12
Tôi không hề biết chuyện đó.
Lúc Hứa Ninh Thâm đến tìm tôi, anh cũng không báo trước.
Khuôn viên Đại học A cho phép người ngoài vào tham quan, nhưng phải đặt lịch từ sớm, hoặc nhờ sinh viên trong trường dẫn vào.
Trường rộng thế, gặp nhau là chuyện rất khó.
“Khi tôi đến, em vừa tan học. Trên tay ôm đống sách vừa học xong, đang ngồi bên đường chơi với mèo.”
Trong trường có rất nhiều mèo, nhưng tôi thích nhất là con mèo mướp trắng tên Cam Cam, rất quấn người, chỉ cần cho ăn là sà vào lòng liền.
Có lẽ đó là một ngày rất bình thường trong đời sinh viên của tôi.
Đến mức tôi thậm chí chẳng lưu lại chút ấn tượng nào.
Nhưng với Hứa Ninh Thâm, đó lại là một ngày đặc biệt.
Trường rộng thế, vậy mà anh lại tình cờ gặp được tôi.
Dù tôi không quay đầu, dù anh không gọi lấy một tiếng.
“Em sống rất nghiêm túc, điều đó khiến tôi cảm thấy… dường như bản thân cũng có thể cố gắng thêm một chút.”
Tôi như bị ánh nhìn ấm áp ấy thiêu đốt.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu ra điều gì.
Tôi bắt đầu thấy hoảng loạn.
Vội vã nói lời tạm biệt lần nữa, rồi nhanh chóng bước vào cầu thang.
Hứa Ninh Thâm thích tôi.
Hứa Ninh Thâm… vẫn còn thích tôi.
Ngần ấy năm trôi qua, Hứa Ninh Thâm vẫn thích tôi.
Khi tôi chẳng hề hay biết, tôi lại trở thành nguồn động lực để một người khác tiếp tục sống và cố gắng.
Tôi rửa mặt cho tỉnh táo lại.
Chợt nhớ ra mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của bạn thân.
Cô ấy đang rất tò mò, không biết hôm nay tôi có gặp được Hứa Ninh Thâm không, đã nói những gì.
Vừa hay lòng tôi đang rối bời, cần người góp ý giúp.
Lúc mở điện thoại, phát hiện ra có thêm hai tin nhắn mới.
Là từ Hứa Ninh Thâm.
Dù sao cũng là bạn học cấp ba, chúng tôi từng kết bạn với nhau.
Danh sách bạn bè im ắng quá lâu, đến mức tôi quên mất điều đó.
Hứa Ninh Thâm:【Em có muốn đến thăm Cam Cam không?】
Hứa Ninh Thâm:【Ảnh】
Con Cam Cam đó… chẳng phải đã được Hứa Ninh Thâm nhận nuôi rồi sao?
Tôi cố gắng bình ổn lại hơi thở đang rối loạn.
【Muốn.】
13
“Mười năm đấy, mười năm trời đó!”
Tôi đi đi lại lại trong phòng khách nhà bạn thân, giọng đầy kích động.
“Đời người thì có được bao nhiêu lần mười năm chứ!”
Bạn thân bắt đầu giơ tay ra đếm từng ngón:
“Bốn năm đại học, ba năm cao học, còn nghỉ học một năm để chăm sóc người nhà. Ngành y lại vất vả như thế, đi thực tập chắc chắn cũng không nhẹ nhàng gì…”
“Bác sĩ Hứa mà cậu thấy hôm nay là đã phải đi một quãng đường dài như thế, mới trở thành con người như bây giờ.”
Tôi chống một tay lên thành ghế sofa, chặn đường bạn thân:
“Sao trước đây cậu không nói với tớ là buổi họp lớp năm đó, Hứa Ninh Thâm vốn định tỏ tình với tớ?”
“Cậu lúc đó đã hùng hồn tuyên bố với tớ rằng: người cậu thích tuyệt đối không phải kiểu như Hứa Ninh Thâm. Nói nghe chân thành đến mức tớ đâu nhận ra là cậu đang tự dối lòng.”
“Đi thôi nào.”
Bạn thân làm động tác mời trang trọng.
“Giờ vẫn chưa muộn. Bác sĩ Hứa chẳng phải đã hẹn cậu đi thăm Cam Cam rồi sao? Đừng để trễ đấy.”
Cam Cam đúng là con mèo từng thấy qua đủ kiểu người.
Trong trường, bao nhiêu giáo viên sinh viên đi qua đi lại nó đều không sợ, giờ được Hứa Ninh Thâm đưa xuống dưới nhà cũng vẫn thản nhiên như không, chỉ tò mò đi quanh đánh hơi khắp nơi.
“Cam Cam!”
Tôi chìa tay ra, để nó ngửi thử mu bàn tay mình.
Hứa Ninh Thâm nuôi nó rất tốt, nhìn qua đã thấy mập hơn một vòng.
Nó dụi đầu vào tay tôi một cách thân thiết.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên:
“Nó còn nhớ tôi kìa!”
Hứa Ninh Thâm nghiêng đầu khẽ cười với tôi.
Lúc không đi làm, anh ăn mặc rất giản dị, thoải mái.
Ống tay áo sơ mi được xắn gọn một đoạn, trên cổ tay trái có một nốt ruồi nhỏ.
Tôi ôm Cam Cam, lén lút ngẩng đầu nhìn anh thêm vài lần nữa.
Ngay sau đó, một tấm vé xuất hiện trước mặt tôi.
“… Vé xem concert?”
Từng ấy năm trôi qua, tôi vẫn thích nhóm nhạc mà mình từng mê mẩn.
Ngày càng có nhiều người hâm mộ họ, đến mức mỗi lần mở bán vé là một trận chiến công nghệ.
Tôi đã lỡ vài lần rồi, mấy hôm trước còn ngồi chửi đám phe vé với bạn thân.
“Ừm.”
Trong mắt Hứa Ninh Thâm mang theo ý cười, anh hỏi:
“Anh có thể… mời em cùng đi không?”
Là người trưởng thành, ai cũng hiểu rõ điều này có nghĩa gì.
Đây chính là một lời mời… rất giống một buổi hẹn hò.
Hứa Ninh Thâm thực sự hiểu tôi quá rõ.
Anh biết, nếu hôm đó tỏ rõ tình cảm rồi mà tôi từ chối, thì tôi sẽ không đến gặp Cam Cam.
Mà nếu tôi đã đến… anh nhất định sẽ có cách để gặp lại lần thứ hai.
“Anh cũng thích nhạc của họ à?”
Hay là—bởi vì mười năm trước đã cùng tôi đi xem một lần, nên đến giờ vẫn còn nhớ?
“Những lần họ lưu diễn mấy năm nay, anh đều đi đủ cả.”
Hứa Ninh Thâm nói:
“Anh luôn nghĩ, giữa hàng vạn người đi xem concert… biết đâu trong đó, em cũng có mặt.”
14
Tấm vé concert đó được tôi đặt ngay trên đầu giường.
Chỉ cần xoay người một chút là có thể nhìn thấy.
Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại bật cười.
Và vì vậy… tôi không tài nào ngủ được.
Cuối cùng, tôi đành cất nó vào trong ngăn kéo.
—
Vừa nhắm mắt được một lúc, chuông điện thoại chợt vang lên.
Là nhạc chuông riêng tôi cài cho bạn thân.
Dù sao thì bố mẹ cô ấy cũng đã lớn tuổi, tôi sợ có chuyện gì bất ngờ xảy ra, gọi điện vẫn là nhanh nhất.
Giọng cô ấy vang lên trong điện thoại, yếu ớt và mệt mỏi.
Cô ấy dậy đi vệ sinh ban đêm thì bị trượt chân ngã, có chảy máu một chút.
Vừa nghe xong, tôi lập tức bật dậy khỏi giường, đến cả đồ ngủ cũng chẳng kịp thay, vội vàng chạy xuống dưới gọi xe.
“Đừng hoảng quá.”
Tôi sắp khóc rồi, mà bên kia điện thoại, cô ấy lại còn cười được:
“tớ đã gọi xe cấp cứu rồi, Giai Giai, tớ chỉ là… có hơi sợ, sợ phải ở một mình.”
Khi tôi đến nơi, xe cứu thương cũng vừa đến.
Bạn tôi đã ngất đi.
Đâu chỉ là “chảy máu một chút”—máu đã loang ra thành một vũng dưới nền nhà.
Chân tôi run rẩy, đến cả bản thân cũng không biết làm sao mà mình có thể theo xe đến bệnh viện, rồi ngồi lặng ở cửa phòng cấp cứu.
Điện thoại lại đổ chuông.
“Lệnh Giai, em đang ở bệnh viện à? Có người trực ca đêm bảo như thấy em ở đây.”
Giọng tôi run rẩy, nói năng đứt đoạn.
“Đừng lo.”
Giọng Hứa Ninh Thâm bình tĩnh, vững vàng:
“Anh tới ngay.”
—
Hứa Ninh Thâm đến rất nhanh.
“Bạn em sẽ không sao đâu.”
Anh quỳ một gối trước mặt tôi, tay cầm theo một gói khăn ướt nhỏ:
“Lau mặt đi.”
Lúc này tôi mới nhận ra bộ dạng của mình tệ đến mức nào.
Tóc tai rối bù, nước mắt nước mũi đầy mặt.
Mặc nguyên bộ đồ ngủ, dép lê còn mất một chiếc.
Cánh tay không biết đã bị xước ở đâu, để lại một vệt trầy dài loang máu.
Tôi siết chặt gói khăn ướt trong tay, như thể đang bấu víu vào một sợi cỏ cứu mạng.
—
Khi quay lại lần nữa, Hứa Ninh Thâm mang theo một tấm chăn nhỏ và một đôi dép lê mới.
Anh đưa tôi một chai sữa đã được làm ấm, vừa cẩn thận xử lý vết thương trên tay tôi.
Mũi tôi cay xè, chẳng buồn để ý đến vết thương nữa, đột ngột ôm chầm lấy anh.
Hứa Ninh Thâm từ từ, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.
“Cô ấy sẽ không sao đâu… cô ấy nhất định sẽ không sao…”
“Ừ.”
Vòng tay của Hứa Ninh Thâm rất ấm, giọng nói cũng đầy kiên định:
“Cô ấy sẽ không sao đâu.”
15
May mắn là mọi chuyện đều không quá nghiêm trọng, bạn thân tôi và em bé đều an toàn.
Chỉ là cần phải nằm viện một thời gian để theo dõi thêm.
Bố mẹ cô ấy ở lại viện chăm sóc, bố mẹ chồng cũng mỗi ngày đều ghé qua mang cơm.
Hứa Ninh Thâm đi cùng tôi đến thăm cô ấy.
Trông cô ấy đã khá hơn rất nhiều, ánh mắt đảo qua đảo lại như đang ấp ủ một kế hoạch nghịch ngợm nào đó.
Cô ấy định “tra khảo” Hứa Ninh Thâm, còn cố tình cảnh báo tôi trước là không được bênh anh ấy.
Đúng lúc đó, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ.
Bà nói đã đặt chỗ ở một nhà hàng, bảo tôi qua ăn cùng.
“Gọi con đi ăn? Mẹ à, từ bao giờ mẹ lịch sự thế đấy?”
Đầu dây bên kia, giọng mẹ tôi đầy khí thế và không chừa cho tôi chút đường lui:
“Mẹ đã giới thiệu cho con bao nhiêu đối tượng xem mắt, mà lần nào con cũng từ chối. Lần này mẹ đã hẹn người ta rồi, gửi địa chỉ nhà hàng cho con, không gặp cũng phải gặp!”
Nói xong, bà dập máy luôn.
Tôi gọi lại thì không ai bắt máy nữa.
Nhắn tin cũng hiện dấu chấm than đỏ, báo là đối phương từ chối nhận tin nhắn.
Trời ơi… tôi quên chưa nói với mẹ chuyện tôi và Hứa Ninh Thâm rồi.
Ngẩng đầu lên thì thấy tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.
Bạn thân suýt làm rơi quả táo đang cầm trên tay:
“Cậu đi xem mắt á!?”
Chuyện giữa tôi và Hứa Ninh Thâm…
Bây giờ có thể nói là cả hai đều thích nhau, nhưng vẫn chưa chính thức xác nhận là người yêu.
Tuy trong lòng tôi đã coi Hứa Ninh Thâm là bạn trai rồi.
Mà giờ lại đi xem mắt trước mặt anh ấy, lại còn là được anh ấy đích thân chở tới…
Cảm giác thật chẳng ra sao cả.
Tôi định giải thích, nhưng bầu không khí trong xe quá kỳ lạ, nên rốt cuộc cũng chẳng nói nên lời.
“Nhà hàng này phải không?”
Xe dừng lại.
Giọng của Hứa Ninh Thâm không có chút cảm xúc nào.
Giống như trước khi cơn bão ập đến — trời thì lặng gió nhưng lòng người thì đang dậy sóng.
Tôi liếc nhìn địa chỉ:
“…Chắc là đúng rồi.”
Tôi tháo dây an toàn, bước xuống xe.
Từng động tác đều chậm chạp, lòng rối bời.
Sao anh ấy vẫn chưa gọi tôi lại?
Hứa Ninh Thâm thật sự muốn để tôi đi xem mắt sao?
Tôi nhấc chân, bước về phía trước vài bước.
Rất muốn quay đầu lại, nhưng tôi cố nhịn.
Tên nhát gan này.
Thích tôi bao nhiêu năm mà đến lúc đứng trước mặt cũng chẳng dám nói ra.
Như thể chỉ cần ở cùng một nơi với tôi, nói được vài câu là đã đủ mãn nguyện rồi.
Hứa Ninh Thâm, anh không thể tham lam hơn một chút, mạnh dạn hơn một chút được sao?
Vừa nghĩ đến đó, sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Tôi còn chưa kịp quay đầu lại, đã bị ai đó ôm chặt từ phía sau.
“Xin lỗi.”
Hứa Ninh Thâm ôm rất chặt.
Như thể anh muốn hòa tôi vào máu thịt của mình.
“Cho anh ích kỷ một lần thôi.”
“Anh không thể làm được chuyện đưa người mình thích đi gặp người đàn ông khác.”
Anh cứ thế ôm tôi rất lâu, rất lâu.
Cho đến khi tôi nhẹ nhàng gọi tên anh:
“Hứa Ninh Thâm.”
Anh mới từ từ buông tay ra.
Tôi xoay người lại:
“Anh nhắc lại lần nữa đi.”
“Những lời vừa rồi, nói lại lần nữa.”
“…Anh không thể đưa người mình thích đi xem mắt.”
Tôi nâng hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt anh, nhìn sâu vào đôi mắt ấy:
“Thế… đây được tính là tỏ tình chưa?”
Tôi từng nghe rất nhiều lời tỏ tình.
Dưới ký túc xá, trên sân thể dục… nhưng chưa lần nào khiến tim tôi rung động dữ dội như lần này, chưa lần nào khiến tôi muốn gật đầu ngay như lúc này.
“Anh thích em.”
Hứa Ninh Thâm nhìn tôi, đôi mắt anh dường như phủ lên một lớp sương mỏng ướt át.
“Em cũng thích anh.”
Tôi nói rành rọt từng chữ:
“Vậy thì từ giờ anh là bạn trai của em rồi.”
Mẹ tôi không chỉ đặt chỗ nhà hàng, còn mua luôn cả vé xem phim, quyết tâm để tôi và đối tượng xem mắt có một buổi hẹn hò “trọn vẹn”.
Tôi đã nói rõ mọi chuyện với đối tượng xem mắt.
Khi rời khỏi nhà hàng, tôi nắm lấy tay Hứa Ninh Thâm.
“Được rồi, bạn trai ạ, không thể để mẹ em mua vé phim uổng phí được.”
“Đi thôi, mình đi hẹn hò nào.”
Tôi luôn hy vọng sẽ có một người như vậy.
Người đủ tinh tế để hiểu những ám chỉ của tôi, nghe ra những điều tôi không nói thành lời, và nhìn thấu những câu tôi buột miệng nói trái với lòng mình.
Bây giờ, tôi đã tìm thấy người đó rồi.
(Hoàn)