Tỷ tỷ của ta nhập cung, nay đã làm đến ngôi vị nương nương.
Vì muốn bù đắp cho vị thanh mai trúc mã năm xưa, tỷ ấy ban hôn cho ta và hắn.
Nhưng… ta đã có người trong lòng từ lâu rồi.
Tuy người ấy chỉ là một thương nhân thấp kém, nhưng lại luôn lặn lội khắp trời Nam biển Bắc, tìm những món đồ nho nhỏ thú vị để dỗ ta vui.
Chàng là người đối đãi với ta tốt nhất trên đời này.
Chương 1:
Người đối với ta tốt nhất trên đời — Tạ Kim An — đã c.h.ế.t rồi.
Khi hắn chết, trong tay vẫn nắm chặt một viên minh châu lớn bằng trứng chim câu.
Hôm trước, hắn còn nói với ta:
“Viên minh châu này hiếm có, ta không nỡ đem bán. Thanh Mặc, ta sẽ tìm một thợ thủ công, làm thành món trang sức tặng nàng.”
Vậy mà hôm nay, khi ta nhìn thấy hắn lần nữa…thì hắn chỉ còn là một cỗ t.h.i t.h.ể lạnh lẽo.
Quan khám nghiệm tử thi nói, hắn uống rượu quá chén, ngã xuống ven đường.
Tuyết rơi suốt đêm, rét quá mà chết.
Nhưng ta biết — hắn chưa từng thích uống rượu.
Hắn bị người hại chết, chỉ là… ta không tìm được chứng cứ.
Tạ Kim An thân cô thế cô nơi đất khách, người có thể vì hắn báo thù — chỉ còn ta.
Ta lấy viên minh châu trong tay hắn, sau đó mua một cỗ quan tài, an táng hắn dưới chân núi.
Không người đưa tiễn, không ai mặc tang phục, không có tiếng nhạc ai oán, và không có người nào khóc than.
Phía sau, Cẩm Nhi thúc giục: “Tiểu thư, sắp tới giờ rồi.”
Ta gom hết giấy tiền trong tay, nhóm thành một đống, châm lửa đốt sạch.
Rồi ta đứng dậy hồi phủ, chải tóc vấn cao, đội phượng quan, khoác hỷ phục, tay cầm một quả tần bà, theo chân hỷ nương, bước ra cửa.
Đoàn đón dâu do Lâu Duật dẫn đầu đã chờ sẵn ngoài cửa phủ từ lâu.
Phụ thân mẫu thân ta đích thân đưa ta đến trước mặt hắn, còn thay ta nói lời xin lỗi:
“Lục Đại tính tình bướng bỉnh, mong công tử đừng chấp nhặt.”
Lục Đại — chính là tỷ tỷ song sinh của ta.
Tỷ ấy và Lâu Duật vốn là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng.
Nào ngờ trong một lần Hoàng thượng lễ Phật, tỷ ấy cố ý để lộ dung nhan, khiến Hoàng thượng vừa nhìn đã động tâm, lập tức truyền chỉ đưa vào cung.
Con đường của tỷ ấy có thể nói là thuận buồm xuôi gió — vừa nhập cung đã được sủng ái độc nhất, chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã từ chức Chiêu Nghi thăng lên Quý phi.
Lúc này, nàng bỗng nhớ tới người tình thuở thiếu thời, trong lòng sinh ra áy náy.
Thế là ban hôn — đem ta, kẻ có dung mạo tương tự, gả cho Lâu Duật.
Phụ mẫu ta cảm thấy oan ức thay cho Lâu Duật, nhưng lại chưa từng nghĩ đến một điều: nếu Lâu Duật không muốn, hắn hoàn toàn có thể cự tuyệt thánh ân.
Người thật sự là nạn nhân trong màn bi hài này… chỉ có ta và Tạ Kim An mà thôi.
“Chỉ cần nương nương vui là được.”
Lâu Duật thản nhiên buông một câu, rồi nhét ta vào kiệu hoa.
Đêm tân hôn, khách khứa đã lui, đèn hỷ lay động.
Lâu Duật vén khăn che mặt của ta, nhìn gương mặt ta đã được trang điểm tỉ mỉ, hơi ngây ra một khắc.
“Đến giờ uống rượu hợp cẩn rồi,” ta nhẹ giọng nhắc nhở.
Ánh mắt hắn bỗng lạnh đi, từ trên cao nhìn xuống ta, chậm rãi nói:
“Thanh Mặc, nàng biết rõ trong lòng ta có người khác. Nhưng nay ta đã cưới nàng, thì sẽ cho nàng đầy đủ thể diện và vinh hoa phú quý của một Thừa tướng phu nhân.”
“Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, trừ tình yêu ra, mọi thứ ta đều có thể cho.”
Hắn yêu tỷ tỷ ta đến mức…ngay cả chén rượu hợp cẩn cũng không muốn cùng ta uống.
“Nhưng… hôm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta mà.”
Ta cúi đầu, giọng khẽ run.
Sắc mặt hắn lập tức sa sầm xuống, cơn giận thoáng chốc bốc lên.
“Hôm nay ta có việc cần xử lý trong thư phòng, nàng ngủ trước đi. Sáng mai nhớ dậy sớm, theo ta vào cung thỉnh an nương nương.”
Nói xong, hắn phất tay áo rời đi, không buồn quay đầu lại.
Ta lặng lẽ dõi theo bóng lưng hắn khuất dần, rồi khép lại cánh cửa phòng, chầm chậm bước đến bên bàn hỷ, nơi đặt rượu hợp cẩn.
“Kim An… đến giờ uống rượu hợp cẩn rồi.”
Ta nâng một chén, nghiêng tay rưới xuống đất, sau đó ngửa cổ uống cạn chén còn lại.
Ta nào muốn cùng Lâu Duật uống rượu hợp cẩn?
Ta chỉ muốn cùng nam nhân của ta — Tạ Kim An — tay trong tay uống rượu hợp cẩn mà thôi.
Trời vừa tờ mờ sáng, Lâu Duật đã nóng ruột tới thúc ta rửa mặt chải đầu.
“Phải vào cung thỉnh an, tạ ơn nương nương, đừng làm chậm trễ giờ lành.”
“Vâng.”
Ta ngoan ngoãn đáp lời.
Trên đường vào cung, ta và hắn cùng ngồi một xe ngựa, nhưng hắn lại cố tình ngồi nghiêng về một bên, cách ta thật xa, chẳng nói với ta một câu nào.
Chẳng bao lâu, xe dừng trước cửa cung.
Từ đây đến tẩm điện của Thẩm Lục Đại, phải xuống xe mà đi bộ.
Lâu Duật chân dài bước rộng, đi nhanh như gió.
Ta phải rảo bước chạy mới theo kịp.
Đoạn đường ấy, ta chạy đến mức mồ hôi rịn đầy trán.
Vừa bước chân vào ngự điện của cung Ngọc Hoàn, Lâu Duật mới như sực nhớ đến ta, rút khăn tay trong người ra, dịu dàng lau mồ hôi trên trán ta.
Ta vừa định nghiêng đầu tránh đi, thì ánh mắt ta đã liếc thấy — trên gương mặt yêu kiều diễm lệ của tỷ tỷ Lục Đại, lúc này… đang mang một vẻ khó coi đến tột cùng.
Thỉnh an, tạ ơn, được ban tọa.
Ta như con rối gỗ, ngồi lặng ở một bên, trơ mắt nhìn phu quân của mình cùng tỷ tỷ ruột — Thẩm Lục Đại — tình chàng ý thiếp ngay trước mặt ta.
Lục Đại Quý phi mỉm cười nói, ta là muội muội duy nhất của nàng, bảo Lâu Thừa tướng hãy đối đãi tốt với ta.
Lâu Duật khom người đáp lời, nói ta quả thực ngoan ngoãn dịu dàng, cảm tạ Quý phi đã ban cho hắn mối hôn sự tốt đẹp như vậy.
Lời còn chưa dứt, Quý phi liền khẽ ho một tiếng, bị chén trà trong tay làm sặc.
Lâu Duật hốt hoảng, vội dịu giọng an ủi:
“Nương nương hiểu rõ lòng vi thần, sao còn tự làm khổ mình?”
Quý phi mắt ươn ướt, nghẹn ngào nói:
“Nam tử đều phải thành gia lập thất, ta không thể vì tư tình mà khiến Lâu gia tuyệt hậu.”
Lâu Duật càng mềm giọng hơn, dỗ nàng:
“Vi thần đã thành thân theo ý của nương nương, xin người chớ tự trách nữa.”
Quý phi lúc này mới nguôi ngoai, bảo Lâu Duật lui về trước, còn nàng muốn giữ muội muội lại trò chuyện đôi lời.
Từ đầu đến cuối, chẳng ai liếc mắt nhìn ta lấy một lần.
Càng không ai hỏi — ta có muốn ở lại hay không.
Sau khi Lâu Duật rời đi, Thẩm Lục Đại bước tới trước mặt ta.
Ngay trước mặt bọn cung nữ, nàng đột nhiên giật tung vạt áo ta ra, đảo mắt nhìn một lượt, rồi cười lạnh một tiếng.
Nàng dùng ngón tay nâng cằm ta lên, ép ta phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Thẩm Thanh Mặc, Thẩm gia nợ Lâu Duật một thê tử, nên mới để ngươi chiếm được cái lợi này. Bằng không, một kẻ sao chổi như ngươi, dựa vào đâu mà được làm Thừa tướng phu nhân?”
“Biết điều thì cứ ngoan ngoãn, nếu dám làm ra mấy trò mèo gì…ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!”
Ta nhìn gương mặt cao ngạo khinh thường của nàng, nhỏ giọng nói:
“Nương nương, đêm qua Lâu tướng không uống rượu hợp cẩn…ngài ấy chỉ xem ta như muội muội.”
Lời này khiến Thẩm Lục Đại hài lòng, nàng cười khẩy:
“Muội muội gì chứ? Về sau ngươi vẫn phải sinh con cho A Duật, để nối dõi cho Lâu gia.”
Ta cúi đầu đáp:
“Thần thiếp đều nghe theo nương nương. Chỉ cần nương nương không muốn, thì dù là ai… cũng chẳng thể sinh con cho Lâu tướng.”
Lời ấy càng khiến nàng thỏa mãn.
Nàng sai người bưng ra một đĩa trứng đỏ ban cho ta ăn.
Theo tổ huấn, tân nương đêm động phòng vất vả, sáng hôm sau sẽ được ăn trứng gà đỏ.
Ta… đêm qua phòng không gối chiếc, ta biết, nàng cũng biết.
Tay ta khựng lại trong thoáng chốc, rồi lặng lẽ bóc lấy một quả, từng miếng, từng miếng nhỏ ăn vào.
Thẩm Lục Đại cười mãn ý.
Nàng thích nhất dáng vẻ ta ngoan ngoãn, nhún nhường, dễ bề điều khiển thế này.
Ta rất biết điều.
Mà Lâu Duật lại hài lòng với cái sự “biết điều” ấy của ta — hắn không chạm vào ta, chỉ quăng cho ta hết thảy việc vặt trong phủ, để mặc ta lo liệu.
Nói ta là chính thê của hắn, chẳng bằng nói ta là một quản sự tận tụy không công.
Ta không oán trách.
Những việc thế này, khi còn ở Thẩm gia ta đã quen làm.
Chỉ có điều… tỷ tỷ Lục Đại lại cứ cách vài hôm là truyền ta vào cung, hỏi ta với Lâu Duật đã viên phòng hay chưa.
Mỗi khi ta lắc đầu, nàng sẽ “tiếc nuối” mà thở dài:
“Lâu Duật rất tốt. Nếu muội khiến chàng ấy động lòng, muội sẽ biết chàng ở phương diện ấy lợi hại đến thế nào. Muội thân là chính thê, lại chưa từng được hưởng… thật đáng thương.”
Trên mặt nàng — tràn đầy kiêu ngạo.
Ta cúi đầu, đáp nhẹ:
“Muội không sánh bằng tỷ, vốn chẳng xứng với Lâu tướng.”
Nghe vậy, nàng cười đến run rẩy cả vai, cười xong còn cố tình trêu chọc:
“Thanh Mặc, muội phải cố gắng đấy nhé. Muội là chính thê mà ta đích thân chọn cho Lâu tướng, dĩ nhiên so với những nữ nhân khác, có nhiều ưu thế hơn.”
Ta chỉ đáp:
“Trong lòng tướng gia đã có nơi ký thác, dù muội có dốc hết tâm can… rốt cuộc cũng chỉ uổng phí mà thôi.”
Nàng càng thêm đắc ý.
Rồi thưởng cho ta mấy loại hương cao chuyên dùng khi viên phòng, bảo ta đem về dùng.
Ta hiểu rõ — nàng đang khoe khoang với ta rằng, trượng phu của ta đối với nàng trung thành thế nào.
Nàng cũng đang nhục mạ ta, thân làm chính thê mà lại là người ngoài cuộc.
Nhưng ta có thể làm gì?
Hiện giờ nàng là sủng phi đương triều, được thiên tử yêu thương sủng ái.
Cả phu quân của ta, lẫn phụ mẫu của ta… đều trung thành ủng hộ nàng.
Nếu ta không khiến nàng hài lòng, họ sẽ đối xử với ta…giống hệt như cái cách họ đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Kim An.
Mà ta — vẫn chưa báo được mối huyết thù cho chàng.
Ta không thể chết.