06
Tôi đưa Giang Dã đi khám tổng quát một lượt, đặc biệt kiểm tra kỹ dạ dày.
Bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng, chỉ là viêm nhẹ, uống thu//ốc là ổn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm—may mà hiện tại, Giang Dã chưa mắc u//ng th//ư dạ dày.
Ra khỏi bệnh viện, Giang Dã vẫn còn ngơ ngác:
“Bạn Kiều, chỉ cần đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe thôi mà cũng đủ khiến Lục Triết tức giận sao?”
Tôi bị dòng suy nghĩ đơn giản của cậu ấy chọc cười, nhưng không trả lời.
Chỉ dặn dò tỉ mỉ: về ký túc nhớ uống thu//ốc, từ nay tôi sẽ giám sát cậu ăn đúng bữa mỗi ngày.
Chưa dứt lời, cổ tay tôi đã bị Giang Dã giữ lại.
“Cậu còn muốn tôi làm gì nữa không? Chỉ cần cậu nói, tôi đều đồng ý.”
Hình như Giang Dã luôn khăng khăng muốn giúp đỡ tôi.
Tôi nhìn khuôn mặt ấy, chợt đưa tay còn lại vuốt lên trán cậu, khẽ vén lọn tóc mái hơi rối trước trán.
Giang Dã theo phản xạ khép mắt lại—nhưng không tránh né.
Ngón tay tôi lướt qua mái tóc cậu, rồi chậm rãi nâng lên nụ cười.
“Có chứ, Giang Dã. Tôi muốn thấy cậu luôn rạng rỡ vui tươi.”
“Cậu có biết không? Khi cậu cười trông rất đẹp trai. Tôi rất thích nhìn thấy cậu cười như vậy.”
Người ta nói, dạ dày là nơi chịu ảnh hưởng bởi cảm xúc.
Tâm trạng vui thì dạ dày cũng sẽ khỏe mạnh hơn, đúng không?
Hơn nữa, Giang Dã thật sự rất đẹp trai.
Chỉ là lúc đi học bị mái tóc mái che mất nhan sắc. Sau khi tốt nghiệp, cậu ấy đã trở thành nam thần trong mơ của không ít tiểu thư con nhà giàu.
Nếu lúc ấy, cậu chấp nhận yêu một người trong số họ—có lẽ đã tiết kiệm được cả năm sáu năm phấn đấu.
07
Sau khi chia tay Giang Dã, tôi trở về nhà.
Vừa bước vào cửa, liền thấy ba mẹ Lục Triết đang ngồi trong phòng khách.
Bên cạnh là Lục Triết với gương mặt không cam lòng.
Vừa thấy tôi, anh ta lập tức đứng bật dậy.
“Kiều Niệm! Em không phải đã đồng ý chúc phúc cho anh và Vi Vi rồi sao? Sao còn gọi ba mẹ anh đến nhà em nữa?!”
“Quả nhiên, cái gọi là ‘cao thượng’ lúc trưa của em chỉ là giả tạo.”
Lục Triết nghiến răng nói: “Nhưng tôi nói cho em biết, nhà tôi không cần sự giúp đỡ của nhà em. Tôi sẽ tự mình vực dậy công ty. Chỉ mong em từ nay đừng bám lấy tôi nữa.”
Tôi chợt nhớ ra—kiếp trước, ba mẹ Lục Triết thường xuyên khóc lóc trước mặt tôi, kể khổ rằng họ vất vả thế nào.
Khi ấy, tôi đang say mê anh ta, liền mời họ đến nhà chơi như hôm nay.
Tự mình cam đoan với ba mẹ rằng nhất định sẽ khuyên họ giúp đỡ nhà họ Lục.
Nhưng giờ nhìn lại—rõ ràng là không cần nữa rồi.
“Đã không cần thì thôi vậy.”
So với cơn giận dữ của Lục Triết, tôi lại bình tĩnh đến lạ.
“Chú thím cũng nghe thấy rồi đấy. Chính Lục Triết nói không cần nhà cháu giúp đỡ, vậy thì bọn cháu cũng lực bất tòng tâm.”
“Ba, mẹ, nếu không có việc gì thì cũng đừng giữ chú thím lại ăn tối nữa. Họ chắc cũng bận lắm.”
Dứt lời, tôi quay người lên lầu, không buồn nhìn Lục Triết lấy một cái.
Phía sau vang lên giọng ba tôi, bảo quản gia Trần đưa khách về—giọng ông cũng mang theo vẻ tức giận.
Tôi về phòng, lập tức lục lọi chăn đệm, mền gối mà mình không còn dùng đến.
Kiếp trước, để chứng minh mình không phải người tệ nhất, Lục Triết thường kể với tôi chuyện quá khứ khổ cực.
Vì tiết kiệm tiền khởi nghiệp, anh ta ăn không đủ no, mặc không đủ ấm.
Lúc túng quẫn nhất, giữa mùa đông chỉ có một tấm chăn mỏng và cái áo bông cũ, sáng nào cũng bị rét đến tỉnh giấc.
Giờ có tôi rồi, không chỉ lo cơm nước, còn lo quần áo và cả sự ấm áp cho anh nữa.
Tôi thu dọn thành một túi lớn, nặng đến mức không nhấc nổi, bèn gọi thử một tiếng để nhờ chú Trần giúp.
Nhưng phía sau lại vang lên một giọng khác:
“Cô lấy mấy thứ này làm gì vậy?”
Tôi theo phản xạ đáp ngay:
“Đem cho Giang Dã. Bây giờ, cậu ấy là người quan trọng nhất với tôi.”
Đợi mãi vẫn không thấy chú Trần xuất hiện.
Tôi quay lại—Lục Triết đang đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.
Ngay sau đó, anh ta bật cười khẩy, dựa nghiêng người vào khung cửa:
“Kiều Niệm, cô biết tôi đang ở ngoài cửa nên cố ý nói cho tôi nghe đúng không? Tưởng tôi sẽ để ý sao?”
“Nếu cô thật sự thích tôi đến vậy, thì làm em gái tôi cũng được.”
“Muốn gặp tôi thì thi thoảng tôi sẽ gặp cô. Nhưng cô phải đặt Vi Vi lên hàng đầu, không được giành giật với cô ấy. Nếu không thì…”
“Bốp!”
Câu nói còn chưa dứt, tôi đã giáng cho anh ta một bạt tai.
08
“Cô… dám đánh tôi?”
Lục Triết sững người vài giây, lưỡi đẩy vào má, ánh mắt bàng hoàng nhìn tôi.
“Tôi đánh anh thì sao?”
“Anh đã không biết điều, thì đừng trách tôi không xem anh là người.”
“Sao bây giờ lại thấy không khí bốc mùi? Hóa ra là anh đang phun phân đầy miệng. Tưởng tôi vẫn là con rối mềm yếu cho anh dắt mũi à? Muốn mở hậu cung hả?”
“Nếu còn dám nói mấy lời nhảm nhí đó trước mặt tôi thêm một lần nữa—lần sau ra tay, không chỉ có mình tôi đâu.”
Nói xong, tôi bảo vệ sĩ tống cả ba người nhà họ ra ngoài.
Từ tầng trên nhìn xuống, vừa hay thấy cha Lục giáng cho Lục Triết một cái bạt tai—ngay đúng má bên kia tôi vừa đánh.
Thật hoàn hảo.
“Không phải đã bảo con phải dỗ dành con bé đàng hoàng sao? Rốt cuộc con làm cái gì thế hả?”
Lục Triết cắn răng: “Ba cứ yên tâm. Dù không có nhà họ Kiều, con cũng có thể vực dậy công ty!”
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước, tôi từng nghĩ cho dù Lục Triết vô tình với tôi thì ít nhất, tình yêu anh ta dành cho Lâm Vi Vi là thật lòng.
Nhưng giờ xem ra—chẳng phải thế.
Tình yêu của anh ta, chỉ là sự tính toán giữa lợi và hại, lựa chọn phương án có lợi nhất cho bản thân mà thôi.
Kiếp trước, vì sợ phá sản nên anh ta chọn tôi.
Kiếp này, biết chắc mình sẽ thành công, anh ta chọn Lâm Vi Vi—nhưng vẫn muốn giữ tôi làm quân cờ dự bị.
Người đàn ông này, đúng là cặn bã từ trong ra ngoài.
May mà kiếp này, giữa tôi và anh ta—không còn chút liên quan nào nữa rồi.
09
Thu dọn xong mọi thứ, tôi lại mua thêm vài bộ quần áo cho Giang Dã rồi nhờ tài xế đưa tới trường.
Vừa nhận được điện thoại, cậu ấy lập tức chạy từ ký túc xá ra ngoài.
Chạy đến trước mặt tôi, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Tôi dùng khăn giấy giúp cậu lau mồ hôi.
Vừa mở miệng đã hỏi ngay:
“Có ngoan ngoãn uống thuốc, ăn cơm không?”
Giang Dã gật đầu thật mạnh, sau đó lấy từ túi áo ra một hộp quà nhỏ đưa cho tôi.
Tôi mở ra xem—là một sợi dây chuyền vàng.
Mắt tôi chợt đỏ hoe—tôi biết rõ, đây là di vật mẹ cậu ấy để lại, cũng là vật quý giá nhất cậu còn giữ được.
Kiếp trước, kể cả khi chủ nợ đến đòi, nhịn đói mấy ngày liền, Giang Dã vẫn không nỡ bán nó.
Vậy mà bây giờ—lại đem tặng cho một người vừa mới quen chưa đầy một ngày như tôi.
“Cậu không thích à?”
Thấy vẻ mặt tôi, Giang Dã luống cuống.
“Không! Tôi rất thích!”
Tôi vội vàng lắc đầu.
Sắc mặt cậu ấy mới dịu đi đôi chút.
“Vậy… cậu chịu nhận chứ?”
“Ừm, tôi nhận.”
Dù gì thì đồ của mẹ chồng tương lai, Giang Dã cũng chỉ có thể tặng cho tôi thôi.
Sau khi Giang Dã giúp tôi đeo lên, tôi lại lấy từ cốp xe ra một đống túi lớn đưa cho cậu.
Ban đầu, Giang Dã nhất quyết không chịu nhận.
Tôi bèn bảo: “Cậu dạy kèm cho tôi là được. Tôi thi cuối kỳ toàn rớt, coi như đây là học phí.”
“Nếu cậu còn không nhận, sau này tôi sẽ không thèm nói chuyện với cậu nữa.”
Giang Dã hết cách, đành phải nhận.
“Nhớ đấy, đừng tiếc mặc. Ngày mai mặc cái này.”
Tôi chỉ vào một túi bên cạnh, Giang Dã gật đầu không ngừng.
Hôm sau, vào tiết 8 giờ sáng đầu tiên, tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi thấy—
Giang Dã cắt tóc ngắn gọn gàng, mặc áo len cổ lọ đen bên trong, khoác áo dạ màu cà phê bên ngoài, cao ráo với chiều cao 1m88.
Ngay lập tức thu hút bao ánh nhìn và bàn tán xôn xao:
“Người này là ai thế? Nhìn quen lắm, có phải sinh viên trường mình không?”