Một ngục tốt từng bị nàng dùng trọng kim mua chuộc, miễn cưỡng còn dám đưa tin, lén lút nhét cho nàng một mảnh giấy nhỏ.
Lý thị như người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, run rẩy mở ra.
Trên giấy, chỉ có một hàng chữ nguệch ngoạc:
“Công chúa trọng bệnh thổ huyết, tà thuật phản phệ, mệnh trong sớm tối!Thái y vô phương cứu chữa!”
“Phụt—!”
Lý thị phun ra một ngụm huyết tươi, trước mắt tối sầm, suýt nữa ngất lịm.
Phản phệ…
Tà thuật phản phệ…
Tà đạo kia từng nói, pháp này hung hiểm dị thường, nếu thất bại, tất sẽ nghịch chuyển cắn trả— Nhẹ thì trọng bệnh, nặng thì mất mạng!
Vậy nên… kế hoạch nơi trường săn thất bại, pháp trận chỉ vận chuyển được nửa chừng đã bị cắt ngang—
Mọi hậu quả phản phệ… đều giáng xuống thân Ninh nhi?!
Là nàng!
Là chính tay nàng bày ra sát cục!
Chính tay nàng mời tới yêu đạo!
Chính tay nàng đặt những vật mang sinh thần bát tự của Ninh nhi lên tế đàn!
Là nàng—đã tự tay đưa con gái ruột vào tử lộ!
“Aaaa—!!!”
Trong tử lao, vang lên tiếng gào thê lương thảm thiết của Lý thị, như ác quỷ thoát xác.
Chứa chan vô tận hối hận, tuyệt vọng, và cuồng loạn!
“Ninh nhi! Ninh nhi của ta!”
“Là mẫu phi hại con! Là ta hại con rồi!”
Nàng điên cuồng cào cấu vách tường, móng tay gãy nát, máu chảy đầm đìa, nhưng lại không hề thấy đau.
Nỗi đau nơi tâm khảm, đã vượt xa thể xác.
Nàng chợt nhớ đến gương mặt Vân đáp ứng bị nàng hủy hoại.
Nhớ đến tiểu nữ hài gầy yếu nơi lãnh cung.
Nhớ đến cá chép ngũ sắc và thần quy bên Thái Dịch trì.
Nhớ đến trăm thú triều hoàng nơi hoàng gia đi săn.
Báo ứng…
Tất cả… đều là báo ứng…
“Ha… ha ha… báo ứng! Báo ứng a!”
Nàng vừa khóc, vừa cười, dáng vẻ điên cuồng loạn trí.
Cả đời nàng tranh giành cao thấp, mưu đồ tính toán, cuối cùng lại tính chết cả tộc, tính chết luôn nữ nhi duy nhất!
Nỗi đau này, so với thiên đao vạn quả, còn khổ sở gấp trăm lần!
Ngục tốt đứng xa xa nhìn nàng, khẽ lắc đầu than rằng:
“Biết thế thì đã chẳng làm. Hại người, rốt cuộc hại mình.”
Tin tức như mọc cánh, bay khắp ngõ ngách trong hoàng cung.
“Nghe gì chưa? Phủ Trấn Quốc Công tiêu rồi! Cả nhà bị trảm!”
“Quý phi cũng xong, bị phế rồi, đày vào tử lao!”
“Trời ơi… chẳng ai ngờ…”
“Có gì mà chẳng ngờ? Làm điều thất đức, tất có báo ứng! Mẹ con họ năm xưa đã làm gì với Vân đáp ứng và Vĩnh Lạc công chúa? Bây giờ… trời xanh có mắt!”
“Bi thảm nhất là Vĩnh Ninh công chúa. Nghe đâu phản phệ quá nặng, e không qua khỏi…”
“Than ôi… cũng đáng thương… bị chính mẫu thân mình hại chết…”
Ta đứng trên bậc cao điện Dưỡng Tâm, xa xa nhìn về phương phủ Trấn Quốc Công, khói đen lờ mờ bốc lên trong trời chiều.
Trong lòng, không hề thấy vui sướng, cũng chẳng buồn thương.
Chỉ cảm thấy, gió thổi qua… lạnh lạnh.
Phụ hoàng bước đến, phủ thêm một chiếc áo choàng lên vai ta.
Hỏi khẽ:“Giản nhi, con sợ không?”
Ta khẽ lắc đầu: “Không sợ.”
Phụ hoàng trầm mặc chốc lát, rồi nói: “Kẻ ác đã bị trừng phạt. Từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể làm hại con nữa.”
Ta ngẩng đầu nhìn người, chậm rãi hỏi: “Phụ hoàng, Vĩnh Ninh tỷ tỷ… nàng sẽ chết sao?”
Ánh mắt phụ hoàng phức tạp, cuối cùng thở dài một tiếng: “Thái y đang tận lực cứu chữa.
Nhưng nàng có thể vượt qua hay không… Phải xem tạo hóa của chính nàng.”
Tạo hóa…?
Ta cúi đầu trầm ngâm.
Ta chợt nhớ tới lời mẹ dạy năm xưa nơi lãnh cung:
“Người làm, trời thấy.”
Có lẽ… đây chính là tạo hóa của các nàng vậy.
Chương 9
Phủ Trấn Quốc Công diệt môn, Quý phi bị đày ngục— Tựa như cơn gió thu lạnh lẽo, thổi qua mọi ngóc ngách trong hậu cung.
Những cung nhân từng dựa vào Quý phi, từng chèn ép mẹ con ta— Nay gặp ta liền cúi đầu khom lưng, hận không thể quỳ mà đi.
Ánh mắt bọn họ, chỉ còn kính sợ và dè chừng.
Nhưng lòng ta chẳng lấy gì làm vui mừng.
Ta chỉ được dọn vào một cung điện lớn hơn, hoa lệ hơn.
Trên biển ngạch khắc ba chữ kim tuyến: “Vĩnh Lạc Cung.”
Cung nữ thái giám tăng gấp mấy lần, quy củ cũng lắm điều hơn xưa.
Ta như một con chim nhỏ bị giam trong chiếc lồng son lộng lẫy.
Dẫu không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng lại cảm thấy không bằng lãnh cung ngày trước—Tự tại hơn nhiều.
Ta nhớ mẫu thân.
Phụ hoàng nói, mẫu thân đã dần bình phục, nhưng còn cần tĩnh dưỡng thêm.
Người hứa, khi mẫu thân khỏi hẳn, sẽ đưa người ra ngoài, để mẹ con ta cùng sống.
Ta đành chờ đợi.
Tin tức về Vĩnh Ninh công chúa cũng từng chút một truyền đến.
Nghe nói hôm đó ở trường săn, nàng thổ huyết hôn mê vì bị tà thuật phản phệ, Từ đó đến nay chưa từng tỉnh lại thật sự.
Các thái y đều bó tay, chỉ nói nàng nguyên khí đại thương, tinh thần hư hao, Dùng sâm quý cũng chỉ giữ được một hơi thoi thóp.
Phụ hoàng từng đến thăm nàng một lần. Khi trở về, người im lặng rất lâu.
Dù sao… cũng là ái nữ một thời người từng sủng ái.
Hôm ấy, đại nhân Chính sứ của Khâm Thiên Giám cầu kiến.
Lão thần tóc bạc phơ, kể từ sau “bách thú triều hoàng”, coi ta như thần linh.
Lão cung kính hành lễ, rồi bẩm với phụ hoàng một bí sử trong cung về “phượng cách”.
“Khải tấu Hoàng thượng, thần gần đây tra cứu các cổ thư lưu lại trong hoàng tộc, Phát hiện một ghi chép trọng yếu về ‘thiên sinh phượng mệnh’.”
Phụ hoàng ra hiệu bảo lão tiếp tục.
“Trong sách viết rằng: Phượng mệnh chân chính, là thiên địa khí vận tụ hội mà thành.
Duy nhất vô nhị, tuyệt đối không thể bị người thường đoạt lấy hay chuyển dời.”
Lòng ta chấn động, bất giác nhớ đến Quý phi và Vĩnh Ninh.
Lão thần nói tiếp:
“Nhưng… có một loại tà pháp cực kỳ âm độc, có thể ‘ký gửi’ trong thời gian ngắn.”
“Ký gửi?” Phụ hoàng hỏi.
“Đúng vậy. Tựa như đem báu vật gửi nhờ ở người khác. Kẻ trộm cách, có thể tạm thời hưởng phúc phần của chân phượng cách—
Như vinh hoa, quyền quý, cát tường.”
Giọng lão đột nhiên trầm xuống, đầy nghiêm trọng:
“Song, trong sách có ghi rõ ràng: Pháp ấy là nghịch thiên mà đi!
Phúc phần nào không thuộc về mình, Thì mỗi chút hưởng thụ, đều âm thầm tích thành nghiệp lực.
Đến khi chân mệnh chân thân trở về, hoặc pháp trận bị phá vỡ—
Tất cả nghiệp lực ấy sẽ lập tức phản phệ không sót mảy may!”
Sắc mặt phụ hoàng trầm như nước:
“Ý ngươi là…”
“Vĩnh Ninh công chúa từ nhỏ thể nhược, phải dùng vô số linh dược bồi dưỡng. Tính tình kiêu căng nhưng luôn tai qua nạn khỏi, hưởng hết vinh sủng— E rằng là vì trộm hưởng phúc khí của phượng cách.
Nay Vĩnh Lạc công chúa đã hồi vị, Phượng cách tự tìm về chủ, Phúc khí bị đoạt kia cũng tan biến.
Còn phần nghiệp lực tích tụ suốt bao năm qua…”
Lời lão thần chưa nói hết, nhưng ý tứ đã rõ ràng.
Phụ hoàng trầm mặc rất lâu, rồi khoát tay cho lão lui xuống.
Người nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm:
“Giản nhi, con nghe rồi đó. Cái gì không phải của mình, có cưỡng cầu cũng vô ích. Cưỡng cầu, ắt phải trả giá gấp trăm lần để mất nó.”
Ta mơ hồ gật đầu.
Ta nhớ lại những y phục lộng lẫy, những điểm tâm tinh xảo của Vĩnh Ninh. Nhớ cả gương mặt vặn vẹo khi nàng đẩy ta xuống nước.
Thì ra… những thứ đó vốn chẳng thuộc về nàng.
Vài ngày sau, ta lén đến cung điện nơi Vĩnh Ninh bị cấm túc.
Nơi ấy nằm sâu hẻo lánh, gần như một lãnh cung khác trong hoàng thành…
Cung nữ trông giữ nơi ấy thấy là ta, vội cúi đầu, không dám ngăn cản.
Ta chậm rãi bước vào nội điện, nơi tràn ngập mùi thuốc và u uất nặng nề.
Trên giường, nằm một người gầy đến biến dạng.
Ta suýt không nhận ra—đó là Vĩnh Ninh.
Tóc nàng khô vàng rụng rời, da dẻ vàng vọt nhăn nheo, phủ đầy nếp nhăn, thoạt nhìn chẳng khác nào một lão bà năm sáu mươi tuổi.
Nào còn chút bóng dáng thiếu nữ mười mấy xuân xanh thuở trước?
Nàng mở trừng đôi mắt, ánh nhìn trống rỗng, vô hồn nhìn trần màn, miệng chỉ phát ra tiếng khò khè vô nghĩa.
Một lão cung nữ đang đút thuốc, thuốc trào khỏi khóe môi chảy xuống cổ, nàng cũng chẳng buồn phản ứng.
Phượng cách ly thể, thứ bị đoạt đi đâu chỉ là phúc vận, mà còn có thanh xuân và sinh khí.
Ta đứng nơi cửa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng âm ỉ một trận đè nén.
Tất cả những gì nàng từng có, vinh hoa rực rỡ ấy, tựa như bọt nước lộng lẫy—giờ phút này, đều đã vỡ tan.
Ta bước đến, từ trong tay áo lấy ra một chiếc bánh bao trắng mịn còn âm ấm.
Đó là thứ ta cố tình giữ lại từ phần điểm tâm của mình trước khi tới đây.
Ta đưa bánh đến bên miệng nàng.Page Nguyệt Hoa các
Đôi con ngươi đục ngầu của nàng đảo một vòng, nhìn ta, lại nhìn bánh.
Đột nhiên, nàng như nhận ra ta, trong mắt bỗng bừng lên một ánh sáng phức tạp cực độ—có oán độc, có sợ hãi, có tuyệt vọng, lại thấp thoáng một tia… khó gọi thành lời, tựa như giải thoát?
Nàng không ăn bánh, mà bất thần đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay ta!
Tay nàng khô quắt như cành củi khô, lạnh buốt đến thấu xương.
Lão cung nữ hốt hoảng, suýt làm đổ cả bát thuốc.
Vĩnh Ninh túm lấy ta, nơi yết hầu phát ra những tiếng đứt quãng mơ hồ, từng hàng lệ lớn từ đôi mắt đục trào tuôn không dứt.
Nàng nhìn ta, như muốn nói điều gì đó, nhưng miệng chỉ phát ra những tiếng khàn đặc “a… a…” không thành câu.
Cuối cùng, nàng buông tay, thân mình vô lực đổ lại lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Từ trong lớp chăn, truyền ra tiếng khóc nghẹn ngào như dã thú gào thét—nức nở, thê lương, và đầy hối hận.
Ta đặt bánh xuống bàn, không nói một lời, lặng lẽ lui ra ngoài.
Ánh dương bên ngoài có phần chói mắt.
Tiếng khóc tuyệt vọng trong điện vẫn chưa ngừng vang vọng sau lưng.
Có lẽ, với nàng mà nói, sống như vậy… còn đau đớn hơn cái chết.
Đây… chính là nghiệp lực phản phệ ư?
Ta ngẩng đầu, nhìn trời xanh thẳm.
Phượng mệnh chân chính, vốn dĩ không thể đoạt.
Những thứ cưỡng cầu, cuối cùng… cũng hóa thành nghiệt duyên đòi mạng.
Ta quay về Vĩnh Lạc Cung, đứng trước gương, nhìn vết bớt hình phượng vũ nơi trán.
Hình như, so với trước kia… càng thêm rực rỡ.
Chương 10
Tin tức Vĩnh Ninh công chúa thân tàn như tro, sống chẳng bằng chết, tựa lớp bụi tro u ám, âm thầm phủ lên sự náo nhiệt từng có trong hoàng cung.
Chẳng ai còn dám nhắc đến nàng, như thể nàng cùng người mẹ đã thành tội nhân kia, đã trở thành trang cấm kỵ trong sử sách cung đình—không ai dám lật mở.
Hậu cung, không thể một ngày không chủ.
Mấy vị phi tần có thâm niên như Đức phi, Hiền phi cùng nhau quản lý, hậu cung tạm thời xem là ổn định.
Song ai nấy đều rõ, đây chẳng phải kế lâu dài.
Triều đình bắt đầu có đại thần dâng tấu, cẩn trọng đề nghị Hoàng thượng lập hậu, để vững gốc nước.
Phụ hoàng không tỏ rõ thái độ.
Tâm tư của người, dường như ngày càng nghiêng về phía ta.
Người chẳng những quan tâm việc học, ăn ở của ta, thậm chí bắt đầu để ta tham dự một vài buổi nghị sự không chính thức cùng đại thần.
Tuy ta chẳng hiểu nổi những chuyện rắc rối như thuế khóa hay biên phòng, nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt của các vị đại thần râu dài ấy—
Từ tò mò ban đầu, dần hóa kinh ngạc, rồi thành thâm trầm đánh giá.
Hôm ấy, phụ hoàng gọi ta đến ngự thư phòng, kiểm tra việc học.
Người hỏi ta gần đây đọc sách gì, có suy nghĩ thế nào.
Ta kể lại như thực, rằng dạo gần đây có đọc ít bài thơ khai tâm, trong đó cảm thấy câu: “Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đông tử cốt” thật chí lý, giống như ta khi xưa ở lãnh cung, từng ngày ngóng nhìn về phương hướng Vĩnh Hòa cung.
Phụ hoàng nghe xong, trầm mặc rất lâu, sau đó đưa tay xoa đầu ta, trong ánh mắt hiện lên một tia sáng lạ, ta chẳng thể hiểu nổi.
Chẳng mấy ngày sau, trong một buổi thiết triều quy mô nhỏ trước ngự tọa, phụ hoàng đột nhiên nửa như nói đùa, nửa như nói thật:
“Trẫm thấy Vĩnh Lạc dù tuổi nhỏ, song tâm tính nhân hậu, kiến giải không tầm thường. Nếu lập làm Thái nữ, chưa chắc không phải là phúc lớn cho muôn dân.”