Anh hơi nhíu mày, ánh mắt rơi trên ống kim truyền và khuôn mặt tái nhợt của tôi.
“Lại đau dạ dày? Sao lại đến bệnh viện một mình, sao không gọi cho anh?”
Tôi không trả lời.
Gọi cho anh ta? Muốn anh ta đi cùng tôi đến bệnh viện? Những lúc tôi cần anh trước kia, thì hoặc là anh “tăng ca”, hoặc là “tiếp khách”, hoặc giống như vừa rồi, đang ôm một người phụ nữ khác cần anh chăm sóc cẩn thận.
Tôi chủ động tìm anh, chẳng khác nào tự rước nhục.
Tôi ngẩng đầu, bình thản nhìn anh, nhẹ giọng hỏi ngược lại:
“Trợ lý Tống không sao chứ? Nhìn anh hồi nãy căng thẳng như vậy, chắc bây giờ ổn rồi nhỉ?”
Phó Hoài Chu nhíu mày chặt hơn, có vẻ không hài lòng vì tôi đổi chủ đề.
“Kiều Tê Nhàn, anh đang hỏi em. Sao bị bệnh mà không gọi cho anh? Anh chẳng phải là chồng em sao?”
Chồng?
Tôi cụp mắt xuống, chỉ thấy nực cười và mỉa mai.
Rốt cuộc anh ta mang tâm thái gì mà có thể vừa ôm một người phụ nữ khác, vừa đàng hoàng chính chính chất vấn tôi vì sao không dựa vào anh ta?
Tôi im lặng một lúc lâu mới mở miệng:
“Lần trước anh từng nói, anh không phải bác sĩ, đau dạ dày thì tự đi bệnh viện.”
Phó Hoài Chu sững lại, hồi lâu sau mới nhớ ra, vào một đêm làm việc thêm giờ nào đó, tôi gọi điện cho anh, nghẹn ngào nói mình đau dạ dày, khi đó anh đang giúp Tống Cẩm Hòa chắn rượu, liền mất kiên nhẫn đáp:
“Đau dạ dày thì đi bệnh viện, tôi đâu phải bác sĩ.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động, như thể muốn giải thích gì đó.
Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt mang theo chút vội vàng vang lên từ phía xa, vừa hay cắt ngang bầu không khí căng thẳng giữa chúng tôi.
“Phó tổng…”
Là Tống Cẩm Hòa.
Cô ta một tay bám vào giá truyền nước, bước đi loạng choạng, dáng vẻ như sắp ngã.
“Hôm nay em bệnh, thật sự làm anh vất vả rồi, cảm ơn anh đã đưa em đến bệnh viện.”
Phó Hoài Chu gần như lập tức quay người, nhanh chóng bước đến đỡ lấy thân thể lảo đảo của cô ta, giọng nói đầy lo lắng xen lẫn trách móc:
“Không phải bảo em nghỉ ngơi cho tốt ở bên kia sao? Em chạy qua đây làm gì?”
Anh đỡ cô ta, động tác vô cùng dịu dàng cẩn trọng.
Tống Cẩm Hòa thuận thế tựa vào cánh tay anh, trong mắt tràn đầy sự lệ thuộc và biết ơn.
“Em thấy anh sang đây lâu như vậy, lo lắng không biết có phải phu nhân có chuyện gì khiến anh bận tâm…”
Phó Hoài Chu không quay đầu lại, toàn bộ sự chú ý đều dồn về người trong lòng, giọng nói mang theo cảm giác bất lực khi dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh:
“Cô ấy không sao, chỉ là bệnh cũ tái phát, đau dạ dày thôi. Còn em, đừng cử động lung tung nữa, ngày nào cũng theo anh thức đêm chạy dự án, cơ thể em chịu không nổi đâu.”
Tống Cẩm Hòa dường như không nghe thấy lời anh, ánh mắt dời về phía tôi, giọng nói càng thêm dịu dàng, thấu hiểu:
“Nhưng mà, phu nhân là vợ anh, cô ấy cũng không khỏe, em sao có thể để anh vì em mà bỏ mặc cô ấy…”
“Cô Tống.”
Tôi cắt ngang lời cô ta:
“Tôi không sao, chỉ là bệnh cũ thôi. Trái lại là cơ thể cô, Phó Hoài Chu với tư cách là cấp trên của cô, nói theo tình hay lý, đều nên quan tâm cô nhiều hơn.”
Phó Hoài Chu quay đầu nhìn tôi, trong mắt mang theo dò xét, như muốn tìm ra một chút ghen tuông hay không cam lòng từ trên gương mặt tôi.
Tôi bình thản nhìn lại anh.
“Tất nhiên, nếu Phó tổng cảm thấy áy náy, thì chuyển khoản cho tôi ít tiền thuốc men và phí tổn thất tinh thần là được rồi.”
Phó Hoài Chu cau mày, sắc mặt trầm xuống.
“Kiều Tê Nhàn, tôi từng bạc đãi em sao? Em từ bao giờ trở nên thực dụng thế này?”
Tôi nhìn anh, lạnh nhạt nói:
“Tôi chỉ đưa ra một cách giải quyết khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn thôi.”
Phó Hoài Chu sắc mặt u ám, nhìn tôi vài giây, sau đó rút ví từ túi trong áo vest, lấy ra một tấm thẻ đen nhét vào tay tôi.
Cạnh thẻ lạnh buốt khiến lòng bàn tay tôi đau nhói.
“Đủ chưa?” Giọng anh lạnh lùng.
Tôi cầm lấy tấm thẻ đen mà biết bao người mơ ước, ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mặt thẻ, sau đó ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh tự nguyện cho tôi sao? Có thể cho tôi một bản giấy xác nhận hoặc ghi âm làm bằng chứng không?”
Không khí chợt ngưng lại.
Phó Hoài Chu như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, tức giận đến bật cười.
“Kiều Tê Nhàn, em đúng là giỏi thật đấy.”
Anh rút điện thoại ra, mở khoá, trực tiếp mở chức năng ghi âm, cắn răng nói vào micro:
“Tôi, Phó Hoài Chu, hôm nay tự nguyện tặng thẻ đen không ghi tên của mình cho Kiều Tê Nhàn, số tiền trong thẻ do cô ấy toàn quyền sử dụng.”
Ghi âm xong, anh thao tác vài cái.
Điện thoại tôi liền rung lên, nhận được tập tin ghi âm anh vừa gửi đến.
“Vừa lòng chưa? Sau này cần tiền thì cứ quẹt thẻ, đừng dùng mấy chiêu này đến trước mặt tôi làm loạn.”
Tôi cúi đầu nhìn tệp ghi âm trên màn hình, lại nhìn tấm thẻ đen nặng trĩu trong tay.
Làm loạn?
Tôi đã sớm không còn sức để làm loạn nữa rồi.
Những lần gào khóc đến khàn giọng, những chiếc chén đĩa vỡ vụn, những giọt nước mắt chảy cạn vì tổn thương, cũng chỉ để cầu xin một chút yêu thương chuyên chú, một câu trả lời rõ ràng.
Giờ thì, yêu thương đã không còn sót lại gì, tôi hà tất phải phí công thêm nữa?
Thay vì biến thành một kẻ điên rồ bị người ta chán ghét trong mắt anh ta, chi bằng yên lặng kiếm thêm chút tiền.
Thứ thực tế như tiền bạc, mới là cảm giác an toàn tôi cần.
“Cảm ơn Phó tổng.”
Tôi cẩn thận cất kỹ thẻ đen,
“Anh cứ bận việc đi, tôi không quấy rầy nữa.”
Nhìn bóng lưng Phó Hoài Chu khoác vai Tống Cẩm Hòa rời đi, tâm trạng tôi hiếm hoi trở nên khá hơn, đến cả cơn đau dạ dày cũng giảm đi không ít.
Truyền dịch xong, cơn đau dạ dày gần như đã dịu, khi y tá rút kim truyền, tôi thậm chí còn cảm thấy hơi đói.
Ra khỏi bệnh viện, tôi bắt một chiếc taxi, báo địa chỉ một quán ăn nhỏ nằm sâu trong khu phố cũ.
Đó là một nơi tôi vô tình phát hiện ra từ rất lâu trước, tiệm tuy nhỏ nhưng tay nghề của chủ quán khiến tôi ăn một lần liền nhớ mãi không quên.
Trước đây, tôi đã từng rất nhiều lần muốn dẫn Phó Hoài Chu tới, tưởng tượng cảnh hai người chen chúc trong tiệm nhỏ ồn ào náo nhiệt, cảm nhận chút hương vị đời thường.
Nhưng anh luôn nghiêm khắc từ chối:
“Chỗ đó không đảm bảo vệ sinh, ăn vào không tốt cho sức khỏe. Em muốn ăn gì, anh bảo đầu bếp làm.”
Mỗi lần như vậy, người nhượng bộ luôn là tôi.
Nhưng bây giờ, tôi không cần phải nhượng bộ nữa.
Ai ngờ, khi đẩy cánh cửa kính ấy ra, tôi lại nhìn thấy Phó Hoài Chu và Tống Cẩm Hòa.
Bọn họ ngồi sát bên nhau, vai kề vai.
Trên chiếc bàn vuông nhỏ, bày đầy những món ăn ngập trong dầu ớt đỏ rực: cá nướng, lòng cay máu vịt, gà xào ớt khô… cả bàn đỏ rực một màu.
Phó Hoài Chu xưa nay không ăn được cay, cũng không thích đồ cay.
Dạ dày anh ta còn yếu hơn tôi, chỉ cần ăn chút gì kích thích một chút là lập tức khó chịu.
Còn tôi thì lại rất thích, chỉ là vì chiều theo anh ta, tôi đã bảo người làm trong nhà nấu nướng nhạt nhẽo quanh năm, gần như đã bỏ hẳn thói quen ăn cay.
Giờ phút này, Tống Cẩm Hòa đang cười tươi, gắp một miếng thịt bò phủ đầy dầu ớt, tự nhiên bỏ vào bát Phó Hoài Chu.
Anh ta gắp miếng thịt bò ấy lên, bỏ vào miệng.
Thậm chí không nhíu mày lấy một cái.
Lúc này, Tống Cẩm Hòa đã nhìn thấy tôi.
Cô ta nhẹ nhàng chọc khuỷu tay vào Phó Hoài Chu, rồi quay đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt đó mang theo sự chờ mong lấp lánh.
Cô ta đang chờ, chờ tôi giống như bao lần trước đó, bị cảnh tượng trước mắt châm ngòi lửa giận, mất kiểm soát chất vấn gào khóc khiến Phó Hoài Chu chán ghét.
Cô ta quá hiểu điểm yếu của tôi.
Nếu không, cô ta cũng sẽ không luôn dùng đủ mọi lý do để kéo anh ta rời khỏi tôi mỗi khi tôi cần anh nhất.
Càng sẽ không cố ý nhét chiếc quần lót dính máu đó vào túi áo vest của anh ta để rồi nó xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Tôi nhìn bọn họ, nở một nụ cười:
“Trùng hợp ghê, hai người cũng đến đây ăn à.”
Phó Hoài Chu vừa nhìn thấy tôi, lập tức nhíu mày khó chịu.
“Cô theo dõi chúng tôi? Kiều Tê Nhàn, cô không cần phải giám sát tôi như vậy. Nếu tôi thật sự có gì với Cẩm Hòa, thì đã xảy ra lâu rồi, cần gì phải hết lần này đến lần khác giải thích với cô?”
Tôi còn chưa mở miệng, Tống Cẩm Hòa đã lên tiếng trước.
“Phó phu nhân, chị ngàn vạn lần đừng nghĩ nhiều, do em bị bệnh, miệng không có vị gì, chỉ thèm đồ cay để kích thích nên mới phiền đến Phó tổng đi cùng em. Đều tại em không tốt, để chị hiểu lầm rồi, thật ngại quá.”
Vừa xin lỗi, cô ta vừa liếc mắt nhìn Phó Hoài Chu, ánh mắt mang theo uất ức.
Tôi thản nhiên nói:
“Tôi chỉ đến ăn cơm thôi, không hiểu lầm gì cả.”
Nói xong, tôi chẳng buồn nhìn bọn họ nữa, đi thẳng tới chỗ ngồi ở góc xa nhất, cầm lấy thực đơn bắt đầu gọi món.
Tôi tập trung gọi món, thế nhưng, giọng Tống Cẩm Hòa vẫn truyền đến tai tôi.
“Phó tổng, em nhớ anh rất biết dỗ người khác mà, sao bây giờ lại không biết dỗ nữa rồi? Phó phu nhân có lẽ chỉ là đang ghen một chút, con gái mà, anh nên dịu dàng một chút, đừng có dữ như thế.”
“Anh xem, mỗi lần em tăng ca đến kiệt sức ngủ gục, anh đều lặng lẽ lấy áo khoác đắp cho em, sợ em bị cảm.”
“Khi đi tiếp khách, anh nói con gái không nên uống nhiều rượu, hại cho sức khỏe, lần nào cũng không do dự chắn rượu giúp em, tự mình uống đến đau dạ dày.”
“Lúc em tâm trạng không tốt, mượn rượu làm càn, cố tình làm nũng gây sự với anh, anh cũng luôn nhường nhịn em, chưa bao giờ tỏ ra mất kiên nhẫn.”
“Có lần em chỉ tiện miệng nói một câu, bảo con đường gần nhà em tối quá không có đèn, anh từ đó lần nào cũng nhất quyết đưa em về tận cửa, nhìn thấy em bước vào nhà mới chịu rời đi.”
Từng câu từng chữ, từng việc vụn vặt, đều là những màn khoe khoang không thể che giấu, trần trụi phơi bày sự dịu dàng và bao dung mà Phó Hoài Chu dành cho cô ta.
“Sao giờ đối với phu nhân, anh lại chẳng còn chút kiên nhẫn nào thế?”
Phó Hoài Chu im lặng một lúc.
Rồi tôi nghe thấy anh rõ ràng nói ra một câu:
“Cô ấy khác em.”
“Cô ấy từ nhỏ đã bị nuông chiều thành hư, tính khí thì bốc đồng, không thể quá chiều, càng chiều càng ngang ngược.”
Tôi cúi đầu, chậm rãi nếm món ăn trong bát.
Canh đầu cá đậu hũ vẫn đậm đà như xưa, nhưng lạ thay, hương vị lại dường như không giống trong ký ức nữa rồi.
Thì ra bao năm tình cảm, cãi vã, hòa giải, vô số ngày tháng kề cận, cuối cùng trong lòng anh ta chỉ đọng lại đúng một kết luận: tôi bị nuông chiều đến hư, nên không thể quá yêu chiều.
Tôi không phải chưa từng tự nhìn lại bản thân.
Trong vô số đêm anh về muộn, những lúc anh ngày càng mất kiên nhẫn với tôi, tôi cũng từng không ngừng tự hỏi mình.
Có phải tôi quá tùy hứng? Có phải tôi đòi hỏi quá nhiều? Có phải do tính tôi không đủ dịu dàng, hay do tôi không đủ tin tưởng anh nên mới khiến mối quan hệ này đi đến bước này?
Thì ra, bất kể tôi thay đổi thế nào, trong mắt anh, tôi đều sai.
Anh không phải không biết dịu dàng, không phải không đủ nhẫn nại.
Chỉ là, tất cả dịu dàng và bao dung, anh đều dành cho một người khác.
Ăn cơm xong trở về nhà, tôi dặn người giúp việc:
“Mang hết chỗ trang sức và túi xách này, theo tôi đến cửa hàng đồ hiệu đã qua sử dụng.”
Không có chút luyến tiếc nào, tôi chỉ muốn nhanh chóng biến tất cả chúng thành số tiền thực sự thuộc về tôi, Kiều Tê Nhàn.
Đứng trong cửa hàng đồ cũ, tôi nhìn nhân viên cẩn thận kiểm kê từng món, định giá, báo giá.
Đúng lúc ấy, “đoàng” một tiếng lớn vang lên, một bông pháo hoa rực rỡ bất ngờ nở tung trên bầu trời đêm ngoài cửa tiệm, ánh sáng lấp lánh, làm kính cửa cũng rung nhẹ theo.
Tiếng nổ đột ngột khiến tim tôi khẽ giật một cái.
“Ôi chao, pháo hoa này nổ sát ghê.”
Chủ cửa tiệm là một người đàn ông trung niên hay nói chuyện, ông ta cười nói với tôi:
“Nghe nói tập đoàn Phó thị vừa giành được dự án lớn mà họ đầu tư nhiều năm, bây giờ đang mở tiệc ăn mừng ở nhà hàng trên không của tòa nhà bên cạnh đó! Bao trọn cả chỗ luôn, đúng là hoành tráng! Pháo hoa này chắc là bọn họ đặt để góp vui.”
Ông ta chỉ tay về phía toà nhà đối diện chếch bên kia đường:
“Chính là chỗ đó, nhìn kìa, đèn đuốc sáng trưng.”
Tôi nhìn theo hướng ông ta chỉ.
Tòa nhà với tường kính toàn bộ và tầm nhìn tuyệt đẹp – nhà hàng xoay nổi tiếng ấy – giờ đây dưới ánh sáng của pháo hoa càng thêm phần lộng lẫy.
Nhưng ánh mắt tôi lại bất giác rơi xuống, dừng lại ở ban công ngắm cảnh hơi khuất dưới nhà hàng ấy.