“Con nói cái gì vậy? Chuyện đó thì liên quan gì đến mẹ? Chẳng lẽ mấy người kia gặp nạn đều do mẹ gây ra chắc? Hứa Mai Mai, con giỏi rồi đấy, dám vu oan cho cả mẹ mình à?!”
Tôi im lặng nhìn chằm chằm bà.
Bà như bị ánh mắt tôi làm cho chột dạ, lập tức quay người đi thẳng vào bếp.
“Thôi, con đừng suy diễn nữa. Dù sao thì Trần Gia vẫn yêu con đấy thôi.
Mẹ là mẹ con, sao lại không mong con hạnh phúc? Hay là thế này đi – con gọi cho cậu ấy, bảo sau khi lo xong chuyện mẹ cậu, thì về đây gặp mẹ. Mẹ có cách giúp hai đứa.”
Giúp chúng tôi?
Chẳng lẽ tôi đã hiểu lầm bà thật sao?
Nhưng…
Khi tôi còn đang do dự định gật đầu, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Không đúng!
Tôi đột nhiên hiểu ra — tại sao hết người này đến người khác, hễ vừa định cưới tôi là đều gặp nạn.
5
Trong đầu tôi nhanh chóng ghép lại những điểm chung giữa các vụ “tai nạn” ấy.
Dù là Tô Hạo Nhiên, Mã Vũ Bân, hay sau này là Lý Vũ, Vương Hoài — trong suốt thời gian yêu nhau, họ đều bình an, chẳng hề gặp chuyện gì lạ.
Chỉ đến khi gặp mẹ tôi, tai họa mới bắt đầu.
Trong bốn người, trừ Tô Hạo Nhiên chưa từng đến nhà tôi, ba người còn lại đều bị nạn ngay sau khi ra mắt gia đình tôi.
Còn Tô Hạo Nhiên — hôm đó anh vừa cầu hôn tôi xong, mà mẹ tôi cũng có mặt ở đó!
Trước đây tôi chỉ lo sốt vó vì tin dữ, rồi khóc lóc đau khổ sau mỗi lần chia tay, chứ chưa bao giờ nghĩ sâu hơn.
Nhưng bây giờ nhớ lại — lần nào cũng vậy, mẹ tôi đều là người xuất hiện nhanh nhất.
Thậm chí, lần Tô Hạo Nhiên gặp nạn, tôi còn chưa kịp báo cho bà, mà bà đã có mặt ở bệnh viện, nói chuyện với mẹ anh!
Không đúng.
Bà làm sao biết anh ấy ở bệnh viện nào?
Chẳng lẽ… bà biết trước chuyện sẽ xảy ra?
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc toàn thân.
Tôi lao thẳng vào bếp, nắm chặt tay mẹ:
“Mẹ! Hôm Tô Hạo Nhiên gặp nạn, sao mẹ biết anh ấy ở bệnh viện nào? Sao mẹ lại đến đó nhanh hơn cả con, còn gặp được mẹ anh ấy?”
Bàn tay bà khẽ run — chỉ run hai cái thôi, nhưng đã đủ để tôi khẳng định: bà có liên quan!
Tôi siết chặt tay, giọng nghẹn lại:
“Có phải mẹ cố ý hại họ không? Rồi đổ hết tội lên đầu con?! Trần Thục Phân, con đã làm gì sai để mẹ phải đối xử với con như vậy?! Mẹ có biết bao năm nay con đau khổ thế nào không—”
“Bộp!”
Bà bất ngờ lấy đầu húc thẳng vào ngực tôi, đau đến mức tôi choáng váng, suýt ngã.
Tôi ôm ngực thở dốc, còn bà thì chẳng buồn để ý, chỉ trừng mắt quát lớn:
“Phản rồi hả Hứa Mai Mai! Toàn nói xằng bậy! Mấy thằng đó là do mày khắc chết, liên quan gì đến tao! Đừng có mà đổ vạ cho mẹ mày!”
Bà liếc qua cổ tay mình, nhăn mặt, rồi gào to hơn nữa:
“Tao thấy mày đúng là muốn lấy chồng đến phát điên rồi! Tự tưởng tượng vớ vẩn xong còn dám ra tay với mẹ! Tao là mẹ mày đấy! Mày không sợ trời đánh à?!”
“Hứa Thanh Sơn! Ông còn đứng đó xem kịch cái gì? Tất cả là do ông từ nhỏ tới lớn chiều nó quá mức!
Ông xem con gái ông đã làm ra cái gì rồi? Hôm nay còn dám ra tay với mẹ ruột, sau này tụi mình già rồi, chẳng lẽ bị nó đá ra khỏi nhà chắc?
Tôi đã nói rồi, nuôi đứa con gái như nó chẳng ích gì, chi bằng vứt đi mua đứa con trai về nuôi cho rồi. Nhưng ông thì sao? Không chịu! Còn coi nó như ngọc quý! Giờ thì hay rồi, nó dám đánh cả mẹ nó đấy!”
Ba tôi – người luôn cưng chiều tôi – thấy cổ tay mẹ đỏ ửng thì cũng chau mày nhìn tôi:
“Mai Mai, hôm nay con bị gì vậy? Sao lại trút giận lên mẹ con như thế?
Chuyện nhà Tiểu Trần đâu đã hết hy vọng, sao con nóng nảy vậy?
Ngoan, mau xin lỗi mẹ đi. Bà ấy tuy miệng thì độc thật, nhưng lòng thì mềm, con xin lỗi một tiếng là xong, cả nhà êm đẹp, đừng làm căng như thế nữa.”
Tôi siết chặt tay, bình tĩnh nói:
“Ba, con sẵn sàng xin lỗi, chỉ cần mẹ có thể cho con một lời giải thích thỏa đáng.
Tại sao hôm đó khi Tô Hạo Nhiên gặp chuyện, mẹ lại đến bệnh viện còn sớm hơn cả con?
Chẳng phải giống như mẹ đã biết trước anh ấy sẽ gặp chuyện sao?
Trần Thục Phân, nếu hôm nay mẹ không nói rõ được, thì mẹ chính là người đứng sau tất cả mọi việc này!”
“Chát!”
Một cú tát nóng rát giáng xuống mặt tôi, mẹ rút tay lại, chỉ vào trán tôi quát:
“Im miệng!
“Muốn biết lý do đúng không? Vậy thì mẹ sẽ nói!”
6
“Hôm đó, lúc con nhận điện thoại báo Tô Hạo Nhiên gặp chuyện, mẹ tình cờ đi ngang qua cửa sổ phòng con, nghe thấy con đang nói chuyện điện thoại.
Tô Hạo Nhiên là con một trong nhà, mẹ sợ cái mệnh khắc chồng của con làm hại cậu ta, đến lúc người ta làm lớn chuyện thì con lại càng khó lấy chồng.
Cho nên mẹ mới tranh thủ chạy đến bệnh viện trước con, mong mẹ cậu ta tha thứ. Mẹ đã cố gắng hết sức rồi!
Nhưng con không tin mệnh, còn người ta thì tin! Mẹ Tô vừa nghe thầy phán con là sao chổi, lập tức mắng mẹ một trận, bảo mẹ quản con chặt vào, đừng để con dây dưa với con trai bà ấy nữa!”
“Hứa Mai Mai! Làm người thì phải có lương tâm!
Mẹ vì con mà cúi đầu khép nép đi cầu xin người ta, còn con thì sao? Lại muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mẹ?
Mẹ là mẹ con đấy! Cả thế gian này, ai có thể hại con, chứ mẹ là người cuối cùng! Vậy mà con lại nghi ngờ mẹ như vậy... mẹ thật sự... mẹ làm mẹ mà thất bại quá rồi…
Nếu chuyện hôm nay mà bị người ngoài biết được, mẹ còn mặt mũi nào nhìn ai nữa…”
Nói đến đây, mẹ tôi bất ngờ bật khóc.
Từ nhỏ đến giờ, tôi gần như chưa từng thấy bà khóc, lúc nào cũng mạnh mẽ, kiêu ngạo.
Giây phút ấy, tôi thoáng ngẩn người… chẳng lẽ, tôi đã thật sự hiểu lầm mẹ?
Ba tôi thấy mẹ rơi lệ thì đau lòng không chịu được, vội ôm bà vào lòng vỗ về.
“Mai Mai! Con xem con đã làm ra chuyện gì rồi! Làm mẹ con khóc đấy! Mau xin lỗi mẹ đi!”
Tôi vẫn đứng yên bất động.
Ba tôi mất kiên nhẫn, kéo mạnh tay tôi, nghiêm giọng:
“Ba nói con có nghe không đấy?!”
Tôi mới từ từ lên tiếng:
“Mẹ... con xin lỗi, là con nghĩ quẩn, trách lầm mẹ… Mẹ đừng giận nữa… Hay là, mẹ tát con thêm cái nữa cho bớt giận đi.”
Nói rồi, tôi nghiêng mặt, chìa bên má còn lại ra.
Ba tôi cũng ghé mặt theo:
“Nếu tát một mình nó chưa đủ, mẹ đánh luôn cả ba đi. Chỉ cần mẹ nguôi giận, ba con chịu hết.”
Mẹ tôi cuối cùng cũng nín khóc, sau một lúc mới ngẩng đầu khỏi lòng ba tôi, nhìn tôi nói:
“Thôi, dù gì cũng là con do mẹ đẻ ra, làm mẹ thì sao có thể thực sự trách con được?
Con liên lạc với Trần Gia đi, bảo nó xử lý xong việc bên nhà rồi đến nhà mình ăn cơm. Mẹ sẽ nghĩ cách giúp hai đứa.”
Tôi gật đầu, cầm điện thoại ra khỏi cửa.