10
Phó Ỷ đập bàn quyết đoán:
“Đều nghỉ ngơi đi, đừng để chưa bị thích khách giết đã kiệt sức mà chết trước.”
Phó Ỷ nói đúng. Ta nằm xuống là ngủ.
Tỉnh dậy, trong điện không một bóng người.
Tiểu nội thị rót trà cho ta nói: bệ hạ đang tắm rửa thay y phục ở hành cung.
Ta mệt rã rời thế này, còn hắn thì đi tắm thư giãn?
Không được, ta phải xem!
Nhờ mấy ngày gần đây cùng ăn cùng uống với Phó Ỷ, ta một đường thông suốt.
Phó Ỷ tắm rất nghiêm túc, còn ta thì nhìn còn nghiêm túc hơn cả hắn.
Vừa khéo thấy lúc hắn bước ra khỏi nước.
Chỉ một cái liếc, ta đã quay mặt đi:
“Xấu quá…”
Kệ hắn đang ngạc nhiên nhìn sang, ta không ngoái đầu, lao thẳng đến viện cha ta, nói với ông:
“Con không muốn có cái đó nữa.”
“Cái thứ đó xấu chết đi được.”
Cha ta phun ngụm trà thành cầu vồng:
“Sao con biết nó xấu?!!”
Ta buột miệng:
“Hôm nay con thấy của hoàng thượng rồi.”
Cha ta:
“Hả?”
“Ông tổ nhà con ơi! Ba đời nhà ta phen này xong rồi!”
Cha ta kẹp ta chạy thẳng đến điện Cần Chính, ép ta cùng quỳ ngoài điện cầu hoàng thượng mở lòng từ bi.
Ai ngờ câu đầu tiên Phó Ỷ nói khi tuyên triệu khiến cha ta chết đứng:
“Trẫm sớm đã biết khanh là nữ tử.”
Cha ta suýt nghẹn khí, hỏi:
“Bệ hạ biết từ bao giờ?”
Ta trước tiên khen ngợi sự anh minh thần võ của hoàng thượng, chủ yếu là vì lúc nhà ta mới vào kinh, hắn đã điều tra kỹ cả nhà ta.
Rồi ta nhấn mạnh lại lòng trung thành son sắt nhà ta.
Cha ta nghe mà mù mờ không hiểu.
Ta đành ôm trán thở dài:
“Đêm ở Lầu Khinh Âm ấy! Cái lần trốn trong tủ ấy! Trong tủ tối đen, không ai giám sát!”
Cha ta hỏi:
“Biết vậy, sao bệ hạ còn cho con thăng quan?”
Ta gật đầu chắc nịch:
“Vì con giỏi hơn mấy đứa có của kia mà.”
Phó Ỷ nói là do ta khôn lanh:
So về âm hiểm thì không ai sắc sảo bằng ta, mà so sắc sảo thì không ai âm hiểm như ta.
Quan trọng nhất: cả triều văn võ không ai mặt dày như ta.
Ta giơ ngón cái:
“Mắt nhìn như đuốc!”
Phó Ỷ lại sa sầm mặt:
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ái khanh xem trẫm tắm xong liền bỏ chạy?”
11
Ta nói nếu bệ hạ thấy thiệt, có thể xem cha ta tắm.
Cha ta bảo làm thế không hay, rồi nhanh chóng… lăn khỏi điện Cần Chính.
Phó Ỷ nói sẽ cho ta xem thứ tốt hơn.
Ta:
“Không xem.”
Phó Ỷ mặt mũi chẳng còn gì để mất, lấy từ mật các ra một quyển sách đặt trước mặt ta.
Ta lật xem nửa đêm, đọc đi đọc lại.
Cho đến khi Phó Ỷ đem bữa khuya đến bên cạnh ta, ta mới ngẩng đầu hỏi:
“Bệ hạ, vị cao nhân viết sách ‘thuật trị quyền’ này là ai vậy?”
Người này tâm cơ sợ là còn cao hơn ta.
Nét bút thấm đẫm máu quyền lực, mỗi nét như muốn xuyên thủng mặt giấy.
Ta phải tìm cơ hội diệt người này.
Phó Ỷ rủ mắt xuống, giọng buồn bã:
“Quyển này là do tiên đế viết lúc lâm bệnh.”
Ta thu lại vài phần sát khí, hỏi tiếp:
“Bệ hạ, thần thật sự không phải huynh muội thất lạc của ngài chứ?”
Phó Ỷ bảo tiên đế chỉ sinh mỗi mình hắn.
Ta tiếc nuối cực kỳ.
Cổ họng Phó Ỷ khẽ động:
“Sau khi tiên đế mất, thừa tướng một tay che trời, người có thể dùng bên cạnh trẫm chẳng có mấy ai.”
“Trẫm muốn hoàn thành di nguyện của tiên đế, nhưng lực bất tòng tâm.”
Phó Ỷ cúi đầu, trông như pho tượng ngọc chìm trong ánh nến, từ bi không giấu nổi mệt mỏi.
Ta gật đầu thể hiện thông cảm:
“Thế nên bệ hạ giả bút tích tiên đế, muốn lợi dụng tâm lý ham công danh của thần đúng không?”
Phó Ỷ còn chưa kịp che giấu ánh sáng long lanh trong mắt thì ta đã nói tiếp:
“Trẫm không hiểu khanh nói gì.”
“Cha thần từng kể tính cách tiên đế, vậy mà trong quyển này lại không hề chửi thừa tướng lấy một câu!”
Cha ta từng nói là tiên đế dạy ông ấy học chữ.
Nhưng cha ta đến giờ vẫn viết ‘vạn thế thiên thu’ thành ‘vạn hồng thu cây’ cơ mà!
Sao tiên đế lại hóa thành người có học, mà không mang cha ta theo học cùng?!
Phó Ỷ chẳng qua thấy dạo này ở bên ta thì tiếng tăm hơi xấu, còn muốn đại cải cách, giữ thanh danh.
Nhưng đúng là thời điểm lý tưởng để ta thể hiện lòng bao dung độ lượng.
Ta ho khan vài tiếng:
“Thần hiểu bệ hạ không vừa lòng việc thừa tướng chuyên quyền độc đoán, giấu đầu hở đuôi.”
“Nếu bệ hạ muốn làm minh quân, thì nhà thần nguyện làm đao kiếm trong tay bệ hạ, phá vỡ cục diện hiện tại.”
Ta vừa dứt lời, đuôi mắt Phó Ỷ càng đỏ hơn.
Hừ, đẹp trai.
Đúng là quỷ kế của đàn ông!
Sắp tới chắc định nói cái gì như “chúng ta cùng chung hoạn nạn” đúng không?
Phó Ỷ liếc xuống đôi tay đang nắm chặt của ta:
“Ái khanh đang giẫm chân trẫm đấy.”
“Với lại, trẫm còn thấy khanh hôm nọ lén lấy thẻ miễn chết từ quốc khố.”
“Trẫm quên không nói: trên thẻ ấy là tên của Vệ Quốc Công, khanh không dùng được đâu.”
12
Hết cách rồi, ta sốt ruột quá mà.
Phó Ỷ nhàn rỗi bói một quẻ, nói là đại hung.
Thảo nào gần đây tấu chương tố ta chất cao hơn cả cha ta.
Quan trong triều khuyên Phó Ỷ người thì ban rượu độc, kẻ thì xử trảm, có kẻ thì bảo chém đứt xác để lại toàn thây, có kẻ còn đề nghị lăng trì ta nghìn đao.
Thậm chí còn có tin đồn nhỏ truyền ra: Phó Ỷ không phải con ruột của tiên đế.
Cả triều loạn thành một đống, thì Phó Ỷ lại đề bạt ta làm Thượng thư Bộ Hộ, còn phong Thừa tướng làm Hộ Quốc Công.
Phó Ỷ nói: mục đích chính, thì là chính.
Nhưng ta không nghe thấy.
Vì lúc đó ta đang mải mê cảm thán — ta mặc tử bào thật sự rất đẹp.
Ta đang khoe với tiên sinh là ta mặc tử bào đẹp hơn ông ta, thì Thượng thư Bộ Công bước ra dâng tấu vạch trần ta giả trai nhập triều, còn mắng cha ta giữ binh quyền mưu cầu lợi riêng.
Nói ta và cha ta kẹp cổ tân đế làm bù nhìn để vơ vét đầy túi.
Chẳng phải chỉ vì ta không duyệt đơn xây cung điện của lão thôi sao?
Không kiếm được tiền là đòi chết vặn vẹo hả?
Lại nói, ta cũng chỉ cầm một cái thẻ miễn chết chẳng dùng được, mà dám gán cho ta tội tày trời thế à?
Ta thật sự muốn bùng cháy luôn rồi đấy!
Ta dồn khí đan điền, giọng vang như chuông lớn:
“Năm Đại Tấn thứ mười lăm, Thượng thư Bộ Công viện cớ thiên tượng để xúi tiên đế xây cung điện bừa bãi, gian dối nguyên vật liệu, tham ô ba trăm năm mươi lượng!”
“Năm thứ mười bảy, lại có quan Bộ Binh cấu kết địa phương dùng gỗ mục làm giáp trụ, tham ô hơn mười hai ngàn lượng!”
“Năm thứ mười tám, Tuần ngự sử giám sát muối nhận hối lộ tranh chữ, đồ cổ từ thương nhân muối, giá trị hơn mười ngàn lượng!”
Lũ chuột thối tha các ngươi đúng là ai nấy đều có “gốc”!
Thử làm mấy việc xứng đáng với cái “gốc” ấy coi!
Ta cười lạnh:
“Ta thấy thái giám trong cung còn khí phách hơn các vị hai phần.”
Cầm nội thị như chết trong lòng:
“Đừng lôi lão nô vào chuyện này…”
Ta:
Không ai được đứng ngoài cuộc!
Những kẻ không có “gốc” hãy đứng lên, lên bàn cùng ta!
Chúng ta đồng lòng hiệp sức, cùng nhau tiêu diệt bọn chuột thối này!
Các đại thần bị điểm mặt phản bác rằng ta vu oan:
“Ngươi mới vào kinh chưa đầy ba tháng, sao biết được những việc đó?”
Biết thế nào hả?
Là hoàng đế nói cho ta biết đó, được chưa?!
Một lũ rác rưởi đầu đuôi nối nhau mà không nhìn ra Phó Ỷ đang muốn cắt đứt cánh tay của đám Thừa tướng à?
13
Ta hoàn toàn chỉ dựa vào đống sổ sách cũ để dọa người.
Chủ yếu là vì Phó Ỷ không cho ta dẫn cha ta đi tịch biên tài sản, thu thập bằng chứng.
Ai ngờ cái tên chuyên trị thủy – Tống Lâm – ngày đêm phi ngựa về kinh, mang theo chứng cứ thép:
Thượng thư Bộ Công được Thừa tướng ngầm đồng thuận đã báo cáo sai về thiên tai, kê khai khống để tham ô.
Ba triệu lượng bạc trắng, chín phần chảy vào phủ Thừa tướng.
Cả nghìn mạng người vì đó mà chết oan.
Tiên sinh của ta giơ vạt tử bào lên, dâng tấu tố Thừa tướng mua quan bán tước, làm giả công văn, lật tung toàn bộ hồ sơ đánh giá quan lại mấy năm nay ra làm chứng.
Bằng chứng rõ như ban ngày, Thừa tướng vẫn bình tĩnh như núi.
Đến nước này, Phó Ỷ bước ra tiếc nuối nói:
“Thừa tướng là công thần, là quốc thích, tuy biết ông mưu phản nhưng trẫm nghĩ ông vẫn còn do dự, là điều trái nghịch đại lễ.”
“Nhưng nghĩ đến ông từng theo tiên đế chinh chiến nơi sa trường, trẫm không nỡ xử tử.”
“Giữ tước Hộ Quốc Công, giam lỏng tại phủ, dưỡng già.”
“Đảng của Thừa tướng, kẻ thân cận thì xử trảm, tru di tam tộc.”
“Những kẻ cấu kết thì đày ba ngàn dặm, kẻ bị ép thì giáng thành thứ dân, người bị che mắt thì cắt bổng lộc, cách chức.”
Ta cảm khái: vẫn là hoàng đế đủ âm hiểm.
Giết sạch cả nhà, để lại một lão già sống không bằng chết.
Quần thần quỳ xuống, đồng thanh:
“Bệ hạ anh minh!”
Thế là ai cũng đồng ý rồi hả?
Ta ngoái đầu, thấy cha ta dẫn Vũ Lâm Vệ mặc giáp đen, cầm trường thương bao vây đại điện.
Đám theo Thừa tướng như lũ khỉ mất cây, tan tác chạy.
Ta lập tức xin đi tịch biên gia sản.
Nhìn vàng ba mươi vạn lượng, bạc năm trăm năm mươi vạn lượng, đồ cổ quý giá trị giảm giá vẫn tới ba trăm vạn lượng…
Mắt ta lóe sáng như sao!
Đây mới chính là động lực để làm quan thăng tiến đó chứ!
Chu tướng thấy ta bận rộn chân không chạm đất, khẽ ngoắc ta lại:
“Toàn là vật chết cả, chạy đi đâu được, ngồi đánh ván cờ với lão phu đi.”
Ta nhìn bàn cờ làm từ ngọc thạch, quân cờ cũng bằng ngọc, lập tức ngồi xuống.
Lát nữa nhớ lấy cả bộ này luôn.
Thừa tướng nhấc quân trắng, khen ta là cái gậy tốt:
“Ngươi ở ngoài sáng, bệ hạ trong tối.”
“Ngươi giả điên giả dại, xáo trộn hồ sơ đánh giá quan lại, lấy thầy ngươi làm bia đỡ đạn để điều tra toàn bộ hồ sơ trong mấy năm, âm thầm moi móc những mánh khóe của lão phu.”
“Thầy ngươi và Tống Lâm mới là quân cờ chính, từng bước ép lão phu vào đường cùng, chẳng phải là muốn lão phu tạo phản sao?”
“Nhưng… họ cũng muốn.”
Thừa tướng nhìn chằm chằm bàn cờ:
“Nhưng nếu lão phu thật sự tạo phản, e là lại đúng như các ngươi mong muốn.”
Lải nhải gì đó nữa rồi?
Ta không buồn nghe.
Ta nhặt hết quân trắng trên bàn, thả vào hũ ngọc trắng:
“Nói cho cùng là ông không cam tâm.”
“Ông cho rằng cha ta với tiên đế đều là kẻ thô kệch, không xứng nắm thiên hạ, rằng sử sách nên do người như ông viết ra.”
Ta gẩy quân trắng cuối cùng từ tay ông ta:
“Mưu sâu tính kỹ rồi cũng thành công cốc.”
“Con người không thể vừa muốn danh lại vừa muốn lợi.”
Khóe môi Thừa tướng khẽ nhếch, rỉ ra một tia máu đen:
“Sẽ có ngày ngươi hiểu lão phu.”
“Đi đi, lão phu có món quà nhỏ cho ngươi.”
Lão già này định hại ta!
Ta nhanh tay chộp lấy chén trà bên cạnh ông ta, uống nửa ngụm.
Đã đi đến bước này rồi, đừng hòng ai cản nổi đường ta đi!