Tôi chột dạ đáp, “Chúng ta không phải đã… cái đó rồi sao?”
“Cái đó là cái nào?”
Hạo Tước nheo mắt lại, “Giang Ly, báo cáo khám sức khỏe không biết nói dối. Nếu anh nhớ không nhầm, đêm đó anh thật sự có làm gì đó.
Vậy thì vấn đề là…”
Anh cúi đầu xuống, môi gần như dán sát vành tai tôi, hơi thở ấm nóng phả thẳng vào tai, khiến cả người tôi như có dòng điện chạy qua.
“Đã vậy em vẫn còn là xử nữ, thì cái đêm đó… rốt cuộc anh chịu trách nhiệm với ai?”
Tôi cũng sững người.
Phải rồi, nếu tôi chưa từng bị đụng vào, vậy thì cái mồ hôi đầm đìa đêm đó của anh, cái đau ê ẩm toàn thân của tôi, còn cả vết máu trên ga trải giường… từ đâu ra?
Chẳng lẽ…
Tôi kinh hãi đưa tay bịt miệng:
“Hạo Tước… chẳng lẽ đêm đó… anh mộng du rồi luyện quyền kiểu lính? Cho nên người em mới đau nhừ?”
Mặt Hạo Tước lập tức đen như đáy nồi.
“Giang Ly!” Anh nghiến răng ken két, “Trong đầu em toàn là bột hồ dán hả?!”
3
Dù Hạo Tước rất muốn mở đầu tôi ra xem bên trong là gì, nhưng rõ ràng anh không có thời gian.
Bởi vì hôm sau, tin đồn “Tổng tài tập đoàn Hạo thị – Hạo Tước nghi bị vấn đề sức khỏe, ba năm hôn nhân hữu danh vô thực” đã mọc cánh bay khắp giới thượng lưu cả thành phố.
Thậm chí có paparazzi còn chụp được cảnh mẹ Hạo Tước nửa đêm đến chùa thắp nhang cầu con, xin cả một bó bùa cầu tự.
Cổ phiếu Hạo thị tuy không giảm, nhưng khi Hạo Tước bước vào công ty, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt nhân viên đã khác.
Loại ánh mắt đó, nói sao nhỉ…
Ba phần kính trọng, ba phần thương cảm, bốn phần “À thì ra người giàu cũng có nỗi khổ của người giàu”.
Tối hôm đó, hiếm hoi lắm Hạo Tước mới về nhà đúng giờ.
Bình thường tầm này, anh còn đang ở công ty họp xuyên lục địa vì một dự án mấy trăm triệu.
Tôi đang mặc đồ ngủ liền thân hình Stitch, ngồi khoanh chân trên sofa gặm cổ vịt, xem phim máu chó lúc tám giờ.
Cửa vừa mở, Hạo Tước mang theo hơi lạnh ùa vào.
Tôi cũng chẳng buồn nhúc nhích, chỉ giơ miếng cổ vịt lên vẫy tay chào:
“Hi, tổng Hạo, hôm nay về sớm thế?”
Hạo Tước nhìn vệt dầu đỏ quanh miệng tôi và tư thế ngồi chẳng có tí hình tượng nào, lông mày giật nhẹ một cái.
“Đi tắm.”
Anh lạnh lùng ném ra ba chữ.
“Hả?” Tôi ngơ ra, “Chiều em mới tắm rồi mà?”
“Đi tắm lại.”
Giọng điệu ra lệnh không cho cãi, vừa nói vừa tháo khuy áo tay, đi thẳng lên lầu.
“Tắm cho sạch vào.”
Cổ vịt trong tay tôi “bịch” một tiếng rơi xuống bàn trà.
Câu đó… là sao?
Tắm cho sạch?
Chẳng lẽ… anh định dùng thực tiễn để đập tan tin đồn?
Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ.
Tuy chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, nhưng ba năm nay sống với nhau thuần khiết như bạn cùng phòng.
Tự nhiên muốn “lái xe”, chẳng phải nhanh quá rồi sao?
Tôi lề mề vào phòng tắm, tắm rửa xong quấn mình kín như bánh chưng, tâm trạng như ra pháp trường, đẩy cửa phòng ngủ ra.
Hạo Tước đã tắm xong từ lúc nào, mặc áo choàng ngủ lụa đen, tựa đầu giường.
Cổ áo hơi hé mở, để lộ xương quai xanh sắc nét cùng cơ ngực lấp ló.
Trong tay cầm một quyển sách, nhưng mãi vẫn không lật trang nào.
Thấy tôi bước vào, anh đặt sách xuống, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh.
“Lại đây.”
Tôi lết bước nhỏ đến gần, còn chưa kịp ngồi vững đã bị anh kéo thẳng vào lòng.
Thế giới xoay chuyển, tôi đã bị anh đè xuống dưới.
“Hạo… Hạo Tước…” Tôi run giọng, “Anh bình tĩnh… ham muốn quá độ hại thân đó…”
Hạo Tước cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt đen thẳm, như muốn hút lấy linh hồn tôi.
“Giang Ly, anh lần đầu nghe thấy,”
“Chưa bắt đầu đã bị bảo là quá độ.”
Giọng anh khàn khàn, mang theo nguy hiểm:
“Cả thế giới đều cho rằng anh không làm được… anh thấy, mình nên chứng minh một chút.”
Quả nhiên!
Người đàn ông này… bị đả kích nặng rồi!
“Tôi… tôi nhớ mà.”
Tôi lí nhí nói, lòng đầy tội lỗi, “Chúng ta không phải đã… cái đó rồi sao?”
“Cái đó nào?”
Hạo Tước nheo mắt, “Giang Ly, báo cáo khám sức khỏe không biết nói dối. Nếu anh cũng không nhớ nhầm, thì đêm đó anh đúng là có làm gì đó.
Vậy thì vấn đề là…”
Anh cúi xuống, môi gần như dán sát tai tôi, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai, khiến tôi run bắn cả người.
“Nếu em vẫn còn là xử nữ… thì đêm đó anh rốt cuộc chịu trách nhiệm với ai?”
Tôi sững sờ.
Phải rồi, nếu tôi không bị đụng vào, vậy thì mồ hôi của anh đêm đó, cơn đau nhức của tôi, còn cả vết máu trên ga giường… từ đâu ra?
Chẳng lẽ…
Tôi hoảng hốt bịt miệng lại:
“Hạo Tước… chẳng lẽ đêm đó anh mộng du rồi múa quyền? Cho nên người em mới đau nhừ?”
Sắc mặt Hạo Tước lập tức đen như đáy nồi.
“Giang Ly!”
Anh nghiến răng ken két, “Trong đầu em ngoài hồ dán ra còn có cái gì khác không hả?!”
4
Mặc dù Hạo Tước rất muốn mở đầu tôi ra xem bên trong chứa thứ gì, nhưng anh rõ ràng không có thời gian.
Vì ngay ngày hôm sau, tin đồn “Tổng tài Hạo thị – Hạo Tước bị nghi có vấn đề sức khỏe, ba năm hôn nhân hữu danh vô thực” đã nhanh chóng lan khắp giới thượng lưu như mọc cánh.
Có paparazzi còn chụp được cảnh mẹ anh ta nửa đêm đi chùa, đốt nhang khấn vái, xin cả nắm bùa cầu con.
Cổ phiếu Hạo thị tuy chưa sụt giảm, nhưng khi Hạo Tước bước vào công ty, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt mọi người khác hẳn.
Ánh mắt đó, nói sao nhỉ…
Ba phần kính trọng, ba phần tiếc nuối, bốn phần “À, thì ra người giàu cũng có khổ riêng”.
Tối hôm đó, hiếm hoi lắm Hạo Tước mới về nhà đúng giờ.
Bình thường giờ này, anh còn đang họp xuyên quốc gia vì mấy dự án nghìn tỷ.
Tôi thì đang mặc bộ đồ ngủ liền thân hình Stitch, ngồi khoanh chân trên sofa gặm cổ vịt, xem phim máu chó.
Cửa bật mở, Hạo Tước mang theo cả một luồng khí lạnh bước vào.
Tôi chẳng thèm nhúc nhích, chỉ giơ cổ vịt lên vẫy tay chào:
“Chào tổng Hạo, hôm nay về sớm thế?”
Hạo Tước nhìn lớp dầu đỏ dính quanh miệng tôi và tư thế ngồi chẳng có tí hình tượng nào, lông mày giật khẽ.
“Đi tắm.”
Anh lạnh giọng ném ra ba chữ.
“Hả?” Tôi chớp mắt, “Chiều em mới tắm rồi mà?”
“Đi tắm lại.”
Giọng anh không cho phép từ chối, vừa tháo khuy áo tay vừa bước lên lầu.
“Tắm cho sạch vào.”
Miếng cổ vịt trong tay tôi rơi “bịch” xuống bàn trà.
Câu đó là sao?
Tắm sạch?
Chẳng lẽ… anh định dùng thực tế để phản bác lời đồn?
Tim tôi lập tức bay lên tận họng.
Tuy chúng tôi là vợ chồng hợp pháp, nhưng ba năm nay sống với nhau còn trong sáng hơn cả bạn cùng phòng.
Giờ đột ngột “lên xe”, chẳng phải nhanh quá rồi sao?
Tôi lề mề đi tắm, sau đó quấn mình kín mít như cái bánh chưng, tâm trạng như ra pháp trường, đẩy cửa phòng ngủ ra.
Hạo Tước đã tắm xong, đang tựa đầu giường trong bộ áo choàng lụa đen.
Cổ áo khẽ mở, để lộ xương quai xanh và cơ ngực mờ mờ ẩn hiện.
Tay anh cầm một quyển sách, nhưng nãy giờ chẳng lật trang nào.
Thấy tôi vào, anh đặt sách xuống, vỗ nhẹ lên chỗ trống bên cạnh.
“Lại đây.”
Tôi rón rén bước đến, còn chưa kịp ngồi vững đã bị anh kéo thẳng vào lòng.
Chớp mắt một cái, tôi đã bị anh đè xuống.
“Hạo… Hạo Tước…” Tôi run rẩy, “Anh bình tĩnh… quá độ hại thân đó…”
Hạo Tước cúi nhìn tôi, ánh mắt đen thẫm, như muốn hút người ta vào.
“Giang Ly, lần đầu tiên anh nghe thấy,”
“Chưa bắt đầu đã bị bảo là quá độ.”
Giọng anh khàn khàn đầy nguy hiểm:
“Cả thế giới đều nghĩ anh không làm được… anh thấy mình nên chứng minh một chút.”
Quả nhiên!
Người đàn ông này… đã bị đả kích đến phát điên rồi!
“Quyển nhật ký này, tiêu hủy.”
“Hả?”
“Ngay lập tức, đốt sạch.”
Hạo Tước nghiến răng nghiến lợi, “Nếu để người thứ ba biết chuyện này, anh sẽ ném em sang châu Phi đào than.”
Tôi lập tức ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng:
“Rõ! Cam đoan không để lại một hạt tro!”
Hạo Tước xoa xoa ấn đường, như thể vừa trút được ngàn cân áp lực. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh lại trở nên kỳ quái.
“Vậy nghĩa là… suốt ba năm nay, anh vẫn luôn… sống như quả phụ?”
Anh hỏi ra một câu đánh thẳng vào linh hồn.
Tôi thành thật gật đầu:
“Xét cho đúng thì, đúng vậy. Em cũng thế.”
Hạo Tước nhìn tôi, bỗng bật cười khẽ một tiếng. Nụ cười ấy, như băng tuyết tan chảy, khiến tôi nhìn mà ngẩn ngơ.
“Nếu hiểu lầm đã giải tỏa,”
Anh tiến lên một bước, trong mắt ánh lên tia sáng nguy hiểm,
“Vậy có phải… ba năm này, chúng ta nên bù lại không?”
5
Tôi cứ tưởng “bù lại” mà Hạo Tước nói là kiểu ngay-lập-tức-lên-giường-không-nói-nhiều.
Nhưng anh không làm vậy.
Từ sau cái đêm giải mã xong “bí ẩn Cừu Vui Vẻ”, Hạo Tước như biến thành một người khác.
Tổng tài lạnh lùng, mỗi ngày về nhà coi tôi như không khí – biến mất.
Thay vào đó là một người… theo đuổi tôi một cách lặng lẽ mà ngượng ngùng.
Đúng vậy, theo đuổi.
Anh nói, vì giữa chúng tôi không hề có “một đêm loạn lạc” nào, nên cuộc hôn nhân này cần được định nghĩa lại.
Anh không chấp nhận quan hệ thể xác mà không có tình cảm, nên… anh sẽ theo đuổi lại tôi từ đầu.
Nghe thì rất lãng mạn. Nhưng khi làm thật thì… hơi đáng sợ.
Ví dụ như bây giờ.
Tôi đang trong phòng vẽ chạy deadline, Hạo Tước bất ngờ đẩy cửa bước vào, trên tay là một ly… trà gừng đường nâu nóng hổi?
“Uống đi.”
Anh đặt ly xuống cạnh tôi, giọng vẫn ra lệnh như thường lệ, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng.
“Em có đau bụng kinh đâu?” Tôi ngơ ngác.
“Tôi đọc sách thấy phụ nữ uống cái này ấm tử cung.”
Anh nghiêm túc nói, “Tốt cho sức khỏe.”
Tôi nheo mắt nhìn anh:
“Gần đây anh đọc sách gì vậy?”
Mặt anh đỏ lên, quay đầu sang chỗ khác:
“‘Làm sao để nuôi heo khoa học’… à không, ‘Làm sao để chăm sóc sức khỏe phụ nữ một cách khoa học’.”
Tôi: “…”
Lại ví dụ khác.
Bữa tối, trên bàn toàn là hàu sống, hẹ, súp dương vật bò…
Mẹ chồng nhìn bàn ăn mà cười tít mắt:
“Ai da, thế mới đúng chứ! A Tước à, con cũng đừng cố quá. Sức khỏe là trên hết, nhưng cũng phải cố gắng đấy!”
Tôi nhìn Hạo Tước bình thản ăn hết bát súp dương vật bò, cảm giác hai quả thận của mình cũng nhói theo.
“Ăn nhiều một chút.”
Anh gắp thêm một con hàu vào chén tôi, “Bổ kẽm.”
“Tổng Hạo,”
Tôi ghé sát lại, thì thầm:
“Anh muốn bổ đến chết em à?”