Chương 25
Cuối tháng Giêng, Từ Song Lê mới nhập kinh. Theo tục lệ, tháng Giêng vẫn tính là Tết, trên phố còn râm ran tiếng pháo, khắp nơi đỏ rực lụa hồng, tràn ngập sắc xuân.
Từ Song Lê vén màn nhìn cảnh sắc trên đường, chỉ cảm thấy sắc đỏ ấy chói mắt khôn cùng.
Về đến hầu phủ, Phó Thần Tu lại không xuống xe cùng nàng, chỉ nói có công vụ cần xử lý, bảo Văn Tư Yên đưa nàng vào.
“Vẫn là phòng cũ, ta đã dặn người không được động vào.”
Hắn cười nói như thể là một việc chu đáo.
Từ Song Lê hơi nhíu mày, trong lòng có chút bất đắc dĩ.
Gian phòng ấy, nàng vốn đã sửa sang theo thói quen của Tư Yên, là để dành cho nàng ấy dùng.
Vậy mà giờ lại nói “giữ nguyên như cũ”, chẳng phải đã quên mất thỏa thuận xưa?
Vừa vào đến cửa, Văn Tư Yên đã quỳ sụp xuống.
“Tỷ tỷ, muội xin lỗi…”
Nàng nghẹn ngào, trong mắt tràn đầy hổ thẹn: “Nếu không vì lá thư của muội, tỷ cũng sẽ không bị hầu gia bắt về. Muội…”
Nàng còn định dập đầu, nhưng bị Từ Song Lê thở dài ngăn lại, đưa tay đỡ dậy.
“Không phải lỗi của muội.”
“Dù không có thư ấy, thì ta cũng sớm muộn bị quan phủ tìm đến. Chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.”
Văn Tư Yên kinh ngạc nhìn nàng, trong mắt đầy nghi hoặc.
Từ Song Lê khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Thật đó, không lừa muội.”
“Hắn đã cho người khắc họa dung nhan ta in thành tranh truy nã, rải khắp quan nha, ngõ chợ.
Nếu không trốn tận sơn lâm hoang dã, sớm muộn gì cũng bị bắt về thôi.”
Lời nàng nói tuy khiến Văn Tư Yên vơi bớt đôi phần tội lỗi trong lòng, nhưng vẫn không chịu đứng dậy, chỉ ngoan cố dập đầu thêm một cái, chậm rãi nói:
“Từ khi tỷ tỷ rời đi, hầu gia tính tình đại biến, vui buồn bất chợt, hơi không thuận liền trừng phạt hạ nhân, coi mạng người như cỏ rác.”
“Muội nghĩ, tỷ tỷ lần này trở về… hẳn cũng vì muội bị hầu gia nắm giữ tính mạng…”
Văn Tư Yên ngẩng đầu, trong mắt đầy biết ơn, chân thành nói: “Đa tạ tỷ tỷ cứu mạng chi ân!”
Từ Song Lê tim khẽ chấn động, không ngờ Tư Yên lại mẫn cảm đến thế.
Nàng khẽ thở dài một tiếng, không phủ nhận, chỉ dịu giọng nói:
“Muội là thân nhân duy nhất của ta, lại là ta đưa vào phủ, lẽ nào ta có thể bỏ mặc không lo?”
Văn Tư Yên mím môi, ngẩng mắt nhìn nàng, khẽ hỏi:“Giờ tỷ đã trở lại, có tính toán gì chăng?”
Từ Song Lê nhìn ra ngoài sảnh, bóng chiều đang dần buông, nhớ lại lời hứa của Nhan Ngọc Hằng, chợt trầm mặc trong chốc lát.
“Đã đến rồi… thì cứ yên mà ở vậy.”
Đêm khuya, Phó Thần Tu mới trở về phủ. Hắn vội vàng bước vào phòng Từ Song Lê, thấy mỹ nhân đang ngồi tựa lưng trên nhuyễn tháp, tay cầm sách đọc, liền rạng rỡ mỉm cười.
Nhìn gian phòng quen thuộc, nhìn người quen thuộc, cảm giác hư ảo trong lòng Phó Thần Tu rốt cuộc cũng tan đi, chỉ còn lại một mảnh ấm áp tràn đầy.
Hắn buột miệng nói: “Phu nhân, ta về rồi.”
Một tiếng “phu nhân” ấy như muốn xóa nhòa mọi chuyện đã xảy ra mấy tháng qua, như thể hết thảy đều quay về như cũ.
Nhưng Từ Song Lê chẳng còn tâm tư giả vờ tươi cười với hắn, chỉ nhàn nhạt liếc qua một cái, không đáp lời.
Phó Thần Tu cũng chẳng để tâm nàng lạnh nhạt, tự mình bước đến gần, nở nụ cười:
“Ta đã báo cho thánh thượng tin tức tìm được nàng. Thánh thượng thương tình ta trung nghĩa, liền miễn cho ta việc đóng quân ở Nam Cương, chỉ giao cho việc tuần tra biên cảnh.”
Từ Song Lê ngẩn người chốc lát, nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện lên nghi hoặc:“Ngươi toan tính điều chi?”
Phó Thần Tu cười ôn nhu, ánh mắt sáng rỡ phản chiếu đầy hình bóng nàng: “Trước kia nàng từng nói muốn du ngoạn giang sơn tươi đẹp, ta vẫn nhớ… Nay ta tuần doanh, nàng theo cùng, cũng coi như được chu du một phen, nàng thấy sao?”
Chương 26
Từ Song Lê nhìn vào mắt hắn, sắc mặt dần trầm xuống, dường như đang phân định lời hắn là thực tâm hay chỉ là mỹ ngôn.
Quả thật, nàng từng nói muốn ngao du sơn thủy… nhưng khi ấy nàng vẫn còn thơ dại.Huống hồ…
“Nếu không vì ngươi giữa đường ngăn trở, có lẽ giờ ta đã đi hết nửa non sông rồi.”
Giọng nàng lạnh nhạt như nước, nhưng lời nói lại như dao sắc, khắc sâu vào lòng Phó Thần Tu.
Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, đôi mắt đỏ hoe, đau đớn nhìn nàng:“Song Lê, nàng đừng đùa với ta… Ta biết nàng vẫn muốn cùng ta ngao du sơn thủy mà…”
Từ Song Lê nhìn ánh mắt đỏ ửng của hắn, nếu là ngày trước hẳn nàng sẽ động lòng, nhưng nay… trong lòng lại lặng như nước.
Thậm chí, nàng còn có thể nhẫn tâm nói lời kết liễu:
“Đó là chuyện của ngày trước.” Nàng bật cười, nhẹ lắc đầu, “Bây giờ, ta chỉ muốn sống cho chính mình.”
Dứt lời, nàng rời khỏi vòng tay hắn.
Sau lưng, ánh mắt Phó Thần Tu vẫn cháy bỏng nhìn theo, song chẳng còn đổi được một ánh ngoái đầu.
Từ Song Lê không muốn nói thêm, lặng lẽ leo lên giường nghỉ ngơi.
Không biết đến bao giờ, Phó Thần Tu mới có thể hiểu rằng…Bọn họ… chẳng thể trở lại như xưa.
Từ ngày ấy, Từ Song Lê bị giam trong hậu viện của hầu phủ.Bên ngoài chỉ truyền rằng nàng thân thể bất an, nên ở trong phòng tĩnh dưỡng.
Ngày thường chỉ có thể nói chuyện với Văn Tư Yên, đến tối thì nằm ngủ bên cạnh Phó Thần Tu.Bị giam lỏng đến buồn chán, nàng chỉ còn biết ngửa mặt ngắm trăng, mượn ánh nguyệt gửi gắm nỗi niềm tương tư.
Đêm ấy ngẩng đầu, chợt thấy trăng tròn.
Tựa như một chiếc đĩa ngọc treo trên cao, trong mà xa vời, chẳng thể với tới.Đêm trăng tròn lẽ ra là ngày đoàn viên sum họp…
Từ Song Lê lòng đầy thê lương, nhớ đến Thường Mụ Mụ, nhớ đến Nhan Ngọc Hằng, những người còn ở nơi Giang Nam xa xôi.
Nàng chắp tay trước ngực, nhẹ khép mi, đối nguyệt thầm nguyện:
“Chỉ mong người còn, dù cách nghìn dặm, vẫn chung một ánh trăng.”
Nàng thì thầm khấn nguyện, lòng gửi trọn về nơi xa.
Một màn ấy, lọt cả vào mắt Phó Thần Tu.
Thần sắc nàng khiến hắn như bị đâm thẳng vào tim, đôi mắt đỏ rực, bước tới như kẻ phát cuồng, mạnh mẽ ôm chặt lấy nàng từ phía sau.
“Từ Song Lê, trong lòng nàng nghĩ tới ai?”
Phó Thần Tu cất giọng trầm thấp, ánh mắt lóe lên hàn quang đầy hiểm nguy, khiến lòng Từ Song Lê khẽ run, sắc mặt cũng chợt đổi.
“Ai cơ?”Nàng nhíu mày, thoáng chốc đã khôi phục vẻ lạnh nhạt, lướt qua hắn mà đi:“Tư Yên còn đang đợi ta dùng bữa, ta đi trước.”
Nhưng Phó Thần Tu lại đưa tay chặn nàng:“Trong tim nàng… đã có kẻ khác, phải chăng?”
Sắc mặt hắn căng chặt, mắt cũng đỏ ửng, chẳng rõ là sắp rơi lệ, hay máu sắp trào ra.
Từ Song Lê nghe vậy, bước chân khựng lại, mày chau chặt, mở miệng đã là lời châm chọc:“Tim ta ở đâu… không tới lượt ngươi quản.”
Một câu ấy, như chạm vào dây thần kinh yếu ớt của Phó Thần Tu, khiến hắn thở dốc, vội vàng kéo lấy tay nàng, mạnh mẽ ôm nàng vào lòng.
“Từ Song Lê, nàng chỉ có thể là của ta!”
Phó Thần Tu đã mất đi lý trí, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng.
Từ Song Lê nghe hắn thốt lời điên dại, lòng lại chẳng dấy lên lấy một gợn sóng, chỉ thản nhiên thốt:“Phó Thần Tu, chúng ta đã sớm đoạn tuyệt rồi.”
“Từ cái ngày ngươi đem lòng yêu Bình Dao, mọi thứ… đã kết thúc.”
Những lời ấy lại càng chọc giận Phó Thần Tu, hắn siết nàng chặt hơn, như thể chỉ cần ôm vậy là có thể giữ nàng mãi bên mình.
“Không… không thể nào… nàng còn yêu ta… nàng từng nói sẽ yêu ta cả đời, sao có thể nuốt lời?!”
Giọng hắn gằn lên đầy dữ tợn bên tai.
Từ Song Lê nghe thế chỉ khẽ thở dài, trong lòng chẳng còn là đau vì bị phụ bạc, mà là nỗi xót xa cho một kẻ bị giam cầm trong chính chấp niệm của mình, đáng thương đến thế là cùng.
Nàng trầm mặc hồi lâu, rồi vòng tay ôm lấy hắn, nhẹ vỗ lên lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ mất kiểm soát.
Chờ đến khi hắn dần bình tĩnh lại, nàng mới nhẹ đẩy ra, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe chan chứa lệ của hắn, chậm rãi buông lời như băng lạnh:
“Phó Thần Tu, người thất tín trước… chẳng phải là ngươi sao?”
Chương 27
Nghe vậy, toàn thân Phó Thần Tu khẽ run lên, ánh mắt hiện rõ vẻ chấn động chẳng thể tin, lệ cũng trượt dài nơi khóe mắt, để lại từng vệt ướt lạnh.
“Song Lê, ta sai rồi, ta…”
Hắn như một đứa trẻ vừa nhận ra lỗi lầm, dụi đầu vào lòng nàng, nức nở không thành tiếng.
Từ Song Lê khẽ vuốt mái tóc trắng của hắn, lòng dậy lên muôn vàn cảm xúc.
Nàng cảm nhận được sự hối hận và áy náy nơi hắn… nhưng bản thân lại chẳng còn cách nào đáp lại.
Chỉ cần nhìn thấy Phó Thần Tu, những ký ức đau khổ ngày xưa lại ào ạt ùa về, như từng nhát roi đánh vào tim gan nàng, khiến nàng dù muốn quên cũng chẳng thể quên.
Làm sao mà tha thứ cho được?
Nghe tiếng khóc nghẹn ngào của Phó Thần Tu, cuối cùng chỉ hóa thành hai chữ “xin lỗi”, tay Từ Song Lê khẽ run.
Nàng mấp máy môi, thở dài một tiếng, trong lòng ngổn ngang những u uẩn chẳng thể giải.
“Phó Thần Tu, đến bao giờ ngươi mới chịu buông tha cho ta đây…”
Giọng nàng nhẹ tựa sương khói, dường như chỉ một cơn gió lướt qua cũng đủ thổi tan.
Phó Thần Tu toàn thân khẽ chấn động, nhưng không nói lời nào.
Từ ngày ấy, dường như hắn thật sự đã nghĩ thông, không còn nhốt nàng lại.
Hắn cũng ít khi lui tới hầu phủ, tựa hồ bận bịu công vụ, ngày ngày vội vã.
Từ Song Lê cũng mừng vì được yên tĩnh, lười chẳng buồn bước ra khỏi phủ, chỉ ngày ngày cùng Tư Yên uống trà ngắm hoa, đôi khi giúp nàng trông nom hài tử.
Đó là đứa trẻ Bình Dao sinh năm ấy, nay đã biết ngồi.
Từ Song Lê nhìn đứa nhỏ cười rạng rỡ, hoạt bát lanh lợi, cũng chẳng kìm được nụ cười hiếm hoi nơi khóe môi.
Trong phủ vốn tịch mịch, có thêm một tiểu hài tử, ít ra cũng náo nhiệt hơn đôi phần, làm người ta khuây khỏa.
Dẫu đôi lúc, nàng trông thấy đứa bé ấy, lại không khỏi nhớ đến đứa con đã mất của mình.
Nếu con nàng còn sống… giờ hẳn cũng đã lớn thế này, dáng hình sẽ ra sao?
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua.
Nàng biết, kiếp này… sẽ chẳng bao giờ có hài tử nữa, cần chi mộng tưởng xa xôi?
Tranh thủ tiết trời ấm áp, Từ Song Lê bế hài tử dạo bước trong hoa viên…
Nàng đã lâu chưa đặt chân tới hoa viên, lần cuối cùng tới đây là khi Phó Thần Tu nhổ hết mộc phù dung, thay bằng hoa nhài.
Lần này bước vào, nàng vốn đã chuẩn bị tâm lý thấy cả một vườn hoa nhài rợp mắt.
Nào ngờ, vừa vào tới nơi, liền khựng lại.
Trong vườn… lại toàn là mộc phù dung nở rộ.
Từ Song Lê sững sờ giây lát, cho đến khi đứa trẻ trong lòng “y a” vươn tay muốn chạm vào nhành hoa, nàng mới hồi thần.
“Nơi này chẳng phải đã trồng hoa nhài rồi ư? Khi nào lại thay bằng mộc phù dung?” Nàng khẽ hỏi kẻ hầu bên cạnh.
Kẻ hầu vừa cúi đầu định đáp thì Phó Thần Tu từ một lối khác bước vào, lên tiếng thay:
“Biết nàng yêu thích mộc phù dung, ta liền đặc biệt cho trồng lại.”
Hắn cười dịu dàng, đôi mắt như nước chan chứa toàn hình bóng nàng, hỏi khẽ:
“Thế nào? Có vừa ý không?”
Từ Song Lê nhìn thấy ánh sáng hân hoan và tự đắc trong mắt hắn, lòng lại chẳng gợn nổi sóng nào.
Mộc phù dung ấy… đã từng bị nhổ đi, đó là sự thật. Dù nay có trồng lại, cũng chẳng thể là những gốc ban đầu.
Lòng nàng trầm xuống, ánh mắt nhìn Phó Thần Tu như mang chút thương hại.
Lẽ đạo giản đơn như vậy, hắn không hiểu, hay là cố chấp tự lừa mình?
Phó Thần Tu bị ánh mắt nàng nhìn tới có phần ngẩn ngơ, bèn hỏi: “Sao thế?”
Từ Song Lê mím môi, đè nén nỗi nặng nề trong lòng, chậm rãi lắc đầu:
“Ta nay… đã không còn thích mộc phù dung nữa.”
Phó Thần Tu sững người, chỉ nghe nàng thản nhiên tiếp lời:
“Ta thích hải đường, là hải đường nơi Giang Nam.”
Dứt lời, nàng xoay người rời khỏi hoa viên, để lại Phó Thần Tu đứng đó, nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt run rẩy, mỏng manh đến đáng thương.
Từ Song Lê ôm đứa bé trong lòng, nhìn gương mặt tươi cười non nớt ấy, cũng chậm rãi nở một nụ cười.
Chỉ mong Phó Thần Tu sớm hiểu được—lòng nàng đã đổi, xin hãy để nàng được tự do rời đi.