01
Cánh cửa nhà bị một lực mạnh đạp bật ra, vang lên một tiếng “rầm” chấn động.
Khoảnh khắc ấy, tiếng máy hút mùi ầm ầm trong bếp, tiếng cười nói chúc tụng ồn ào trong phòng khách, cả tiếng hò reo từ chương trình Xuân Vãn trên TV… tất cả đều lập tức im bặt.
Chồng tôi – Thẩm Mặc – đứng sừng sững ở cửa, như một con sư tử bị chọc giận.
Mắt anh đỏ ngầu tơ m//áu, lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh nhìn sắc như dao phóng thẳng về phía mẹ anh – cũng là mẹ chồng tôi – Trương Lan.
Sau lưng anh là bốn người anh kết nghĩa, ai nấy đều cao lớn rắn rỏi, mặt mày lạnh tanh, đứng chặn ngay lối ra duy nhất như bốn bức tường thép sống.
Không khí đông cứng lại, đến cả bụi trong không trung cũng như ngừng bay.
Nụ cười đắc ý trên mặt Trương Lan lập tức đông cứng. Bà ta còn đang giơ đũa, miệng nửa há ra, trông y hệt một con rối hề mắc kẹt giữa màn kịch.
Trong phòng đầy họ hàng, những người vừa nãy còn oang oang bàn chuyện thiên hạ, lúc này đều im bặt, trân trối nhìn cảnh tượng bất ngờ trước mắt bằng ánh mắt kinh hãi.
Ánh mắt Thẩm Mặc đảo qua đôi chân phù to như cột nhà của tôi, lướt qua từng giọt mồ hôi rịn nơi trán, lướt qua chiếc tạp dề cũ kỹ dính đầy dầu mỡ trên người tôi.
Sự giận dữ trong anh cuối cùng cũng phá vỡ ranh giới của lý trí.
“Là ai cho các người cái quyền sai khiến cô ấy hả?!”
Anh gầm lên, trong giọng là nỗi xót xa và cơn phẫn nộ không thể kìm nén.
Ngay giây sau đó, anh sải bước đến bàn ăn, vung tay quét ngang—
“Xoảng——choang——”
Mâm cơm tôi vất vả cả chiều để chuẩn bị—nào gà vịt, cá thịt còn đang bốc khói nghi ngút—cùng với bát đĩa sứ tinh xảo, trong nháy mắt bị hất tung xuống đất.
Tiếng đồ sứ vỡ tan chói tai nhức óc, nước canh nóng văng tung toé khắp nơi.
Một mớ hỗn độn.
Âm thanh trở lại, nhưng chỉ còn tiếng hét chói tai của phụ nữ và tiếng khóc lóc của trẻ con vang vọng khắp nhà.
“Thẩm Mặc! Mày điên rồi à? Mày đang làm cái quái gì thế hả?!” – Cô hai hét ầm lên, vừa nhảy dựng vừa ôm chặt bộ áo lông thú mới mua sợ bị dính dầu mỡ.
“Tết nhất thế này mà mày dám lật bàn? Mày đúng là đồ bất hiếu, muốn làm loạn nhà này sao?!” – Chú ba giận đến mức râu cũng run bần bật.
Tiếng mắng chửi, chỉ trích dồn dập trút lên Thẩm Mặc như sóng.
Trương Lan lúc này cũng hoàn hồn, lập tức ngồi phịch xuống đất, bắt đầu tung chiêu sở trường của bà ta—
“Trời ơi là trời! Tôi tạo nghiệt gì mà sinh ra thằng con bất hiếu thế này!”
Bà ta vừa đấm ngực vừa khóc rống như thể chồng mới ch//ết.
“Bị con hồ ly đó làm mờ mắt rồi! Mẹ ruột cũng không nhận! Tôi không sống nổi nữa, cho tôi ch//ết quách đi!”
Tiếng gào thảm thiết vang dội trong phòng khách tan hoang, nghe mà nhức óc.
Thế nhưng Thẩm Mặc chẳng thèm liếc mắt đến bà ta lấy một cái.
Anh bước nhanh qua đống mảnh vỡ dưới chân, đi thẳng đến trước mặt tôi, cởi chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh của tuyết gió ngoài đường, cẩn thận choàng lên người tôi.
Khi đầu ngón tay anh chạm vào làn da lạnh ngắt của tôi, khẽ run lên một cái.
Tôi ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của anh, những dây thần kinh căng cứng suốt bao lâu bỗng chốc đứt phựt.
Nước mắt chực trào, nhòe đi tầm mắt.
Một năm kết hôn, tôi tưởng mình đã quen với cuộc sống ngột ngạt này, quen với đủ loại chiêu trò khó chịu của Trương Lan.
Nhưng đến lúc Thẩm Mặc xuất hiện, tôi mới nhận ra: tôi không quen, tôi chỉ đang cố nhẫn nhịn.
Ánh mắt anh lạnh như băng đảo qua khắp căn phòng.
Bất cứ ai bị anh nhìn đến đều rụt cổ như phản xạ.
Bốn người anh kết nghĩa vẫn đứng sừng sững ở cửa như bức tường, không ai dám động đậy, không khí căng thẳng đến cực điểm.
“Từ giờ trở đi, ai dám khiến vợ tôi – Lâm Vãn – chịu dù chỉ một chút ấm ức…”
“Đây—sẽ là kết cục.”
Giọng anh không lớn, nhưng từng chữ như đấm mạnh vào tim mỗi người.
Nói xong, mặc kệ tiếng gào khóc càng lúc càng to sau lưng của Trương Lan, anh cúi người, bế bổng tôi lên bằng một cái ôm công chúa tiêu chuẩn.
Tôi ma/ng th/ai, thân hình không hề nhẹ, vậy mà anh bế rất vững vàng, như thể tôi nhẹ tựa lông hồng.
Tôi tựa mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, ngửi thấy mùi quen thuộc, lần đầu tiên cảm thấy an tâm đến vậy.
Sau lưng, tiếng bàn tán lại rộ lên—
“Làm quá rồi đấy, chẳng phải chỉ là nấu bữa cơm thôi sao? Có bà vợ nào không phải hầu cả nhà chồng ngày Tết?”
“Đúng đấy, làm như mình là báu vật không bằng. Giờ thì hay rồi, cái Tết này khỏi ăn luôn.”
“Cái con Lâm Vãn này cũng không phải dạng vừa đâu, chắc chắn là nó mách lẻo!”
Những tiếng xì xào đó vo ve như ruồi nhặng, nhưng tôi đã không còn để tâm.
Thẩm Mặc ôm tôi, từng bước, từng bước vững chãi rời khỏi ngôi nhà khiến tôi ngạt thở bao lâu nay.
Ngoài trời, gió lạnh thốc vào mặt, nhưng tôi lại thấy đầu óc tỉnh táo hơn bao giờ hết—
Ngay cả đứa bé trong bụng tôi, cũng như thở phào nhẹ nhõm.
Thế giới, cuối cùng cũng yên bình rồi.
02
Trong xe, hệ thống sưởi được bật ở mức cao.
Thẩm Mặc nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi vào ghế phụ, chỉnh lại độ nghiêng ghế cho vừa vặn, rồi đắp một tấm chăn lên chân tôi.
Anh không nói một lời, chỉ mím chặt môi, đường nét bên mặt căng cứng như thép lạnh.
Xe nổ máy. Anh không hỏi tôi muốn đi đâu, mà lái thẳng về hướng bệnh viện trung tâm thành phố.
Suốt dọc đường, bầu không khí trong xe yên lặng đến nghẹt thở.
Chỉ còn lại tiếng thở ngày càng dồn dập của anh, cùng âm thanh “rắc rắc” phát ra từ những đốt tay đang siết chặt vô-lăng.
“Xin lỗi.”
Dừng đèn đỏ, anh bất ngờ cất tiếng, giọng khàn đến khô rát.
“Anh đúng là không ra gì.”
Anh lặp lại, rồi bất thình lình đấm mạnh xuống vô-lăng, phát ra một tiếng “bịch” nặng nề.
“Tại sao anh lại tin bà ta? Tại sao anh không đón em ra khỏi đó sớm hơn? Anh đúng là thằng khốn kiếp…”
Anh cứ thế tự trách mình, đôi mắt đỏ lên như một đứa trẻ biết mình sai nhưng không biết làm sao để sửa chữa.
Nhìn bộ dạng đau khổ của anh, những tủi thân còn sót lại trong lòng tôi cũng tan biến theo gió.
Tôi không khóc, cũng không an ủi anh.
Tôi chỉ bình tĩnh mở túi xách, lấy điện thoại ra, mở kho ảnh bí mật đã mã hóa.
“Anh xem đi.”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
Thẩm Mặc đón lấy, có vẻ khó hiểu. Nhưng chỉ vài giây sau khi nhìn vào màn hình, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Trong album là những đoạn video và ghi âm mà tôi đã âm thầm lưu lại suốt mấy tháng qua.
Video đầu tiên là cảnh tôi bụng mang dạ chửa bảy tháng, quỳ gối trên nền gạch lạnh, dùng giẻ lau từng viên gạch trong phòng khách.
Tiếng bà Trương Lan vang lên trong video:
“Có bầu thì sao? Thời tôi ấy hả, trước ngày đẻ còn ra đồng cuốc đất đấy! Phải vận động thì mới dễ sinh, biết chưa?”
Video thứ hai là tôi đang cúi mình giặt đống quần áo chất như núi trong phòng tắm, trong đó còn lẫn cả đồ lót của Trương Lan.
Nước lạnh ngắt, bàn tay tôi đỏ ửng vì buốt.
Tiếp theo là một đoạn ghi âm.
Trương Lan đang đứng dưới lầu khoe khoang với mấy bà hàng xóm, giọng đầy tự mãn:
“Con dâu tôi á, tôi trị cho ngoan như cún. Tôi nói một, nó không dám cãi hai. Bảo nó đi Đông, nó không dám bước sang Tây. Phụ nữ mà, càng chiều nó càng trèo lên đầu!”
“Chị Trương đúng là cao tay!”
“Phải đấy! Gọi là gì nhỉ? À, ‘thuật trị chồng’! Ủa không đúng, là ‘thuật trị con dâu’ mới đúng! Há há há…”
Gương mặt Thẩm Mặc từ xót xa chuyển sang u ám, rồi đen kịt như đáy nồi.
Ngón tay anh siết chặt lấy điện thoại đến mức trắng bệch, gân tay nổi lên cuồn cuộn.
Không khí trong xe như bị rút cạn, nghẹt thở đến mức khiến tôi thấy khó thở.
Anh không nói gì thêm, chỉ đạp ga, phóng xe vun vút về phía bệnh viện.
Tới nơi, anh lập tức đăng ký khám cấp cứu, đưa tôi đi kiểm tra toàn diện.
Bác sĩ hỏi kỹ tình hình, thấy chân tôi phù nề nghiêm trọng, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Sau loạt kiểm tra, kết quả cuối cùng đã có:
Tim thai bất ổn, có dấu hiệu co thắt tử cung không đều—tiền sản giật.
Bác sĩ nghiêm túc cảnh báo: “Cần phải nhập viện ngay để theo dõi và dưỡng thai, nếu không cả mẹ và bé đều gặp nguy hiểm.”
Thân người Thẩm Mặc lảo đảo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Anh cầm tờ giấy chẩn đoán, đứng nhìn rất lâu, sau đó ngẩng đầu nói với tôi:
“Vãn Vãn, đừng sợ. Để anh lo.”
Anh nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện, sắp xếp cho tôi vào phòng bệnh cao cấp riêng.
Bốn người anh em kết nghĩa của anh—Lý Hàn, Triệu Phong, Vương Lực và Tôn Cường—cũng theo sát lo liệu mọi việc.
Sau khi tôi ổn định, nằm trên chiếc giường bệnh ấm áp, cả bốn người như thần giữ cửa, đứng nghiêm chỉnh chặn ở cửa phòng.
Chẳng bao lâu sau, từ hành lang vang lên tiếng chửi rủa the thé quen thuộc.
Trương Lan dẫn theo nhị cô và tam thẩm, xồng xộc kéo đến.
“Lâm Vãn! Con đàn bà xui xẻo kia! Ra đây cho tao! Đang yên đang lành lại đòi vào viện giữa Tết, mày rủa cả nhà tao đấy à?!”
Bà ta còn chưa tới cửa, giọng đã vang rền khắp tầng.
Anh cả Lý Hàn không biểu cảm, giơ tay chặn ngang đường họ.
“Đây là bệnh viện, làm ơn giữ trật tự.”
Giọng anh không to, nhưng lại đầy uy lực.
“Mày là ai? Tránh ra! Tao tìm con dâu tao, mắc mớ gì tới mày?!” – Trương Lan muốn chui qua cánh tay anh.
“Tôi là anh em của Thẩm Mặc.
Cậu ấy nói rồi—không ai được phép làm phiền Lâm Vãn nghỉ ngơi.”
“Trời ơi là trời, loạn hết rồi! Thằng con tôi bị mấy đứa ngoài luồng dụ dỗ rồi!
Hôm nay tôi phải hỏi cho ra lẽ, con tiện nhân kia cho nó uống bùa mê gì mà quay ngoắt lại với mẹ đẻ!”
Bà ta gào rú, đập chân đập tay giữa hành lang, càng lúc càng khó nghe, khiến bệnh nhân các phòng xung quanh cũng tò mò kéo ra xem.
Không biết từ lúc nào, Thẩm Mặc đã xuất hiện ngay sau lưng bà ta.
Anh cầm điện thoại, đang bật chế độ quay video.
Khuôn mặt anh không hề có cảm xúc, chỉ lặng lẽ nhìn bà ta như thể đang quan sát một vở hài kịch rẻ tiền.
Giây phút ánh mắt bà ta chạm phải Thẩm Mặc, tiếng mắng chửi của Trương Lan… lập tức im bặt.