Sau khi ly hôn, chị tôi giới thiệu cho tôi một anh trai đã ly dị và có con riêng.
Anh ấy trông cũng bình thường thôi nhưng con trai thì đẹp trai hết phần thiên hạ, kiểu như tiểu hoàng tử châu Âu thời cổ vậy.
Có điều con trai anh ấy có chút vấn đề.
Cụ thể là vấn đề gì thì cũng không ai nói rõ, chỉ biết là có xu hướng ng//ư/ợ/c đãi bản thân, không thể để ở một mình.
Chị tôi nói anh ấy làm nghề đi biển, mỗi năm kiếm được khoảng một triệu tệ nhưng chỉ có thể về nhà hai lần, mỗi lần tầm mười ngày.
Nếu có thể kết hôn thì tiền anh ấy kiếm được sẽ gửi hết về cho tôi, chỉ cần tôi chăm sóc con trai anh ấy cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì là được.
1
Lần đầu tôi gặp Chu Hành là ở quán cơm Tứ Xuyên dưới tòa nhà công ty.
Anh ấy mặc áo hoodie màu xanh coban.
Gần bốn mươi tuổi, vóc người to lớn vững chãi, tóc cắt ngắn, khuôn mặt không nổi bật nhưng nhìn sạch sẽ, gọn gàng.
Trước khi đến, chị tôi đã cho tôi xem ảnh và kể sơ qua tình hình.
Anh ấy 38 tuổi, thu nhập một triệu tệ mỗi năm, đã ly hôn, có một đứa con trai 15 tuổi đang học lớp 10 trường điểm trong thành phố, có xu hướng tự sát.
"Tôi có thể hỏi một chút, anh và vợ cũ vì sao ly hôn không?"
Chu Hành ngượng ngùng cười, lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ, hàm răng trắng đều tăm tắp.
"Nói thật là tôi đã kết hôn ba lần rồi."
Tôi ngẩn người.
Chuyện này thì chị tôi chưa từng nói.
Ly hôn một lần có thể là do không hợp hay xa cách nhưng hai ba lần thì vấn đề hoàn toàn khác.
Lẽ nào anh ấy có xu hướng bạo lực?
Hay kết hôn chỉ để tìm người trông con, không chịu nộp tiền lương?
Tôi đánh giá người đàn ông hơn tôi mười tuổi trước mặt.
Nhìn qua thì khá hiền lành chất phác, nhất là lúc cười, còn có vẻ ngây ngô nữa.
"Con trai tôi là con của vợ đầu sinh ra, nhà cô ấy có điều kiện, lúc đó tôi chỉ kiếm được hơn ba ngàn tệ mỗi tháng, ba mẹ cô ấy lại giới thiệu cho cô ấy một ông chủ..."
Anh ấy bị ép ly hôn.
Chu Hành xoa tay, làn da màu đồng hiện lên một mảng đỏ ửng.
Ánh mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào đĩa đồ ăn trước mặt, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Theo lý mà nói thì bị đối xử như vậy, đàn ông thường sẽ căm ghét gia đình vợ cũ.
Giờ có tiền rồi, hẳn nên tự tin ngẩng đầu mà sống.
Nhưng nhìn dáng vẻ của anh ấy, không những không oán hận mà còn có phần tự ti.
Lẽ nào hai lần ly hôn sau cũng liên quan đến vợ cũ?
Hai người dây dưa không dứt?
Không chừng còn có dính líu tài chính mờ ám?
"Vợ đầu của anh chắc đẹp lắm hả? Tôi xem ảnh con trai anh rồi, nhìn như lai Tây ấy."
Tôi không tiện hỏi thẳng lý do hai lần ly hôn sau, đoán chắc trong đó còn có bóng dáng bạch nguyệt quang gì đó.
Chu Hành cười có chút gượng gạo, chỉ đáp: "Mọi người đều nói vậy."
"Anh không thấy vậy sao?"
Anh ấy lắc đầu: "Tôi chẳng có gu thẩm mỹ gì, còn hơi mù mặt, không quen nhìn mặt người khác."
Món ăn được dọn lên.
Chúng tôi ăn chút ít, tôi lại hỏi: "Hai lần khác là vì sao vậy? Anh nói đi, để tôi còn biết có chấp nhận được không."
Gương mặt vốn ửng đỏ của anh ấy bây giờ chuyển sang tái nhợt.
Môi run lên hai lần, cắn miếng thịt mà cắn trúng cả môi mình.
"Con trai tôi..."
Một câu mà suy nghĩ mãi, cuối cùng anh ấy đặt đũa xuống, thở dài: "Giấu cô cũng vô ích, con trai tôi có chút vấn đề tâm lý."
"Tôi biết mà, có xu hướng t//ự s//á/t đúng không?"
"Ừ." Anh ấy gật đầu.
"Chính vì vậy nên phải có người theo sát nó mọi lúc. Nhưng bây giờ nó đang ở tuổi nổi loạn, cực kỳ phản cảm chuyện bị người khác theo dõi."
3
Tôi vốn chẳng vội chuyện kết hôn nhưng lại quá tò mò không hiểu sao một học sinh cấp ba mới mười lăm tuổi, có khuynh hướng 44 lại có thể dọa cho hai người mẹ kế đều bỏ chạy.
Sáng hôm sau, tôi mua ít quà rồi cùng Chu Hành lái xe đến khu biệt thự có môi trường tốt nhất trung tâm thành phố.
"Chỗ này thuộc khu trọng điểm học tập hả?"
"Trước kia mua để cho Lê Đình đi học, lúc đó giá ở đây còn rẻ."
"Tên gọi là Chu Lê Đình à?"
"Ừ, là ông ngoại nó đặt tên."
Xe đậu trong gara riêng của biệt thự, Chu Hành dẫn tôi vào nhà.
"Nhà hơi bừa, hôm qua tôi đã dọn qua một lượt rồi, đàn ông mà, dọn dẹp không được kỹ lắm."
Tôi đứng bên tủ giày ngay cửa, thay đôi dép nữ mới mà Chu Hành đưa.
Ánh mắt lướt quanh căn nhà.
Khá sạch sẽ, chỉ là đồ đạc không được sắp xếp gọn gàng, hơi bừa bộn.
"Lê Đình không chịu mời người giúp việc, bình thường chắc phải làm phiền cô dọn dẹp chút, nó chỉ tự lo phòng riêng của mình thôi."
Học sinh cấp ba thời gian nghỉ ngơi không nhiều.
Hôm nay đúng dịp cuối tuần, giờ này Chu Lê Đình vẫn chưa dậy.
Tôi và Chu Hành ngồi trên sofa trò chuyện linh tinh, tôi hỏi anh ấy mấy lần về nguyên nhân 44 của con trai.
Chuyện này Chu Hành cũng không rõ, tổng kết lại chỉ có thể nói: Không có dấu hiệu báo trước, không mâu thuẫn gì, sau đó Lê Đình cũng không chịu nói một lời.
"Cho nên tôi mới yêu cầu nó ở nhà không được khóa cửa phòng.
Cửa nhà vệ sinh trong phòng nó tôi cũng tháo khóa luôn, còn lắp camera toàn bộ trong nhà."
Nói đến đây, anh ấy sợ tôi để ý, vội vàng xua tay giải thích: "Phòng của tụi mình không có gắn gì cả, tất cả là để giám sát nó thôi."
Dù là vậy nhưng trong lòng tôi vẫn thấy hơi khó chịu.
Mười lăm tuổi không còn là trẻ con, không có không gian riêng tư tuyệt đối, sống dưới sự theo dõi chặt chẽ như vậy, nghĩ thôi cũng thấy ngột ngạt.
"Nó không phản ứng gì sao?"
"Nó khá ngoan, tôi nói nhiều lần là nó nghe."
Tôi còn đang suy nghĩ không biết một đứa trẻ ngoan như thế thì có thể gây ra chuyện gì thì trên lầu truyền đến tiếng bước chân chậm rãi.
Ngẩng đầu nhìn lên, tôi thấy một thiếu niên mặc áo thun trắng, quần short xám đang bước xuống cầu thang.
Cậu đưa tay xoa mái tóc lòa xòa hơi dài, đôi mắt còn chưa mở hẳn.
Giống hệt trong ảnh tôi từng xem, thằng bé này đúng là đẹp trai nổi bật.
Không giống làn da rám nắng vì nắng gió của ba, da cậu bé trắng lạnh, trừ màu mắt ra thì trông hệt như hoàng tử cổ điển châu Âu.
"Tóc dài thế rồi mà không biết đi cắt, nhìn còn ra dáng học sinh gì nữa."
"Biết rồi, chiều con đi cắt."
Khác hẳn sự lúng túng và rụt rè khi ở bên tôi, Chu Hành trước mặt con trai lập tức thể hiện dáng vẻ phụ huynh nghiêm khắc.
Nói xong lại thấy không nên làm mất mặt con trước tôi, anh ấy liền vội kéo miệng cười, giới thiệu: "Đây là…"
Anh ấy bị khựng lại.
Tôi nhanh chóng đỡ lời: "Dương Thiển, cứ gọi là dì Thiển là được."
"Dì Thiển."
Tôi cứ tưởng thiếu niên mười lăm tuổi sẽ phản nghịch, sẽ bài xích vai trò mẹ kế, ít nhất cũng phải hằm hằm nhìn tôi một cái.
Không ngờ Chu Lê Đình lại rất ngoan.
So với Chu Hành thì còn bình tĩnh và tự nhiên hơn.
Ánh mắt cậu vẫn luôn đặt trên người tôi, nhìn chằm chằm vào mặt tôi lâu nhất.