Trong lúc bị áp giải, Lâm Thu cô cô ghé sát tai ta, thấp giọng dặn dò:
“Nương nương phân phó: Sau khi vào cung, bất kể Thẩm Lục Đại và Lâu Duật nói gì, phu nhân chỉ cần phối hợp, không cần nghĩ ngợi gì thêm.”
Khi được triệu kiến, sau khi nghe Ô Thái hậu và hai người bọn họ tự thuật lại, Hoàng thượng quay sang hỏi ta:
“Những gì Quý phi và Lâu tướng nói… có thật chăng?”
Ta gật đầu:
“Phu quân và tỷ tỷ gặp nhau… cũng là vì thần phụ. Giữa họ — hoàn toàn trong sạch.”
Ô Thái hậu nổi giận quát lớn:
“Hoàng thượng! Khi ai gia tới nơi, chỉ thấy Thẩm Thanh Mặc ngồi dưới gốc hòe, dáng vẻ đờ đẫn như kẻ ngốc. Còn Thẩm Lục Đại và Lâu Duật thì đơn độc ở trong phòng. Bảo rằng hai người họ không có gian tình — ai mà tin nổi?”
“Huống chi… ai gia sớm đã nghe nói, Lâu tướng và chính thê vốn chẳng mấy thân thiết!”
Hoàng thượng nhìn Thẩm Lục Đại, giọng bình thản mà lời lẽ sắc bén:
“Quý phi, hôm nay nàng và Lâu tướng cùng ở chung một phòng, quả thật… là cảnh tượng khiến người khác khó tránh suy đoán. Chuyện ‘gần ruộng dưa thì đừng cúi xuống sửa giày, dưới tán mận thì chớ giơ tay sửa mũ’ – Quý phi, hẳn cũng nên hiểu đạo lý này.”
Sắc mặt Thẩm Lục Đại thoáng tái đi, nhưng rất nhanh đã gượng cười, vội vàng biện bạch:
“Hoàng thượng! Lâu tướng tuy không yêu Thẩm Thanh Mặc, nhưng cũng tuyệt đối không thể yêu thần thiếp. Trong lòng Lâu tướng vốn đã có người khác. Tên nàng là Kết Dao, hiện ở phố Bạch Mã.”
Hoàng thượng khẽ xoay đầu, nhìn về phía Lâu Duật:
“Việc ấy… là thật sao?”
Lâu Duật không mở miệng.
Thẩm Lục Đại vội vàng lên tiếng:
“Tất nhiên là thật! Hôm nay chúng thần gặp mặt cũng là bởi Thanh Mặc nói cho thần thiếp biết chuyện này. Tướng gia ở bên ngoài có người trong lòng, Thanh Mặc vì vậy mà đau khổ không thôi.”
Ô Thái hậu bật cười lạnh:
“Quý phi đúng là giỏi bịa chuyện.”
Không ngờ… Hoàng thượng lại đột nhiên cười vang.
Ngài tự tay rót trà, dâng lên trước mặt Ô Thái hậu:
“Mẫu hậu bớt giận. Tính tình Lục Đại trẫm hiểu, nàng ấy không biết nói dối. Nàng còn nhỏ tuổi, chưa rõ điều nên tránh, về sau mẫu hậu cứ dạy bảo thêm là được.”
Nói đoạn, ánh mắt hoàng thượng chuyển về phía Lâu Duật và ta:
“Lâu Duật, trẫm biết các vị tài tử phong nhã đều có chút lãng mạn phong lưu. Nhưng dù có thích nữ nhân bên ngoài, cũng đừng để chính thê lạnh lẽo quạnh hiu trong phủ…Có cần trẫm hạ chỉ, ban Kết Dao cho ngươi làm lương thiếp không?”
Lâu Duật cúi đầu đáp:
“Tạ hoàng thượng quan tâm. Thần sẽ xử lý thỏa đáng chuyện trong nhà. Thần… không có ý định nạp Kết Dao làm thiếp.”
Một màn “bắt gian” chấn động như vậy — đến cuối cùng, lại bị xem như không có gì.
Nhưng ta… không hề cảm thấy không cam lòng.
Bởi vì ta biết, chuyện này… còn chưa kết thúc.
Không một nam nhân nào có thể dễ dàng chấp nhận việc nữ nhân của mình đội mũ xanh cho mình.
Hoàng thượng cũng không ngoại lệ.
Chỉ là — ngài không muốn mình trở thành trò cười, nên mới nhẫn nhịn, đè chuyện này xuống.
Nhưng sau khi chuyện bị đè xuống, ngài sẽ tự mình tra xét.
Mà một khi tra đến thân phận Kết Dao, phát hiện nàng ta có dung mạo giống Thẩm Lục Đại…thì lời của Lâu Duật và Thẩm Lục Đại, ngài ấy — sẽ không tin một chữ.
Lúc rời khỏi hoàng cung, Lâm Thu cô cô lặng lẽ nhét một phong thư vào lòng ta.
“Này là thư của Lâu tướng.”
Bà hạ giọng nói nhỏ.
Về đến phủ, Lâu Duật không đoái hoài đến ta nửa lời.
Hắn lập tức cho gọi tâm phúc, trầm giọng phân phó:
“An bài mấy kẻ giả làm thổ phỉ, hủy gương mặt của Kết Dao. Nếu không kịp, thì g.i.ế.c luôn.”
Hắn là người thông minh, biết rõ tuyệt đối không thể để Kết Dao — với gương mặt kia — xuất hiện trước mặt Hoàng thượng.
Ta nhân cơ hội ấy, lặng lẽ đem phong thư kia giấu vào trong thư phòng của Lâu Duật.
Một canh giờ sau, tâm phúc quay về báo:
“Kết Dao đã biến mất. Nô tài hỏi chủ quán trà lâu, ông ta bảo rằng nàng ấy về quê rồi.”
Lâu Duật sốt ruột:
“Quê nàng ta ở đâu?”
Tâm phúc đáp:
“Bình Châu.”
Lâu Duật không kịp nghĩ nhiều, lập tức tự mình dẫn người cưỡi ngựa đuổi theo hướng Bình Châu.
Chuyến đi ấy của Lâu Duật — hắn… không bao giờ trở lại nữa.
Ba ngày sau, trong buổi chầu sớm,
Hộ bộ Thượng thư và Lại bộ Thượng thư đồng thời dâng tấu: Đã tra rõ nguyên nhân tuyết tai tại Tĩnh Châu bị trì hoãn truyền về kinh.
Lúc đầu tình hình không nghiêm trọng, tri phủ cho rằng nếu dâng tấu lên triều đình thì cũng không được bao nhiêu bạc cứu tế, liền hạ lệnh phong tỏa, ngăn không cho dân bỏ xứ chạy nạn, kéo dài báo cáo.
Mà vị tri phủ Tĩnh Châu kia lại dám to gan như thế, là bởi đứng sau hắn có chỗ dựa trong triều.
Lời vừa dứt, văn võ bá quan xôn xao.
Hoàng thượng đại nộ.
“Dựa vào ai? Ai là chỗ dựa của tri phủ Tĩnh Châu?” — có người lớn tiếng hỏi.
“Là Lâu Duật!”
Hộ bộ Thượng thư quỳ tâu:
“Tri phủ Tĩnh Châu có một nữ nhi thứ xuất, tên là Kết Dao. Sau khi xảy ra chuyện, hắn lập tức sai nàng ta tiến kinh truyền tin. Người của hạ quan đã âm thầm theo dõi Kết Dao một thời gian dài — chỉ có một mình Lâu Duật từng tiếp xúc qua lại với nàng ấy.”
“Chứng cứ đâu?”
Có người đứng ra phản bác, là kẻ thuộc phe cánh của Lâu Duật trong triều.
“Thương thượng thư, Lâu tướng xưa nay giữ mình cẩn thận, chẳng thể chỉ dựa vào vài lời nói mà định tội được. Ngài có chứng cứ hắn qua lại với Kết Dao sao?”
Hộ bộ Thượng thư liền dập đầu, nghiêm nghị nói:
“Chứng cứ… ở ngay trong lời của Hoàng thượng.”
Ông hướng về phía ngai vàng, khẩn cầu:
“Hoàng thượng, vi thần từng nghe Quý phi đích thân nói rằng, Kết Dao chính là người trong lòng của Lâu Duật. Tin đồn ấy… liệu có thực chăng?”
Hoàng thượng gật đầu:
“Đúng là có việc đó.”
Hộ bộ Thượng thư lại tiếp lời:
“Sau khi tra rõ nội tình, chúng thần lập tức phái người bắt giữ Kết Dao. Nào ngờ nữ nhân kia xảo trá, tức tốc bỏ trốn khỏi kinh. Lâu Duật tự mình ở lại phía sau ngăn địch truy đuổi, để hộ tống nàng rút lui an toàn. Chúng thần không bắt được Kết Dao, nhưng đã chặn được Lâu Duật.”
“Tất cả chứng cứ đều đã thu thập đầy đủ, khẩn thỉnh Hoàng thượng hạ chỉ — điều tra quốc tặc Lâu Duật!”
Tội danh của Lâu Duật — bị đóng chặt không còn kẽ hở.
Lẽ ra, với thân phận cánh tay đắc lực của Hoàng thượng, hắn vẫn có đường xoay chuyển.
Thế nhưng… Kết Dao chưa hề ra khỏi kinh thành.
Nàng đã bị Ô Thái hậu sớm cho người bắt giữ, đưa thẳng đến trước mặt hoàng thượng.
Lúc này, hoàng thượng đã căm hận Lâu Duật thấu xương — sao còn có thể dung tha?
Lâm Thu cô cô được Ô Thái hậu sai đến phủ, nói rõ từng chuyện vừa xảy ra trên triều cho ta nghe.
Sau khi nói hết, bà lại ghé sát tai, trấn an:
“Lâu Duật phen này chắc chắn không còn đường sống. Thái hậu nương nương dặn lão thân chuyển lời tới phu nhân: Bảo phu nhân cứ an tâm, chớ sợ hãi. Người là nghĩa nữ của Thái hậu — sẽ không có chuyện gì đâu.”
Ta cúi đầu đáp:
“Vâng.”
Theo đúng lời dặn của Ô Thái hậu, quãng thời gian ấy ta không hề có bất kỳ động tĩnh nào.
Đóng cửa không ra ngoài, giữ mình yên tĩnh, kiên nhẫn chờ đợi kết quả phán quyết.
Nửa tháng sau, đại án đã có hồi kết.
Lâu tướng thông đồng với tri phù Tĩnh Châu, gây họa cho vạn dân nơi vùng bị thiên tai, bỏ túi riêng bạc cứu tế từ quốc khố — chứng cứ xác thực, tội không thể tha.
Kết án: c.h.é.m đầu thị chúng, tịch thu toàn bộ gia sản.
Mà ta, bởi là nghĩa nữ của Ô Thái hậu, lại từng được truyền tụng là “phúc tinh của nạn dân Tĩnh Châu”, nên không bị liên lụy bởi tội của Lâu Duật.
Hai chứng cứ then chốt nhất để định tội Lâu Duật —
Một là bức thư ta âm thầm giấu trong thư phòng hắn.
Hai là câu nói của Thẩm Lục Đại: Kết Dao… là người trong lòng hắn.
Đến cuối cùng, Lâu Duật cũng không hay biết — kẻ khiến hắn mất đầu… chính là người hắn yêu thương nhất, và người… hắn chưa từng để vào mắt.
Sau khi phủ Thừa tướng bị tịch biên, ta không còn chốn dung thân, đành quay về Thẩm gia.
Phụ mẫu mắng ta là tai tinh, không muốn ở chung với ta.
Ô Thái hậu bèn sai người đến đón ta vào Từ An cung.
Ngày Lâu Duật bị c.h.é.m đầu, vừa khéo trùng với tiết Hoa Triều.
Lẽ ra hôm ấy, Đại Quý phi phải dẫn các phi tần tế khấn Hoa thần.
Nào ngờ nàng lại đột nhiên sinh bệnh.
Thái hậu hạ chỉ, bảo ta lấy thân phận nghĩa nữ thay mặt chủ trì đại lễ.
Xuân về hoa nở, tuyết tai ở Tĩnh Châu đã được khống chế.
Bạc cứu tế từ quốc khố cũng đã chuyển tới nơi, do khâm sai giám sát, đôn đốc quan địa phương hỗ trợ dân chúng dựng lại nhà cửa.
Hoàng thượng vì thế mà tâm trạng cũng thư thả hơn nhiều, triều đình cũng không còn cảnh người người bất an như trước.
Chỉ là…ngài không còn ghé cung của Đại Quý phi nữa.
Dạo gần đây, người được sủng ái trong hậu cung — là Tạ tần.
Ca ca nàng là đại tướng trấn thủ biên cương, mà bản thân nàng cũng lớn lên ở vùng biên ải.
Nửa năm trước, Lâu Duật từng dâng tấu khuyên Hoàng thượng:
Tạ gia quân chỉ biết nghe lệnh Tạ tướng quân, e rằng khó kiểm soát.
Vì thế, theo lời Lâu Duật, Hoàng thượng đã đưa muội muội duy nhất của Tạ tướng vào cung.
Tạ tần nhập cung, nhưng vốn không giỏi nịnh nọt nam nhân, nên mãi vẫn chẳng được sủng ái.
Cho tới đêm Thượng Nguyên năm nay — nàng mặc bộ kỵ trang đỏ thẫm, múa cành mai giữa rừng mai đang nở.
Bị Hoàng thượng đang say rượu tình cờ trông thấy.
Từ hôm ấy, Hoàng thượng đem lòng để ý đến nàng.