“?”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta: “Chẳng phải anh vừa mới tắm xong à?”
Người ta khi hoảng thường nói năng lung tung. Anh ta đang hoảng cái gì?
“À à đúng rồi, em xem tôi lú thật đấy, tôi định hỏi em có đói không.”
“Tôi không đói. Tự nhiên tôi nhớ cậu bạn trai nhỏ của mình quá, để tôi gọi video cho cậu ấy nhé.”
Tôi rất ít khi gọi video cho Tiểu Bắc. Cậu ấy cũng hay nói là không tiện.
Lần này tôi cố tình gọi là để xác nhận: Cảnh Khôn có phải Tiểu Bắc hay không.
Nhưng không ngờ—Điện thoại của Cảnh Khôn… lại không đổ chuông.
Tôi bỗng thấy hụt hẫng. Chẳng lẽ là tôi nghĩ nhiều rồi?
“Ô, sao cậu bạn trai nhỏ của em không thèm trả lời vậy?” Cảnh Khôn đút hai tay vào túi, ghé sát lại: “Yêu qua mạng không đáng tin đâu, không bằng yêu tôi.”
“Hứ, chẳng phải tại anh mà cả hai đứa mình đều bị bỏ thuốc sao.” Tôi lẩm bẩm một câu, vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
“Em yên tâm, chuyện Lâm Phượng, tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em! Không làm được thì tôi không mang họ Cảnh nữa!”
Tôi chẳng buồn đáp, đuổi anh ta ra ngoài rồi lên giường ngủ.
Càng nghĩ càng thấy lạ, tôi lục lại ảnh cũ trên trang cá nhân của Tiểu Bắc.
Hai năm trước, cậu ấy từng đăng ảnh chụp cùng mô-tô.
Còn từng bị thương. Vết thương đó… lại rất giống với vết sẹo trên tay Cảnh Khôn.
Từng chi tiết nhỏ đều trùng khớp, tôi càng nghĩ càng thấy có vấn đề. Quyết định thử lại một lần nữa.
Tôi lập tức nhắn cho Tiểu Bắc: 【Tiểu Bắc, em vẫn quyết định trốn, tối nay sẽ đi, đồ đạc cũng thu dọn xong hết rồi.】
Mười phút sau. Tôi mở cửa—
Cảnh Khôn đang chặn ngay trước cửa, mặt mũi rối bời.
“Sao em chưa ngủ?”
Tôi giả vờ ngạc nhiên nhìn anh ta. “À… hôm nay hơi nhiều tâm sự. Anh ngủ trước đi.” Cảnh Khôn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
“Vậy à.”
Tôi đóng cửa lại, lấy điện thoại ra nhắn tiếp: 【Tiểu Bắc, Cảnh Khôn canh ngay ngoài cửa, em phải đợi anh ta ngủ rồi mới đi được! Dù có muộn cỡ nào, em cũng sẽ trốn!】
Nửa tiếng sau. Tôi mở cửa. Cảnh Khôn vẫn ngồi đó.
Hai tiếng sau, anh ta thậm chí còn lấy ghế ngồi chắn trước cửa.
“Anh làm gì đấy?” Tôi nhịn cười hỏi.
“À, đang suy nghĩ chút việc. Chỗ này ngồi khá ổn.” Anh ta ngồi nghiêng người, dựa lưng vào tường: “Còn em, cũng đang có tâm sự sao?”
“Không, tôi khát nước, định đi lấy ly nước.”
Tôi đi xuống dưới lầu, anh ta lại lẽo đẽo theo sau. Tôi quay lại hỏi: “Anh theo tôi làm gì?”
Anh ta ho nhẹ: “Tôi cũng khát.”
Vậy là anh khát nước… hay sợ tôi bỏ trốn?
……
Tôi không vạch trần, nhưng gần như có thể chắc chắn: Cảnh Khôn chính là Tiểu Bắc.
Bảo sao hôm đăng ký kết hôn, anh ta lại hấp tấp lao ra từ phòng tắm.
Bảo sao anh ta hiểu khẩu vị của tôi như lòng bàn tay.
Còn giúp tôi đứng ra đối đầu với ba và Lâm Phượng.
Ra là Tiểu Bắc thật à.
Một tuần sau đó— Cảnh Khôn ngày nào cũng canh tôi như giữ tù nhân, sợ tôi chuồn mất,rồi lại dùng danh nghĩa Tiểu Bắc nhắn tin dụ tôi ở lại.
Tiểu Bắc: 【Em thật sự còn muốn chạy sao? Em không thích Cảnh Khôn ở điểm nào? Biết đâu anh ta thay đổi được thì sao?】
Tôi cố tình trêu lại: 【Em có nói là không thích anh ta đâu. Em thấy mình cũng bắt đầu thích anh ta rồi đấy chứ. Nhưng em vẫn không quên được anh.】
Phía bên kia im lặng mãi không trả lời.
Nhưng chỉ cần tôi nhắn với Tiểu Bắc là tôi thèm ăn món gì… Ngày hôm sau Cảnh Khôn đều sẽ mang đến đúng món đó.
Tận tâm đến mức, ngay cả món chè lê nổi tiếng cách đây cả trăm cây số, anh ta cũng nghĩ cách để mang về cho bằng được.
Tôi bắt đầu nghĩ… Có lẽ do tôi từng nói xấu Cảnh Khôn quá nhiều trong lúc chat với Tiểu Bắc, nên anh ta mới không dám lộ thân phận thật.
Tôi thử tìm lại nhật ký trò chuyện cũ.
Kết quả, cụm từ khóa 【gã cặn bã Cảnh Khôn】 xuất hiện… hơn ba trăm lần.
Không thể trách tôi được, trách thì trách anh ta trước đây lên báo toàn vì mấy chuyện chẳng ra gì.
Tôi chỉ đợi xem bao giờ anh ta mới dám nói thật với tôi.
Tôi và Cảnh Khôn sống chung cũng khá hòa hợp.
Nhưng chẳng mấy chốc, lại có người đến gây chuyện.
Em trai cùng cha khác mẹ của Cảnh Khôn – Cảnh Vũ – dẫn theo Ôn Duệ đến tận nơi.
Cô ta khoác tay Cảnh Vũ, bộ dạng vô cùng thân mật.
Mấy bài báo trước đây đều chê Cảnh Khôn là cậu ấm phá gia chi tử, còn Cảnh Vũ thì ngược lại, từ nhỏ đã là thiên tài, đầu óc kinh doanh cực kỳ sắc bén.
“Chị gái, lâu quá không gặp nha.” Ôn Duệ tựa đầu lên vai Cảnh Vũ: “A Vũ, đây là chị em đó.”
Cảnh Vũ trông cũng được, nhưng so với Cảnh Khôn thì vẫn kém một bậc.
Đặc biệt là đôi mắt kia, như ánh mắt rắn độc, đang chằm chằm nhìn tôi.
“Anh à, cưới vợ mà không báo với người nhà, định giấu vợ đẹp à?”
Cảnh Vũ vừa bước đến gần tôi đã bị Cảnh Khôn chắn lại.
“Mày là cái thá gì.” Cảnh Khôn nhướng mày: “À quên, nói nhầm. Mày vốn chẳng phải thứ gì ra hồn.”
Không khí trong phòng ngay lập tức trở nên căng như dây đàn. Xem ra quan hệ giữa họ chẳng khác gì tôi và Ôn Duệ – cực kỳ tệ.
……
“A Vũ, nói vào việc chính đi.”
Ôn Duệ cười, tiến lên một bước: “Anh rể à, căn nhà này A Vũ định bán rồi, lấy tiền đó để bù vào lỗ hổng của nhà họ Ôn.”
“Chị, chị không giúp được gì cho gia đình thì chỉ còn trông vào em thôi.”
“A Vũ nói với em rồi, nhà này là của bác Cảnh, chỉ cho Cảnh Khôn ở tạm.”
Ôn Duệ đắc ý, gần như vênh mặt lên trời, còn đưa ra sổ đỏ.
“Ôn Lăng đúng không?”
Cảnh Vũ nhìn thẳng vào tôi, không chút khách khí: “Anh tôi chẳng có bản lĩnh gì, đã bị nhà cắt đứt từ lâu, nghèo rớt mồng tơi, chỉ có gương mặt là tàm tạm.”
Lời lẽ cay độc, hoàn toàn không coi Cảnh Khôn ra gì: “Hay là cô và em gái cô cùng theo tôi đi? Tôi nuôi cả hai chị em.”
Đúng là hết thuốc chữa.
Cảnh Khôn vừa giơ nắm đấm lên đã bị tôi kéo lại.
“Chó cắn anh một phát, anh cũng định cúi xuống cắn lại nó à? Đi, mình dọn ra ngoài ở.”
Tôi nắm lấy tay Cảnh Khôn, thu dọn hành lý, định rời đi.
“Chị tưởng nhà cửa và một trăm triệu kia là của Cảnh Khôn thật sao?”
Ôn Duệ nói vọng theo: “Tài sản đó đã bị ba A Vũ đóng băng hết rồi! Thay vì dọn đi, chi bằng xin lỗi A Vũ cho tử tế vào!
Anh ấy mới là thiếu gia nhà họ Cảnh!”
“Bị người ta lợi dụng rồi còn cắm đầu đi đếm tiền giùm họ, làm ơn đừng ra ngoài nhận là em tôi, tôi thấy nhục.”
Tôi bắt xe, đặt khách sạn.
“Tối nay tạm ở đây trước đã.”
“Xin lỗi.”
Cảnh Khôn – người bình thường thì cợt nhả – giờ lại nghiêm túc nhìn tôi: “Thật ra căn nhà đó là tài sản của mẹ tôi, nhưng sau khi bà mất, vẫn chưa sang tên cho tôi.”
“Nên ba tôi – lão khốn đó – vẫn có quyền can thiệp.”
“Tôi đúng là ngu thật, từng tin Lâm Phượng, cứ nghĩ bà ta và ba tôi không dính dáng gì,ai ngờ mẹ tôi chưa mất thì hai người đó đã qua lại rồi.”
Nhà họ Cảnh đúng là rối ren hơn cả nhà tôi.
Lâm Phượng ra ngoài thì mang danh nữ cường, chưa từng bị dính scandal với ba Cảnh Khôn – ông Cảnh Phong.
Còn được ca tụng là ‘trai tài gái sắc’, đẹp đôi lý tưởng gì đó.
“Ba tôi cũng chẳng khá hơn. Nói thật thì chúng ta giống nhau, đều là người cùng khổ.”Tôi cười nhạt.
“Ba em còn biết giữ chút mặt mũi, ba tôi thì đúng là chẳng cần luôn rồi.” Cảnh Khôn hừ một tiếng.
Tôi ngồi xuống cạnh anh ta, bật cười: “Sao anh biết rõ chuyện nhà tôi thế?”
Anh ta ho khẽ, hơi lúng túng: “Tất nhiên là biết, vì tôi thích em mà.”
“Tôi có gì để thích? Anh thích tôi từ khi nào?” Tôi truy hỏi.
“Ây da, nói rồi em cũng không hiểu đâu.”
Cảnh Khôn bắt đầu lảng sang chuyện khác:“Đúng rồi, thật ra có một chuyện anh giấu em khá lâu, giờ muốn nói thật, dù sao em cũng là vợ anh rồi.”
Tim tôi đập thình thịch. Trời ơi, cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận anh là Tiểu Bắc rồi đúng không!?
……
Tôi ngồi bên cạnh Cảnh Khôn, nghe hơi thở gấp gáp của anh ta, lòng bàn tay cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
“Ôn Lăng.” Anh ta nhìn tôi đầy nghiêm túc: “Em có nghe đến Tập đoàn Black Collar chưa?”
“Hả?” Tôi khựng lại. Sao không phải chuyện Tiểu Bắc?
“Có chứ, công ty công nghệ thành lập hai năm trước, nghe nói vừa mới lọt vào danh sách tỷ phú, đà phát triển còn vượt cả nhà họ Cảnh nữa.”
“Đúng, đó là công ty của anh.”
Cảnh Khôn vừa dứt lời, tôi choáng váng thật sự. Khoan đã, đợi tôi tiêu hóa lại cái câu này…
Black Collar là của anh ta? Có phải bị Cảnh Vũ đá ra khỏi nhà xong tinh thần kích động quá rồi không?
“Em không tin anh à?”
Anh cau mày: “Anh là người nắm quyền thực sự, đây là tài khoản ngân hàng của anh, đây là bất động sản đứng tên anh, tài sản ở nước ngoài, nhà ở nước ngoài.”
Hả? Tiền trong tài khoản riêng đã lên đến mấy chục tỷ?
Nhà cửa và cổ phần thì… đếm không xuể. Tôi hoàn toàn đơ máy.
“Những căn nhà trước đúng là sau khi chia tài sản với nhà họ Cảnh thì họ cho anh, giờ họ muốn lấy lại, anh cũng chẳng cần nữa.”
Cảnh Khôn thật thà giải thích: “Thứ anh muốn cho em, không chỉ là mấy thứ mà lão già đó cho anh.”
“Tất cả… đều là của em.”
Ôi trời má. Thật sự là… trời má!
“Sao thế? Câm luôn rồi à?” Cảnh Khôn nhìn tôi: “Nếu không tin, mai anh đưa em đi làm thủ tục sang tên.”
“Không phải, ý em là… Anh nhiều nhà như vậy, sao lúc trước lại đi thuê phòng trọ ở với em?”
Tôi nghèo chết đi được! Tiền trong người chẳng có bao nhiêu!
“À, chủ yếu là để đóng vai người nghèo trước mặt nhà họ Cảnh, rồi tiện tay dập nát bọn họ luôn.”
Cảnh Khôn nhướng mày, cười lạnh: “Bọn họ sắp tiêu đời rồi.”
Tôi im lặng. Lần này, tôi thật sự nhìn thấy cái bóng của Tiểu Bắc trên người anh ta.
Tiểu Bắc từng nói với tôi, nhà anh ấy rất phức tạp.
Cũng từng nói— Bất kể là ba ruột hay mẹ kế, đều là loại người bề ngoài tươi cười, bên trong hiểm độc.
Cậu ấy từng bảo: 【Đợi anh giải quyết xong đám đó rồi sẽ đến gặp em.
Khi anh đủ bản lĩnh, anh nhất định sẽ cưới em.】
Vậy ra, suốt những năm qua, anh ấy thực sự đang làm tất cả những chuyện đó sao?
Tối đó tôi trằn trọc không ngủ nổi.
Cảnh Khôn ngủ trên sàn đã say giấc. Tôi bật đèn lên, nhìn khuôn mặt ngủ yên của anh, tim lại bắt đầu đập nhanh.
Trời ơi. Cái gương mặt này đúng là yêu nghiệt.
Yêu nghiệt mà còn chịu chi. Ai mà không rung động cơ chứ!
……