Sự sủng ái từng dành cho Thẩm Lục Đại, chớp mắt… đã chuyển hết lên người Tạ tần.
Ngay cả khi Thẩm Lục Đại phát bệnh, ngài cũng chẳng đoái hoài nửa phần.
Thậm chí còn sai người chuyển nàng đến dọn ở Dạ Bích cung, nói là để tránh khí bệnh phạm vào long thể.
Dạ Bích cung — là cung điện cách xa tẩm cung nhất.
Triều đại này không đặt danh “lãnh cung”, nhưng Dạ Bích cung… chẳng khác gì lãnh cung.
Nghe nói Thẩm Lục Đại nổi giận một trận lớn.
Thế nhưng… Hoàng thượng đã không còn sủng nàng.
Dù có nổi giận đến đâu, cũng chỉ là cuồng nộ vô năng.
Ta cố ý chọn một ngày tiết trời thanh thoát, gió nhẹ mây hòa, đến thăm nàng.
Cả người nàng tiều tụy đi rất nhiều, chẳng còn vẻ tinh xảo cao quý như ngày trước.
“Tiện nhân, ngươi cũng dám tới đây cười nhạo bản cung?”
Vừa thấy ta, ánh mắt nàng vẫn chứa đầy khinh miệt như thuở nào.
“À… tỷ tỷ, sao muội lại cười nhạo tỷ được? Tỷ là tỷ tỷ ruột của muội mà!”
Ta vừa nói vừa đưa tay, bàn tay đã thoa nước gừng từ trước, chà lên hốc mắt đỏ bừng, “Lâu tướng mất rồi… giờ Thanh Mặc chỉ còn lại mỗi tỷ tỷ. Nếu tỷ có chuyện gì, phụ mẫu nhất định sẽ hận muội đến chết. Muội cũng không còn đường sống nữa…”
Thẩm Lục Đại nhìn đôi mắt sưng đỏ của ta, thần sắc lộ vẻ bi ai chân thật.
Cuối cùng cũng buông lời giễu cợt:
“Ngươi giả vờ gì chứ? Ngươi bây giờ chẳng phải là nghĩa nữ của Thái hậu sao?”
Ta cúi đầu, giọng nhỏ dần:
“Muội… là cái gì chứ? Thái hậu thu nhận muội làm nghĩa nữ, vốn là vì nể mặt Lâu tướng và tỷ tỷ. Giờ Lâu tướng đã chết, Thái hậu chẳng qua chỉ đang mượn tay muội để khống chế tỷ tỷ mà thôi.”
Nghe vậy, ánh mắt Thẩm Lục Đại dần dần thay đổi, vẻ mặt cũng mềm đi.
Cuối cùng, nàng thở dài, uể oải nói:
“Hoàng thượng giờ đã lạnh nhạt với bản cung…e rằng bản cung cũng không bảo vệ được ngươi nữa.”
“Chỉ là lạnh nhạt thôi mà, tỷ tỷ. Trước kia Vũ Hoàng tiền triều cũng từng bị giáng vào lãnh cung đấy thôi. Nhưng trong thiên hạ này, làm gì có ai hơn được tỷ? Hoàng thượng chẳng qua là nhất thời giận dỗi. Tỷ chỉ cần một cơ hội — để trở lại bên người.”
Ta ngưng một chút, nghiến răng nói tiếp:
“Hoàng thượng xử trảm Lâu tướng, chẳng phải vì ghen sao? Trong lòng ngài… vẫn là có tình với tỷ.”
Lời này khiến Thẩm Lục Đại như bừng tỉnh.
Tinh thần nàng chấn động, ánh mắt dần lóe sáng trở lại.
“Phải làm thế nào?” — nàng hỏi.
Ta trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói:
“Tỷ có thể ở Dạ Bích cung vì Hoàng thượng cùng xã tắc mà cầu phúc, dẫn xuống điềm lành. Chỉ cần khiến Hoàng thượng cảm động, ngài sẽ lại trở về bên tỷ thôi.”
Thẩm Lục Đại nghe xong, hạ quyết tâm:
“Được. Việc dẫn điềm lành… giao cho ngươi.”
Ngày hôm sau, ta dẫn theo một cung nữ tới gặp Thẩm Lục Đại.
Ta nói với nàng, cung nữ này tên là Phúc Nhi, tinh thông cổ tự, có thể dùng mực hòa mật hoa viết lên tường Dạ Bích cung những bài tụng cổ cầu phúc, sẽ hấp dẫn bướm kéo tới đậu xung quanh.
Đến khi ấy, chỉ cần sai một tiểu thái giám đi bẩm báo với Hoàng thượng:
“Dạ Bích cung nhờ Quý phi ngày đêm cầu khẩn mà sinh ra điềm lành,” ắt sẽ khiến ngài ấy cảm động, quay về với nàng.
Thẩm Lục Đại ngu xuẩn đến đáng thương, lại thật sự tin lời ta.
Nàng chỉ bảo ta ở bên cạnh mài mực cho Phúc Nhi.
Mực cần nhiều, ta mài đến độ tay nổi lên từng mảng phồng rộp.
Thẩm Lục Đại ngồi bên cạnh, vẻ mặt cao cao tại thượng, giục giã:
“Nhanh tay một chút! Phúc Nhi bên kia không đủ mực rồi.”
Ta nhìn gương mặt kiêu ngạo mà có phần cuồng loạn ấy, càng thêm nhanh tay, tiếp tục mài mực.
Mỗi lần chạm xuống đá, vết phồng nơi ngón tay đau nhức thấu xương.
Nhưng trong lòng ta — chỉ thấy khoái trá.
Tạ Kim An… rất nhanh thôi, đại thù của chàng sẽ được báo.
Hai ngày sau, tường cung rốt cuộc cũng đầy kín những lời tụng cổ.
Thẩm Lục Đại vận xiêm y lộng lẫy, tô son điểm phấn rực rỡ, chờ bướm đến.
Ta khuyên nàng:
“Tỷ tỷ nên mặc giản dị một chút, sắc mặt cũng nên trang điểm nhợt nhạt. Chỉ như vậy, khi Hoàng thượng tới mới sinh lòng thương xót. Chứ người khổ nhọc cầu phúc suốt mấy ngày… nào có ai dung mạo lại diễm lệ như thế?”
Thẩm Lục Đại ngẫm nghĩ, gật đầu:
“Muội nói cũng có lý… Thanh Mặc à, bản cung chợt thấy có một muội muội như muội… cũng không tệ.”
Nàng vui vẻ đi thay đồ đơn bạc, còn dùng phấn làm mặt và môi thêm tái nhợt.
Không lâu sau, bướm quả nhiên kéo tới đầy trời.
Thẩm Lục Đại không kìm nổi phấn khởi, lập tức sai tiểu thái giám đi thỉnh Hoàng thượng.
Chẳng ngờ — thái giám còn chưa kịp ra khỏi cung môn, Hoàng thượng đã sải bước đi vào.
“Hoàng thượng!”
Ánh mắt Thẩm Lục Đại lóe lên tia mừng rỡ.
Thế nhưng… thứ nàng đợi, không phải là ân sủng.
Và ánh mắt Hoàng thượng — cũng chẳng hề có nửa phần thương tiếc.
Sắc mặt đế vương phủ đầy giận dữ.
Ngài đưa tay chỉ lên đàn bướm trên tường cung, giọng nói mang theo cừu hận cùng phẫn nộ:
“Thẩm Lục Đại! Trẫm đã cho ngươi cơ hội, không ngờ ngươi lại không biết ăn năn hối cải, ngay giữa hậu cung lại vì tên tặc tử Lâu Duật kia mà giữ đạo thủ tiết!”
“Ngươi đã muốn học theo Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài, vậy hôm nay, trẫm thành toàn cho ngươi!”
“Không phải vậy!” Thẩm Lục Đại hoảng loạn thét lên, vội vã biện bạch:
“Hoàng thượng, thần thiếp sao có thể vì nghịch thần tặc tử kia mà thủ tiết chứ? Thần thiếp là đang vì Hoàng thượng và giang sơn của người mà cầu phúc!”
“Đám bướm này là điềm lành! Là điềm lành mà! Là Thanh Mặc nói, Hoàng thượng nhất định sẽ thích những điềm lành ấy!”
Nàng vừa nói vừa luống cuống kéo lấy tay áo ta:
“Thanh Mặc, mau nói với Hoàng thượng, là tỷ tỷ đang cầu phúc cho người, là điềm lành, mau nói đi!”
Ta rút tay áo lại, nhào tới chân ngự giá, quỳ rạp xuống đất, vừa khóc vừa cầu xin:
“Hoàng thượng cứu thần phụ! Nương nương nói thần phụ là quả phụ của Lâu tướng, nhốt thần phụ trong Dạ Bích cung mài mực, hai tay thần phụ… đã sắp tàn phế rồi…Nương nương nàng ấy điên rồi! Thần phụ sợ lắm… nàng nói muốn đưa thần phụ xuống âm phủ bầu bạn cùng Lâu tướng…Thần phụ không muốn chết!”
“Hoàng thượng, xin người ban cho thần phụ một con đường sống!”
Ta khóc đến thảm thương, đưa đôi bàn tay sưng đỏ rớm m.á.u ra trước mặt Hoàng thượng.
“Thẩm Thanh Mặc! Ngươi đang nói bậy gì đó?”
Thẩm Lục Đại kinh hoảng quay đầu nhìn ta, rồi như bừng tỉnh:
“Ngươi muốn hãm hại ta! Ngươi muốn huỷ hoại ta!”
Nàng xông tới muốn đánh ta.
Nhưng Hoàng thượng đã giơ chân, một cước đá nàng ngã xuống đất.
Thẩm Lục Đại còn định nói gì đó, song Hoàng thượng không buồn nghe nữa.
Ngài phất tay ra hiệu cho hai lão ma ma xông lên giữ chặt nàng, nhét giẻ vào miệng.
“Quý phi mắc trọng bệnh không thể chữa, đã quy thiên. Truyền lệnh cho Lễ bộ, lấy lễ nghi Quý phi mà hạ táng.”
Nói xong, ngài ấy xoay người rời đi, bước được mấy bước, dường như vẫn chưa hả giận, lại dừng lại, lạnh giọng dặn:
“Dựng mộ y quan là được. Thi thể… ném vào bãi tha ma, cho chó hoang ăn đi.”
Ta ngồi bệt dưới đất,nhìn Thẩm Lục Đại giãy dụa trong vô vọng, đôi mắt tràn đầy khiếp đảm, vừa khóc, lại vừa cười.
“Kim An, chàng thấy không? Thiếp đã báo thù cho chàng rồi. Tuy thiếp chẳng phải nữ tử thông tuệ giỏi giang, chỉ là kẻ vô năng không được ai yêu thích, nhưng… thiếp vẫn làm được”!
Lão ma ma đứng trước mặt ta, đổ độc dược vào miệng Thẩm Lục Đại.
Trước khi nàng ta trút hơi thở cuối cùng, ta cầu xin ma ma cho ta nói với tỷ ấy vài câu.
Biết ta là nghĩa nữ của Thái hậu, họ liền nể mặt, chấp thuận.
Thuốc độc kia đau đến xé nát ruột gan, khiến Thẩm Lục Đại giãy dụa lăn lộn dưới đất.
Ta bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt nàng.
“A tỷ.”
Ta khẽ gọi.
“Ngươi… tiện nhân…”
Thẩm Lục Đại vừa phun máu, vừa mắng ta.
Ta không để tâm.
Bị nàng mắng bao năm, nhiều thêm một câu cũng chẳng đáng gì.
Sợ nàng không nghe rõ, ta cố tình ghé sát vào tai nàng, chậm rãi nói:
“A tỷ, tỷ có biết không, Lâu Duật thật lòng yêu tỷ. Kết Dao kia, dung mạo tựa tỷ, lại tinh thông cầm nghệ. Lâu Duật tưởng có người muốn mượn tay nàng hãm hại tỷ, nên dù đang bận việc cứu tế, hắn vẫn dành thời gian điều tra. Nếu không nhờ tỷ trước mặt Hoàng thượng cắn răng khẳng định Kết Dao là tâm phúc của hắn, chỉ sợ ta cũng chẳng dễ dàng gì mà đổ hết tội tham ô bạc cứu tế lên đầu hắn được.”
“A tỷ à, là chính miệng tỷ hại c.h.ế.t người yêu tỷ nhất.”
Thẩm Lục Đại nghe xong, đồng tử trợn to, gương mặt tràn đầy căm hận… lại xen lẫn hối hận.
Giây phút ấy…nàng thảm hại như một con chó.
“Ngươi… vì…”
Nàng còn muốn vùng lên, muốn đánh ta, song thuốc độc đã khiến nàng mất hết sức lực, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không thể nói nổi.
Ta nhìn nàng đau đớn giãy dụa, trong lòng thống khoái, nghiến răng nói:
“Tỷ hỏi vì sao ư? Đương nhiên là vì tỷ đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Kim An!”
“Tạ Kim An là người ta yêu nhất trên đời. Chúng ta đã hứa hẹn thành thân, đã mơ về một đôi nhi nữ, đã lên kế hoạch tới phương Nam định cư.”
“Chính là tỷ mặt dày, hãm hại chàng đến chết. Chàng c.h.ế.t rồi, ta chính là quả phụ của chàng, ta phải vì chàng báo thù!”
“Tỷ g.i.ế.c người ta yêu nhất, vậy ta phải khiến tỷ c.h.ế.t thảm, ta phải khiến tỷ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người đã yêu tỷ nhất! Thẩm Lục Đại, ta làm được rồi, phải không?”
Thẩm Lục Đại c.h.ế.t không nhắm mắt.
— Đó là… quả báo của nàng.
Sau khi Thẩm Lục Đại chết, Thái hậu Ô thị sai người dọn một bàn rượu ngon, cùng ta ngồi dùng tiệc.
Bà lấy ra một viên minh châu, nói với ta:
“Thanh Mặc, viên châu này, ai gia không sai người đem tới Tĩnh châu. Ai gia dùng ngân khố riêng để đổi lại rồi.”
“Nó là vật cuối cùng An nhi lưu lại cho con, con hãy giữ lấy, làm một món kỷ niệm.”
Ta nhìn viên minh châu ấy, dường như trông thấy lại dáng vẻ Tạ Kim An khi chết, hắn vẫn nắm chặt viên châu này trong tay, chẳng buông ra.