1.
Sau khi ta cưỡng ép Giang Dự, tiểu thanh mai của hắn liền tìm đến.
Đó là một thiếu nữ toàn thân châu ngọc lấp lánh, vừa trông thấy Giang Dự liền nhào vào lòng hắn, khóc như mưa gió, giọng nghẹn ngào kể lể nỗi lo lắng bao ngày.
Lúc ấy ta mới biết, Giang Dự vốn là công tử thế gia có tiếng ở kinh thành.
“Loại phụ nhân thô tục đó cũng dám làm nhục công tử nhà ta, không giết nàng thì khó giải mối hận này trong lòng!”
Người nói mặc một thân hắc y, bên hông còn đeo đao, dáng vẻ dữ tợn đáng sợ.
Ta nấp sau tường nghe lén, cả người run lên vì hoảng sợ.
Nghĩ lại những chuyện ta đã làm với Giang Dự mấy ngày qua, chỉ thấy lạnh cả sống lưng.
Giang Dự là do ta bỏ mười lượng bạc ra mua về để mượn giống.
Hắn dung mạo nổi bật giữa đám nam nhân bị bán, ta nhìn trúng liền thẳng tay mua lấy.
Ai ngờ tuy hắn đẹp mà lại vô dụng.
Ta chủ động bao lần, hắn đều bất động như núi, trốn ta như trốn rắn độc.
Khéo làm sao, ngay tối qua, ta thấy bạc mình bỏ ra thật uổng.
Thế là cưỡng ép hắn.
Vừa sáng ra, tiểu thanh mai của hắn đã tìm đến cửa.
“Ta tự có tính toán.”
Giọng nói trầm thấp của Giang Dự vang lên từ bên kia, lạnh lùng đến thấu xương, trong mắt là sát ý rõ ràng như thể không giết được ta thì quyết không buông tha.
Xong rồi, xong đời ta rồi!
2
“Đồ phụ nữ quê mùa, Giang Dự ca ca sao có thể dẫn ngươi về kinh thành?”
Thiếu nữ mặc áo gấm màu hồng phấn, liếc ta một cái đầy kiêu ngạo, ánh mắt toàn sự khinh bỉ,
“Chuyện gà rừng hóa phượng hoàng chỉ có trong mấy quyển truyện tranh vẽ thôi.”
“Nông phụ thì nên biết thân biết phận của nông phụ.”
Nói xong, ánh mắt nàng ta nhìn ra phía sau lưng ta, khẽ nhếch môi cười.
“Giang Dự ca ca, huynh ra rồi à.”
Nàng ta cười tươi, tự nhiên khoác tay Giang Dự,
“Vẫn là bộ y phục này hợp với huynh nhất.”
Ta nghe tiếng liền quay đầu lại.
Giang Dự mặc một thân cẩm bào, vạt áo trắng dưới nắng lấp lánh từng tia sáng mịn, cùng váy lụa màu hồng sen của nữ tử bên cạnh, một trắng một phấn rực rỡ như tranh vẽ.
Tựa tiên nhân hạ thế.
Ta theo bản năng vuốt nhẹ tay áo mình.
Một thân vải thô giặt đến bạc màu, đứng cạnh bọn họ, như vết mực bẩn trong bức tranh gấm.
Ta lại nhớ đến lúc mới mua hắn về, hắn mặc không quen vải thô, nổi đầy mẩn đỏ.
Ta từng mắng hắn yếu đuối, nhưng vẫn bỏ ra ba lượng bạc mua cho hắn một bộ áo lụa.
So với y phục hắn đang mặc bây giờ, bộ kia đúng là nghèo hèn đến đáng thương.
“Chờ ta quay lại.”
Giang Dự không biểu cảm rút tay ra khỏi tay nàng ta.
Giọng nói bình thản, không rõ vui giận.
3.
Lúc Giang Dự lướt ngang qua ta, bước chân hắn khựng lại đôi chút.
Vạt áo lụa mềm mại lướt qua đầu ngón tay ta khô ráp.
“Hãy đợi ta.”
Đợi ngươi cái đầu ấy! Đợi ngươi quay lại giết ta sao.
Huống hồ, trước khi gặp Giang Dự ngươi, lão nương ta đây chính là đại phú bà tiếng tăm mười dặm tám làng.
Trong cái thôn nghèo này, ta là người đầu tiên tự tay xây được nhà ngói để ở.
Vậy mà đến trước mặt ngươi lại thành thân phận thấp kém. Ta không hầu hạ nổi nữa đâu!
“Giang Dự ca ca, đợi muội với!”
Giang Dự nhanh chân phi thân lên ngựa, tiểu thanh mai của hắn chạy theo phía sau.
Lúc rời đi còn không quên ném cho ta mấy câu răn đe:
“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng có sinh lòng tà ý, bằng không đến chết cũng không biết mình chết thế nào.”
Một đám người đến rầm rộ, rời đi cũng oai phong lẫm liệt.
Nhà ta lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu.
Tựa như vừa tỉnh mộng sau một giấc mơ hoa lệ.
Lần tiểu thanh mai của Giang Dự tìm tới, trận thế vô cùng phô trương.
Cửa nhà ta cũng bị dân làng vây lại xem cho bằng được.
“Tiểu Đường à, lần này ngươi nở mày nở mặt rồi, mau mau thu dọn đồ đạc đi, chờ ngày theo họ về kinh thành làm quan phu nhân.”
“Đến lúc ấy làm quan phu nhân rồi, cũng đừng quên thím già này nha.”
Thật vậy, trong mắt họ, nữ tử ấy chỉ là muội muội của Giang Dự mà thôi.
Bởi lẽ ở cái nơi quê mùa này, chưa cưới hỏi mà đã xưng huynh gọi muội thì thật chẳng ra thể thống gì, ai cũng nghĩ họ chỉ là huynh muội.
Dân quê chẳng hiểu mấy trò thanh cao tình thú của người thành thị.
Ta cười gượng vài tiếng, chẳng dám đáp lời. Nói gì đến làm phu nhân, ta chính là vết nhơ mà Giang Dự không thể xóa sạch, hắn hận không thể một đao giết chết ta mới hả giận.
Họ không biết, nhưng ta thì rõ mồn một—ta sai hắn làm nô làm tỳ, hầu hạ nước trà xoa bóp vai, ngang nhiên sai khiến hắn hôn ta, thậm chí còn ra tay hạ dược, phá nát sự trong sạch của hắn.
Không biết Giang Dự có bị lôi ra ngâm lồng heo không, dù sao người thành thị bọn họ rất coi trọng chuyện danh tiết.
Ta từng nghe kể, có tiểu thư nhà quyền quý nọ chỉ vì bị mã phu kéo lên bờ khi rơi xuống nước, đã bị người nhà bức đến mức phải tự vẫn.
Ta càng nghĩ càng hoảng, đêm ấy liền gom hết bạc trong nhà chuẩn bị chạy trốn.
Trời tối như nước, gió đêm se se lạnh.
Ta đứng trên con đường nhỏ sau núi, nhìn lại mái nhà từng sống mười mấy năm, không khỏi thở dài, trong lòng lại oán Giang Dự thêm vài phần.
Đột nhiên phía xa có ánh lửa bùng lên, khói đặc cuồn cuộn dâng lên bầu trời.
Nhà ta… cháy rồi.
Nếu đêm nay ta không rời đi, vậy thì ngọn lửa kia sẽ là nơi chôn thân của ta.
Tay chân ta lạnh ngắt, máu huyết trong người như đông cứng lại.
Một bóng trắng cưỡi ngựa lao nhanh qua con đường dưới chân núi.
Y phục trắng tung bay, tóc đen búi gọn cài ngọc.
Không cần nghĩ cũng biết là Giang Dự.
Hắn muốn ta chết!
4
Chỉ cần ta – nỗi nhục ấy – chết đi, sẽ không còn ai biết vị công tử thế gia được vạn người theo đuổi nơi kinh thành, từng bị ta đem về nhà đùa bỡn như một kép hát.
Tự nhiên cũng sẽ không ai biết, hắn từng bị ép thành thân với ta, ảnh hưởng đến việc sau này cưới hỏi tiểu thư thế gia.
Giang Dự từng bị ép cưới ta, hắn không cam tâm, nói vài lời lấy lệ cho qua chuyện.
“Giờ cưới vội như vậy, ủy khuất cho nàng, chi bằng đợi ta…”
Hắn còn chưa nói hết câu, ta đã cắt lời.
“Ta bỏ mười lượng bạc mua ngươi về là để có người nối dõi, nếu ngươi tự cho mình thanh cao, vậy giờ lập tức cút khỏi nhà ta.”
“Mười lượng bạc, ta coi như vứt đi, cùng lắm lại mua đứa khác biết nghe lời hơn.”
Ta vừa nói vừa thu dọn đồ đạc của hắn quăng ra ngoài.
Đó là lần đầu tiên ta thấy sắc mặt Giang Dự đen đến vậy.
Hắn nắm chặt tay, rồi lại buông ra.
Lạnh lùng nhìn ta, nghiến răng ken két:
“Được!”
“Ta cưới.”
Ta cười gian xảo, hôm sau cả mười dặm tám làng đều biết ta sắp thành thân.
Ta mời bọn họ hai ngày sau đến dự hôn lễ của ta và Giang Dự.
Giang Dự biết chuyện thì nhíu mày:
“Gấp gáp thế này, chẳng khác gì trò đùa.”
Nhưng phản kháng của hắn vô ích.
Thế là ta khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ rực đã chuẩn bị từ lâu.
Tự nhiên không phải chuẩn bị để cưới Giang Dự.
Ta mặc váy đỏ xoay một vòng trước mặt hắn:
“Đẹp không?”
Giang Dự hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.
“Còn của ta?”
Hồi lâu không thấy ta rời gương đồng, hắn rốt cuộc cũng chịu mở miệng:
“Ta… hết tiền rồi.”
Cho nên hắn không có.
Dù hắn nghìn lần không tình, vạn lần không nguyện, chúng ta vẫn thành thân.
Hôm đó ta mặc hỉ phục đỏ rực, Giang Dự mặc thường phục, nắm tay dải lụa đỏ, giữa tiếng cười đùa của đám đông mà bái thiên địa.
Ta chỉ nhớ gương mặt Giang Dự đen như đáy nồi.
Giống như lần ta tưởng hắn không dùng được, dắt hắn đến tìm bọn buôn người đòi đổi lại.
Nhưng ta đã quên vì sao lại mang hắn trở về.
Hình như là bọn buôn người cầm khăn tay khóc lóc kể lể:
“Cha hắn mất sớm, nay mẹ mất mới đành bán thân chôn cất.”
“Trời cao hữu nhãn, gặp được cô nương tốt bụng như vậy.”
“Cô nương giờ không cần hắn, hắn biết sống thế nào đây!”
Bọn họ nói thật tha thiết, ta nghe cũng rớt hai giọt nước mắt.
Đến khi nhận ra bị dỗ, thì đã lại dắt Giang Dự quay về nhà.
Nghĩ lại cũng phải, hắn muốn giữ gìn thanh bạch cho tiểu thanh mai, lại bị ta cưỡng ép thành thân, dĩ nhiên hận ta thấu xương.