9
Chuyện từ hôn gây chấn động lớn.
Về đến phủ, mẫu thân ta cầm roi mây định thi hành gia pháp.
Nếu không phải phụ thân hết lời bảo vệ, cộng thêm A đệ gây chuyện làm bà phân tâm, ta nhất định không tránh khỏi một trận roi đòn.
Trong thư viện, các nho sinh mặc áo xanh đi lại, tay ôm sách vở, dáng vẻ non nớt.
Một vài người còn len lén nhìn ta, quên mất ranh giới lễ nghi của nữ tử khuê các.
“Tiểu Lăng đâu?” Ta nhìn thoáng qua bóng người lướt qua, hỏi đám bạn của Tạ Lăng.
Con trai thứ hai của Cố tướng quân tái mặt, khẽ đáp:
“Uyên tỷ tỷ, A Lăng… đang hẹn đánh nhau ở thao trường.”
Hẹn đánh nhau?
Sắc mặt ta trắng bệch, vội chạy đến thao trường.
Kiếp trước, Tạ Lăng từng cãi vã với người khác trong thư viện, bị trả thù bằng ngựa, dẫn đến bị phế một chân.
Từ đó, mỗi lần nhìn binh lính phụ thân thao luyện trên diễn võ trường, mắt hắn đều đỏ hoe hỏi ta:
“Tỷ tỷ, phế nhân có xứng làm con trai phụ thân không?”
Ta khóa chặt cửa, cử người canh giữ, nhưng không hiểu sao hắn vẫn chạy ra ngoài.
Khi ta đến nơi, một nam tử mặc áo xanh lục đã cưỡi ngựa lao thẳng về phía Tạ Lăng.
Tạ Lăng đứng thẳng, dáng vẻ đầy cốt khí, dùng thân hình nhỏ bé để chắn đường.
Ta không nghĩ ngợi gì, lao tới ôm chặt lấy hắn.
“Phì”
Con ngựa hí vang, kêu đau đớn.
Ta nhắm mắt lại, chờ đợi cú va chạm đau đớn. Nhưng rất lâu vẫn không thấy cơn đau nào ập tới.
Khi mở mắt, ta thấy một nam tử mặc áo đỏ đã chắn trước mặt ta từ lúc nào.
Chúng ta chồng lên nhau thành một đống.
Hắn khẽ cụp mắt, bàn tay đỡ lấy eo ta, dáng vẻ bảo vệ.
Gương mặt trắng trẻo, tinh tế của hắn được ánh nắng chiếu sáng.
Không xa, Tiêu Cảnh Dật sắc mặt tái xanh, ghì cương ngựa, người run rẩy.
Dây cương siết chặt vào eo hắn, m,áu thấm qua lớp vải lộ rõ trên đầu dây.
Hắn nhìn ta, ánh mắt trầm xuống.
“Buông tay.”
Hắn ném dây cương cho thị vệ, bước nhanh đến, dùng sức kéo ta ra sau lưng hắn, ánh mắt không chút thiện ý nhìn người mặc áo đỏ.
“Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi không biết sao?” Hắn giận dữ nói.
Ta ngước nhìn bàn tay đang siết chặt cổ tay mình, bật cười khẽ:
“Điện hạ cũng năm mươi bước cười một trăm bước? Người mới nên buông tay. Nam nữ thụ thụ bất thân, đừng làm hỏng thanh danh của thần nữ.”
Ta giả vờ trào phúng, từng ngón tay bẻ từng ngón tay của hắn ra.
“Uyên Uyên, ngươi là thê tử chưa qua cửa của cô.”
Đôi mắt Tiêu Cảnh Dật trầm xuống, tối tăm như bầu trời đêm.
Thê tử chưa qua cửa?
Ta cười nhạt.
Vậy thì sao?
Qua cửa ba năm, chẳng phải cũng chỉ là một món đồ trang trí thôi sao?
Ta không để ý đến hắn, quay lại, mỉm cười với người áo đỏ mà nói lời cảm tạ.
Người áo đỏ nhướng mày nhìn ta, ánh mắt lướt qua ta và Tiêu Cảnh Dật.
“Uyên Uyên.”
Tiêu Cảnh Dật sắc mặt rất khó coi, mạnh mẽ kéo tay áo ta, đôi mắt phức tạp nhìn thẳng vào ta:
“Ta vừa rồi cũng đã cứu ngươi.”
Ta chưa từng thấy Tiêu Cảnh Dật như vậy, trông như một đứa trẻ đang tranh giành sự chú ý.
Ta khẽ nhếch môi, chắp tay hành lễ, lạnh nhạt nói:
“Vậy thì cũng đa tạ thái tử điện hạ.”
Cơn gió thổi qua bên tai.
Tháng ba, đúng là mùa hoa nở rực rỡ.
Nhưng lại có rét nàng Bân.
Lạnh một cách vô tình.
Tiêu Cảnh Dật nheo mắt nhìn người đàn ông áo đỏ đứng sau ta.
“Trong lòng ngươi, cô với hắn đều là người ngoài sao? Uyên Uyên, cô vừa rồi đã liều mạng đấy.”
Hắn nâng tay, để lộ lòng bàn tay rách da, m,áu còn rỉ ra.
“Không, các người không giống nhau.”
Ánh mắt ta lướt qua tay hắn, rồi nhìn thẳng vào mắt hắn với nụ cười đoan trang nhất của một tiểu thư khuê các:
“Vị công tử này liều mình cứu thần nữ, Tạ Cảnh Uyên tất nhiên vô cùng cảm kích. Còn thái tử điện hạ, chẳng qua chỉ là nhấc tay một chút, không phải sao?”
Dứt lời, Tiêu Cảnh Dật sững người.
Hắn hẳn đã nhớ ra, câu nói đầy mỉa mai này vốn từng thốt ra từ miệng hắn.
Khi đó, ta liều mạng cứu hắn, đổi lại chỉ là một câu:
“Tiểu thư Tạ gia chỉ nhấc tay một chút, cô không cần cảm tạ.”
Bóng dáng tím của hắn mang theo cơn giận dữ mà bỏ đi.
Ta nhìn con ngựa hý vang, bất giác nhíu mày.
Ta biết rõ, từ nhỏ Tiêu Cảnh Dật đã có khúc mắc lớn với ngựa dữ, vì từng bị giẫm đạp.
Nhưng vừa rồi khi hắn thuần phục con ngựa, sự bất chấp tính mạng của hắn, như thể ta là điều gì đó rất quan trọng với hắn.
Hà tất phải vậy.
10
“Tiểu thư Tạ gia dùng ta làm bia đỡ, còn đuổi được cả thái tử, thật sự không phải phép cho lắm.”
Giọng nói trong trẻo vang lên, người đàn ông áo đỏ nheo mắt, cười nhạt nhìn ta.
Ta thu lại ánh mắt, nhíu mày nhìn hắn.
“À tỷ, đây là phu tử dạy thay chúng ta, Tống phu tử.”
Tạ Lăng thì thầm giới thiệu bên tai ta.
Tống phu tử?
Ta chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, với đôi môi đỏ, hàm răng trắng, dáng vẻ ôn nhu như ngọc của một công tử.
Nếu không từng gặp nàng, có lẽ ta đã bị vẻ ngoài này đánh lừa.
Quân Dự, quân chủ nước Sở, vị minh quân hiếm có của quốc gia này.
Đáng tiếc, nàng là một nữ nhân.
Trong ấn tượng của ta, bí mật này hai năm sau mới bị chính hoàng hậu của nàng tiết lộ.
Quân chủ nước Sở là nữ cải nam trang.
Tin tức vừa lan ra, triều đình dậy sóng.
Minh quân, thánh chủ được ngợi ca bấy lâu nay, chỉ vì là nữ nhân mà mọi công lao liền tan thành mây khói.
Các gia tộc quyền thế không thể chịu nổi việc bị một nữ nhân dẫn dắt, lấy danh nghĩa “thanh quân trắc” (trừ bỏ kẻ gian), chưa đầy nửa năm đã lập cháu trai nàng làm hoàng đế bù nhìn.
Thế cục triều đình bị các thế gia thao túng, thâu tóm quyền lực. Nước Sở, vốn đang trên đà khởi sắc sau trăm năm suy tàn, lại lụi tàn ngay khi hy vọng vừa bừng sáng.
“Tống mỗ ra mắt Tạ tiểu thư.”
Quân Dự nhìn ta, cười hòa nhã, phong thái ung dung của một quân tử bao trùm lấy nàng.
Ta trầm ngâm nhìn nàng, đáp lễ.
11
Chuyện từ hôn gây ảnh hưởng không nhỏ.
Tô quý phi, vốn coi ta như cái gai trong mắt, sai thị nữ thân cận của mình đích thân đưa ta vào cung.
Tại cung Vĩnh An, một nữ nhân dung nhan mỹ miều, đôi môi đỏ, làn da trắng như tuyết, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta trò chuyện thân mật.
“Dật Nhi không hiểu chuyện, làm Tạ tiểu thư không vui, bản cung thay nó xin lỗi ngươi.”
“Người ta thường nói oan gia khó nên duyên. Cảnh Uyên à, những gì ngươi làm cho Dật Nhi bao năm qua, bản cung đều nhìn thấy hết.”
“Ngươi là một cô gái tốt, chỉ tiếc Dật Nhi không có phúc hưởng. Nhưng ngươi biết đấy, sau chuyện từ hôn này, muốn gả cho người khác e rằng không dễ đâu.”
Nữ nhân ấy nói, vừa lấy chiếc khăn thêu viền kim che mặt, làm bộ thương cảm.
Ta lặng lẽ cúi đầu, không nói gì, cố tình để vẻ u ám phủ trên ánh mắt.
Thấy bộ dạng ta như vậy, nàng khẽ nhếch môi cười, thở dài một tiếng.
“Đứa trẻ đáng thương. Nhưng cũng đừng buồn, Dật Nhi không được thì chúng ta còn nhiều hoàng tử khác. Ngươi xem Lục hoàng tử Cảnh Nhạc thế nào? Dù dung mạo không bằng Cảnh Dật, nhưng hắn rất chăm chỉ, hôm qua còn được phu tử khen ngợi hạng nhất đó…”
Nữ nhân cứ tiếp tục nói, còn ta cúi mắt che giấu nụ cười mỉa mai.
Chăm chỉ? Cầu tiến?
Nếu Tiêu Cảnh Nhạc ít mê sắc đẹp mà chịu khó học hành hơn một chút, có lẽ Tô quý phi cũng không cần vất vả đến thế để kéo ta vào phe mình.
Ta thoáng lộ vẻ vui mừng, vờ như kích động nắm lấy tay nàng.
“Thật sao, nương nương?”
Sau đó lại giả bộ hối lỗi vì thất thố, khiến nàng cười lớn.
“Đương nhiên là thật, ngày mai bản cung sẽ bảo Cảnh Nhạc xin chỉ hôn từ bệ hạ.”
“Đa tạ ân điển của nương nương.” Ta vội quỳ xuống hành đại lễ.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, ta lấy một chiếc lọ nhỏ trong ngực áo ra, vẻ như dâng bảo vật.
“Ân điển của nương nương, Cảnh Uyên không gì báo đáp, đây là ngọc ngưng lộ từ Nam Cương, nghe nói bôi lên người sẽ tỏa hương bí ẩn, là bảo bối giữ phu quân của nữ nhân Nam Cương.”
Nàng nhận lấy lọ, ánh mắt sáng bừng, rồi thân mật kéo ta đứng lên.
“Ngươi xem, khách khí làm gì, chẳng phải sắp là người một nhà rồi sao. Sớm đã nghe Tạ tiểu thư rộng rãi, thích tặng quà. Chỉ tiếc cho mấy thứ trong căn phòng chứa củi của Đông cung mà thôi.”
Lời nàng ẩn ý châm chọc, nhưng ánh mắt say mê với ngọc ngưng lộ khiến ta chỉ cười nhạt.
“Nương nương, thứ này là bí bảo của nữ nhân Nam Cương, rất khó có được. Người nhất định phải dùng cẩn thận.”
12
Tô quý phi đối đãi với ta rất ân cần, như muốn kéo ta vào lòng để tỏ rõ thân thiết.
Đang trò chuyện thì Tiêu Cảnh Dật bước vào.
Vừa thấy ta, sắc mặt hắn lập tức lạnh băng, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào ta.
“Nhi thần bái kiến mẫu phi.” Hắn cúi người nói khẽ.
Nữ nhân mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng bảo miễn lễ.
Rồi quay qua nhìn ta, cố tỏ vẻ hối lỗi:
“Xem trí nhớ của bản cung này, vừa rồi muốn tìm sách mà lại sai người đến Đông cung. Sao ngờ thái tử lại đích thân mang đến đây. Được rồi, trò chuyện nửa ngày bản cung cũng mệt, sách để đó, các ngươi đều lui xuống đi.”
Ai cũng nhận ra Tô quý phi cố tình gọi Tiêu Cảnh Dật tới để chứng kiến cảnh thân thiết giữa ta và nàng.
Ta giả vờ không biết, ngoan ngoãn đi theo sau Tiêu Cảnh Dật rời khỏi cung Vĩnh An.
Không còn liên quan, ta cũng không cần dây dưa nữa.
Khi chuẩn bị hành lễ cáo từ, hắn bỗng nắm lấy cổ tay ta.
“Vì muốn từ hôn, ngươi lại dựa dẫm vào Tô quý phi.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt run rẩy như muốn nhìn thấu con người ta.
“Tạ Cảnh Uyên, ngươi biết bà ta là người hiểm độc, tâm địa khó lường. Bà ta sẽ hại ch,et ngươi!”
Giọng nói của hắn như tiếng mưa rơi vào giếng cạn, trong trẻo nhưng mang theo run rẩy.
Ta cười khẽ:
“Điện hạ có phải gặp ác mộng không? Giữa ban ngày ban mặt sao lại nói những lời hoang đường như vậy. Tô quý phi rõ ràng dịu dàng, nhân hậu mà.”
“Huống hồ, hôn ước giữa ta và ngài đã chấm dứt, người ngài nên lo lắng là Lộ tiểu thư kia.”
13
Đêm đó về phủ, ta mơ một giấc mộng đẹp.
Đến trưa hôm sau mới lười biếng thức dậy.
Tạ Lăng, khỏe mạnh với đủ cả tứ chi, chạy như một cơn gió vào phòng ta.
“A tỷ, tỷ còn ngủ được à!”
Hắn vừa thở hổn hển vừa lớn tiếng gọi.
Ta uể oải ngồi trên ghế gỗ lê hoa, hờ hững nhìn hắn.
“Đại sự! Đại sự rồi!” Hắn vội vàng đến mức suýt đập đầu vào góc bàn.
Uống vội một ngụm trà, hắn nói:
“A tỷ, không xong rồi! Bệ hạ muốn tỷ đi hòa thân với nước Sở!”
“Chậm rãi nói.” Ta chậm rãi rót trà, đưa cho hắn.
Hắn uống cạn một hơi, bình tĩnh lại:
“Hôm nay đi thư viện, đệ nghe nói đêm qua thái tử ca ca cầu xin bệ hạ tái chỉ hôn. Không biết Tiêu Cảnh Nhạc phát đ,iên gì cũng vào xin chỉ hôn.”
“Hai hoàng tử tranh nhau, bệ hạ nổi giận, phạt họ quỳ trước thư phòng cả đêm.”
“Sáng nay, kỳ lạ làm sao, sứ thần nước Sở vào cung yết kiến, nói rằng quốc chủ nước họ ngưỡng mộ tài năng của tỷ, muốn kết thân với Đại Vân.”
“Vậy nên bệ hạ chỉ đích danh muốn ta đi hòa thân?”
Ta khẽ gạt tro hương trong lư, nhàn nhạt nói.
“À… tỷ biết rồi à!”
“A tỷ, phải làm sao đây? Nếu tỷ đi hòa thân, sau này đệ sẽ không được gặp tỷ nữa. Đệ không muốn! Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
14
Thánh chỉ hòa thân đã ban xuống.
Tiêu Cảnh Dật vài lần muốn gặp ta, nhưng ta đều cố ý tránh mặt.
Hắn đổi cách, bảo vật trong Đông cung ào ào chuyển tới phủ tướng quân.
A đệ và đường ca nói rằng thái tử điện hạ tình sâu nghĩa nặng với ta, từ hôn là một tiếc nuối lớn.
Còn ta chỉ cảm thấy hắn thần kinh không ổn.
Mấy lần trả đồ, đều không thể gửi trả lại.
Về sau, ta lười quản, ném hết vào phòng chứa củi.
Giống như cách hắn từng làm.
Đồ bỏ đi nên ở phòng chứa củi. Chắc lúc đó hắn cũng thấy rất thỏa mãn.
“Tiểu thư Tạ gia, phu nhân vẫn khỏe chứ?”
Thái y râu trắng cau mày, mở miệng nói với ta.
“Vẫn khỏe? Thật sao? Thái y nên kiểm tra lại kỹ càng. Có phải bà mắc bệnh gì tiềm ẩn không dễ phát hiện không?”
Không thể nào lại không có bệnh. Kiếp trước, mẫu thân ta phát bệnh nặng và qua đời chỉ trong nửa tháng.
Ta không tin, căn bệnh đó không hề có dấu hiệu nào sao?
Thái y râu trắng cau mày sâu hơn, năm tháng đã để lại trên trán ông những nếp nhăn hằn sâu.
“Lão thần hành y nhiều năm, khẳng định phu nhân thân thể khỏe mạnh.”
Ông lại nói.
Ta sốt ruột, đôi mắt đỏ hoe, kéo lấy vạt áo thái y.
“Lâm thái y, ngài là người đức cao vọng trọng nhất Thái y viện. Cầu xin ngài, hãy kiểm tra lại thật kỹ.”
“A Uyên, con đang làm gì vậy? Con bé này, chẳng lẽ con mong mẹ có bệnh thì con mới hài lòng sao?”
Mẫu thân ta thở dài, cúi người xin lỗi thái y, kéo tay áo ta kéo đứng dậy.
Ta cúi đầu, đôi mắt trầm xuống, một lúc sau mới chắp tay hành lễ:
“Xin lỗi, vừa rồi là Cảnh Uyên thất lễ.”
Thái y lui xuống, ta quay lại, nhào vào lòng mẫu thân.
Ngón tay bà lau đi những giọt nước mắt của ta.
“A Uyên, hôm nay sao vậy?”
Đôi mắt ta mờ đi vì sương, lòng đau như thắt.
Kiếp trước, chỉ chút nữa thôi, chỉ chút nữa là ta đã có thể gặp bà lần cuối.
Ta nhào mạnh vào lòng bà, há miệng muốn nói, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống.
Lâu sau mới thốt lên được một câu:
“Không có gì.”