7
“Xin… xin lỗi anh Thâm, em vội quá…”
Hà Vũ cuống quýt lấy khăn lau cho anh, nhưng ánh mắt cúi thấp kia lại giấu không nổi vẻ đắc ý thỏa mãn.
Cô ta cố tình làm đổ cà phê lên người Hứa Thâm.
Như vậy sẽ có lý do giữ anh lại, dù sao trước đây lúc anh giúp cô trông con, cũng từng ngủ lại không ít lần.
Bây giờ anh đã ly hôn với Kế Hạ, chẳng phải đây là cơ hội của cô ta sao?
Cô ta cất giọng e dè:
“Hay anh thay đồ rồi hãy đi? Quần áo của anh em đều đã giặt sạch…”
Hứa Thâm dứt khoát gạt tay cô ta ra.
“Anh về trước.”
“Hôm nay chị dâu em biết anh mặc áo nào, giờ mà thay cái khác rồi về, anh sợ cô ấy nghi ngờ.”
Anh vẫn còn nhớ lần trước Tiểu Chí ói sữa lên người anh, bất đắc dĩ phải tắm và thay đồ ở nhà Hà Vũ, về đến nhà thì bị Kế Hạ đợi sẵn, hai người cãi nhau một trận long trời lở đất.
Gần đây anh đang muốn dỗ cô ấy mà.
Hà Vũ nhìn bóng lưng Hứa Thâm vội vã rời đi, tức tối dậm chân.
Trước khi về nhà, Hứa Thâm ghé qua quầy trang sức mua một bộ vòng cổ hình cánh bướm lấp lánh.
Kế Hạ nhất định sẽ thích.
Đột nhiên anh rất muốn biết giờ này cô ấy đang làm gì.
Mở camera lên, trong nhà không có ai.
Kế Hạ ra ngoài rồi?
Trước đây cô ấy thích nhất là ngồi đợi anh về nhà mà.
Hứa Thâm chợt nhớ tới chuyện Hà Vũ nói mất dây chuyền, liền mở lại đoạn ghi hình cũ — vừa nghe rõ đoạn hội thoại, cả người anh cứng đờ.
Anh run rẩy điều chỉnh âm lượng, xem lại lần nữa—
“Bị bắt cóc… là cảm giác thế nào?”
“Tất nhiên là muốn cô chết rồi. Cô và ba mẹ cô… vốn dĩ không nên tồn tại trên đời.”
Hứa Thâm trừng mắt nhìn màn hình, người con gái trong video với lời nói độc địa và ánh mắt đầy khiêu khích kia, hoàn toàn khác với Hà Vũ ngoan hiền trong ký ức của anh.
Mà Hạ Hạ của anh… vậy mà thật sự đã bị bắt cóc.
Chiếc điện thoại rơi khỏi lòng bàn tay, anh khi đó chỉ lo cho Hà Vũ, còn chế giễu Hạ Hạ diễn dở, bảo cô đừng làm phiền mình…
Một Hạ Hạ chỉ cần lỡ tay nhốt mình trong phòng thôi cũng khóc đến sưng mắt — lúc bị bắt cóc, cô ấy đã sợ đến mức nào…
Vậy mà sau đó, cô không hề thể hiện gì.
Chỉ là… bắt đầu lạnh nhạt với anh.
Cô không phải đang giận dỗi.
Cô là… đã hoàn toàn thất vọng với anh rồi.
Nghĩ đến đây, Hứa Thâm lập tức nổ máy, lao như bay về nhà.
“Cộc cộc.”
Anh gõ hai cái lên cửa.
Đó là ám hiệu mà anh và Kế Hạ từng hẹn nhau.
Trước đây anh hay tăng ca rất muộn, Hạ Hạ thích đợi anh, nhưng con mèo nhỏ đó cứ đợi là lại ngủ quên.
Vài lần như thế, anh bảo cô đừng đợi nữa, nhưng Hạ Hạ lại bám lấy anh nũng nịu, bắt anh mỗi lần về nhà đều phải gõ cửa, nói muốn làm một người vợ hiền.
Anh vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ đáng yêu, kiêu ngạo khi ấy của cô — nhưng về sau anh thấy phiền, lần nào cũng tự mở cửa đi thẳng vào.
Hứa Thâm đẩy cửa ra — người lập tức khựng lại tại chỗ.
Anh biết Kế Hạ không có ở nhà… nhưng trong nhà hình như trống vắng hơn trước rất nhiều.
Rất nhiều đồ của Hạ Hạ đã không còn.
Anh đi một vòng trong nhà, quần áo, túi xách anh từng mua cho cô vẫn còn y nguyên trong tủ.
Nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân của cô… đều biến mất.
Thì ra, cô ấy thật sự muốn đi.
Hứa Thâm hoảng loạn gọi điện cho Kế Hạ, từng tiếng tút tút vang lên nghe như dài vô tận.
Anh bất giác nhớ lại mỗi lần Hạ Hạ gọi cho anh, có khi anh thấy nhưng cố tình để vài giây mới bắt máy.
Những lúc đó… Hạ Hạ có phải cũng thấy giây phút chờ đợi dài đằng đẵng như anh bây giờ không?
Điện thoại được kết nối, bên kia ồn ào tiếng người, nhưng Hứa Thâm chẳng kịp để tâm, chỉ vội vàng hỏi:
“Hạ Hạ…”
Giọng anh khàn đặc như rách cả cổ họng.
“Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Đường đường là thiếu gia nhà họ Hứa, chưa từng cầu xin ai điều gì, giờ phút này lại thấp kém đến vậy.
Giọng của Kế Hạ bên kia có chút xa xăm, nhưng Hứa Thâm nghe rất rõ.
“Đúng.”
“Từ lúc tôi đồng ý ly hôn với anh, là tôi đã thực sự muốn rời khỏi anh rồi.”
Tim Hứa Thâm như bị ai bóp chặt.
“Hạ Hạ! Đó chỉ là ly hôn giả mà! Ngày mai mình đi đăng ký tái hôn được không? Anh sẽ không giúp Hà Vũ nữa đâu!”
“Anh không biết hôm đó em thật sự bị bắt cóc… xin lỗi… chắc em đã sợ hãi lắm… xin lỗi…”
Nói đến đây, nước mắt to như hạt đậu thi nhau lăn xuống gò má anh.
Bao nhiêu lời xin lỗi cũng không thể khiến Kế Hạ tha thứ.
Nhưng… bảo anh buông tay để cô rời đi, anh cũng không làm được.
Chỉ cần Kế Hạ quay về bên anh, anh bằng lòng trả giá bằng tất cả.
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Vậy em có thể—”
“Không thể. Hứa Thâm, tôi sẽ không quay lại nữa. Không quay về nhà anh, cũng không quay lại bên anh. Mình chia tay đi.”
“Không… đừng mà!”
Bên kia, có vẻ như Kế Hạ đã tìm được nơi yên tĩnh hơn, rồi đột nhiên hỏi một câu rất kỳ lạ:
“Hứa Thâm, anh còn nhớ buổi tối tự học hôm mất điện năm lớp 11, anh với Hà Vũ đã thì thầm gì trước mặt em không?”
“Anh không nhớ…”
“Ừ, tôi cũng không nhớ các người nói gì nữa… Nhưng dáng vẻ hai người tụm đầu lại, coi tôi như người ngoài, tôi nhớ đến tận bây giờ.”
“Vô số lần lựa chọn, tôi đều không phải người đầu tiên trong anh. tôi đã đợi quá lâu rồi… giờ tôi không đợi nữa.”
Cô nói xong, dứt khoát cúp máy.
“Tút… tút… tút…”
Một câu hỏi tưởng như vô nghĩa, nhưng Hứa Thâm hiểu rõ.
Mỗi lần anh thương hại Hà Vũ, muốn giúp cô ta một tay, thì chính lúc đó… anh đã vô tình làm tổn thương Kế Hạ.
Cái gọi là báo đáp của anh ta, từ lâu đã vô thức vượt qua ranh giới.
Anh ta luôn nghĩ Kế Hạ sẽ mãi ở bên mình, nên hết lần này đến lần khác lạnh nhạt với cô.
Nhưng trái tim ấy… giờ đây đã lạnh hẳn rồi.
Hứa Thâm quỳ sụp xuống đất, hai tay che mặt, nước mắt men theo kẽ tay lặng lẽ chảy xuống.
8
Tôi không ngờ Hứa Thâm lại tìm đến đây.
Trước kia tôi rủ anh đi hát, anh luôn chê ồn ào, còn bảo tôi cũng đừng đi.
Giờ nhìn anh ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest xuất hiện ở đây, thật sự rất kỳ quái.
Ngoài trời hình như đang mưa, Hứa Thâm ướt sũng từ đầu đến chân.
Mái tóc lúc nào cũng được chải chuốt cẩn thận giờ ngoan ngoãn rũ xuống.
Trông có phần chật vật.
Nhưng tôi không còn cảm thấy xót xa chút nào nữa.
“Hạ Hạ.”
“Về nhà với anh đi.”
Tôi lắc đầu.
“Hứa Thâm, đó là nhà của anh, không phải nhà của tôi.”
Anh ta cố chấp muốn kéo tay tôi, lại bị Thẩm Kiều bên cạnh “chát” một cái gạt ra.
“Sớm làm gì đi?”
“Giờ mới biết sai à?”
“Lúc anh hết lần này đến lần khác chọn Hà Vũ, anh có từng nghĩ đến cảm nhận của Hạ Hạ không?”
“Cút đi được không? Ở đây không chào đón anh.”
Mắt Hứa Thâm đỏ ngầu, nhìn tôi như van xin.
“Anh đã xóa hết thông tin liên lạc của Hà Vũ rồi, sẽ không còn dính dáng gì đến cô ta nữa. Sau này chuyện của cô ta anh cũng không quản. Về nhà với anh, được không?”
Anh ta đưa tay về phía tôi.
Tôi không nhìn anh nữa, cúi đầu nhấp một ngụm rượu.
“Tôi nghĩ lời mình đã nói rất rõ rồi.”
“Về đi. Tôi sắp xuất ngoại rồi, chúng ta sẽ không còn gặp lại nữa.”
“Anh đi cùng em!”
“Hứa Thâm, đừng để tôi ghét anh.”
“Thanh mai trúc mã một hồi, giữ cho nhau chút thể diện cuối cùng, được không?”
Hứa Thâm không nói thêm gì, cúi thấp hàng mi, thất thần bước ra ngoài.
Tôi và Thẩm Kiều cũng không còn tâm trạng uống rượu, chuẩn bị về nhà giúp cô ấy thu dọn hành lý.
Hứa Thâm không tìm tôi nữa.
Chỉ nhắn một tin xin lỗi, nói sẽ nhờ luật sư xin phân chia lại tài sản sau ly hôn, anh ta sẽ ra đi tay trắng, để lại tất cả tiền cho tôi.
Tôi không trả lời, cũng không từ chối.
Ai lại đi gây sự với tiền chứ?
Vài ngày sau, tôi và Thẩm Kiều chuẩn bị đến trung tâm thương mại mua sắm một trận cuối cùng cho đã.
Hà Vũ không biết từ đâu biết được địa chỉ của tôi, lại nghe từ bạn của Hứa Thâm rằng anh ta muốn cắt đứt với cô ta, liền chặn tôi ngay trước cửa.
Dáng vẻ cô ta vô cùng thảm hại, trên mặt còn hằn rõ một dấu bạt tai đỏ chót.
Thấy tôi nhìn chằm chằm vào mặt mình, cô ta cười nhạt đầy mỉa mai.
“Giờ cô đắc ý chưa? Anh Thâm vì cô mà tát tôi một cái.”
“Anh ấy nói chưa bao giờ đánh phụ nữ, nhưng tôi làm tổn thương cô, nên đó là cái giá tôi phải trả.”
“Kế Hạ, cô đúng là cao tay thật. Trước thì giả vờ đồng ý ly hôn với anh Thâm, sau lại bày trò xuất ngoại. Giờ anh ấy hoàn toàn không thèm để ý đến tôi nữa, cô vừa lòng chưa?”
Tôi bật cười.
“Đáng lắm. Cô nên cảm ơn vì tôi gặp may, lại còn có tính khí tốt.”
Nếu không, ngay lúc tôi thoát khỏi tay bọn bắt cóc, người đầu tiên tôi tìm giết… đã là Hà Vũ rồi.
“Tại sao chứ?”
“Kế Hạ,tại làm sao tất cả mọi người đều chỉ nhìn thấy cô? Dù tôi học giỏi đến đâu, làm việc tốt đến đâu, cũng không bằng một phần nhỏ của cô?”
“Cảm ơn nhé, cô lại đang khen tôi rồi.”
Hà Vũ hít sâu một hơi.
“Cô thật sự nên chết đi, Kế Hạ!”
Nói xong, cô ta rút từ phía sau ra một con dao găm, lao thẳng về phía tôi—
Một đôi tay kịp thời giữ chặt lấy cô ta.
Hà Vũ bị cảnh sát áp giải đi.
Từ lúc Hà Vũ gửi cho tôi những tin nhắn chửi rủa, tôi đã báo cảnh sát rồi.
Người phụ nữ từng thuê người giết tôi, tôi không tin cô ta sẽ chịu dừng lại dễ dàng như vậy.
Một khi biết Hứa Thâm không thèm để ý đến mình nữa, cô ta nhất định sẽ cho rằng tất cả là lỗi của tôi.
Tôi đã nói rồi — nên may mắn vì tôi tính khí tốt.
Nhưng tôi đâu có nói… tôi sẽ luôn luôn dễ tính.
Hà Vũ vào tù, là tự chuốc lấy.
9
Khi nhận được email của luật sư, tôi vừa đặt chân lên đất nước N.
Hít thở bầu không khí mới mẻ khác hẳn, tôi và Thẩm Kiều phấn khích ôm chầm lấy nhau.
Nhìn nội dung phân chia lại tài sản trong hồ sơ, Thẩm Kiều hừ một tiếng.
“Xem ra anh chồng cũ của cậu cũng biết điều, chọn cách ra đi tay trắng để giữ lại chút thể diện.”
Tôi đếm số tiền vừa được chuyển vào tài khoản.
“Chị đây giờ là phú bà rồi! Đi thôi! Chọn trai đẹp!”
…
Nửa năm sau, tôi và Thẩm Kiều đã hoàn toàn quen với cuộc sống ở nước N.
Một tối ngày nghỉ, tôi mở chiếc điện thoại trong nước đã lâu không dùng tới.
Một tin nhắn lặng lẽ nằm trong hộp thư, thời gian nhận là đúng ngày tôi xuất ngoại.
“Hạ Hạ, chúc em những ngày sau này ngày nào cũng vui vẻ, chúc em sáng an, trưa an, tối an.”
Tưởng mình là Sở Môn chắc?
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ.
Cuộc đời sau này của tôi — đương nhiên sẽ hạnh phúc.