Tôi và Hứa Nghiễn kết hôn vì một cuộc giao dịch.
Trước khi cưới, chúng tôi đã thỏa thuận: sinh con xong sẽ ly hôn.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Hứa Nghiễn tay phải cho con gái bú bình, tay trái gắp trứng đã bóc vỏ đặt vào đĩa của tôi.
Tôi nói: “Hứa Nghiễn, chúng ta ly hôn đi.”
Hứa Nghiễn đặt bình sữa xuống, vẻ mặt thoáng hiện lên chút mơ hồ.
“Là vì anh không dùng tay phải để bóc trứng cho em sao?”
Tôi đưa tay day trán: “…Không phải.”
Anh nghĩ một lúc, rồi lấy ra một chiếc thẻ đen đặt vào tay tôi: “Cứ quẹt thoải mái, không giới hạn.”
Tôi nhắm mắt lại: “Không phải chuyện tiền bạc.”
Một lúc lâu không có động tĩnh.
Tôi mở mắt ra, thấy Hứa Nghiễn cởi trần, quỳ nửa người trước mặt tôi, cúi đầu ngậm lấy cà vạt, buộc một nút chết trên cổ tay.
“Muốn chơi gì cũng được, không giới hạn.”
1
Kim đồng hồ trên tường chỉ mười giờ rưỡi.
Trong sân vang lên tiếng động cơ xe.
Tôi giúp Hứa Nghiễn cởi áo khoác, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Anh đặt tay lên trán, nhắm mắt dựa vào tường.
Tôi thử thăm dò: “Để em xoa bóp cho anh nhé?”
Anh xua tay, đứng dậy đi về phòng nhỏ bên cạnh:
“Không cần, anh không sao.”
Một năm sau kết hôn, Hứa Nghiễn vẫn lạnh nhạt như cũ.
Tôi pha một ly nước mật ong đặt trong phòng khách, rồi quay vào phòng ngủ chính.
Lúc đang xem tin nhắn, điện thoại hiện lên một tin hot search.
【#Ảnh hậu Chu Kiều lần đầu lộ diện sau tai nạn ngã ngựa, nghi bị bắt gặp hẹn hò với bạn trai】
Trong bức ảnh bị chụp, Chu Kiều mặc váy đỏ rực rỡ, nụ cười ngọt ngào, trước mặt là một phần bít tết đã được cắt sẵn.
Trông cô ấy hồi phục rất tốt.
Người đàn ông ngồi đối diện Chu Kiều không bị chụp rõ mặt, chỉ lộ ra tay trái đeo đồng hồ bạc.
Khi nhìn thấy chiếc đồng hồ đó, tôi sững lại một chút.
Hứa Nghiễn có một chiếc y hệt, mặt đồng hồ ngọc trai trắng bóng, là vật ông nội anh để lại.
Tôi phóng to bức ảnh.
Bên cạnh đồng hồ lộ ra một vết sẹo trắng do bỏng thuốc lá.
Có một lần trên giường, lúc tôi mơ màng thấy vết sẹo thuốc lá trên cổ tay Hứa Nghiễn, đã hỏi anh có đau không.
Tối đó anh uống say, trái ngược hẳn mọi ngày, lặp lại mấy lần “đau lắm”.
Cư dân mạng đang gán ghép bức ảnh đó đầy phấn khích.
Chu Kiều phản hồi rất nhanh, cũng lên hot search.
【Không phải bạn trai.】
Phía dưới có một bình luận không nổi bật lắm: 【Bạn trai gì chứ, nhìn kiểu gì cũng là vợ chồng lâu năm】
Chu Kiều đã like bình luận đó, nhưng sau lại nhanh chóng hủy like.
“Em đang xem gì vậy?”
Một cơ thể còn đọng hơi nước đè xuống bên cạnh tôi.
Tôi hoảng hốt úp ngược điện thoại lại.
“Không có gì, xem linh tinh thôi.”
Anh nhìn tôi vài giây, rồi tắt đèn “tách” một cái.
Động tác dường như hơi bực dọc, nhưng rất nhanh đã quay về vẻ điềm đạm thường ngày.
“Vậy anh bắt đầu nhé?”
“Ừm.”
Không biết bao lâu sau, tay anh chạm vào gương mặt đầy nước mắt của tôi, động tác dừng lại.
“Sao vậy?”
Tôi cắn chăn, lắc đầu.
Hứa Nghiễn đưa tay nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng lau nước mắt.
“Tống Dao, nói đi.”
Tôi cúi đầu:
“…Anh có thể nhanh một chút không, em khó chịu.”
2
Đèn trong phòng sáng choang, ngay khoảnh khắc tôi nhắm mắt lại, một luồng hơi thở lướt qua mặt trong đùi.
“Xin lỗi, hơi sưng rồi, anh đi mua thuốc.”
Hứa Nghiễn trở mình xuống giường, suốt quá trình đều quay lưng về phía tôi, lặng lẽ mặc quần áo rời đi.
Tôi ôm gối ngồi trong bồn tắm, thầm tự trách.
Vẻ mặt trước khi đi của Hứa Nghiễn hoàn toàn không thể gọi là dễ nhìn.
Hơn nửa năm trôi qua, bụng tôi vẫn không có động tĩnh, nhưng báo cáo kiểm tra lại cho thấy cả hai đều hoàn toàn bình thường.
Phải đến lúc đó anh mới dọn về nhà ở.
Vậy mà chưa đầy một tháng, tôi đã làm anh không vui.
Rõ ràng trước giờ tôi vẫn luôn làm rất tốt, sao chỉ vì Chu Kiều vừa xuất hiện, tôi lại rối loạn thế này?
Tôi nhắm mắt lại để bình tĩnh, rồi mở điện thoại ra, phát hiện hot search và bài đăng kia của Chu Kiều đều biến mất.
Lúc này, cửa phòng tắm vang lên tiếng gõ.
“Thuốc anh để ở cửa, em có cần anh giúp không?”
Tôi lập tức từ chối: “Không cần, em tự làm được.”
Bóng người ngoài cửa dừng lại vài giây, rồi xoay người rời đi.
Khi tôi bước ra khỏi phòng tắm, trong nhà im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Trên điện thoại có một tin nhắn từ mấy phút trước do Hứa Nghiễn gửi đến.
【Công ty còn việc, anh đi trước, em nghỉ sớm đi.】
Tôi vò đầu, đi đi lại lại trong phòng khách vài vòng, rồi bưng ly nước mật ong nguội ngắt trên bàn lên uống cạn.
Dòng chữ trong khung chat lúc nhiều lúc ít, cuối cùng cũng chỉ còn lại hai chữ.
【Ừm.】
3
Tôi không ngờ Chu Kiều lại tìm đến tôi.
Cô ta ngoài đời còn xinh đẹp hơn trên TV, nói chuyện cũng thẳng thắn hơn nhiều.
“Hứa Nghiễn chắc đã nói với cô rồi, anh ấy cưới cô chỉ để mượn cái bụng sinh một đứa thừa kế.”
Chuyện này ngay cả người thân duy nhất của Hứa Nghiễn cũng bị giấu kín, vậy mà cô ta lại rõ ràng tường tận.
Tôi khô khốc hỏi: “Cô muốn nói gì?”
Chu Kiều nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên nói:
“Tôi và A Nghiễn từ nhỏ đã đính ước, nếu không phải giữa chừng tôi gặp tai nạn, mất đi khả năng sinh con, mà bà nội của anh ấy lại bệnh nặng, nôn nóng muốn bế cháu, thì tôi đã không khuyên A Nghiễn cưới người khác.”
Ánh mắt cô ta nghiêng nghiêng lướt qua tôi, dường như có chút thương hại.
“Chỉ là không ngờ anh ấy lại chọn một người giống tôi đến vậy.”
Khó trách khi đó Hứa Nghiễn lại đồng ý cưới tôi dứt khoát đến thế, dù có phải lấp đầy cái hố tài chính mười mấy tỷ của nhà tôi.
Khó trách mỗi lần lên giường, anh đều phải tắt đèn.
Khó trách anh thà ở lại công ty chứ chẳng muốn về nhà…
Như để xác thực suy nghĩ của tôi, Hứa Nghiễn gửi tin nhắn đến.
【Công việc nhiều, dạo này không về.】
Ngực tôi như bị nhét đầy bông ướt, khó thở đến mức nghẹn ngào.
Tôi bị sao vậy chứ?
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Hứa Nghiễn vốn dĩ là một cuộc giao dịch.
Chúng tôi sớm muộn gì cũng ly hôn, sau đó đường ai nấy đi.
Không phải tôi đã sớm biết rõ điều này rồi sao?
Tôi mở một bộ phim hài, xem được một lúc lại khóc nức nở.
Dùng hết nửa gói khăn giấy.
Ba tiếng sau, tôi mệt mỏi mở điện thoại, nhắn lại cho Hứa Nghiễn:
【Ừm.】
4
Trong phòng bệnh cao cấp, hộ công dựa vào tường gật gù, đến mức tôi đẩy cửa bước vào cũng không hay biết.
Ống truyền dịch bên giường buông xuống, trong tầm mắt là nửa đoạn ống đỏ lấp loáng.
Đồng tử tôi co lại, vội bước tới nhấn chuông gọi bác sĩ.
Hộ công bị giật mình, lập tức bật dậy, cười gượng nói: “Thiếu phu nhân đến rồi à, tôi vốn luôn trông chừng mà, chỉ lỡ chợp mắt một chút, không ngờ truyền xong nhanh như vậy…”
Tôi nâng cánh tay đang truyền dịch của bà lão lên, cúi đầu liếc thấy một mảng bầm tím lớn quanh kim tiêm, lông mày không khỏi giật lên.
Bác sĩ đến nhanh chóng tháo ống truyền đã đông máu.
Bà cụ ban đầu mắt nhìn vô định, nhưng khi thấy bác sĩ lấy ra một chiếc kim tiêm mới, bỗng giãy giụa dữ dội như một đứa trẻ.
“Không chích… không chích…”
Tôi lập tức nắm tay bà, ra hiệu cho bác sĩ ra ngoài, dịu giọng nói: “Được rồi, không chích nữa, cháu hát cho bà nghe nhé?”
Miệng tôi khe khẽ ngân nga điệu dân ca Giang Nam mà bà từng hay nghe.
Thần sắc bà từ từ dịu lại, ánh mắt cũng lặng lẽ dừng lại trên mặt tôi.
Tôi cong mắt, dỗ bà uống nước, lại chườm ấm cho chỗ bầm trên tay.
Chẳng bao lâu sau, bên tai đã vang lên tiếng thở đều đều.
Tôi khẽ thở phào một hơi, đang định đi gọi bác sĩ, quay đầu thì thấy trước cửa phòng bệnh có một bóng người đang đứng.
Hứa Nghiễn đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, không rõ đã nhìn bao lâu.
Bà là người một tay nuôi lớn Hứa Nghiễn sau khi cha mẹ anh qua đời.
Sợ anh hiểu lầm tôi có ý đồ, tôi vội giải thích:
“Lão phu nhân trước kia đối xử rất tốt với em, em chẳng có gì để báo đáp, chỉ muốn đến chăm bà nhiều hơn chút, không có ý gì khác.”
Lúc tôi và Hứa Nghiễn kết hôn, tinh thần của bà vẫn còn tỉnh táo.
Sợ tôi bị ấm ức, bà cố gắng chống chọi với bệnh tật dẫn tôi đi nhận họ hàng nhà họ Hứa, giúp tôi chắn không ít lời khó nghe.
Chỉ là không lâu sau đó, bệnh tình của bà trở nặng, hầu như chẳng còn nhận ra ai.
Dù tương lai tôi và Hứa Nghiễn có thế nào, thì với bà, tôi vẫn sẽ luôn giữ lòng tôn kính.
Ánh mắt tôi vô thức lướt qua kẹp cà vạt hình chữ D trên ngực Hứa Nghiễn.
Tôi thậm chí còn có thể phân biệt được đó là thương hiệu mà Chu Kiều mới đại diện.
Ngẩng đầu chạm phải ánh mắt Hứa Nghiễn, tôi nói ra lời mình đã nghĩ suốt cả đêm.
“Anh yên tâm, em sẽ tuân thủ hợp đồng, không nảy sinh những suy nghĩ không nên có.”
“Những suy nghĩ gì?”