Ta không đánh thức Thanh Hòa.
Ta quay về giường, nằm xuống.
Nhưng ta không ngủ.
Ta đang nghĩ, chuyện này phải xử lý thế nào.
Trực tiếp đi đối chất với Thái hậu?
Vô dụng. Ta không có chứng cứ, bà ta cũng sẽ không thừa nhận.
Đánh Thanh Hòa một trận?
Càng vô dụng. Nàng ta chỉ là kẻ chấp hành, đánh nàng rồi, Thái hậu còn có Trương Hòa, Lý Hòa khác.
Ta cần một cách.
Một cách giải quyết dứt điểm.
Một cách khiến Thái hậu, từ nay về sau không dám tùy tiện trêu chọc ta nữa.
Ta nghĩ suốt một đêm.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng, ta đã có chủ ý.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Thái hậu, Tiêu Triệt.
Từng người một, cứ lần lượt mà tới.
Rất tốt.
Ta vừa hay, lấy các ngươi ra luyện tay.
5
Sáng sớm, Thanh Hòa thức dậy, trông thấy chuồng gà trống trơn, trên mặt thoáng hiện một tia hoảng loạn, nhưng rất nhanh liền che giấu đi.
Nàng ta giả bộ lo lắng hỏi ta:“Nương nương, gà… gà đâu rồi ạ?”
Ta đang uống cháo, đầu cũng không ngẩng lên.
“Mất rồi.”
“Á? Sao lại mất được chứ? Có nên… có nên báo lên Nội Vụ phủ không?”
“Không cần.”Ta nói, “Chỉ mấy con gà thôi, mất thì mất vậy.”
Ta càng tỏ ra không để tâm, ánh mắt Thanh Hòa lại càng chột dạ.
Nàng ta hẳn cho rằng, ta chỉ là quả hồng mềm, chịu thiệt cũng chỉ biết nuốt xuống.
Ta không để ý tới nàng nữa.
Ăn sáng xong, ta thay một bộ y phục cũ nhưng còn tươm tất, rồi bước ra khỏi lãnh cung.
Thị vệ trước cửa chặn ta lại.
“Phế hậu nương nương, người không thể ra ngoài.”
“Ta muốn gặp Hoàng thượng.” Ta nói, giọng bình thản, nhưng mang theo mệnh lệnh không cho phép cãi lại.
Hai thị vệ nhìn nhau.
Bọn họ hẳn chưa từng thấy ai bị nhốt vào lãnh cung, mà còn dám đường đường chính chính đòi đi gặp Hoàng đế.
“Nương nương, chuyện này… không hợp quy củ…”
“Nếu xảy ra chuyện, ta chịu.” Ta nhìn thẳng vào bọn họ, “Các ngươi ngăn lại, nếu xảy ra chuyện, các ngươi chịu. Tự mình chọn đi.”
Có lẽ là ánh mắt ta lúc ấy quá mức dọa người, hai tên thị vệ do dự một lát, vậy mà thực sự nhường đường.
Ta ung dung thong thả, một đường không gặp trở ngại, đi thẳng tới ngự thư phòng.
Thái giám truyền tin vừa thấy ta, sợ đến mức suýt đánh rơi cả phất trần.
“Phế… phế hậu nương nương?!”
“Truyền báo Hoàng thượng, nói Văn Tranh cầu kiến.”
Tiêu Triệt rất nhanh đã cho triệu kiến.
Hắn hẳn cũng rất hiếu kỳ, phế hậu vốn yên phận đã lâu như ta, hôm nay rốt cuộc lại bày trò gì.
Ta bước vào ngự thư phòng.
Tiêu Triệt đang ngồi trên long ỷ phê tấu chương, vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta, mày lập tức nhíu lại.
“Nàng đến làm gì?” Giọng hắn lạnh lẽo.
“Đến đòi lại công đạo với bệ hạ.”Ta đáp.
“Công đạo?”Hắn như thể nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời, “Nàng – một phế hậu – còn dám đòi công đạo với trẫm?”
“Gà ta nuôi, tối qua bị người ta trộm sạch. Gà lẫn trứng, chẳng còn một mống.”
Tiêu Triệt ngây người.
Hắn có thể đã nghĩ đến vô số lý do khiến ta đến tìm hắn, nhưng tuyệt đối không ngờ, lại là vì “mất gà”.
Hắn im lặng một lát, rồi hiện ra nụ cười giễu cợt.
“Văn Tranh, Nàng quả là càng ngày càng ‘tiến bộ’. Vì mấy con gà mà cũng dám náo đến tận ngự thư phòng?”
“Bệ hạ nói vậy sai rồi.”Ta nhìn hắn, điềm đạm mà không hèn nhún.“Mấy con gà ấy, không phải gà thường.”
“Ồ?” Hắn có chút hứng thú, “Vậy là loại gà gì? Gà vàng đẻ trứng vàng chắc?”
“Không đến nỗi ấy.”Ta lắc đầu, “Nhưng mấy con gà đó, là sau khi thần thiếp bị đưa vào lãnh cung, được bệ hạ ‘ban thưởng’ cho.”
Nét cười trên mặt Tiêu Triệt cứng lại.
Hắn khi nào thì ban gà cho ta?
“Nàng nói bậy cái gì đó?”
“Bệ hạ quên rồi sao?”Ta bắt đầu nói năng bịa đặt đầy vẻ đường hoàng.“Hôm bệ hạ sai Vương công công mang đồ đến, chẳng phải đã nói rồi sao? Rằng tuy thần thiếp bị chuyển đến lãnh cung, nhưng chi dùng không thể giảm sút. Sau đó Nội Vụ phủ liền đưa đến mấy con gà con, nói là ý của bệ hạ, bảo thần thiếp nuôi chơi cho khuây khỏa, lại có thể bồi bổ thân thể. Chẳng lẽ… là Vương công công giả truyền thánh chỉ?”
Ta lôi cả Vương Khâm vào cuộc.
Sắc mặt Tiêu Triệt lập tức thay đổi.
Hắn đương nhiên biết rõ mấy con gà kia không phải do hắn ban.
Nhưng hắn không thể phủ nhận.
Bởi nếu thừa nhận, chẳng khác nào tuyên bố với thiên hạ rằng – hắn là hoàng đế mà ngay cả mấy con gà cũng không nỡ cấp cho phế hậu của mình.
Chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, còn mặt mũi nào?
Huống hồ, chính miệng hắn từng nói: “Chi dùng không thể giảm.”
Hiện tại, hắn chỉ có thể nhắm mắt bịt mũi, chấp nhận “ban gà”.
“Trẫm… trẫm đương nhiên nhớ rõ.”Hắn cắn răng nhả ra từng chữ.
“Vậy thì tốt.”Ta gật đầu, “Đã là gà bệ hạ ban, tức là vật phẩm hoàng gia. Nay lại bị trộm trong lãnh cung, đây chính là trọng án. Trộm vật của thiên tử, theo luật phải xử trảm. Kẻ to gan lớn mật, dám trộm cả ngự vật, hôm nay trộm gà, ngày mai chẳng phải là trộm quốc khố sao? Việc này nếu không tra cho ra lẽ, e sẽ tổn hại đến uy nghiêm hoàng gia, lay động quốc bản.”
Ta đem chuyện mất trộm mấy con gà, trực tiếp nâng lên tới mức “rung chuyển quốc bản”.
Sắc mặt Tiêu Triệt đen đến mức có thể nhỏ ra mực.
Hắn biết, ta cố tình.
Hắn càng biết rõ, gà tám phần là do chính mẫu hậu hắn – Thái hậu – cho người trộm.
Giờ truy tra thì chính là tát vào mặt Thái hậu.
Không truy, thì chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.
Ta yên lặng nhìn hắn, chờ hắn ra quyết định.
Trong ngự thư phòng, tĩnh lặng như tờ.
Qua một lúc lâu, Tiêu Triệt mới cất giọng khàn khàn:
“Vương Khâm.”
“Nô tài có mặt.”
“Truyền ý chỉ của trẫm! Lập tức tra xét vụ trộm trong lãnh cung! Bất kể là ai, dám cả gan trộm đồ trẫm ban, tuyệt không dung tha!”
“Tuân chỉ!”
Trong lòng ta cười thầm.
Tiêu Triệt, rốt cuộc vẫn là kẻ đặt thể diện hoàng đế bé nhỏ của mình lên trên hết.
“Tạ bệ hạ đã làm chủ cho thần thiếp.”Ta khom người thi lễ.
“Nàng vừa lòng rồi chứ?”Tiêu Triệt lạnh lùng nhìn ta.
“Không dám nói là vừa lòng,”Ta đáp, “đợi khi nào bắt được đạo tặc, tìm lại gà của thần thiếp, lúc ấy mới coi là thỏa nguyện.”
Khóe môi Tiêu Triệt giật mạnh một cái.
Hắn phất tay, ra hiệu cho ta cút.
Ta xoay người rời đi, không chút lưu luyến.
Ta biết rõ, chuyện này cuối cùng rồi cũng chìm xuồng.
Tiêu Triệt không đời nào thật sự điều tra Thái hậu.
Nhưng mục đích của ta, đã đạt được rồi.
Từ nay về sau, Thái hậu sẽ không dám dễ dàng đến làm khó ta nữa.
Bởi bà ta đã biết, ta – Văn Tranh – không phải là quả hồng mềm dễ bóp.
Kẻ đi chân đất như ta, chẳng sợ kẻ đi giày.
Nếu thật sự ép ta đến đường cùng, ta cái gì cũng dám làm.
Tâm trạng thư thái, ta quay về lại lãnh cung.
Thanh Hòa nhìn thấy ta, ánh mắt trốn tránh.
Chắc nàng ta đã biết chuyện ta đến ngự thư phòng cáo trạng.
Ta không buồn để ý đến nàng.
Đến tối, Tiêu Triệt lại đến.
Hắn đuổi hết mọi người ra ngoài, cả Thanh Hòa cũng không được ở lại.
Trong phòng chỉ còn hai người chúng ta.
Ánh mắt hắn gắt gao dán lên ta, trong con ngươi như bừng bừng lửa cháy.
“Văn Tranh, Nàng giỏi lắm.”
“Bệ hạ quá khen.”
“Nàng rõ ràng biết là ai trộm gà,”Hắn chậm rãi tiến lại gần, “Nàng cố ý, đúng không? Nàng muốn thấy trẫm khó xử với mẫu hậu, muốn thấy mẫu tử chúng ta bất hòa, có phải không?”
“Bệ hạ,”Ta lùi một bước, kéo giãn khoảng cách,“Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời chớ nói càn. Thần thiếp sao biết là ai trộm gà? Chỉ biết, gà đó là do bệ hạ ban. Đồ của thần thiếp mất, tìm đến người ban – là lẽ đương nhiên.”
“Nàng—!”
Hắn bị ta chặn họng, nhất thời không thể phản bác.
Đột nhiên, hắn đưa tay ra, túm chặt lấy cổ tay ta.
Tay hắn nóng rực, lực lại rất mạnh.
“Tranh nhi…”Giọng hắn đột nhiên dịu xuống, thậm chí mang theo chút… lưu luyến?“Nàng vẫn đang trách trẫm, phải không? Trẫm biết, phế bỏ Nàng là trẫm sai. Nhưng trẫm cũng là bất đắc dĩ…”
Hắn bắt đầu diễn vở cảm tình.
Ta suýt nữa nôn ra tại chỗ.
“Bệ hạ,”Ta nhìn hắn, mặt không đổi sắc,“Xin buông tay.”
“Tranh nhi, cho trẫm một cơ hội nữa đi,”Hắn không những không buông, mà còn siết chặt hơn,“Trong lòng trẫm, kỳ thật luôn có Nàng. Chỉ cần Nàng chịu mềm mỏng một chút, trẫm lập tức sẽ—”
“Bệ hạ.”Ta ngắt lời hắn.
Thanh âm lạnh như băng.
“Khi thần thiếp còn là hoàng hậu, nghe mấy lời này của ngài, có lẽ sẽ thuận theo mà diễn tròn vai. Nhưng bây giờ, ngài không thấy buồn nôn sao?”
Sự thâm tình trên mặt Tiêu Triệt đông cứng lại ngay tức khắc.
Ánh mắt hắn, từ nóng bỏng, chậm rãi biến thành băng giá.
“Nàng nói cái gì?”
“Ta nói là, đừng đem mấy lời tình tứ đó ra làm bẩn tai ta.”Ta nói từng chữ một, rõ ràng rành mạch.“Ngươi là hạng người thế nào, ta hiểu còn rõ hơn ai hết. Thu lại cái trò giả nhân giả nghĩa ấy đi, với ta vô dụng.”
Lực nơi cổ tay bỗng nhiên siết chặt.
Ta cảm nhận được xương cốt cũng bắt đầu đau nhức.
Trong mắt Tiêu Triệt, lửa giận bùng cháy dữ dội.
Đó là cơn phẫn nộ khi lòng tự tôn của bậc đế vương bị giẫm đạp không thương tiếc.
“Văn Tranh,”Hắn nghiến răng, như muốn nhai nát tên ta,“Nàng lúc nào cũng có bản lĩnh chọc giận trẫm.”
“Là bệ hạ ngài,”Ta không hề né tránh ánh mắt hắn,“lúc nào cũng có cách khiến ta buồn nôn.”
Hai người chúng ta cứ thế giằng co.
Cuối cùng, hắn mạnh tay hất văng cổ tay ta.
“Được, rất được.”Hắn cười lạnh,“Nàng không phải thích ở lãnh cung sao? Trẫm sẽ cho Nàng ở đó cả đời! Nàng không phải thích trồng trọt nuôi gà sao? Trẫm muốn xem, không còn gà, Nàng còn nuôi được gì!”
Hắn đập cửa bỏ đi.
Ta xoa cổ tay đã đỏ ửng, nhìn theo hướng hắn rời đi, khẽ cười.
Không sao cả.
Không có gà, ta còn có thể nuôi vịt, nuôi ngỗng.
Nếu đến mức cùng đường, ta còn có thể nuôi giun đất.
Dù thế nào đi nữa, cuộc sống về hưu của ta, tuyệt đối sẽ không nhàm chán.