12
Ca phẫu thuật của Tạ Minh Minh rất thành công.
Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Khoảng thời gian này, tôi và Chu Mộc Ngôn thay phiên nhau chăm sóc Minh Minh, không ai nhắc lại chuyện cũ.
Sức khỏe của Minh Minh hồi phục rất nhanh, thêm vài ngày nữa chắc là có thể xuất viện.
Mẹ tôi biết tin, ngày nào cũng mong chúng tôi về nhà.
Nhưng tôi vẫn chưa nói với Minh Minh chuyện sẽ để thằng bé ở lại nhà họ Chu.
Nhà họ Chu tuy giàu có, nhưng thằng bé từ nhỏ đã ở bên tôi, quen nếp sinh hoạt rồi.
Rõ ràng, giữa nó và Chu Mộc Ngôn vẫn luôn tồn tại một khoảng cách nhất định.
Vừa qua tám giờ sáng, mẹ Chu Mộc Ngôn đã đúng giờ đến bệnh viện.
Bà nhận bữa sáng từ tay người giúp việc, đặt trước mặt tôi.
“Ăn chút gì đi.”
Tôi đang thay quần áo cho Minh Minh, không ngẩng đầu lên.
“Vâng, để đó trước, lát nữa chúng tôi ăn.”
Bà ngồi xuống.
“Con đối với đứa trẻ này đúng là tận tâm. Hồi trước lúc con và Mộc Ngôn còn bên nhau, ta từng cố tình cản trở.
“Biết trước sẽ thành ra thế này, ta hà tất phải làm những chuyện đó.
“Mộc Ngôn giận ta suốt năm năm, không chịu quen ai, cũng không chịu kết hôn, một lòng muốn trả đũa ta.
“Nhưng ta là mẹ nó, ta chẳng phải cũng vì tốt cho nó sao? Có sự nghiệp gia đình không chịu kế thừa, cứ khăng khăng ra ngoài lăn lộn, ta khi đó chỉ muốn cho nó một bài học thôi…”
Qua những lời của bà, tôi đại khái cũng hiểu được chuyện năm xưa.
Họ muốn ép Chu Mộc Ngôn quay về nhà, nên ra tay chèn ép công ty của anh, thậm chí có thể từng dùng tôi để uy hiếp anh.
Bị dồn đến đường cùng, Chu Mộc Ngôn chỉ có thể lựa chọn xa cách tôi, đồng thời hứa với họ rằng sẽ không cưới tôi.
Cho nên, dù khi đó tôi không chủ động chia tay Chu Mộc Ngôn, tôi cũng chẳng thể bước chân vào nhà họ Chu.
“Thưa bác, thật ra ngay từ đầu bác đã biết cháu là mẹ của Minh Minh, đúng không ạ?”
Trong mắt bà thoáng hiện một chút ngượng ngùng.
“Mộc Ngôn đã nói với ta rồi, nói rằng con đã không còn thích nó nữa. Là chúng ta nghĩ hẹp.”
Tôi mỉm cười, không nói thêm gì.
Một ngày trước khi Minh Minh xuất viện, tôi đi tìm bác sĩ ký giấy tờ.
Không hiểu vì sao hôm đó mẹ Chu Mộc Ngôn — người vốn ngày nào cũng đến bệnh viện đúng tám giờ — lại không xuất hiện.
Khi tôi quay về phòng bệnh, phát hiện bên trong không có một ai.
“Minh Minh?”
Tôi tìm khắp cả tầng, vẫn không thấy bóng dáng thằng bé đâu.
Những suy nghĩ tồi tệ lập tức ùa đến.
Năm Minh Minh ba tuổi, từng có một lần bị lạc — chỉ quay người đi một chút, con đã biến mất.
Đó là lần đầu tiên tôi đánh con.
Đánh xong vừa hối hận vừa sợ hãi.
Giờ đây, cảm giác sợ hãi ấy lại ập tới lần nữa.
Tôi run rẩy rút điện thoại ra, bấm số của Chu Mộc Ngôn.
“Minh Minh… không thấy đâu nữa rồi.”
13
Lúc Chu Mộc Ngôn chạy tới, tôi và mấy y tá đã lục tung cả bệnh viện, nhưng vẫn không tìm thấy gì.
“Minh Minh mất tích rồi… Chu Mộc Ngôn, báo công an đi!”
Tôi gần như đứng không vững.
Chu Mộc Ngôn đỡ lấy tôi, giọng vẫn còn giữ được sự bình tĩnh:
“Đừng hoảng. Chưa chắc là mất tích, để anh bảo người đi kiểm tra camera giám sát.”
Tôi hất tay anh ra, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.
“Con không phải anh nuôi lớn, tất nhiên anh không gấp!”
Tôi vừa mới thấy hy vọng khi ca phẫu thuật thành công, Tạ Minh Minh cũng ngày một khỏe lên, nếu giờ lại xảy ra chuyện gì… tôi cũng không sống nổi nữa.
Chu Mộc Ngôn kiên nhẫn kéo tôi vào lòng, nhẹ giọng trấn an:
“Đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ tìm được Minh Minh.”
Nửa tiếng sau, nhân viên bệnh viện rốt cuộc cũng tìm được từ camera—Tạ Minh Minh tự mình rời khỏi bệnh viện.
Tôi không chờ thêm giây nào, lập tức lao ra ngoài.
Tôi không dám tưởng tượng, một đứa bé hơn năm tuổi chạy ngoài đường sẽ gặp nguy hiểm gì.
Nhưng tôi biết tìm con ở đâu bây giờ?
Đúng lúc tôi đang hoảng loạn không biết làm sao, Hoàng Vũ Vi gọi điện tới.
“Con chị đang ở chỗ tôi.”
Tôi lập tức thấy tim mình thắt lại: “Cô định làm gì?”
Hoàng Vũ Vi khẽ cười: “Minh Minh, mau gọi mẹ đi.”
Quả nhiên, đầu dây bên kia vang lên giọng của Tạ Minh Minh.
“Tạ Tâm Nhi, muốn đón lại con thì lấy mạng chị đổi đi.”
“Chỉ khi chị chết rồi, Chu Mộc Ngôn mới hoàn toàn là của tôi.”
Giọng của Hoàng Vũ Vi không giống đang đùa.
Dù là thật hay giả, tôi cũng không dám đánh cược.
“Cô muốn tôi làm gì?”
“Chuyện gì cũng dám làm à?”
“Câu này, tôi tin bất kỳ người mẹ nào trên đời… cũng sẽ chọn ‘dám’.”
“Được thôi. Thấy chiếc xe tải lớn bên đường đối diện không?”
“Thấy rồi.”
Vừa nói, tôi vừa bước về phía giữa lòng đường.
Khi tôi sắp đến gần chiếc xe ấy, Hoàng Vũ Vi hét lên trong điện thoại, giọng đầy hoảng hốt:
“Quay lại! Tôi đùa thôi!”
Tôi khựng chân lại, thở phào một hơi.
Xem ra tôi đoán đúng.
“Mẹ ơi!”
Giọng của Tạ Minh Minh vang lên từ phía sau.
Tôi chạy đến, ôm chầm lấy con, tim run lên bần bật.
Hoàng Vũ Vi nhìn chúng tôi, thở dài.
“Tôi nói này, mấy người lớn các người sau này nói chuyện thì né con nít ra một chút đi. Hôm nay mà không phải tôi gặp được nó ngoài cổng viện, thì Tạ Minh Minh có khi thật sự lạc mất rồi đấy.”
Tôi cúi đầu nhìn con, dùng ánh mắt dò hỏi.
Minh Minh chớp mắt, mặt đầy nghiêm túc:
“Mẹ định bỏ con ở lại, nên con tự đi tìm bà ngoại.”
“Con… con biết rồi à?”
Tôi nhớ rất rõ, tôi và Chu Mộc Ngôn chưa từng nói trước mặt Minh Minh chuyện sẽ để thằng bé ở lại nhà họ Chu.
Minh Minh kéo tay tôi, nói rành rọt:
“Mẹ ơi, con tuy nhỏ nhưng không ngốc. Mẹ ngày nào cũng khóc lén sau lưng con, con đoán ra từ lâu rồi.”
Bên cạnh, Hoàng Vũ Vi không nhịn được trêu chọc:
“Ê, ai nãy khóc bù lu bù loa nói mẹ không thương, còn không phải nhờ tôi chứng minh hộ cho cậu à, không là chẳng biết giờ đang ngồi xó nào khóc nữa.”
Thì ra là vậy.
Cách làm của Hoàng Vũ Vi tuy có hơi quá, nhưng ít ra… không có ác ý.
Tôi đứng dậy, mỉm cười nhìn cô:
“Dù gì thì cũng cảm ơn cô.”
Hoàng Vũ Vi khựng lại một chút, rồi quay mặt đi.
“Thôi được, nể mặt Minh Minh, tôi không tranh Chu Mộc Ngôn với chị nữa.
“Đàn ông tốt trên đời nhiều lắm, tôi không tin mình không tìm được ai hơn anh ta.”
Đúng lúc đó, Chu Mộc Ngôn cũng chạy tới.
Hoàng Vũ Vi chẳng thèm liếc anh lấy một cái, lặng lẽ rời đi.
Tạ Minh Minh kéo tay tôi và Chu Mộc Ngôn, bất ngờ nói:
“Ba mẹ, con muốn một gia đình trọn vẹn.”
14
Không thể phủ nhận—lời của Tạ Minh Minh thực sự chạm đến tôi.
Mấy ngày nay, thằng bé cứ bám lấy tôi không rời, khiến tôi căn bản không nỡ rời đi.
Chu Mộc Ngôn cũng gác lại toàn bộ công việc, ngày ngày ở nhà trông con.
Giờ tôi bắt đầu nghi ngờ… chính anh là người đã “bán đứng” tôi.
Tối đến, tôi vừa ru Minh Minh ngủ xong, ngẩng đầu lên đã thấy Chu Mộc Ngôn đứng ở cửa.
Tôi bước ra khỏi phòng, nhìn gương mặt tràn đầy mưu đồ xấu xa kia, có chút bất lực.
“Anh đã nói trước với Minh Minh rồi đúng không?”
Chu Mộc Ngôn khẽ cười:
“Bị em phát hiện rồi.
“Anh và Minh Minh đều rất cần em. Nếu em không chịu ở lại, vậy thì bọn anh sẽ theo em, em đi đâu bọn anh theo tới đó.”
“Chu Mộc Ngôn, anh vô liêm sỉ! Anh nói là sẽ không ép tôi nữa cơ mà!”
Trong miệng anh còn có lời nào thật lòng nữa không?
Chu Mộc Ngôn cười, vẻ mặt chắc chắn:
“Không phải ép, là dùng tình yêu để cảm hóa em.”
“???”
Tôi bị anh kéo xuống tầng dưới—dưới chân tôi, từng viên gạch đều được phủ đầy hoa hồng.
Chính giữa phòng khách, nến được xếp thành hình trái tim.
Tuy hơi sến, nhưng tim tôi… vẫn đập loạn nhịp không kiểm soát được.
Chu Mộc Ngôn quỳ một gối xuống, từ từ rút ra… một quyển sổ hồng.
Có lẽ thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, anh giải thích:
“Đừng hiểu nhầm. Anh biết giờ cầu hôn em chắc chắn sẽ bị từ chối. Anh nghĩ, nói gì cũng không bằng tặng em hẳn một căn nhà ở đây.”
Chu Mộc Ngôn đặt quyển sổ hồng vào tay tôi.
“Trên đó là tên em, toàn quyền sở hữu.
“Anh không ép em. Em vẫn là người tự do.”
Khoảnh khắc đó, tôi thừa nhận mình đã dao động.
“Em còn lo gì, cứ nói hết ra. Về chuyện mẹ anh, chắc em cũng nhận ra rồi, bà ấy đã không xuất hiện nhiều ngày nay.”
Tôi không dám hỏi, sợ thất lễ, nên vẫn nhịn.
Mãi đến hôm sau, tôi mới hiểu lời anh nói có ý gì.