹ nói cô ấy là người ngoài, không xứng đáng dùng tiền của nhà họ Trần. Giờ đến lượt cậu út, mẹ lại nhớ ra số tiền đó là của nhà họ Trần rồi à?”
Mặt mẹ chồng lập tức trắng bệch, môi run rẩy, không thốt nên lời.
“Tiêu chuẩn kép, các người chơi giỏi thật.” – giọng Trần Mặc lạnh băng.
Anh lấy trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, đưa cho bố chồng.
“Trong này có hai trăm nghìn.” – Anh nói bình tĩnh – “Mật khẩu là ngày sinh của bố. Số tiền này, không phải cho các người. Cũng không phải cho Trần Dương. Đây là tôi, trả lại các người.”
Cả hai người đều sững sờ, không hiểu anh đang nói gì.
“Nuôi tôi ba mươi năm. Hai trăm nghìn này, coi như tôi Trần Mặc, mua đứt ba mươi năm tình nghĩa nuôi dạy ấy.” – Anh nhìn thẳng vào họ, từng chữ rõ ràng – “Từ hôm nay trở đi, tôi không còn nợ các người điều gì nữa. Trần Dương sống hay chết, chuyện dưỡng già của các người, đều không liên quan đến tôi.”
“Từ giờ, đừng bao giờ tìm đến chúng tôi nữa. Chúng ta – dứt tình rồi.”
Nói xong, anh nhét mạnh chiếc thẻ vào tay bố chồng, rồi kéo tôi quay người bước đi.
Không hề quay đầu lại.
Phía sau vang lên tiếng gào xé lòng của mẹ chồng: