4
Tôi sững người nhìn dòng chữ ấy.
Trong lòng trào dâng một cảm xúc mơ hồ, khó tả.
Bạn thân tôi không ngủ bao lâu thì tỉnh lại.
Tôi đưa cô ấy lên lầu, dặn dò phải nghe lời bác sĩ, nghỉ ngơi thật tốt.
Chỉ cần tôi có thời gian, sẽ đến thăm cô ấy thường xuyên.
“Đợi đã!”
Cô ấy lục tìm trong túi:
“Hình như tớ để quên đồ trong bệnh viện rồi.”
Thứ cô đánh rơi là một thỏi son.
Thỉnh thoảng cô vẫn mang theo để dặm lại sắc mặt, tránh để cha mẹ quá lo lắng.
Tôi nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian.
“Để tớ quay lại lấy giúp.”
Tôi nghĩ mới rời đi chưa đến nửa tiếng, chắc thỏi son vẫn còn ở chỗ cũ.
Tôi đi lại hai vòng theo đúng tuyến đường lúc trước nhưng vẫn không thấy, đành phải tới quầy y tá nhờ hỗ trợ.
“Chị tìm thỏi son ạ?”
“Vâng.”
“Không thấy ai nộp lại cả.”
Tôi vừa định quay đi thì một y tá khác gọi giật lại:
“Chờ chút, vừa rồi bác sĩ Hứa có gọi điện đến, nói nhặt được một thỏi son. Chị thử đến văn phòng của bác sĩ ấy xem sao?”
Sắp đến giờ nghỉ trưa của bệnh viện, tôi nhanh chóng hỏi rõ vị trí phòng rồi vội vàng chạy đến.
Gõ cửa hai cái.
“Mời vào.”
Bác sĩ Hứa đang quay lưng về phía tôi, thu dọn giấy tờ trên bàn.
Mái tóc đen rối nhẹ khẽ lay động.
Tấm lưng ấy sao mà quen đến lạ.
Chính là người sáng nay tôi vô tình va phải.
Thế giới này… thật nhỏ bé.
Tôi thầm nghĩ trong lòng, rồi ánh mắt vô tình bắt gặp thỏi son của bạn tôi đặt trên bàn.
“Bác sĩ Hứa, cảm ơn anh đã giữ giúp thỏi son.”
Tôi lên tiếng chào hỏi.
Bác sĩ Hứa quay người lại.
Lần này, anh không đeo khẩu trang. Chiếc kính không gọng đặt trên sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm.
Khuôn mặt mang tính xung kích mạnh mẽ ấy hiện rõ trước mắt tôi.
Như có thứ gì đó khẽ khàng gõ vào nơi lồng ngực.
Hứa. Ninh. Thâm.
Ánh mắt tôi dừng lại trên bảng tên đeo trước ngực anh.
Không ngờ lại thật sự là anh ấy.
Thế giới… đúng là nhỏ thật.
5
Cái tên mà hôm nay tôi vừa nghe đi nghe lại, chớp mắt một cái, người thật đã đứng ngay trước mặt.
Chỉ là… anh ấy giờ đã rất khác xưa rồi.
Hồi đó, thầy giám thị quản cực kỳ nghiêm. Mỗi tối đều đứng gác ở cầu thang, chuyên bắt những nữ sinh mặc váy trên đầu gối, các cặp đôi lén lút nắm tay, những ai nhuộm tóc, xịt nước hoa hay trang điểm…
Vậy nên ngay khi kỳ thi đại học kết thúc, đám học sinh bị kìm nén quá lâu lập tức “lột xác”.
Hứa Ninh Thâm nhuộm cả đầu tóc đỏ rực.
Mấy lỗ xỏ tai mới cũng được anh đeo đầy kim loại sáng loáng.
Nếu là người khác chắc sẽ trông thảm hại, nhưng trên người anh thì lại có cảm giác tất cả đều bị khí chất của anh đè xuống, khiến người ta không thể rời mắt.
Ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng tôi, chính là hình ảnh Hứa Ninh Thâm với mái tóc đỏ rực đó.
“Trùng hợp vậy?”
Câu mở đầu này đúng là chẳng hay ho chút nào.
Đã lỡ nói ra, tôi đành cố tìm cách cứu vãn:
“Anh còn nhớ tôi không? Tôi là Tống Lệnh Giai, hồi đó học cùng lớp cấp ba với anh.”
“Ừm.”
Hứa Ninh Thâm hơi nghiêng đầu: “Tôi nhớ chứ.”
Nếu là ngày thường, gặp lại bạn cũ có lẽ chỉ chào hỏi qua loa rồi mỗi người một ngả, sẽ không đến mức ngại ngùng thế này.
Nhưng hôm nay tôi vừa biết được một chuyện cũ mười năm về trước.
Không khỏi thấy có chút lúng túng.
Đang định tìm cớ rút lui thì Hứa Ninh Thâm cúi xuống nhìn đồng hồ:
“Sắp nghỉ trưa rồi, đi ăn cùng tôi nhé?”
Tôi sững lại một chút.
Nói thật, tim tôi có hơi rung rinh.
Nhưng ở nhà còn có một bà bầu đang chờ ăn cơm.
Tôi đã hứa trên đường về sẽ ghé mua món lẩu cay mà cô ấy từng rất thích.
“Thôi, tôi tính về rồi.”
Tôi nhanh chóng bổ sung:
“Anh còn nhớ Chu Tư Di không? Hồi cấp ba là lớp phó học tập. Gần đây cô ấy muốn tìm thời gian thích hợp để tụ họp, xem như buổi họp lớp kỷ niệm mười năm. Lúc đó, mình gặp lại ăn chung một bữa cũng được mà.”
Dù sao thế giới có rộng đến đâu, với tôi, bạn thân vẫn là quan trọng nhất.
Hứa Ninh Thâm đi cùng tôi xuống dưới.
Anh đi theo tôi đến tận bãi đỗ xe.
Tôi không nhịn được, liếc nhìn xung quanh:
“Gần đây có gì ngon không?”
“Ừm.”
Hứa Ninh Thâm nhìn về phía một chuỗi nhà hàng không xa:
“Quán mì kia ăn cũng được.”
Tôi từng ăn ở đó rồi, hương vị chỉ ở mức bình thường, nhưng được cái lành mạnh.
Có lẽ trong mắt bác sĩ, món vừa bổ dưỡng vừa đơn giản như thế mới gọi là ngon.
“Vậy thì… hẹn gặp lại nhé?”
Tôi cài dây an toàn, khởi động xe.
Hứa Ninh Thâm vẫn đứng bên lề đường, như thể muốn nhìn tôi rời đi.
Tôi hạ kính xe xuống, hơi nâng giọng:
“Hẹn gặp lại, bác sĩ Hứa.”
Hứa Ninh Thâm không đáp lại lời chào, mà lại hỏi tôi một câu rất kỳ lạ:
“Anh ta đối xử với em có tốt không?”
“Hả?”
Tôi nghi ngờ do tiếng động cơ quá lớn nên nghe nhầm.
“Không có gì đâu.” Hứa Ninh Thâm mỉm cười: “Lái xe cẩn thận nhé.”
6
Có lẽ tôi đã bị vẻ ngoài của Hứa Ninh Thâm làm cho rối trí.
Mua xong phần lẩu cay mới nhận ra… mình quên lấy lại thỏi son.
Lúc Hứa Ninh Thâm vừa quay người lại, chuyện thỏi son đã bay biến khỏi đầu tôi.
Trong đầu chỉ còn mỗi một suy nghĩ: Hứa Ninh Thâm sao vẫn đẹp trai đến thế.
Lúc bạn thân ăn lẩu, tôi chủ động thú nhận:
“Xin lỗi nha, tớ quên mất thỏi son rồi.”
“Cũng không sao, đến lúc đó tớ mua cây mới là được.”
“À đúng rồi, cậu vừa nói đến bác sĩ Hứa kia… chính là người sáng nay cậu va phải đúng không?”
Không chỉ có vậy đâu!
Tôi chẳng giấu được gì, bèn kể toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho cô ấy nghe.
Cô ấy đặt đũa xuống, vẻ mặt đã hiểu rõ mọi chuyện:
“tớ biết ngay mà, món bò cuộn cậu thích nhất để ngay trước mặt mà không ăn, thì chắc chắn là có vấn đề.”
“Hứa Ninh Thâm á, sao giờ lại làm bác sĩ?”
“tớ nhớ rõ hồi đó cậu ta muốn làm tay đua mà. Lại còn thường xuyên kéo đám bạn đi đánh nhau với bọn ngoài trường, đầy người thương tích, bị giám thị bắt không biết bao nhiêu lần.”
Hồi cấp ba, Hứa Ninh Thâm đích thực là hiện thân của hai chữ “nổi loạn”.
Rất ít người dám dây vào cậu ta.
Vì ai cũng biết, có người chỉ hổ báo trong nhà; có người chỉ biết mạnh miệng hoặc dựa hơi người khác.
Còn Hứa Ninh Thâm, là kiểu người thật sự dám liều.
Mỗi học kỳ đều có buổi kiểm tra thể lực. Hôm ấy tôi ngồi ôm gối một góc, nhìn các bạn lần lượt chạy bài 800 mét.
Tôi ở lượt kế tiếp, nhưng còn chưa xuất phát mà cổ họng đã thấy tanh tanh mùi máu rồi.
Không biết vì sao hôm đó Hứa Ninh Thâm tới muộn.
Trên mặt có mấy vết bầm, cả người trông rã rời.
Có người không cẩn thận va phải cậu ấy, Hứa Ninh Thâm lập tức đưa tay che bên tay còn lại.
Tôi tinh mắt, liền nhìn thấy máu đang rỉ ra từ tay áo đồng phục, chảy dọc xuống cổ tay.
Khi máu trượt qua mu bàn tay, cậu ta thản nhiên lau lên quần đồng phục màu sẫm, như chẳng có gì nghiêm trọng.
Tôi bật dậy trong tích tắc.
Gần như là lao thẳng đến trước mặt cậu ta:
“Anh bị thương đúng không?”
Hứa Ninh Thâm ngẩn người, ngước mắt nhìn tôi, trong mắt vẫn còn vương lại chút bực dọc.
Ánh mắt tôi quá gấp gáp, như thiêu đốt lấy anh, phải mất một lúc anh mới mở miệng:
“Vết thương nhỏ thôi.”
Tôi lập tức giơ tay lên:
“Thưa cô, ở đây có người bị thương, em đưa cậu ấy xuống phòng y tế!”
Tôi mặc kệ cậu ta là Hứa Ninh Thâm hay Ninh Thâm Hứa, miễn hôm nay tôi thoát được bài chạy 800 mét, thì chính là bạn tốt.
Trên khuỷu tay Hứa Ninh Thâm có một vết rách khá dài.
Dù không sâu nhưng nhìn vào vẫn thấy rợn người.
Tôi ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ trong phòng y tế.
“Bác sĩ ơi, làm từ từ một chút… nhìn có vẻ đau lắm.”
“Bác sĩ ơi, có thể nhẹ tay chút không?”
“Bác sĩ ơi, vết thương này có bị nhiễm trùng không ạ? Về nhà có cần kiêng gì không?”
…
Chờ đến khi chuông hết tiết vang lên, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu lại thì thấy Hứa Ninh Thâm đang nhìn tôi.
Ánh mắt anh rất thẳng thắn. Khi ánh mắt tôi chạm vào, anh không hề né tránh.
Tôi quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng khi ngoảnh lại, anh vẫn đang nhìn tôi.
“Đ… được rồi.”
Tôi đứng dậy: “Tôi phải về lớp học tiếp.”
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không thoát được bài kiểm tra thể lực.
Giáo viên gom hết những người chưa chạy lại, bắt kiểm tra lại lần nữa.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Bạn thân tôi chống cằm hỏi.
“Cậu còn chưa trả lời tớ, Chu Tư Di định tổ chức buổi họp lớp kỷ niệm mười năm, cậu có đi không?”