“Xem ra nó giấu con rồi. Thân phận của Tê Nhàn chỉ là một cô gái mồ côi không rõ lai lịch, nhà họ Phó chúng ta làm sao có thể để một người như vậy làm ô uế môn đình? Chuyện ly hôn là mẹ thay con giải quyết, rồi đưa cho nó một khoản tiền bảo nó đi cho khuất.”
Hơi thở của Phó Hoài Chu như bị bóp nghẹt lúc nào chẳng hay.
Anh cảm thấy máu trong người mình như đang lạnh dần đi từng chút.
“Mẹ bắt cô ấy ký đơn ly hôn? Khi nào?”
“Cỡ một tháng trước, nó cũng khôn, lấy tiền rồi đi, chẳng hề níu kéo. Mẹ biết con có thể nhất thời không chấp nhận nổi, nhưng đau dài chi bằng đau ngắn. Một người phụ nữ không rõ gốc gác như nó, không xứng với con, càng không xứng với nhà họ Phó. Tiểu thư nhà họ Nam mới là…”
“Mẹ.” Phó Hoài Chu cắt lời bà, giọng run rẩy, “Ai cho mẹ quyền can thiệp vào hôn nhân của con?”
Bà Phó nghẹn lại bởi sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh, sau đó lên tiếng.
“Hoài Chu, mẹ là mẹ con, mẹ làm vậy là vì con thôi.”
Phó Hoài Chu không đáp lại nữa.
Anh trực tiếp ngắt máy.
Anh đứng nguyên tại chỗ, siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay đến mức gân tay hằn rõ.
Một lúc sau, anh quay người lao ra khỏi biệt thự.
Chiếc xe lao vút trên đường, phóng thẳng về nhà cũ của họ Phó.
Anh sải bước vào đại sảnh sáng đèn, chẳng buồn để ý đến lời chào của quản gia, đi thẳng tới chỗ mẹ mình đang nhàn nhã thưởng trà trên sofa.
“Tê Nhàn đâu rồi?” Anh vào thẳng vấn đề.
Bà Phó đặt ly trà xuống, ngẩng mắt nhìn anh.
“Nó cầm tiền rồi đi, mẹ sao biết được nó đi đâu? Hoài Chu, chú ý thái độ của con đấy.”
Phó Hoài Chu không để tâm đến lời bà trách móc, nghiêng đầu ra lệnh cho vệ sĩ theo sau.
“Đi điều tra toàn bộ camera giám sát của ngày Tê Nhàn đến đây một tháng trước, nhất là ở cổng và phòng khách.”
“Phó Hoài Chu!” Bà Phó cuối cùng cũng nổi giận, đứng bật dậy.
“Con có ý gì? Vì một người ngoài mà dám tra cả mẹ ruột mình?”
Phó Hoài Chu chậm rãi quay đầu lại, phản bác: “Vậy tôi cũng muốn hỏi, mẹ lén sau lưng tôi, xử lý vợ tôi, có ý gì?”
Bà Phó bị hỏi đến á khẩu, sắc mặt càng thêm khó coi: “Mẹ đã nói rồi, mẹ làm vậy là vì tốt cho con, thân phận của nó…”
“Hôn nhân của tôi, không cần ai nhân danh cái gọi là ‘vì tốt cho tôi’ mà chen vào.” Phó Hoài Chu lạnh lùng cắt lời.
Lúc này, vệ sĩ đưa máy tính bảng có đoạn video giám sát đã trích xuất được.
Phó Hoài Chu nhận lấy, nhanh chóng vuốt màn hình.
Trong đoạn ghi hình một tháng trước, Tê Nhàn một mình bước vào nhà cũ, đối mặt với bà Phó đang ngồi nghiêm chỉnh, gương mặt cô không biểu lộ cảm xúc, nhận lấy tài liệu rồi cúi đầu ký tên.
Trong đoạn tiếp theo, cô nhận lấy giấy chứng nhận ly hôn từ tay bà Phó, sau đó cầm một tấm chi phiếu bên cạnh rồi đứng dậy rời đi, không có lấy một cái ngoái đầu.
Phó Hoài Chu nhìn chằm chằm vào bóng lưng dần khuất trong màn hình, tim như bị ai bóp chặt.
Anh tắt máy, không nói thêm lời nào, xoay người rời khỏi.
“Hoài Chu, con đi đâu đấy!” Giọng bà Phó cao vút sau lưng anh.
Anh không quay đầu, cũng không trả lời.
Ngồi vào xe, anh đấm mạnh vào vô lăng, tiếng còi xe vang chói tai giữa đêm khuya.
Tê Nhàn, em dám bỏ đi mà không nói một lời?
Bà Phó ra tay rất nhanh.
Ngay khi Phó Hoài Chu vừa bước khỏi cửa nhà họ Phó,
Tin anh và Tê Nhàn ly hôn đã lan khắp giới thượng lưu.
Điện thoại của Phó Hoài Chu gần như bị nổ tung vì những cuộc gọi thăm dò và “chia buồn”, thậm chí không ít bậc phụ huynh đã bắt đầu công khai sắp xếp các buổi xem mặt, tranh nhau giới thiệu con gái nhà mình.
Thậm chí, không biết từ đâu rộ lên tin đồn rằng anh và tiểu thư nhà danh gia vọng tộc nào đó là “thanh mai trúc mã”, “đã đính hôn từ lâu”, khiến từ khóa “Phó Hoài Chu và vị hôn thê thần bí” nhanh chóng leo top tìm kiếm.
Phía dưới bài viết là vô vàn lời đồn đoán và bàn tán.
Còn ở một góc khác, giới cờ bạc ngầm thì hoàn toàn nổ tung.
Những kẻ kiên trì đặt cược suốt năm năm rằng “sẽ ly hôn”, đã từng rơi vào tuyệt vọng khi Tê Nhàn mãi chẳng có động tĩnh gì, dù bên cạnh Phó Hoài Chu đã có sự xuất hiện công khai của Tống Cẩm Hòa.
Nhiều người thậm chí vào phút cuối đã đổi kèo sang “không ly hôn”, hy vọng vớt vát lại chút tiền cược.
Ai ngờ, ngay sau khi đổi kèo thì tin ly hôn lại giáng xuống đầu họ.
Kèo “không ly hôn” sụp đổ trong tích tắc, tiếng kêu trời vang dội.
Còn tôi — người luôn đứng ngoài cuộc, âm thầm dồn hết mọi tiền vốn có thể xoay xở được vào “sẽ ly hôn”, thậm chí cả hạn mức trong thẻ đen mà Phó Hoài Chu từng đưa — đã trở thành kẻ thắng cuộc duy nhất, cũng là lớn nhất, trong ván cược kéo dài suốt năm năm này.
Số tiền thắng cược đổ về tài khoản một cách điên cuồng, thậm chí vượt xa tổng giá trị tôi thu được từ việc bán hết túi xách và trang sức.
Tôi nhìn màn hình điện thoại hiển thị dòng tiền vừa vào, khẽ lắc ly rượu vang trong tay, khóe môi khẽ cong lên.
Rời khỏi Phó Hoài Chu, tôi không chỉ sống sót.
Tôi còn có thể sống rất tốt.
Tôi không quan tâm đến cơn bão dư luận do cuộc ly hôn này tạo ra.
Cũng chẳng tò mò Phó Hoài Chu sẽ cưới thiên kim tiểu thư nhà ai.
Lại càng không buồn để ý Tống Cẩm Hòa là toại nguyện hay công cốc.
Tôi cầm số tiền đó, dứt khoát đặt một vé máy bay hạng nhất tới một đất nước xa xôi.
Khi máy bay lao lên độ cao mười nghìn mét, qua ô cửa sổ, tôi nhìn thành phố quen thuộc phía dưới dần dần thu nhỏ lại, trong lòng chỉ còn lại sự bình yên.
Tê Nhàn từng cuồng si vì tình yêu, sống trong bất an lo được lo mất, đã sớm chết đi từ lúc pháo hoa rực rỡ kia tắt lịm.
Còn tôi của hiện tại, chỉ còn một mình, nhưng lại sở hữu tự do và sự kiêu hãnh chưa từng có.
Có tiền rồi, tất nhiên là phải ra ngoài ngắm thế giới rộng lớn này.
Còn Phó Hoài Chu, người chồng cũ ấy ư?
Tôi và anh ta, đã không còn bất kỳ quan hệ nào.
Khi máy bay hạ cánh an toàn ở Singapore, tôi đoán ở trong nước tin tức cũng đã bị đẩy lên tới cao trào.
Chiếc sim cũ, tôi đã dứt khoát bẻ làm đôi, ném vào thùng rác từ trước.
Kênh duy nhất còn có thể nhận tin từ trong nước, chính là nhóm bạn thân riêng tư lâu nay giờ đã nổ tung kia.
Tôi không mở lên xem những tin nhắn có thể đã lên tới hàng trăm, hàng nghìn cái.
Chỉ đơn giản bật chế độ không làm phiền.
Không thấy thì coi như không có.
Tôi biết rõ, ngay khoảnh khắc tôi không còn là “đại tiểu thư nhà họ Tê”, không còn là “Phó phu nhân”, tôi đã mất đi gần như toàn bộ đám bạn bè trong giới đó.
Chạy theo lợi ích là bản năng con người.
Họ sẽ nhanh chóng cắt đứt với tôi, chuyển hướng mà quấn lấy Phó Hoài Chu hoặc vị “Phó phu nhân” kế tiếp.
Điều đó rất bình thường, chẳng có gì đáng trách.
Tôi bỏ qua mọi tin nhắn, chỉ mở đoạn hội thoại với người được đánh dấu là “A Doanh”.
“Tôi đến rồi.”
Ba chữ ngắn gọn được gửi đi.
Chưa đến một giây sau, điện thoại đã đổ chuông, giọng nói đầy năng lượng của Đỗ Doanh vang lên bên tai.
“Tê Nhàn! Cổng C nhé, có một chiếc Lamborghini hồng chóe siêu chói mắt, chắc chắn nhìn cái là thấy! Mau ra đi, tôi đưa cậu đi ăn đồ ngon, rửa hết xui xẻo!”
Nghe giọng líu lo của cô ấy, tôi không nhịn được bật cười.
Đỗ Doanh, người duy nhất tôi dám gọi là “bạn”.
Từ khi quen nhau ở đại học, cô ấy chưa từng quan tâm tôi là đại tiểu thư nhà họ Kiều hay là ai khác.
Khi thân phận thật của tôi bị phơi bày, vài người trong giới đã biết chuyện thì bắt đầu xa lánh tôi cả công khai lẫn ngấm ngầm, nhưng chỉ có cô ấy vẫn khoác vai tôi mà nói:
“Nhàn Nhàn, lúc này ly hôn chẳng có lợi gì cho cậu cả, cậu chẳng còn gì trong tay. Trước tiên phải giữ vững vị trí, nắm được cái gì hay cái nấy mới là thực tế.”
Sau này, khi cô ấy nghe tôi kể đi kể lại những nỗi đau khổ của mình, cô ấy thẳng thừng hét lên qua điện thoại:
“Ly dị! Nhưng tuyệt đối không được để cho Phó Hoài Chu lợi lộc gì! Nghe lời tôi, tìm cách vét sạch tài sản của hắn rồi mới đi! Vơ vét được bao nhiêu cứ vơ! Nếu thật sự không làm được cũng không sao, còn có tôi đây! Tôi nuôi cậu!”
Lúc đó tôi xúc động đến mức nước mắt lưng tròng.
Bước ra khỏi cửa khẩu, quả nhiên tôi nhìn thấy chiếc siêu xe màu hồng chóe chói mắt cùng với Đỗ Doanh — người đang dựa vào xe, đeo kính râm, mặc bộ đồ gợi cảm, vẫy tay nhiệt tình.
Tôi nhanh chóng bước tới, cô ấy lập tức ôm chặt lấy tôi, vỗ mạnh vào lưng tôi.
“Gầy rồi! Nhưng khí sắc vẫn ổn, không thảm như tôi tưởng.”
Cô ấy buông tôi ra, quan sát tôi từ trên xuống dưới, tháo kính râm ra, trong mắt đầy xót xa.
“Xem ra vẫn chưa bị cặp chó nam nữ kia đánh gục nhỉ. Lên xe đi, tôi dẫn cậu đi quẩy đã đời!”
Vừa ngồi vào xe, Đỗ Doanh vừa lái vừa thao thao bất tuyệt chửi mắng:
“Mấy tin tức trong nước tôi đều thấy cả rồi. Mẹ của Phó Hoài Chu đúng là ghê gớm, nhanh vậy đã lo xong vợ mới cho hắn? Còn mấy con ‘bạn bè giả tạo’ trong group, vừa làm bộ thương cảm nhớ nhung cậu, vừa quay đầu bàn chuyện dự tiệc xem mắt tiếp theo nhà họ Phó. Buồn cười chết mất!”
“À đúng rồi,” Đỗ Doanh như nhớ ra điều gì, giọng trở nên hào hứng, “Thẻ đen của Phó Hoài Chu cậu cầm được chưa?”
Tôi cười, lắc lắc chiếc ví mới trong tay: “Chắc chắn rồi.”
“Không hổ là Nhàn Nhàn của tôi! Hôm nay sinh nhật tôi, tối nay có tiệc du thuyền, toàn bạn bè bên này thôi, không có mấy quy tắc phiền phức, trai xinh gái đẹp đầy thuyền, đảm bảo giúp cậu quên sạch cái bản mặt lạnh tanh của Phó Hoài Chu!”
Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười gật đầu:
“Được.”
Có được số tiền đó, cuộc sống vật chất của tôi so với trước đây không khác là bao.
Chỉ là bây giờ tôi không còn chịu đựng sự dằn vặt vì được-mất, cũng không còn đau khổ vì những điều không thể có được.
Lúc này, tôi ngồi trên boong tàu xa hoa, trước mặt là một hàng dài người mẫu nam cao ráo điển trai, ai nấy đều mỉm cười rạng rỡ.
Đỗ Doanh ghé tai tôi, hào sảng nói:
“Chọn đi, thấy ai vừa mắt thì giữ lại, không thích thì đổi đợt khác, đổi đến khi nào cậu hài lòng mới thôi.”
Tôi nhìn cái trận thế ấy, nửa cười nửa khóc, kéo tay áo cô ấy: “Đủ rồi đủ rồi, lố quá rồi.”
Nhưng Đỗ Doanh mặc kệ, vung tay lớn tiếng ra lệnh bằng tiếng Anh trôi chảy:
“Chăm sóc tốt chị em tôi, làm cho cô ấy thật vui vào!”
Tiếng cô ấy vừa dứt, hàng người mẫu kia lập tức tỏa ra xung quanh, người thì nhẹ nhàng bóp vai cho tôi, người thì quỳ xuống đấm chân, người thì cầm khay trái cây, giọng nói dịu dàng hỏi tôi muốn uống gì.
Bọn họ dùng hết mọi cách chỉ để khiến tôi nở nụ cười.
Ban đầu tôi còn hơi ngượng, nhưng dưới ánh mắt khích lệ của Đỗ Doanh và bầu không khí thoải mái xung quanh, tôi dần thả lỏng.
Không thể phủ nhận rằng được một nhóm trai trẻ đẹp đẽ chăm sóc cẩn thận thật sự có thể giúp người ta tạm quên đi mọi phiền não.