Khoảng cách thật gần.
Ta nghe thật rõ ràng.
Chân thực, trong trẻo, không chút mập mờ.
32
Trên đường trở về kinh đô, chúng ta dùng số bạc còn lại để thuê một cỗ xe ngựa.
Mẫu thân của Thủ Vận sắp đến kỳ sinh nở, ta và Trần Lý đều lo nàng lại gặp khó sinh như lần trước, vì thế quyết định trở về sớm hơn dự tính.
Suốt dọc đường, Trần Lý chẳng mấy vui vẻ.
Ta an ủi chàng:
“Hôn sự giữa chàng và Thủ Vận, cũng giống như giữa ta với chàng… là… à, từ gì nhỉ… đúng rồi, ‘hình hôn’, chỉ là hình thức thôi mà, để chặn miệng đời đàm tiếu. Lần trước chàng chấp nhận được, cớ gì lần này lại không?”
Trần Lý nghiêng người sang một bên, không đáp lời, chỉ cúi đầu tự châm cứu cho mình.
Chàng bảo:
“Đi đường mỏi mệt, châm cứu để thả lỏng gân cốt.”
Thấy chàng tiều tụy đến thế, ta cũng đành ngậm miệng.
*********
Về đến kinh thành, đã là tháng Chạp.
Chúng ta vừa khéo gặp trận tuyết đầu tiên của mùa đông.
Tuyết phủ mỏng trên đường, Trần Lý sợ trơn ngã nên đi rất chậm.
“Ngã rồi… sẽ rất đau.” — chàng nói.
Ta bật cười, trêu chàng:
“Sao bỗng dưng chàng yếu đuối thế? Đến té ngã cũng sợ à?”
Trần Lý vừa định biện minh, ta đã kéo tay chàng, giật mạnh sang một bên — vốn chỉ định hù dọa một chút thôi, không ngờ chàng lại ngã nhào xuống đất thật.
May mà bên cạnh có kệ gỗ, Trần Lý kịp vịn vào, cũng không đến nỗi ngã mạnh.
Ta vội chạy lại đỡ chàng, thế mà Trần Lý lại bày trò ăn vạ, cứ dựa vào kệ gỗ không chịu đứng lên.
“Làm sao bây giờ, Phùng Hỷ… ta ngã đến tê liệt nửa người rồi, nàng phải chịu trách nhiệm đó…”
Thấy bộ dáng chàng như thế, ta phì cười:
“Được thôi, ta đem cả đời này đền cho chàng, được không?”
Trần Lý khựng lại, rồi nhẹ giọng:
“Thôi bỏ đi… ta có lương tâm, không làm chuyện buôn bán lỗ vốn thế này đâu.”
Vừa nói, chàng vừa chống tay lên kệ, chậm rãi đứng dậy.
Nhưng có lẽ do mệt nhọc vì đi đường xa, động tác của chàng có phần nặng nề.
Đùa giỡn một trận xong, tuyết lại rơi dày hơn.
Khi về đến phủ họ Trần, trên vai mỗi người đều đã đọng một tầng tuyết trắng.
Trình Phu nhân và Thủ Vận đang ở hậu viện.
Khi chúng ta đến, các nàng đang quây quần bên bếp sưởi cùng mẫu thân Thủ Vận.
Thấy ta và Trần Lý trở về, Trình phu nhân mừng rỡ, Thủ Vận cũng vội vàng chạy đi chuẩn bị cơm nước.
Trần Lý vừa trả lời mấy câu thăm hỏi của phu nhân, vừa bước tới bắt mạch cho mẫu thân Thủ Vận.
Lần cuối cùng ta thấy bà, khí huyết suy kiệt.
Lần này gặp lại, thân thể bà tròn trịa hồng hào, bụng lớn vượt mặt, dáng dấp rất có phúc khí.
Bà muốn hành lễ với ta và Trần Lý, ta vội ngăn lại, Trình phu nhân cũng bật cười:
“Thủ Vận bây giờ là thiếp thất của Lý ca nhi, bà là trưởng bối, sao có chuyện trưởng bối hành lễ với vãn bối được?”
Mẫu thân Thủ Vận mới miễn cưỡng thu tay lại, miệng vẫn lo lắng:
“Ta nào dám tự xưng là trưởng bối của thiếu gia, chẳng qua là nhờ phúc phần của đứa nhỏ trong bụng, mới được phu nhân ưu ái mà thôi.”
Trần Lý xem xong mạch, sắc mặt dịu xuống:
“Không có gì đáng ngại.
Chỉ là lần trước khó sinh để lại tổn thương, lần này có thể cũng sẽ khó khăn đôi chút.
Dạo này nên ăn thanh đạm, tránh đồ mặn, dầu mỡ.”
Mẫu thân Thủ Vận vội vã vâng dạ, ta cũng nhẹ nhõm phần nào.
33
Ngày bà sinh, đúng vào giờ hoàng đạo, cũng vừa lúc tuyết lớn phủ trắng cả kinh thành.
Trình Phu nhân nói, đứa bé này nhất định có đại phúc, nên mới chọn thời khắc đẹp như thế để ra đời.
Tiếc thay… mẫu thân của nó lại không có phúc.
Không rõ vì sao, đứa trẻ ngôi t.h.a.i lệch, mãi không sinh được.
Trần Lý và phu nhân đứng ngoài trông đợi, ta và Thủ Vận ở bên trong mồ hôi đầm đìa, không ngừng cố gắng xoay t.h.a.i nhi về vị trí đúng.
Mẫu thân Thủ Vận siết c.h.ặ.t t.a.y con gái, tiếng rên rỉ, la hét đầy đau đớn như từng nhát d.a.o đ.â.m vào lòng ta.
Cắn răng, ta cầm kéo, rạch tầng sinh môn, mong rằng việc sinh nở sẽ dễ hơn.
Nhưng t.h.a.i nhi vẫn nằm nghiêng, không hề thấy đầu đâu.
Trần Lý ở ngoài lo lắng hỏi:
“Bên trong thế nào rồi?”
Thủ Vận thấy sắc mặt ta trầm xuống, bèn buông tay mẹ ra, lau khô nước mắt, rồi gọi lớn:
“Thiếu gia! Mẫu thân ta không ổn! Cầu xin ngài cứu mạng!”
Trần Lý lập tức xông vào, Trình phu nhân cũng theo sau.
Cả hai người vừa vào liền bị mùi m.á.u tanh trong phòng khiến mặt biến sắc.
Trần Lý đến gần, xem qua tình trạng, sau đó lấy kim châm cứu ra.
Vài mũi châm xong, mẫu thân Thủ Vận mới gắng gượng thở lại được chút ít.
“Không giữ đứa bé thì có lẽ bà ấy còn có thể sống.”
Giọng Trần Lý trầm xuống, nói với Thủ Vận một cách thẳng thắn, như thể đã không còn lựa chọn nào khác.
Chưa đợi Thủ Vận đáp, mẫu thân nàng đã gào lên giữa cơn đau:
“Không thể! Nếu mất đứa bé này, nhà họ Từ sẽ tuyệt tự!
Ta còn mặt mũi nào gặp tổ tiên nhà họ Từ đây?!”
Ta không nhịn được bật thốt:
“Nhà họ Từ là tổ tiên bà, hay tổ tiên của ai? Sao cứ sống vì họ mãi thế?”
Thủ Vận khóc nấc bên giường:
“Nương, người nhìn lại bản thân đi! Mạng của người chẳng lẽ không đáng quý sao?”
Nhưng mẫu thân nàng vẫn giữ chặt cổ tay con gái, rên rỉ:
“Đại Nha, dù thế nào cũng phải giữ lấy nó…
Nó không còn, ta cũng chẳng muốn sống nữa…”
Trần Lý chờ quyết định từ Thủ Vận.
Nàng nhìn mẹ mình — toàn thân đầy máu, mặt mũi nhòe lệ.
Cuối cùng, nàng nhắm mắt lại, cười thê lương:
“Cứu mẫu thân ta…”
Mẫu thân nàng nghe vậy, nước mắt càng tuôn xối xả:
“Con bé ngốc… phải cứu đệ con mới đúng chứ…”
“Người không xem trọng mạng sống của mình, nhưng con xem trọng.”
“Người không xem mình là con người, nhưng con thì xem người là người.”
Thủ Vận nghẹn ngào, từng chữ từng chữ như rút từ tim ra.
Trần Lý nhận được chỉ thị, lập tức hành động.
Ta cũng chạy đến phụ giúp.
Nhưng từng khắc trôi qua, tình hình của mẫu thân Thủ Vận càng lúc càng nguy kịch.
Dường như… bà đã buông xuôi, trong mắt chỉ còn sự u ám và tuyệt vọng.
Trình Phu nhân thấy vậy, siết chặt khăn tay trong tay, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Ngoài kia tuyết vẫn rơi dày —
gió lạnh lùa vào theo khe cửa vừa mở, khiến cả căn phòng lạnh buốt.
Trần Lý thở dài.
Khi chàng ngẩng đầu lên, trong mắt đã không còn do dự.
********
Tháng Mười Hai.
Trong tháng lạnh giá ấy,
nhà họ Trần chào đón đứa trẻ đầu tiên.
Tiếng khóc yếu ớt vang vọng khắp phòng.
Trần Lý ôm lấy đứa bé sơ sinh, đặt trước mặt mẫu thân Thủ Vận.
“Bá mẫu, là một bé trai.”
34
Ta có chút phân không rõ.
Không rõ mẫu thân của Thủ Vận là đang khóc... hay đang cười.
Bà nức nở nhìn đứa trẻ mình dốc hết khổ đau sinh hạ ra, khẽ nâng tay định chạm vào nó, lại phát hiện... đã chẳng còn chút khí lực nào nữa.
Trần Lý khẽ nói, trong giọng mang theo hổ thẹn:
“Bà ấy mất m.á.u quá nhiều, không thể cứu được.
Ta chỉ còn cách giữ lại đứa nhỏ này thôi.”
Thủ Vận lúc ấy đã không còn nghe được ai nói điều gì nữa.
Nàng quỳ trước giường mẫu thân, mắt nhìn trân trối chứng kiến sinh mệnh của bà từng chút, từng chút rời khỏi thế gian.
Trình Phu nhân dắt theo các muội muội của Thủ Vận tiến vào, nhẹ giọng nói:
“Đi mau, đến bên mẫu thân các con…”
Bà đặt đứa trẻ nhỏ nhất trong lòng xuống, đẩy các bé gái về phía trước:
“Dù thế nào đi nữa… cũng phải gặp bà ấy lần cuối…”
Mẫu thân Thủ Vận thấy các con đến rồi, rốt cuộc cũng chịu dời ánh mắt khỏi đứa bé sơ sinh.
Lần này, bà gom góp toàn bộ sức lực còn sót lại, từng chút một xoa lên khuôn mặt từng đứa con gái.
Trần Lý nghiêng đầu nói với ta:
“Nàng ở lại trông chừng nơi đây.
Ta cùng mẫu thân đem đứa trẻ đi uống t.h.u.ố.c – nó ở trong bụng quá lâu, sinh ra yếu ớt, khí huyết không đủ.”
Ta gật đầu, trông theo bọn họ mang đứa trẻ rời khỏi phòng.
Trong phòng lúc này, chỉ còn lại tiếng khóc.
Lũ trẻ còn chưa hiểu thế nào là sinh ly t.ử biệt, nhưng chúng biết nỗi đau của mẫu thân, nên cứ không ngừng gọi:
“Nương! Nương”
Và mỗi lần như thế, mẫu thân của chúng đều khó nhọc hồi đáp:
“Nương ở đây…”
Thủ Vận nghẹn ngào, khóc mà hỏi:
“Nương… vì sao? Vì sao lại như vậy?”
Nàng không hiểu nổi —
Chỉ vì một đứa con trai… mà quan trọng đến thế sao?
Rõ ràng đã có ngần ấy đứa con gái, vẫn phải sinh thêm.
Rõ ràng đã từng khó sinh, vẫn muốn sinh tiếp.
Rõ ràng sinh mệnh đã bên bờ vực thẳm… vẫn không chịu buông tay.
Vì sao?
Rốt cuộc khiến bà ra nông nỗi này là do t.h.a.i vị lệch lạc…
Hay là bởi tư tưởng đã ăn sâu đến tận xương tủy?
Thủ Vận thật sự nghĩ không ra.
Mẫu thân nàng khẽ cười, ánh mắt mờ dần, tay vuốt nhẹ lên đầu nàng:
“Đại Nha… nhiệm vụ của mẫu thân… đã hoàn thành rồi.”
Lại một câu… nàng chẳng hiểu nổi.
Thủ Vận không còn khí lực mà truy hỏi nữa.
“Phải rồi, nương, người hoàn thành rồi…
Cha sẽ vui lắm, liệt tổ liệt tông họ Từ cũng sẽ vui lắm…”
Nàng cố gượng cười, để lời nói của mình nghe giống thật một chút.
Nhưng những lời trái với lòng dạ như thế… sao mà khó nuốt trôi quá.
Từng chữ từng câu, như kim châm vào lòng, m.á.u trong tim cũng dường như rỉ ra.
Mẫu thân lại nói:
“Nương… không còn điều gì tiếc nuối nữa…”
Thủ Vận c.ắ.n môi, rốt cuộc vẫn không nhịn được, bật hỏi:
“Nương… người… thực sự yêu chúng con sao?”
Nếu thực sự yêu…
Vì sao lại vì đệ đệ mà bán đi con gái?
Lần đầu tiên là vì mê tín.
Lần thứ hai… là vì tiền.
Khi m.a.n.g t.h.a.i biết đứa nhỏ yếu ớt, vì muốn bồi bổ khí huyết cho nó, mẫu thân lại đem muội muội bán lấy tiền mua d.ư.ợ.c liệu quý. Nếu không nhờ Trình phu nhân đi ngang phố tình cờ trông thấy… thì nay đã thiếu mất một người.
Vì thế Thủ Vận mới chấp nhận làm thiếp cho Trần Lý.
Chấp nhận để đệ đệ gọi mình là “tiểu nương”.
Vì vậy nàng mới có tiền.
Vì vậy mẫu thân nàng… mới không vì tiền mà bán con.
Nhưng Thủ Vận thật sự rất m.ô.n.g lung.
Khi còn nhỏ, mỗi độ Trung Nguyên tiết, trong nhà không tiền, phụ thân sẽ thức trắng mấy đêm làm việc, chỉ để mua đèn hoa đăng cho các nàng.
Ánh đèn sáng rỡ, soi bóng mẫu thân đang ngồi khâu áo vá y,
Chơi mệt rồi, trên bàn có thịt — phụ mẫu một miếng cũng không ăn, đều gắp vào bát của các con.
Chẳng phải đó là yêu thương hay sao?
Lẽ nào… những điều ấy… không phải là yêu thương?
Vậy thì…
Tình yêu ấy, đã đi đâu mất rồi?
“Người thật sự yêu chúng con… sao?” — Thủ Vận lại hỏi.
Khóe mắt mẫu thân nàng lại rướm lệ.
Tay bà rũ xuống, không còn dám chạm vào các con, chỉ gian nan thốt ra một câu:
“Nhà ai… chẳng vậy chứ…
Chúng ta không có quyền lựa chọn…
Hồi nhỏ mẫu thân cũng có hai muội muội, không nuôi nổi… cũng bị dìm c.h.ế.t cả rồi…”
Bà không nói tiếp được nữa, quay sang nhìn Thủ Vận, giọng nức nở:
“Nương có lỗi với các con…
Nhưng cũng may, lấy cái mạng này…
Nương có thể đổi cho các con một con đường sáng…”
Ta nghe đến đó, hốc mắt cũng run rẩy.
Để đứa trẻ này mang họ Trần, được nhận là con cháu nhà họ Trần, tốt nhất là để ràng buộc m.á.u mủ càng ít càng tốt.
Trong mắt mẫu thân Thủ Vận, nếu bà c.h.ế.t đi, đứa trẻ mồ côi cha mẹ, Trình phu nhân ắt sẽ không nỡ bỏ mặc.
Bà không thể đ.á.n.h cược vào lòng tốt của người khác, chỉ còn cách dùng chính tính mạng mình, để tính một nước cờ cho các con.
Cho dù phải đ.á.n.h đổi bằng cái c.h.ế.t.
“Nhiệm vụ của ta… đã hoàn thành rồi…”
Bà thì thầm, rồi khép lại đôi mắt.
Vậy nên…
Làm sao có thể nói là không có yêu thương?
Chỉ là…
Tư tưởng đã bóp nghẹt tất cả.
Ngay cả tình yêu… cũng bị đem ra cân đo tính toán.
Tiếng khóc của Thủ Vận vang vọng khắp gian phòng lạnh giá tháng Chạp.
Các muội muội của nàng cũng òa khóc theo:
“Nương ơi… con không còn nương nữa rồi…”
“Không ai vá áo cho chúng con nữa…”
“Nương của con…”
35
Nhà họ Trần có con nối dõi, tin tức này rất nhanh đã truyền khắp kinh thành.
Danh tiếng của ta cuối cùng cũng đã khá hơn một chút.
Ít nhất thì người ta cũng không còn nói ta ganh ghét, ghen tỵ nữa.
Thủ Vận bận lo tang lễ cho mẫu thân, ta cùng Trần Lý thì tận tâm chăm sóc đứa nhỏ, còn phu nhân Trình thì đến từ đường họ Trần để đưa tên hài nhi và Thủ Vận nhập gia phả.
Những kẻ bên nhánh phụ trước kia dòm ngó tài sản và tước vị của nhà họ Trần, rốt cuộc cũng buông bỏ dã tâm ấy.
Đứa trẻ được đặt tên là Trần Cát.
Hàm ý cát tường như ý.
Trình Phu nhân luôn cảm thấy cái tên này quá mức tùy tiện, bèn làm một lá thăm xin ý tổ tiên, để mẫu thân Thủ Vận định đoạt có nên dùng tên này hay không.
Thăm rung lên vài lượt, cuối cùng rút ra được một chữ:
“Phải.”
Đã như thế, Trình phu nhân cũng không thể phản đối, đành thuận theo.
Chúng ta cùng nhau đón giao thừa, cùng nhau thức suốt đêm trừ tịch, trong sự đoàn viên, nhìn Trần Cát mở to đôi mắt tròn xoe, cười khanh khách không ngớt.
Như một nắm bánh trôi nhỏ, thật đáng yêu vô cùng.
Tiếp đó là yến tiệc đầy tháng của bé con.
Ngày qua ngày dần trôi đi…
Trần Lý bắt đầu châm cứu cho bản thân ngày một nhiều.
Ta mơ hồ cảm thấy có điều không ổn…
Nhưng lại không dám hỏi.
Ta hồi tưởng những chi tiết từng bị bản thân bỏ qua, những điều kỳ lạ không rõ lý do…
Và đáp án, từng chút một, dần hiện lên trong tâm trí.
Chỉ là, bản năng khiến ta lựa chọn trốn tránh.
Trần Lý kể cho ta nghe chuyện Thần Nông nếm bách thảo và Lý Thời Trân thử t.h.u.ố.c cứu người.
Chàng nói:
“Phùng Hỷ, ta cũng muốn đi theo con đường của họ.”
36
Trần Lý bắt đầu dùng thử đủ loại d.ư.ợ.c thảo không rõ tên gọi, thân mình làm thí nghiệm, trực tiếp kiểm chứng hiệu quả và công dụng.
Còn ta, luôn ở bên cạnh chép lại cẩn thận, từng phản ứng phát tác, từng phương pháp giải độc đều tường tận lưu lại.
Chỉ là, ghi chép được một nửa —
mực trên giấy đã bị nước mắt ta làm nhòe đi.
Ta chẳng nói gì, chỉ đưa tay áo lau khóe mắt, rồi thay tờ giấy khác, tiếp tục viết.
Có khi thử trúng t.h.u.ố.c có độc, Trần Lý đau đớn một hồi rồi cũng dịu lại, lúc ấy còn đắc ý tự khen:
“Ta quả thật là vĩ đại.”
Ta cũng mỉm cười khen lại:
“Phải, chàng thật vĩ đại.”
Chuyện này, chỉ có hai ta biết.
Trình Phu nhân bận rộn chăm lo cho Trần Cát, việc quán xuyến trong phủ cũng dần giao cho Thủ Vận xử lý.
Cho nên, ta và Trần Lý có thể toàn tâm toàn ý chuyên chú vào việc thử thuốc.
Thế nhưng…
Tay Trần Lý càng ngày càng không vững, có khi còn vấp chân ngã nhào, nằm trên mặt đất một lúc lâu mới lảo đảo ngồi dậy.
Ta vừa khóc vừa cười mắng chàng:
“Đúng là đồ ngốc!”
Chàng cũng gãi đầu cười theo:
“Ừ… có hơi ngốc một chút.”
Chúng ta đã ghi chép lại thêm được rất nhiều phương t.h.u.ố.c hữu dụng.
Thậm chí…
Ta còn tìm ra một loại d.ư.ợ.c thảo có thể chữa được căn bệnh của tổ mẫu.
Chỉ là, trong các y thư cũ của người xưa, vị t.h.u.ố.c này vốn được dùng cho mục đích khác.
Cho đến khi Trần Lý gia tăng liều lượng, tự thân thử nghiệm, mới phát hiện ra công hiệu vượt ngoài mong đợi — đúng là bốn lạng xô nghìn cân, chuyển nguy thành an.
Ta đem bài t.h.u.ố.c đó đốt thành tro, gửi cho tổ mẫu nơi suối vàng.
Người nhất định cũng sẽ tán thưởng ta và Trần Lý:
“Quả thật là… vĩ đại.”
37
Ngày sinh thần của ta tới rồi.
Trần Lý vì ta mà làm một chiếc bánh ga tô.
Chiếc bánh năm xưa chưa kịp nếm thử, nay cuối cùng cũng có thể được biết hương vị ra sao.
Trình Phu nhân nói món này quả thật mới lạ, chỉ tiếc là vị ngọt có phần ngấy, chẳng bằng tô mì trường thọ do chính tay bà nấu.
Thủ Vận vẫn chưa ra khỏi nỗi bi ai mất mẹ, gắng gượng ăn hai miếng rồi cũng để yên chiếc đĩa trước mặt.
Trần Lý ra vẻ bị tổn thương.
Chỉ có ta là ăn như nuốt cả bầu trời, mặt mũi lấm lem đầy kem.
Dáng vẻ ấy khiến Trình phu nhân bật cười, bà cùng Thủ Vận lui về nghỉ ngơi sớm.
Trần Lý thấy bụng ta đã phồng cả lên mà vẫn chưa dừng tay, bèn giật lấy chiếc đĩa:
"Đừng ăn nữa, kẻo đầy bụng."
Vị bánh kem bỗng nhiên mằn mặn, nhảy nhót trên đầu lưỡi, hòa cùng vị chua nơi sống mũi, khiến lòng ta se sắt.
"Ta sợ sau này chẳng còn được ăn bánh chàng làm nữa."
Trần Lý bật cười:
"Sao lại thế được? Sang năm vẫn sẽ có bánh sinh nhật mà."
"Thật sao?" – Ta chìa ngón út ra – "Vậy chúng ta ngoéo tay."
Thế nhưng Trần Lý không ngoéo tay với ta. Chàng chỉ xoa đầu ta, khẽ nói:
"Tất nhiên rồi. Ta xưa nay chưa từng thất hứa."
Ta nhìn chàng, nói:
"Năm nay ta đã mười tám rồi."
"Ừm."
"Trần Lý, năm nay ta mười tám rồi."
Chàng mỉm cười:
"Biết rồi, Phùng Hỷ mười tám tuổi rồi, đã thành người lớn rồi."
"Trần Lý, năm nay ta thật sự mười tám rồi."
Ta cố chấp lặp lại thêm lần nữa.
Lần này, Trần Lý không còn cười nữa.
Ta tưởng chàng sẽ hôn ta, như cái ngày sinh thần năm ngoái.
Nhưng chàng không.
Không sao. Giờ ta đã cao hơn rồi, chỉ cần nhón chân là có thể chạm tới môi chàng.
Trần Lý vẫn không nhúc nhích.
Không sao. Ta tự tay ôm lấy cổ chàng.
Cổ họng chàng khẽ động.
Cuối cùng, chàng cũng bắt đầu đáp lại ta.
Lần này, khác hẳn với lần đầu – không còn kiên định, mà vô cùng cẩn thận, dè dặt.
Ta khẽ cười khổ.
Ánh nến lay động, ta nâng chén rượu, nói:
"Ta mười tám rồi, có thể uống rượu rồi."
"Trần Lý, chàng còn nợ ta một chén giao bôi đó."
Mắt Trần Lý khẽ run.
Một lúc lâu sau, chàng nói:
"Đúng vậy, chúng ta đã là phu thê từ lâu rồi."
"Từng nói sẽ ở bên nhau suốt đời."
Khóe mắt chàng cũng đã thấm ướt.
Chúng ta cùng uống chén giao bôi.
Rượu này thật cay, cay đến nghẹn cả cổ, ta ho khan đến mức không thẳng lưng nổi.
Trần Lý nhẹ nhàng vỗ lưng cho ta. Vỗ mãi, vỗ mãi… ta chẳng còn nhìn rõ chàng nữa.
Trong ánh mắt lờ đờ của men say, chàng bế ta lên, dịu dàng đặt ta dưới thân.
Màn loan ấm áp, như chốn bồng lai.