09
Hôm sau là Chủ nhật, nhưng tôi còn dậy sớm hơn cả ngày đi làm.
Tôi lập tức liên hệ với người bạn luật sư, giao toàn bộ bằng chứng đã công chứng cho anh ấy, chính thức khởi kiện ly hôn.
Yêu cầu rất rõ ràng: ly hôn, và yêu cầu Lục Trạch hoàn trả toàn bộ tài sản chung trong hôn nhân đã bị anh ta chuyển nhượng trái phép, chia tài sản công bằng.
Làm xong tất cả, tôi quay trở về cái nơi gọi là “nhà”.
Trong nhà vắng tanh, chỉ còn lại một mớ hỗn độn, như thể vở hài kịch tối qua ở khách sạn vừa được diễn tiếp tại đây.
Tôi không quan tâm.
Tôi lấy điện thoại ra, chặn toàn bộ liên lạc của Lục Trạch, mẹ chồng, và cả nhà Lục Hải – từ điện thoại, WeChat đến QQ – tất cả đều nằm trong danh sách đen.
Thế giới của tôi, trở lại yên tĩnh.
Những ngày tiếp theo, tôi dồn hết sức cho công việc.
Từ khi lên chức giám đốc dự án, tôi bận rộn hơn nhiều, nhưng cũng thấy đời mình đầy đủ hơn bao giờ hết.
Tôi cùng đội nhóm ngày đêm cày cuốc cho một dự án quốc tế mới.
Còn bên phía Lục Trạch, nghe nói anh ta đang rối như tơ vò.
Vừa phải đối mặt với trát triệu tập của toà án, vừa phải dỗ dành cái gia đình nguyên bản đã quay lưng vì “chia chiến lợi phẩm không đều”.
Mẹ và em trai anh ta không còn là đồng minh nữa, mà biến thành “chủ nợ”.
Ngày nào cũng đến nhà đòi tiền, yêu cầu anh ta thực hiện lời hứa “nuôi cả nhà”.
Dù sao thì… lương anh ta mười vạn một tháng mà, đúng không?
Còn vụ bê bối trong tiệc sinh nhật hôm đó, đã nhanh chóng lan ra khắp công ty qua miệng những đồng nghiệp có mặt hôm ấy.
Một người đàn ông lừa dối cả vợ lẫn bố mẹ ruột – uy tín coi như mất sạch.
Nghe đâu, cơ hội thăng chức làm giám đốc – vốn đã chắc như đinh đóng cột – cũng vì thế mà tiêu tan.
Anh ta còn định kiện ngược tôi vì xâm phạm quyền riêng tư.
Nhưng vì toàn bộ bằng chứng tôi đều thu thập hợp pháp và được anh ta tự nguyện ký ủy quyền, nên tòa án đã thẳng thừng bác bỏ yêu cầu vô lý của anh ta.
Nửa tháng sau, dự án quốc tế tôi phụ trách thành công rực rỡ, giúp công ty ký được một đơn hàng khủng.
Công ty thưởng cho tôi một khoản bonus lớn.
Trần Hi giúp tôi tìm được một căn hộ mới – một căn hộ cao cấp rộng rãi giữa trung tâm thành phố, tầm nhìn thoáng đãng, môi trường yên tĩnh.
Tôi chọn một ngày cuối tuần để bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trong phòng thay đồ, tôi cẩn thận gấp từng bộ váy áo, túi xách, giày dép của mình vào từng chiếc thùng carton.
Còn đồ của Lục Trạch – dù chỉ là một cái áo sơ mi hay đôi tất – tôi gom hết vào túi rác và đem bỏ.
Phòng làm việc, tôi dọn sạch sách vở, tài liệu, máy tính của mình.
Phòng tắm, tôi mang đi toàn bộ mỹ phẩm và đồ dùng cá nhân.
Khi tôi ôm thùng đồ cuối cùng bước ra khỏi phòng ngủ, quay đầu nhìn lại căn phòng trống trơn ấy…
Tôi có cảm giác cả không khí cũng trong lành hơn hẳn.
10
Ngày phiên tòa diễn ra, trời nắng đẹp.
Tôi mặc một bộ vest công sở gọn gàng, cùng luật sư của mình xuất hiện tại hàng ghế bị đơn.
Phía đối diện, Lục Trạch trông tiều tụy thấy rõ, hốc mắt hõm sâu, tóc tai rối bời, hoàn toàn không còn chút phong độ nào của “tinh anh lương cao” ngày trước.
Quá trình xét xử không có gì bất ngờ.
Trước những chứng cứ rõ ràng mà bên tôi đưa ra, mọi lời biện hộ của Lục Trạch đều trở nên vô nghĩa và yếu ớt.
Thứ anh ta gọi là “tặng cho” bị tòa xác định rõ ràng là hành vi “chuyển nhượng tài sản hôn nhân một cách có chủ ý nhằm trục lợi”.
Cuối cùng, phán quyết của tòa được công bố.
Chúng tôi chính thức ly hôn.
Số tiền 345.000 tệ mà Lục Trạch đã chuyển cho cha mình trong thời gian hôn nhân bị buộc phải đem ra chia đôi theo quy định tài sản chung.
Căn nhà tuy là tài sản trước hôn nhân của anh ta, nhưng xét đến hành vi gian dối nghiêm trọng trong thời kỳ hôn nhân, gây tổn hại tinh thần nghiêm trọng cho tôi, đồng thời giữa chúng tôi từng có giai đoạn cùng trả góp sau cưới.
Tòa án cân nhắc và phán quyết: Lục Trạch phải bồi thường thêm cho tôi 200.000 tệ.
Khoảnh khắc nhận bản án trong tay, sắc mặt Lục Trạch xám ngoét như tro tàn, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.
Còn tôi thì bình tĩnh đứng lên, cúi đầu cảm ơn luật sư và thẩm phán.
Bước ra khỏi cổng tòa án, ánh nắng rực rỡ đến chói mắt.
Tôi thấy cha mẹ và em trai Lục Trạch như lũ kền kền tranh mồi, lập tức xông đến vây lấy anh ta:
“Tiền đâu? Tiền tòa phán đâu? Mau chia cho tụi tôi!”
“Anh phải mua nhà cho tôi! Không thì đừng trách tôi trở mặt!”
“Đồ bất hiếu! Anh hại cả nhà tôi rồi!”
Tiếng cãi vã, mắng chửi nhau vang vọng khắp con phố.
Tôi đeo kính râm lên, che đi ánh nhìn cuối cùng đầy mỉa mai.
Tôi bước vào chiếc xe mới tinh của mình — một chiếc BMW trắng, là món quà tôi tự thưởng sau khi nhận được khoản thưởng lớn từ dự án thành công.
Chiếc xe từ từ lướt đi, bỏ lại cả gia đình hỗn loạn ấy phía sau, xa dần, xa mãi.
Không chút vướng bận.
Tôi không ngần ngại dùng toàn bộ tiền bồi thường từ Lục Trạch cùng với khoản tiết kiệm của bản thân để thanh toán trọn gói cho căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố mà Trần Hi đã giúp tôi chọn từ trước.
Hôm chuyển nhà, Trần Hi và các bạn thân của tôi đều đến chung vui.
Căn hộ rộng rãi, sáng sủa vang lên tiếng cười rộn rã.
Chúng tôi khui sâm-panh, ăn bánh kem, cùng mơ về một tương lai tốt đẹp hơn.
Tôi đứng trước ô cửa kính lớn, ngắm nhìn cả thành phố sáng đèn ngoài kia, uống cạn một ly sâm-panh.
Cuộc đời mới của tôi, chính thức bắt đầu.
11
Thời gian là liều thuốc chữa lành tốt nhất, cũng là vị quan tòa khắt khe nhất.
Một năm sau.
Sự nghiệp của tôi phát triển như diều gặp gió, tôi đã trở thành nữ giám đốc vùng trẻ nhất trong công ty.
Tôi sống đúng cuộc đời mình mong muốn: độc lập về tài chính, tự do về tinh thần.
Còn cuộc sống của Lục Trạch thì hoàn toàn lao dốc.
Để trả khoản bồi thường cho tôi, anh ta buộc phải bán căn hộ trước hôn nhân mà từng tự hào nhất.
Số tiền còn lại bị cả gia đình tham lam của anh ta chia nhau sạch sẽ.
Anh ta buộc phải dẫn theo bố mẹ và em trai dọn về thuê một căn nhà cũ kỹ, chật hẹp ở ngoại ô.
Từ giàu xuống nghèo, quả thật khó chấp nhận.
Năm người chen chúc trong căn hộ chưa đến 60 mét vuông, mâu thuẫn, cãi vã xảy ra như cơm bữa.
Sức khỏe mẹ anh ta ngày càng yếu, cứ vài ba hôm lại phải đi viện, nhưng Lục Trạch thì lực bất tòng tâm, chỉ có thể mua cho bà ta thuốc bảo hiểm loại rẻ nhất.
Lục Hải vẫn chưa tìm được việc đàng hoàng, ngày nào cũng nằm dài chơi game, than cơm dở, mắng anh trai vô dụng.
Công ty của Lục Trạch, vì bê bối uy tín cùng với hiệu suất làm việc ngày càng kém, đã điều anh ta rời khỏi bộ phận chính, chuyển sang một vị trí nhàn rỗi ở rìa công ty, lương theo đó cũng giảm mạnh.
Anh ta không còn cách nào duy trì được hình tượng “tinh anh lương cao”, mà đã biến thành một gã đàn ông trung niên vừa bệ rạc vừa cáu bẳn.
Hôm đó, tôi lái xe đi dự một lễ trao giải quan trọng.
Khi ngang qua một ngã tư cũ kỹ, đèn đỏ bật sáng.
Tôi vô tình liếc nhìn ra ngoài và bắt gặp một cảnh tượng khiến người ta phải thở dài.
Bên cạnh một chỗ đậu xe thu phí, một người đàn ông đang cãi nhau om sòm với nhân viên thu phí chỉ vì… năm tệ.
Người đó mặc một chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, tóc bết dầu dính sát vào da đầu, chỉ tay vào mặt người ta mà chửi rủa thô tục.
Là Lục Trạch.
Còn tôi, đang ngồi trong chiếc BMW thoải mái của mình.
Tôi trang điểm kỹ lưỡng, khoác trên người bộ lễ phục cao cấp được thiết kế riêng. Ghế phụ bên cạnh, là chiếc cúp lấp lánh ánh vàng của một giải thưởng quốc tế trong ngành mà tôi vừa giành được.
Như có thần giao cách cảm, anh ta bất chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua làn xe, bắt gặp ánh nhìn của tôi.
Khoảnh khắc đó, gương mặt anh ta đang giận dữ, hống hách, ngạo mạn… bỗng đông cứng lại.
Thay vào đó, chỉ còn lại sự nhục nhã, bối rối và vô cùng thảm hại.
Như một kẻ trộm bị bắt quả tang tại trận, Lục Trạch hoảng hốt cúi gằm đầu, không dám nhìn tôi thêm một giây nào nữa.
Đèn xanh bật sáng.
Tôi nhấn ga, chiếc xe lướt đi êm ái về phía trước.
Qua gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta ngày càng nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn là một chấm đen mờ nhạt.
Tôi và anh ta, khác biệt một trời một vực.
12
Vài tháng sau, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ.
Là Trần Hi.
“Nguyệt Nhiên, cậu đoán xem tớ vừa gặp ai?”
“Lục Trạch.”
“Mẹ anh ta hình như bị bệnh nặng, cần phẫu thuật lớn, chi phí lên tới hơn chục vạn.”
“Anh ta chạy vạy khắp nơi không ai cho mượn, người thân bạn bè đều tránh mặt. Cuối cùng lại tìm đến tớ, nhờ tớ nói giúp cậu một tiếng, hy vọng cậu nể tình cũ mà cho vay tiền.”
Tôi lặng lẽ nghe hết, trong lòng chẳng gợn lên nổi chút sóng nào.
Tình cũ?
Giữa tôi và anh ta, từ lâu chỉ còn lại tính toán và hận thù.
“Tớ mắng cho một trận rồi đuổi thẳng cổ.”
Tôi khẽ cười: “Làm tốt lắm.”
Tưởng rằng chuyện đến đây là hết.
Không ngờ vài hôm sau, Lục Trạch lại tìm đến tận cổng công ty tôi.
Anh ta đứng chờ đúng lối tôi hay ra sau giờ tan làm.
Trông anh ta còn tàn tạ hơn lần trước, râu ria lởm chởm, hốc mắt trũng sâu, cả người bốc mùi chua nồng khó chịu.
Thấy tôi, anh ta lập tức “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Nguyệt Nhiên, anh sai rồi, anh thật sự biết lỗi rồi…”
Anh ta khóc như mưa, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Xin em đấy, vì tình nghĩa vợ chồng trước kia, cho anh mượn ít tiền đi…”
“Mẹ anh… bà ấy sắp không qua khỏi rồi…”
Xung quanh bắt đầu có đồng nghiệp dừng lại xem, xì xào bàn tán.
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình.
Người từng tự tin nói muốn phân chia tài chính với tôi, từng coi tôi là bàn đạp.
Giờ đây, anh ta giống một con chó hoang vô chủ, quỳ gối xin xỏ, tủi nhục đến đáng thương.
Tôi không đỡ anh ta dậy.
Tôi chỉ đứng đó, bình tĩnh nhìn xuống, rồi nhẹ nhàng đáp lại bằng chính câu anh ta từng dùng để chất vấn tôi:
“Phân chia tài chính.”
“Người nhà anh, anh tự lo.”
“Giữa chúng ta, từ lâu đã thanh toán xong rồi.”
Nói xong, tôi không quay đầu, xoay người bước vào tòa nhà công ty sáng rực đèn phía sau.
Để lại tiếng khóc tuyệt vọng của anh ta ở phía sau, hoàn toàn bị tách biệt với thế giới của tôi.
Về sau tôi nghe nói, để gom đủ tiền phẫu thuật cho mẹ, Lục Trạch đã buộc phải vay nặng lãi.
Dù ca phẫu thuật thành công, nhưng cuộc sống của anh ta từ đó rơi vào vực thẳm nợ nần triền miên.
Mẹ anh ta sau khi xuất viện, cả nhà họ âm thầm dọn khỏi thành phố, từ đó biệt tăm.
Còn tôi, trong lĩnh vực của mình, ngày càng toả sáng.
Một năm sau, tôi trở thành đại diện doanh nhân trẻ ngành thương mại, đứng trên sân khấu Hội nghị Thượng đỉnh Kinh doanh Châu Á.
Dưới ánh đèn rực rỡ, tôi mặc bộ vest trắng trang nhã, tự tin điềm đạm chia sẻ kinh nghiệm và góc nhìn của mình trước hàng ngàn tinh anh đến từ khắp nơi trên thế giới.
Khoảnh khắc ấy, tôi rực rỡ như một ngôi sao.
Tôi đã sống đúng như ước mơ của mình — trở thành ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời chính mình.