Tôi nhìn thấy cửa sổ nhà mình, có một cái đầu nhỏ thò ra, là em trai tôi.
Nó đang nhổ nước bọt xuống dưới.
Tôi thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn thẳng về phía trước.
Tạm biệt nhé, Chiêu Đệ.
Chú Trần đưa tôi đến một căn biệt thự ở phía tây thành phố.
Nơi này rất rộng, rộng hơn cả hoàng cung trong tưởng tượng của tôi.
Trong sân trồng đầy những loài hoa tôi không biết tên, còn có cả một hồ nước nhân tạo rất lớn.
Nhưng tôi chẳng có tâm trí nào mà ngắm.
Vì vừa bước vào cửa, đã có một nhóm người mặc vest đen xúm lại.
“Trần gia, ngài không sao chứ?”
“Trần gia, vết thương thế nào rồi?”
“Kẻ phản bội đã tìm thấy, xử lý thế nào đây ạ?”
Họ nhao nhao lên, vẻ mặt ai cũng căng thẳng.
Chú Trần xua tay ra hiệu bảo họ im lặng.
“Vết thương nhỏ thôi, không chết được.”
Rồi chú chỉ về phía tôi.
“Sắp xếp cho con bé này một căn phòng, gọi bác sĩ đến khám. Gầy quá.”
Một người đàn ông đeo kính bước lại, đánh giá tôi từ đầu đến chân.
“Trần gia, đây là… đứa bé đã cứu ngài sao?”
“Ừ.”
“Vậy… ngài định sắp xếp thế nào?”
Chú Trần liếc tôi một cái, nhàn nhạt nói:
“Nuôi làm con gái.”
Không khí xung quanh bỗng chốc lặng ngắt.
Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
Người đàn ông đeo kính càng thêm bối rối, đẩy gọng kính, lắp bắp:
“Chuyện này… Trần gia, ngài không đùa đấy chứ? Đứa trẻ này… lai lịch không rõ ràng…”
“Mạng của tôi cũng là từ ‘lai lịch không rõ’ mà nhặt về đấy.”
Chú Trần liếc anh ta một cái, ánh mắt lạnh như băng.
“Còn ý kiến gì nữa không?”
“Không… không có.”
Người kia cúi đầu ngay lập tức, không dám nói thêm gì.
Cứ như vậy, tôi trở thành Trần An.
Sống trong một căn phòng rộng rãi, sáng sủa, ngủ trên chiếc giường mềm như mây.
Tủ quần áo đầy ắp váy áo mới tinh, mỗi ngày đều có dì giúp việc nấu cho tôi những món ăn khác nhau.
Nhưng tôi không hề thấy vui.
Vì trong lòng luôn bất an.
Chuyện tốt như từ trên trời rơi xuống, thật sự có thể rơi trúng tôi sao?
Tôi cứ có cảm giác tất cả chỉ là một giấc mộng. Chỉ cần tỉnh dậy, tôi sẽ lại thấy mình đang co ro trong hành lang ẩm mốc, rét run vì lạnh.
Vì thế, tôi chưa từng dám tắt đèn khi ngủ, cũng không dám ngủ sâu.
Chỉ cần có một tiếng động nhẹ, tôi sẽ lập tức tỉnh dậy, siết chặt con dao gọt trái cây giấu dưới gối.
Con dao đó là tôi lén lấy từ nhà bếp.
Chỉ khi cầm nó trong tay, tôi mới cảm thấy an toàn phần nào.
Chú Trần dường như đã nhận ra sự khác thường của tôi.
Nhưng chú không nói gì, chỉ bảo người đổi khóa cửa phòng tôi thành loại khóa mật mã rất phức tạp, chỉ có tôi và chú biết mật mã.
Chú còn cho đặt một nút báo động ở đầu giường tôi, chỉ cần nhấn một cái, toàn bộ vệ sĩ trong biệt thự sẽ lập tức xông vào.
“Ở đây, không ai có thể động đến cháu.”
Trong bữa tối, chú gắp cho tôi một miếng sườn.
“Kể cả là chú.”
Tôi nhìn miếng sườn trong bát, sống mũi bỗng cay xè.
Tôi cúi đầu, cắm mặt vào ăn cơm, không dám để chú thấy vành mắt đã đỏ hoe của mình.
Chắc khoảng một tháng sau, tôi dần thích nghi với cuộc sống ở đây.
Chú Trần thuê cho tôi gia sư tốt nhất để bù lại phần kiến thức đã bỏ lỡ.
Tôi rất trân trọng cơ hội này, học hành vô cùng chăm chỉ.
Tôi biết, chỉ có đọc sách mới có thể thay đổi vận mệnh, mới giúp tôi thật sự đứng vững được.
Tối hôm đó, sau khi làm bài xong, tôi xuống lầu uống nước.
Lúc đi ngang qua thư phòng, tôi nghe thấy bên trong đang cãi nhau.
Cửa chỉ khép hờ, tôi không cố ý nghe lén, nhưng tiếng bên trong quá lớn.
“Lão Trần, anh điên rồi sao? Nhặt về một đứa con hoang đã đành, giờ còn muốn chuyển cổ phần cho nó?!”
Là giọng một người phụ nữ, the thé, chói tai.
“Đó là việc của tôi, không đến lượt cô quản.”
Giọng chú Trần lạnh như băng.
“Việc của anh? Anh đừng quên, công ty này cũng có một nửa là tâm huyết của tôi! Vì một đứa không rõ lai lịch, anh định vứt bỏ bao năm tình cảm của chúng ta sao?!”
“Tình cảm?”
Chú Trần bật cười lạnh.
“Hồi đó tôi bị truy sát, trốn trong cái hành lang nát đó chờ chết, cô đang ở đâu? Cô ở trong khách sạn, lên giường với gã khác ăn mừng vì tôi chết rồi chứ gì?”
Trong thư phòng lặng ngắt như tờ.
Phải mất một lúc sau, người phụ nữ kia mới run rẩy lên tiếng:
“Anh… anh biết rồi?”
“Muốn người khác không biết, trừ khi đừng làm.”
“Cút.”
Ngay sau đó là tiếng giày cao gót nện gấp gáp xuống sàn.
Tôi nấp ở chỗ ngoặt cầu thang, nhìn thấy người phụ nữ mặc áo choàng đỏ giận dữ chạy xuống.
Lúc đi ngang qua tôi, bà ta trừng mắt nhìn tôi một cái.
Ánh mắt đó, đầy oán hận và độc địa.
Tôi nhận ra bà ta.
Bà ta là nhân vật nữ doanh nhân thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí tài chính, cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của chú Trần – Tô Mạn.
Tôi từng nghe nói, chú và bà ta là cuộc hôn nhân thương mại, bề ngoài hòa thuận, trong lòng thì lạnh nhạt.
Nhưng tôi không ngờ, bà ta lại từng muốn lấy mạng chú Trần.
Sau khi bà ta rời đi, tôi bưng cốc nước bước vào thư phòng.
Chú Trần đang ngồi trên ghế, tay cầm một bức ảnh, trầm ngâm nhìn.
Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ bế em bé, cười ngọt ngào vô cùng.
“Là mẹ chú sao?”
Tôi hỏi.
Chú Trần hoàn hồn lại, cất ảnh vào ngăn kéo.
“Không, là một người xưa.”
Chú nhìn tôi, vẫy tay.
“Lại đây.”
Tôi bước tới, đứng bên cạnh chú.
Chú mở ngăn kéo khác, lấy ra một tập tài liệu.
“Đây là giấy chuyển nhượng cổ phần.”
Chú nói.
“Chỉ cần cháu ký tên, sau này mười phần trăm cổ phần công ty sẽ là của cháu.”
Tôi giật mình.
“Cháu không cần.”
“Tại sao?”
“Cháu cứu chú không phải vì tiền.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chú, nói thật nghiêm túc.
“Với lại, số tiền này quá nóng bỏng tay, cháu giữ không nổi.”
Ánh mắt của Tô Mạn lúc nãy, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Nếu tôi thật sự cầm cổ phần, sợ là không qua nổi ngày mai.
Chú Trần cười, cười rất sảng khoái.
“Không hổ là đứa tôi chọn, đủ cảnh giác.”
Chú đóng lại xấp giấy tờ, cất vào ngăn kéo.
“Được, chú giữ giùm cháu. Đợi đến khi cháu lớn, có bản lĩnh rồi, sẽ đưa cho.”
“Nhưng cháu phải nhớ một điều.”
Nụ cười biến mất, gương mặt chú trở nên nghiêm túc.
“Trên thế giới này, chỉ cảnh giác thôi là chưa đủ.”
“Còn phải có thực lực.”
“Chú sẽ khiến cháu trở nên mạnh mẽ, mạnh đến mức… không ai dám bắt nạt cháu.”
Từ ngày đó, trong thời khóa biểu của tôi có thêm vài môn nữa.
Đối kháng, bắn súng, tán thủ.
Huấn luyện viên dạy tôi là một cựu đặc nhiệm, ra tay cực kỳ tàn nhẫn.
Mỗi ngày tôi đều bị quật đến bầm dập mặt mũi, toàn thân đau như rã rời, như thể bị tháo rời từng khớp xương.
Nhưng tôi chưa từng kêu khổ một tiếng, cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.
Bởi vì tôi biết, đây là chú Trần đang trải đường cho tôi.
Chú đang dạy tôi cách sống sót trong cái thế giới ăn thịt người này.
Hôm đó, tôi đang ở phòng huấn luyện tập đấm.
Gã đàn ông đeo kính kia hớt hải chạy vào, sắc mặt hoảng loạn.
“Đại tiểu thư, không ổn rồi! Trần gia gặp chuyện rồi!”
Tim tôi chùng xuống, động tác trên tay dừng lại.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Trần gia đến khu nhà bỏ hoang phía tây thành phố thị sát, kết quả bị người của Tô Mạn chặn lại!”
“Hơn nữa… hơn nữa nghe nói Tô Mạn còn bắt cóc em trai của cô!”
“Em trai tôi?”
Tôi sững người.
Tôi làm gì có em trai?
Cái thằng chỉ biết xem hoạt hình, còn nhổ nước bọt vào tôi, thằng em ruột đó sao?
“Đúng vậy, chính là thằng bé tên Vương Bảo đó! Tô Mạn nói, nếu không giao cổ phần ra thì sẽ xé vé!”
Trong đầu tôi nổ “ầm” một tiếng.
Tô Mạn điên rồi sao?
Bắt cóc tôi thì thôi, bắt cái thứ vô dụng đó làm gì?
Hơn nữa, sao chú Trần lại bị chặn được?
Bên cạnh chú có bao nhiêu vệ sĩ, sao có thể dễ dàng trúng kế như vậy?
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
“Đại tiểu thư, cô mau đi cứu Trần gia đi! Muộn là không kịp nữa đâu!”
Gã đeo kính vẫn liên tục thúc giục.
Tôi nhìn bộ mặt lo lắng giả tạo của hắn, đột nhiên bật cười.
“Là anh bán đứng chú Trần đúng không?”
Biểu cảm trên mặt hắn lập tức cứng đờ.
“Đại… đại tiểu thư, cô nói gì vậy? Tôi đối với Trần gia trung thành tuyệt đối…”
“Trung thành tuyệt đối?”
Tôi chậm rãi tháo băng quấn trên tay.
“Nếu thật sự trung thành, anh sẽ không không biết rằng cái gọi là em trai kia, đối với tôi căn bản không đáng một xu.”
“Dùng nó để uy hiếp tôi, đúng là trò cười.”
“Còn chú Trần…”
Tôi bước tới giá vũ khí bên cạnh, cầm lên một con dao găm chưa mài lưỡi, tung nhẹ trong tay.
“Ông ấy mà đến cả Tô Mạn cũng không xử lý nổi, thì đã không sống đến hôm nay.”
Sắc mặt gã đeo kính trong nháy mắt trắng bệch.
Hắn lùi mạnh một bước, định rút súng.
Nhưng tôi nhanh hơn hắn.
Con dao găm rời tay, cắm thẳng vào cổ tay hắn.
“Á——”
Hắn hét thảm một tiếng, khẩu súng rơi xuống đất.
Mấy vệ sĩ xông vào, đè hắn xuống sàn.
Tôi bước tới, nhặt khẩu súng lên, lạnh lùng nhìn hắn.
“Nói đi, rốt cuộc Tô Mạn muốn làm gì?”
Gã đeo kính đau đến mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn cắn răng không nói.
“Không nói?”
Tôi dí nòng súng vào trán hắn.
“Vậy để tôi giúp anh nhớ lại.”
“Có phải định dụ tôi qua đó, rồi tạo một tai nạn, để tôi và chú Trần cùng chết ở đó không?”
Con ngươi của hắn đột ngột co rút.
Xem ra tôi đoán đúng rồi.
Đúng lúc này, điện thoại của tôi vang lên.
Một số lạ.
Vừa bắt máy, bên kia đã vang lên tiếng cười đắc ý của Tô Mạn.
“Con nhóc tạp chủng, xem ra mày không ngu như tao tưởng.”
“Nhưng mày vẫn còn non lắm.”
“Mày nghĩ tao thật sự chỉ bắt cái thằng em vô dụng của mày thôi sao?”
Trong điện thoại vang lên một tràng âm thanh hỗn loạn, ngay sau đó là một giọng khóc gào quen thuộc mà xa lạ.
“Chiêu Đệ! Cứu mẹ với! Chiêu Đệ ơi! Chúng nó đánh mẹ…”
Là mẹ tôi.
Bàn tay cầm điện thoại của tôi khẽ run lên.
“Thế nào? Con bài này đủ nặng chưa?”
Giọng Tô Mạn như rắn độc chui thẳng vào tai tôi.
“Nửa tiếng nữa, một mình đến khu nhà bỏ hoang phía tây thành phố.”
“Dám dẫn theo người, tao sẽ cho mẹ mày chôn cùng mày!”
Tút——
Cuộc gọi bị cắt.
Tôi đứng yên tại chỗ, lắng nghe tiếng tút tút trong điện thoại, lòng bình tĩnh đến lạ thường.
Mẹ tôi bị bắt cóc rồi.
Người phụ nữ chỉ biết bóc tôm cho em trai tôi, nhốt tôi ngoài cửa, thậm chí từng muốn cầm xẻng đập chết tôi.
Sống chết của bà ta, liên quan gì đến tôi?
Lẽ ra tôi nên thấy vui mới phải.
Đây chẳng phải là báo ứng sao?
Nhưng tại sao tay tôi vẫn còn đang run?