03
Tôi không trở về căn nhà chung với Chu Nham, mà về căn hộ riêng của mình.
Một căn hai phòng ngủ nhỏ ở trung tâm thành phố, tôi mua trước khi kết hôn, từ đó tới giờ vẫn bỏ trống.
Mở cửa ra, một làn bụi phủ mùi ẩm mốc phả vào mặt.
Tôi đặt túi xuống, bắt đầu thu dọn nhà cửa, mở toang tất cả cửa sổ để nắng và gió ùa vào, bởi tôi cần làm gì đó để cơ thể vận động, giúp đầu óc tạm thời trống rỗng.
Tôi kéo hết ga giường, vỏ chăn xuống, ném vào máy giặt; dùng máy hút bụi làm sạch từng góc nhỏ; quỳ xuống sàn, lấy giẻ lau chà đến khi nền nhà sáng bóng như gương.
Mồ hôi chảy dọc trán, thấm ướt cả tóc, nhưng sự mệt mỏi của cơ thể dường như giúp làm loãng đi phần nào nỗi nặng nề trong lòng.
Đến ba giờ chiều, tôi mới thu dọn xong, cả người đổ sụp xuống ghế sofa.
Căn hộ không lớn, nhưng cửa sổ sáng sủa, thoáng đãng, tràn ngập mùi nắng — một nơi hoàn toàn thuộc về tôi, không ai có quyền chỉ trỏ hay can thiệp.
Tôi lấy điện thoại ra mở máy, lập tức bị choáng ngợp bởi hàng chục cuộc gọi nhỡ, hàng chục tin nhắn WeChat gần như làm nổ tung màn hình — tất cả đều là từ Chu Nham.
“Chiêu Chiêu, em đang ở đâu?”, “Sao em không nghe máy?”, “Đừng làm chuyện dại dột, mình nói chuyện đàng hoàng được không?”, “Anh sai rồi, anh không nên nói với em như vậy, em về nhà đi có được không?” – từng dòng tin nối tiếp nhau, cho đến dòng cuối cùng thì hoàn toàn đổi tông: “Hứa Chiêu, em điên rồi à??? Bệnh viện gọi điện nói điều trị của bố anh bị dừng lại!! Có phải em làm không?!!”
Một chuỗi dấu chấm than và dấu hỏi, chỉ cần nhìn cũng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn và tức giận trong đó.
Tôi nhìn tin nhắn ấy, khẽ cười — cuối cùng cũng đến rồi.
Tôi không trả lời, chỉ đứng dậy đi vào bếp, tự nấu cho mình một bát mì, thêm một quả trứng ốp la và vài lá rau xanh.
Bát mì nóng hổi, ăn vào ấm bụng, khiến tôi cảm thấy dễ chịu một cách lạ lùng.
Tôi ăn rất chậm, rất nghiêm túc, như thể đang cử hành một nghi thức quan trọng.
Sau khi ăn xong và đang rửa bát thì chuông cửa vang lên dồn dập một cách dữ dội.
Tôi liếc qua mắt mèo — là Chu Nham, mặt tái xanh, tóc rối bù, trán đẫm mồ hôi.
Tôi lau tay khô rồi mở cửa.
Cửa vừa mở, anh ta đã lao vào như một con sư tử nổi giận, túm lấy vai tôi và lắc mạnh: “Hứa Chiêu! Em có điên không hả! Điều trị của bố anh, sao em nói dừng là dừng? Em muốn ông ấy chết à?!”
Lực tay anh ta rất mạnh, vai tôi đau nhói, nhưng tôi không phản kháng, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.
“Chu Nham, buông tay.”
“Đi với anh đến bệnh viện! Ngay lập tức! Khôi phục điều trị cho anh!” – anh ta hoàn toàn không nghe tôi nói, cứ kéo tôi ra cửa.
Tôi bất ngờ hất mạnh tay anh ta ra, mạnh đến mức chính tôi cũng giật mình.
“Tôi sẽ không đi.”
Tựa lưng vào tường, tôi nhìn người đàn ông đang mất kiểm soát trước mặt mình, bỗng cảm thấy anh ta xa lạ vô cùng.
“Em lấy tư cách gì?!” – anh ta gào lên, mắt đỏ ngầu – “Đó là bố anh! Em có quyền gì quyết định sống chết của ông ấy?!”
“Tư cách à?” – tôi bật cười, cười đến mức nước mắt suýt rơi – “Tôi bỏ ra hơn tám trăm vạn, chỉ để mua lấy một cái tư cách này, đắt lắm sao?”
“Em…” – anh ta bị nghẹn lời, mặt đỏ bừng như gan heo.
“Chu Nham, bố anh nói đúng, tôi lương cao, tôi có thể tự mua nhà, tôi không thiếu chút đó.”
Tôi bước từng bước tiến về phía anh ta, giọng không lớn, nhưng từng chữ như đóng đinh: “Nếu tôi đã giỏi giang như vậy, nhiều tiền như vậy, thì chuyện nhà họ Chu có phải nên để những người ‘không giỏi bằng’, ‘không nhiều tiền bằng’ chia sẻ nhiều hơn một chút?”
“Mỗi căn nhà tính hai triệu, ba nhà, mỗi nhà một căn – tổng cộng sáu triệu.”
“Tôi chỉ dừng điều trị của bố anh với chi phí tám triệu, tính ra, tôi còn đang chịu lỗ hơn hai triệu đấy.”
“Vậy anh nói xem, phần chênh lệch đó, có phải nên để bọn họ bù vào không?”
Tôi dùng chính logic mà tối qua anh ta dùng để khuyên tôi, trả lại y nguyên — không thêm không bớt.
Môi Chu Nham run rẩy, anh ta không nói nên lời.
Ánh mắt anh nhìn tôi đầy chấn động, phẫn nộ và xen lẫn… một chút sợ hãi.
Có lẽ anh ta chưa từng thấy tôi như thế này bao giờ.
Trong mắt anh, tôi vẫn luôn là Hứa Chiêu dịu dàng, hiểu chuyện, biết nghĩ cho đại cục.
“Hứa Chiêu, em không thể làm vậy được… đó là mạng của bố anh mà…” – giọng anh ta nhỏ dần, mang theo chút van nài.
“Vậy à?” – tôi nhìn anh ta, lòng đã phẳng lặng như mặt hồ, “Lúc chia nhà, các anh xem ông ấy là bố. Vậy bây giờ cần tiền để cứu mạng, các anh cũng nên xem ông ấy là bố.”
“Số tiền này, tôi không bỏ nữa. Ba anh em các người, cùng với ba người con dâu mà bố anh thừa nhận, tự gom góp đi.”
Tôi bước đến cửa, mở ra, làm một động tác mời.
“Anh đi đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
Chu Nham đứng bất động tại chỗ, như một bức tượng đá.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, như muốn tìm một chút do dự hay hối hận nào đó trên gương mặt tôi.
Nhưng không.
Thứ duy nhất trên khuôn mặt tôi là một vẻ bình tĩnh đến lạnh lẽo.
Và cuối cùng, anh ta cũng hiểu rằng – tôi thật sự nghiêm túc.
Chu Nham lùi lại hai bước, bước chân loạng choạng, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
“Hứa Chiêu, em sẽ hối hận đấy.”
Anh ta để lại một câu như vậy, rồi quay người bỏ chạy ra khỏi nhà tôi.
Cánh cửa bị anh ta đập mạnh, phát ra một tiếng “rầm” như sấm.
Cả thế giới, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa, cơ thể trượt dần xuống, ngồi bệt trên nền nhà lạnh ngắt.
Hối hận?
Không.
Tôi chỉ hối hận một điều — là tại sao không làm việc này sớm hơn.
04
Tôi cứ nghĩ, sau khi Chu Nham rời đi, ít nhất tôi sẽ có một buổi tối yên bình.
Tôi đã lầm.
Chưa đến một tiếng sau, chuông cửa nhà tôi lại vang lên điên cuồng, lần này không chỉ một người.
Tôi mở cửa ra — bên ngoài là cả đại gia đình họ Chu.
Anh cả Chu Phong, anh hai Chu Đào, cùng hai bà chị dâu của tôi và… Chu Nham.
Họ đứng đó như một đội quân kéo đến phán xử, ai nấy đều mang gương mặt giận dữ như sắp bùng cháy.
“Hứa Chiêu! Đồ đàn bà độc ác!” – chị dâu cả mở miệng đã chửi, nước miếng suýt nữa bắn thẳng vào mặt tôi – “Sao mày có thể làm ra chuyện thất đức như vậy? Đó là bố tao! Mày còn chút lương tâm nào không?!”
Chị dâu hai cũng đứng bên cạnh tiếp lời: “Nhà chúng tôi đời trước mắc nợ gì mà cưới phải thứ sao chổi như cô? Nếu bố chồng tôi mà có mệnh hệ gì, tôi không để yên đâu!”
Chu Phong và Chu Đào tuy không lên tiếng, nhưng ánh mắt u ám như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Chu Nham đứng sau họ, cúi đầu, không dám nhìn tôi — chính anh ta đã gọi họ đến.
Tôi không buồn để ý đến hai người đàn bà đang tru tréo trước mặt, chỉ lướt qua họ, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào Chu Nham.
“Là ý anh sao?”
Cơ thể Chu Nham khẽ run, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
“Thằng ba! Còn nói chuyện với nó làm gì!” – anh cả Chu Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giơ tay chỉ vào mặt tôi, giọng đanh thép – “Hứa Chiêu, tôi ra lệnh cho cô, bây giờ, lập tức đi với chúng tôi đến bệnh viện, khôi phục điều trị cho bố! Nếu không, đừng trách chúng tôi không khách sáo!”
Ra lệnh?
Tôi bật cười.
“Anh cả, anh định dùng thân phận gì để ra lệnh cho tôi vậy?” – tôi khoanh tay trước ngực, thong thả nhìn anh ta – “Là thân phận trưởng nam họ Chu? Hay là người vừa nhận căn nhà mặt tiền đường Giang Tân?”
Sắc mặt Chu Phong lập tức tối sầm lại.
“Cô…”
“Tôi còn chưa nói đến chị dâu cả đấy.” – Tôi quay sang người phụ nữ vẫn đang gào mắng không ngừng. “Chị hiếu thảo như thế, bố chồng lâm bệnh nặng, chị định hiếu thảo kiểu gì? À đúng rồi, chị vừa nhận một căn nhà hơn hai triệu. Tấm lòng hiếu thảo đó, thật đắt đỏ đấy.”
Tiếng chửi rủa của chị dâu cả lập tức ngưng bặt, mặt chị ta đỏ bừng rồi lại tái xanh.
Tôi lại quay sang nhìn anh hai và chị dâu hai: “Hai người cũng thế thôi. Nhận căn nhà gần trường học, ngoài miệng thì nói biết ơn, trong lòng chắc mừng muốn chết. Bây giờ đến lúc cần các người góp chút sức cho cái nhà này, thì các người làm gì? Dắt nhau đến đây, chỉ vào mặt tôi mà mắng.”
“Các người không thấy nực cười à?”
Giọng tôi không lớn, nhưng lại khiến cả hành lang im phăng phắc.
Bốn người họ nhìn nhau, nhất thời không ai nói được lời nào để phản bác.
“Đừng có cãi chày cãi cối ở đây nữa, Hứa Chiêu!” – Cuối cùng, Chu Phong phản ứng kịp, cố nén giận gầm lên – “Bệnh của bố là chuyện gấp! Tụi tôi không có thời gian tranh cãi với cô! Nhà là bố tự nguyện chia, nhưng chữa bệnh cho ông ấy là nghĩa vụ của một người làm con dâu như cô!”
“Nghĩa vụ?” – Tôi cười, như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian – “Vậy lúc tôi vì nhà họ Chu mà cày ngày cày đêm kiếm tiền lo thuốc thang cho Chu Kiến Hải, nghĩa vụ của tôi ở đâu? Lúc tôi bán căn nhà duy nhất mà bố mẹ tôi để lại để gom đủ tám trăm vạn chuyển vào tài khoản bệnh viện, các người ở đâu?”
“Các người thì đang bận tính xem làm sao moi thêm được nhà từ ông già!”
Giọng tôi mỗi lúc một lạnh, mỗi chữ một sắc như dao.
“Lúc chia gia sản, Hứa Chiêu tôi là người ngoài. Giờ đến khi cứu mạng thì lại bảo tôi có nghĩa vụ? Trên đời làm gì có chuyện buồn cười như thế!”
“Các người nhận nhà ông ấy cho thì cũng phải có trách nhiệm cứu ông ấy. Tiền chữa bệnh, ba nhà các người, không ai được thiếu một xu!”
Từng lời tôi nói như dao cắt, xé toang lớp mặt nạ giả tạo của họ.
Sắc mặt bốn người lập tức biến đổi liên tục — trắng, đỏ, tím, tái.
“Cô… cô nói bậy!” – Chị dâu hai tức đến mức nhảy dựng lên – “Ai biết tám trăm vạn đó có thật không? Biết đâu cô với thằng ba bày trò lừa tụi này!”
“Đúng rồi! Chắc chắn là vậy!” – Chị dâu cả cũng lập tức phụ họa – “Cô chỉ muốn một mình ôm trọn hết gia sản thôi!”
Tôi nhìn hai người đàn bà có chỉ số IQ bằng số lẻ, chỉ thấy mệt mỏi đến chán chường.
Tôi không thèm đôi co, lấy điện thoại ra, mở album ảnh.
Trong đó là hợp đồng bán nhà, sao kê chuyển khoản từ ngân hàng, và phiếu thanh toán viện phí.
Từng tấm, rõ ràng mười mươi.
Tôi giơ điện thoại lên, đưa sát trước mặt họ.
“Nhìn cho kỹ đi, trắng đen rõ ràng. Nếu không tin, cứ đi mà tra.”
Trước bằng chứng rõ rành rành, tất cả đều im lặng.
Cuối cùng, người phá tan sự im lặng vẫn là Chu Nham.
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầy tia máu, giọng khàn khàn như bị giấy nhám mài qua.
“Chiêu Chiêu… coi như anh xin em.”
Anh ta gần như van xin: “Cứ cho bố điều trị tiếp đi. Tiền… ba nhà tụi anh sẽ bàn bạc xoay sở, được không? Anh xin em…”
Anh ta định nắm tay tôi, nhưng tôi tránh ra.
Tôi nhìn người đàn ông từng là tình yêu của đời mình, giờ chỉ còn lại nỗi thất vọng không lời.
“Chu Nham, không còn gì để thương lượng nữa.”
Trái tim tôi, đã lạnh rồi.
“Muốn cứu ông ấy? Vậy về mà bàn bạc cho kỹ, lo sao xoay đủ chi phí điều trị tiếp theo.”
“Còn nếu không… thì cứ chờ bệnh viện mời ông ấy ra ngoài.”
“Lựa chọn nằm ở các người.”
Nói xong, tôi không buồn nhìn thêm ai, chỉ lùi lại một bước, chuẩn bị đóng cửa.
“Hứa Chiêu!” – Chu Phong gầm lên, đưa tay định chặn cửa lại.
Tôi lập tức trừng mắt nhìn thẳng vào anh ta, giọng lạnh băng.
“Đụng vào tôi thêm một lần nữa, tôi báo công an ngay lập tức.”
Ánh mắt tôi có lẽ thật sự làm anh ta chột dạ, tay anh ta khựng lại giữa không trung, cuối cùng lặng lẽ rút về.
Tôi dứt khoát đóng sầm cửa lại, để tất cả ồn ào, giả dối, xấu xí… bị nhốt hết bên ngoài.
05
Bên ngoài cánh cửa, tiếng mắng chửi, tiếng khuyên can, tiếng cãi vã lẫn lộn vào nhau, vang lên không dứt suốt một thời gian dài.
Tôi đeo tai nghe, mở nhạc lên đến mức to nhất — và thế giới bỗng chốc yên tĩnh.
Tôi không biết bọn họ rời đi lúc nào.
Chỉ đến khi tháo tai nghe xuống, hành lang đã trở lại yên ắng như ban đầu.
Tôi rót cho mình một ly vang đỏ, ngồi trước cửa sổ kính lớn, ngắm nhìn thành phố lên đèn ngoài kia.
Muôn ánh đèn sáng rực, nhưng không có ngọn nào vì tôi mà bật lên.
Không, giờ thì có rồi.
Căn hộ nhỏ này — chính là ánh đèn của riêng tôi.
Điện thoại lại reo, lần này là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Alô, là Hứa Chiêu phải không?” – đầu dây bên kia là một giọng nói già nua, yếu ớt.
Là Chu Kiến Hải.
Tim tôi bất chợt siết lại.
“Là tôi.” – Tôi đáp.
“Mày… mày là đồ súc sinh!” – giọng ông ta vì phẫn nộ mà trở nên thở hổn hển – “Tao thật uổng công nuôi thằng Chu Nham làm con! Cưới phải thứ đàn bà lòng dạ rắn rết như mày!”
“Mày muốn tao chết đúng không? Hả? Tao chết thì mày được lợi gì?!”
Ông ta gào lên điên cuồng, hoàn toàn không còn cái dáng vẻ điềm đạm, ra dáng trưởng bối như hôm qua trên bàn ăn.
Tôi lặng lẽ nghe, không nói lời nào.
“Nhà! Chẳng phải chỉ là một căn nhà thôi sao?! Tao nói cho mày biết — đừng hòng! Tao có chết cũng không để lại cho mày một viên gạch!”
“Ngay bây giờ, lập tức đến bệnh viện! Mua thuốc tiếp cho tao! Nghe rõ chưa hả?!”
Ông ta vẫn dùng cái giọng ra lệnh đó để nói chuyện với tôi.
Nhưng ông ta không hề nhận ra, lúc này, ông ta đã không còn bất cứ tư cách nào để ra lệnh nữa.
“Ông Chu Kiến Hải.” – Cuối cùng tôi lên tiếng, giọng bình thản như mặt hồ phẳng lặng – “Tôi nghĩ ông đã nhầm vài chuyện.”
“Thứ nhất, tôi không phải con ông, cũng không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với ông. Mối liên hệ duy nhất giữa tôi và ông là Chu Nham. Nhưng sắp tới, có lẽ đến cả mối liên hệ đó cũng không còn nữa.”
“Thứ hai, hiện tại tôi không có một chút hứng thú nào với căn nhà của ông. Ông và những người con dâu mà ông yêu quý, hãy tự giữ cho chặt tài sản của mình.”