Chương 28
Hôm sau, Phó Thần Tu hiếm khi xuất hiện tại viện của Từ Song Lê.
Chỉ là chẳng còn vẻ tươi cười như trước, thay vào đó là bộ dạng u uất, sắc mặt trầm nặng.
Từ Song Lê đang dùng bữa, thị tì thấy vậy lập tức bưng thêm bát đũa cho hắn.
Nhưng Phó Thần Tu không hề động đũa, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ăn, trong mắt đầy thương nhớ.
“Dường như đã lâu lắm rồi… ta chưa cùng nàng ăn một bữa cơm thật trọn vẹn.”
Hắn khẽ cất lời, giọng nói mang theo âm vị hoang tàn và trống rỗng.
Từ Song Lê khựng lại giây lát, đặt đũa xuống, nhìn hắn, không hiểu hắn có ý gì.
Phó Thần Tu dường như chẳng để tâm đến ánh mắt nàng, chỉ một mình lẩm bẩm:
“Từ khi có người khác… ta liền lơ là nàng.”
“Ta bội bạc thất tín, nàng hận ta… là điều đương nhiên.”
Giọng hắn vẫn điềm đạm, nhưng từng lời như đang run lên, đếm lại từng tội lỗi của mình qua năm tháng.
Càng nói, mắt càng đỏ hoe.
Từ Song Lê khẽ nhíu mày, nhìn hắn trông như một hồn ma xám xịt đang sám hối, lòng bỗng dâng lên chua xót.
Thấy hắn còn định nói tiếp, nàng liền nhẹ giọng ngắt lời:
“Đủ rồi.”
“Mọi chuyện đã là quá khứ, ta không muốn nhắc lại nữa.”
Tâm trí nàng trăm mối tơ vò, ký ức xưa như những lưỡi dao nhọn, cứa vào vết thương cũ, đau đớn đến tận tim gan.
Phó Thần Tu nghe vậy, ngỡ như thấy được ánh sáng nơi đáy vực, ánh mắt lập tức sáng lên, nhìn nàng đầy mong đợi:
“Song Lê, nàng… đã tha thứ cho ta rồi ư?”
Lời còn chưa dứt, nàng đã lắc đầu dứt khoát.
“Vết thương đã hằn sâu, ta không cách nào tha thứ được.”
Nàng đè nén nỗi xót xa trong lòng, nhìn hắn, chậm rãi nói:
“Nếu thật lòng nghĩ cho ta, thì hãy để ta đi.”
Ánh mắt nàng quét qua từng góc quen thuộc trong phòng, chỉ cảm thấy những thứ ấy như xiềng xích ghì chặt khiến nàng nghẹt thở.
“Mỗi khi trở lại đây, là lại gợi về những ký ức đau đớn năm nào.”
Trong ánh mắt run rẩy của Phó Thần Tu, nàng một lần nữa nói rõ tấm lòng:
“Ta muốn rời khỏi hầu phủ. Cầu xin chàng, cho ta được tự do.”
Mắt Phó Thần Tu đỏ hoe, lại thêm mái tóc bạc trắng, thoạt nhìn chẳng khác nào la sát nơi địa ngục.
Chỉ là vẻ yếu đuối trên gương mặt ấy… lại khiến người nhìn không khỏi chạnh lòng.
Hắn nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Từ Song Lê, cả thân thể như trúng một đòn nặng, tâm can trĩu xuống, dáng người càng thêm tiều tụy.
Từ Song Lê chẳng đoán được hắn nghĩ gì, chỉ thấy hắn nhắm mắt thật sâu, rồi chậm rãi mở ra, trong mắt chỉ còn âm trầm.
Phó Thần Tu tựa hồ đã trở lại với dáng vẻ xưa kia, gượng nở một nụ cười, cố gắng đè nén giọng run rẩy:
“Được… ta để nàng đi.”
Từ Song Lê khẽ chau mày, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hắn cầm đũa lên, khẽ nói:
“Lần cuối cùng, cùng ta dùng một bữa cơm… được chăng?”
Trên gương mặt tro tàn ấy thoáng hiện lên nét cầu khẩn mỏng manh.
Tâm nàng mềm lại, không đành từ chối, chỉ khẽ gật đầu.
Một bữa cơm yên lặng mà lạnh lẽo.
Cơm xong, Phó Thần Tu đứng dậy rời đi.
Nhưng vừa bước được mấy bước, hắn lại không đành lòng, quay người trở lại, ôm nàng thật chặt.
“Xin lỗi… và… ta yêu nàng.”
Từ Song Lê còn chưa kịp đáp lại, hắn đã buông tay.
Ánh mắt kiên định nhìn nàng, khẽ nói:
“Nhan Ngọc Hằng đã đến Kinh thành, đang đợi nàng ở cửa sau.”
Lời vừa thốt ra, Từ Song Lê liền hiểu ra vì sao hôm nay Phó Thần Tu lại khác thường đến vậy.
“Ta đã hứa với hắn, sẽ để nàng rời đi.”
Gương mặt hắn đầy vẻ thất bại, ánh mắt dõi theo nàng, vừa như không nỡ, lại như muốn giữ lại điều gì.
Nhưng Từ Song Lê chẳng còn tâm trí đoán ý tứ trong mắt hắn, toàn bộ tâm thần nàng lúc này chỉ còn một câu:
“Nhan Ngọc Hằng đến đón ta rồi.”
Ý niệm ấy như cơn sóng dữ quét qua cõi lòng, đánh tan mọi kìm nén và lạnh nhạt trên gương mặt, khiến nàng không còn giữ nổi vẻ thản nhiên cố tỏ.
Nàng vội vàng xốc váy, chạy ra khỏi phòng, lao thẳng đến cửa sau.
Thấy thiếu niên tuấn nhã đang đứng tựa nơi cửa hậu, lòng Từ Song Lê ngập tràn hân hoan, bất chợt nhào vào lòng chàng.
“Tỷ tỷ, ta đến đón nàng rồi.”
Chương 29
Vòng tay này ấm áp, khô ráo, lại mang theo chút hương hoa thanh nhẹ.
Gợi nàng nhớ về những tháng ngày ở Giang Nam – tự do, an yên, khiến người ta chẳng muốn rời.
Nàng không nhịn được mà vùi mặt sâu hơn vào lòng chàng, hai tay siết chặt, lòng đầy niềm vui đoàn tụ sau biệt ly.
“Cuối cùng cũng đợi được chàng rồi, Ngọc Hằng…”
Nhan Ngọc Hằng cũng ôm nàng chặt hơn, như sợ nàng sẽ lại biến mất.
Chàng ôm nàng bằng tất cả trân trọng của người vừa tìm lại được báu vật đánh mất.
Phía sau, Phó Thần Tu lặng lẽ nhìn cảnh tượng đượm tình này, trái tim như bị lưỡi dao cứa vào.
Hắn nắm chặt tay, ánh mắt tràn ngập bi thương.
Phải rồi…
Ở bên Nhan Ngọc Hằng, Từ Song Lê mới thật sự hạnh phúc.
Hắn lặng lẽ rũ mắt, khẽ ho một tiếng, bước đến, cắt ngang giây phút ngọt ngào của hai người:
“Ngươi đưa nàng đi đi.”
Hắn nhìn Nhan Ngọc Hằng, khẽ cau mày, rồi nói tiếp:
“Đi đâu cũng được. Vài hôm nữa, ta sẽ tuyên bố với bên ngoài: Phu nhân hầu phủ đã qua đời.”
Ánh mắt hắn chuyển sang Từ Song Lê, lộ vẻ lưu luyến khôn cùng:
“Đến lúc ấy, nàng… sẽ được tự do.”
Từ Song Lê đối diện ánh mắt trầm nặng ấy, khẽ mím môi, trong mắt hiện lên tia cảm kích:
“Đa tạ…”
Nàng khẽ cúi người hành lễ, còn muốn nói thêm điều gì, Phó Thần Tu đã vung tay, cắt lời:
“Đi sớm đi, ta sợ bản thân sẽ hối hận.”
Dứt lời, hắn xoay người, vội vã rời đi.
Từ Song Lê lần đầu tiên thấy được bóng lưng hắn.
Gầy guộc, yếu ớt, thêm mái tóc bạc trắng, càng lộ vẻ cô tịch lạ thường.
Tâm nàng chợt mềm lại, vô thức cất tiếng gọi:
“Thần Tu!”
Bóng người kia khựng lại, chân dừng bước, quay đầu nhìn nàng.
Ánh mắt run rẩy, còn mang theo tia ngờ vực như không dám tin.
Chính Từ Song Lê cũng ngẩn người.
Từ khi giữa hai người nảy sinh khúc mắc, nàng chưa từng gọi lại cái tên “Thần Tu” ấy.
Vì nàng cho rằng… tên ấy quá đỗi thân mật, quá khó để thốt ra.
Vậy mà hôm nay, lại có thể gọi một cách nhẹ nhàng như thế.
Không ngượng ngùng, chẳng đớn đau.
Thì ra, nàng đã thật sự buông bỏ rồi.
Từ Song Lê nghĩ vậy, bèn nở một nụ cười.
Vừa vặn lúc ấy, một cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi tung mái tóc nàng cùng tà váy.
“Thần Tu, ta nay đã buông rồi… cũng mong chàng tự buông tha cho chính mình.”
Lời ấy theo gió bay vào tai hắn, khiến tim hắn run lên một nhịp, bất giác siết chặt nắm tay.
“Được… ta sẽ làm được.”
Hắn gật đầu, cố nặn ra một nụ cười.
Chỉ là nụ cười ấy chẳng có lấy chút thản nhiên, chỉ toàn cay đắng.
Nói rồi, hắn quả quyết xoay người, sải bước rời đi.
Từ Song Lê nhìn bóng lưng hắn khuất hẳn, mới quay sang nhìn Nhan Ngọc Hằng.
“Ta còn chút hành lý chưa thu xếp, chàng đợi ta một lát, được chăng?”
Nhan Ngọc Hằng mỉm cười gật đầu:
“Tất nhiên. Ta sẽ luôn đợi nàng.”
Trong lòng Từ Song Lê bỗng dưng an ổn lạ thường. Nhìn dáng người cao ráo, khí độ thư nhàn, mi mục ôn hoà của chàng, trong lòng nàng chợt xao động.
Nàng nhón chân, kéo vạt áo của chàng, khiến chàng cúi xuống, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má chàng.
“Đóng dấu rồi đó, chớ mà chạy mất.”
Vừa nói dứt lời, nàng đã xoay người chạy vội đi.
Mãi đến khi chạy xa, nàng mới nhận ra vành tai mình nóng bừng, không khỏi ngượng ngùng cúi đầu.
Nhưng nghĩ tới chính sự còn dang dở, nàng vội trấn tĩnh lại, bước nhanh tới viện của Văn Tư Yên.
“Muội có muốn cùng tỷ rời đi không?” – Từ Song Lê nhìn Văn Tư Yên đang ôm hài tử chơi đùa, khẽ hỏi.
Văn Tư Yên ngước mắt nhìn nàng, trong mắt là ngưỡng mộ, là cảm kích, cũng là kính trọng. Nhưng không hề có nửa điểm lưỡng lự.
Nàng lắc đầu nhẹ, giọng tuy mềm nhưng lời lại nặng nề:
“Tỷ tỷ, muội biết tỷ vì muội mà hỏi vậy, nhưng muội… chí chẳng ở nơi xa.”
“Muội nhất định phải ở lại nơi này thì tiểu nương muội mới được sống yên lành.”
Nàng cúi đầu nhìn hài tử trong tay, khoé miệng nở nụ cười chân thành:
“Hài tử này vừa sinh ra đã theo muội, muội thực lòng yêu quý nó. Có nó bầu bạn, cuộc sống cũng không còn khó khăn.”
Từ Song Lê thấy nàng tâm ý đã quyết, khuyên cũng vô ích, chỉ đành khẽ gật đầu, đứng dậy rời đi.
“Vậy… tỷ đi đây.”
Một đi lần này, có lẽ là vĩnh biệt.
Văn Tư Yên đứng lên hành lễ, đưa mắt tiễn nàng.
“Tỷ tỷ, nguyện cho đường xa bình an, cả đời an lạc vô ưu.”
Chương 30
Từ Song Lê rời viện Văn Tư Yên, trở lại phòng mình, gom lấy một ít vàng bạc cùng vài món đồ quý, rồi nhanh chóng tới cửa sau.
Nhan Ngọc Hằng đã chuẩn bị xong xe ngựa, đang đứng chờ bên cạnh.
Chàng mặc trường sam màu thanh thiên, thần sắc trầm tĩnh, như thể chuyện gì cũng không thể làm rối lòng chàng.
Nhưng vừa thấy Từ Song Lê, vẻ lãnh đạm kia liền tan biến, thay bằng một nụ cười rạng rỡ, làm ấm cả trời đất.
Chàng đỡ lấy hành lý trong tay nàng, cẩn thận đặt vào trong xe, rồi đỡ nàng lên.
“Đều đã thu xếp xong chứ?”
Chàng nghiêng đầu hỏi, giọng nói dịu dàng.
Từ Song Lê không giấu nổi xúc động, gật đầu lia lịa:
“Mọi sự đều ổn rồi. Chúng ta đi thôi.”
Nàng gần như không chờ đợi thêm được nữa, chỉ muốn rời khỏi kinh thành càng sớm càng tốt. Nhưng Nhan Ngọc Hằng lại khẽ cười, nắm lấy tay nàng.
“Khoan đã, đừng vội.”
Từ Song Lê còn chưa hiểu gì, đã thấy chàng đột ngột tiến sát lại gần.
“Tỷ tỷ, ta đã giữ lời hứa đến đón nàng. Nàng định thưởng gì cho ta đây?”
Ánh mắt chàng như lửa cháy, nóng rực đến mức muốn hòa tan tâm hồn nàng.
Từ Song Lê ngẩn ra, chưa kịp phản ứng, hơi thở nóng hổi của chàng đã phủ lên má nàng.
“Ta…”
Gương mặt nàng lập tức đỏ như gấc, ngập ngừng mãi chẳng tìm được lời nào đáp lại.
Chỉ thấy Nhan Ngọc Hằng cong khoé môi, nở một nụ cười đầy nghịch ngợm.
Ngay sau đó, một cảm giác mềm mại, dịu dàng đặt lên môi nàng.
Là một nụ hôn.
Môi kề môi, chạm nhẹ rồi lại vuốt ve, tựa như muốn kể hết nhớ mong suốt thời gian xa cách.
Tới khi cả hai đều thở dốc, chàng mới chầm chậm rời khỏi nàng…
Từ Song Lê hai má ửng hồng, đôi môi bị hôn đến bóng nước lấp loáng.
Nhan Ngọc Hằng nhìn mà ánh mắt dần tối lại, vành tai cũng ửng đỏ, vô thức dời ánh nhìn, đem mặt vùi vào hõm cổ nàng.
Hai tay vòng ra sau lưng, ôm nàng thật chặt.
“Tỷ tỷ…”
Mãi đến giờ phút này, chàng mới thực sự có cảm giác Từ Song Lê đã thật sự trở về.
Từ Song Lê cảm nhận được sự yếu mềm trong lòng chàng, cũng ôm chặt lấy người trước mắt, nhẹ nhàng vỗ lưng, dịu giọng đáp:
“Ta đây…”
“Chúng ta sẽ không bao giờ chia xa nữa.”
Xe ngựa một đường chạy về phương Nam, rời khỏi chốn đế đô.
Không ai nhìn thấy trên tường thành, có một thân ảnh tóc bạc đứng lặng trong gió.
Hắn trông theo chiếc xe ngựa khuất dần nơi chân trời, bóng lưng cô tịch, cô đơn vô hạn.
Chẳng bao lâu sau, phủ Định Viễn Hầu truyền tin: Hầu phu nhân qua đời, toàn phủ chìm trong tang thương.
Cùng năm ấy, Định Viễn Hầu xin đi tuần tra biên cương, tự thỉnh trấn giữ phương Bắc.
Năm năm sau, vì bảo vệ thành trì, hắn tử trận nơi bắc địa.
Khi mất, trong tay vẫn nắm chặt một túi thơm may vụng về.
Khi tin đến, Từ Song Lê vừa trở về từ Đàm Châu, đang chuẩn bị lên đường ngắm cảnh núi Côn Lôn.
Những năm qua, nàng vẫn rong ruổi ngao du sơn thủy, gần như đi khắp Đại Giang Nam Bắc.
Nếu không phải nhận được thư của Văn Tư Yên, có lẽ nàng đã hoàn toàn quên mất Phó Thần Tu.
Nhớ lại chuyện cũ, trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối, muôn vàn cảm xúc hóa thành một tiếng thở dài.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, qua màn mưa giăng giăng, thoáng chút u buồn dâng lên.
Đúng lúc ấy, Nhan Ngọc Hằng thu ô đi vào, thấy nàng ủ rũ, liền bước đến hỏi:
“Sao vậy?”
Từ Song Lê đưa bức thư cho chàng xem: “Phó Thần Tu tử trận, Tư Yên mời ta đến tế lễ.”
Nhan Ngọc Hằng đọc lướt một lượt, trầm mặc giây lát rồi hỏi: “Nàng muốn đi chăng?”
“Ta không biết…” – Từ Song Lê nhíu mày, trong lòng rối như tơ vò.
Nàng ngẩng đầu nhìn chàng, như chợt nhớ ra điều gì, cất tiếng hỏi: “Ta vẫn chưa hỏi… chàng đã làm sao thuyết phục được Phó Thần Tu buông tay với ta?”
Nhan Ngọc Hằng khẽ cười, nhìn nàng bằng đôi mắt trong vắt, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng:
“Không phải ta thuyết phục được hắn, mà là… nàng đã thuyết phục được hắn.”
Ánh mắt chàng sâu thẳm, giọng nói trầm lặng:
“Kỳ thực… hắn thương nàng còn nhiều hơn nàng tưởng, thương đến mức… cam tâm tình nguyện buông tay.”
Tim Từ Song Lê khẽ run lên, hồi lâu sau mới khe khẽ thở dài:
“Ta muốn đến dâng hương cho hắn một nén.”
Nhan Ngọc Hằng gật đầu, đứng dậy nói:
“Ta đi chuẩn bị xe ngựa.”
Nói rồi quay người bước đi.
Từ Song Lê nhìn dáng vẻ lanh lẹ của chàng, thoáng sửng sốt, vô thức níu tay áo chàng lại:
“Chàng không giận sao?”
Không ngờ Nhan Ngọc Hằng lại cúi người, khẽ bật cười:
“Ta có gì phải giận… Người đang ở cạnh nàng, là ta kia mà.”
Trong ánh mắt chan chứa yêu thương kia, chỉ có bóng dáng duy nhất là nàng.
Tim Từ Song Lê ấm áp lạ thường, khẽ cong môi, ngẩng đầu hôn nhẹ lên khoé môi chàng.
Ngoài cửa mưa vẫn rơi lách tách, trong phòng bóng người đan xen, ái ý tràn đầy.
-Hoàn-