7.
Cuộc đối thoại hôm đó không có kết quả.
Nhưng thứ tôi cần đã có — em dâu đích thân thừa nhận, chính cô ta làm thủ tục chuyển hộ khẩu.
Tôi ghi âm toàn bộ.
Về lại tỉnh lị, tôi chuyển bản ghi âm thành văn bản, lưu lại.
Sau đó, tôi liên hệ với một luật sư.
Luật sư họ Chu, hơn 40 tuổi, chuyên xử lý tranh chấp gia đình.
Nghe tôi kể xong, ông ấy im lặng một lúc.
“Chứng cứ đầy đủ,” ông nói, “Hộ khẩu chuyển mà không có sự đồng ý của đương sự, lại có chữ ký giả, thì có thể yêu cầu tuyên vô hiệu.
Tiền đền bù giải tỏa, nếu cô chứng minh có đóng góp cho căn nhà cũ, thì vẫn có thể đòi phần.”
“Còn nhà của em trai tôi?”
“Tiền đặt cọc 38 vạn, cô có sao kê chuyển khoản, nhưng không có giấy vay nợ. Nếu bên kia nói là cô tặng, thì rất khó lấy lại.”
“Vậy nếu tôi nói là cho vay thì sao?”
“Cần có chứng cứ hỗ trợ. Ví dụ: tin nhắn, lời chứng của người làm chứng.”
Tôi nghĩ một lúc:
“Tôi có tin nhắn. Lúc chuyển khoản, ba tôi nói ‘em con sẽ cảm ơn con’, tôi đáp ‘người một nhà không cần khách sáo’.”
“Cái đó… chỉ thể hiện cô có thiện ý giúp đỡ, không chứng minh được là cho vay.”
“Vậy nếu tôi có ghi âm cả nhà thừa nhận là tiền tôi bỏ ra thì sao?”
Mắt luật sư Chu sáng lên:
“Có ghi âm thật à?”
“Có. Lần tôi về nhà, họ đều thừa nhận: 38 vạn là tiền tôi bỏ.”
“Cái này rất quan trọng.” Ông gật đầu, “Dù không đủ chứng minh cho vay, nhưng có thể kiện vì hưởng lợi không chính đáng hoặc yêu cầu hủy bỏ việc tặng.
Đặc biệt là trong trường hợp cô bị loại khỏi quyền chia đền bù giải tỏa, có thể viện dẫn lý do thay đổi hoàn cảnh, yêu cầu trả lại.”
“Vậy tỷ lệ thắng là bao nhiêu?”
“Vụ hộ khẩu: gần như chắc chắn thắng.
Vụ chia tiền đền bù: còn tùy vào phán quyết của tòa.
Vụ nhà cửa: 50–50.”
Tôi gật đầu:
“Vậy thì kiện.”
Sau khi nộp đơn khởi kiện, tôi gửi một tin nhắn vào nhóm gia đình:
“Tòa đã thụ lý. Ngày mở phiên sẽ thông báo sau.”
Nhóm bùng nổ.
Ba:
“Con thật sự kiện à?!”
Mẹ:
“Vũ Tình, con điên rồi à? Kiện chính cha mẹ ruột của mình?”
Em trai:
“Chị, chị đừng làm loạn nữa được không…”
em dâu:
“Hừ, kiện thì kiện. Ai sợ ai?”
Tôi không trả lời.
Nửa tiếng sau, mẹ gọi điện đến.
“Vũ Tình, con rút đơn đi. Mẹ xin con.”
“Tại sao?”
“Con kiện chúng ta, người ta biết thì mất mặt lắm. Hàng xóm nhìn nhà mình bằng ánh mắt gì?”
“Khi các người chuyển hộ khẩu tôi, sao không nghĩ mất mặt không?”
“Thì cũng là vì tốt cho con. Hộ khẩu ở tỉnh lị chẳng phải tiện hơn sao…”
“Hộ khẩu tôi không nằm ở tỉnh lị. Ở nhà cậu. Các người rõ hơn ai hết.”
Bà im lặng.
“Vũ Tình, nếu con dám kiện, thì đừng nhận nhà này là nhà nữa! Cứ xem như ba mẹ chưa từng sinh ra đứa con này!”
Giọng ba tôi vang lên bên cạnh, dữ dội.
Tôi khựng lại.
Rồi bật cười.
“Được thôi. Cứ xem như chưa từng sinh ra tôi.
Dù sao trong sổ hộ khẩu, cũng đâu có tôi.”
Rồi tôi dập máy.
8.
Một tuần trước phiên tòa, tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự kiến.
Là Tiểu Lỗi.
“Chị, em muốn nói chuyện riêng với chị một chút.”
Tôi do dự một lúc rồi đồng ý.
Chúng tôi hẹn nhau ở một quán trà trong huyện.
Tiểu Lỗi so với lần trước đã gầy đi trông thấy, quầng mắt đen sì, cả người không có chút sức sống.
“Chị.” Cậu ta ngồi xuống, giọng mệt mỏi. “Chị có thể đừng kiện nữa không?”
“Tại sao?”
“Ba mẹ mấy hôm nay suốt ngày cãi nhau, sức khỏe cũng không tốt. Mẹ nhập viện rồi, tim tái phát.”
Tôi cau mày.
“Nếu chị rút đơn, mình có thể thương lượng.” Cậu ta nói, “Tiền đền bù giải tỏa, em chia cho chị một phần. Không nhiều, nhưng còn hơn ra tòa.”
“Bao nhiêu?”
“… Mười vạn?”
Tôi nhìn cậu ta.
95 vạn, cậu chia cho tôi 10 vạn?
“Chị à, tiền đền bù tổng cộng có 380 vạn, bốn người chia…”
“Bốn người?” Tôi cắt ngang, “Trong sổ hộ khẩu đâu có tên chị nữa, em còn nhớ không?”
Cậu ta nghẹn lời.
“Còn nữa,” tôi nói tiếp, “Chuyện căn nhà, luật sư nói có thể yêu cầu trả lại. 38 vạn đặt cọc, cộng với phần tăng giá 5 năm qua, bây giờ tầm 90 vạn.”
Sắc mặt cậu ta thay đổi.
“Nhưng… nhưng đó là chị cho em mà…”
“Vợ em cũng nói vậy.” Tôi gật đầu. “Vậy nên để tòa phân xử, xem đó là cho vay hay cho không.”
“Chị…”
“Em biết sự khác nhau giữa hai chuyện đó không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
“Nếu là cho không, chị có thể yêu cầu rút lại việc tặng vì hoàn cảnh thay đổi — em vẫn phải trả.
Nếu là cho vay, thì em phải trả cả vốn lẫn lãi.”
Cậu ta bắt đầu hoảng loạn.
“Chị… thực sự… em không có tiền…”
“Vậy thì bán nhà.”
“Lưu Diễm sẽ không đồng ý đâu!”
“Đó là chuyện của em.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
“Chị!” Cậu ta chụp lấy tay tôi. “Chị không thể vì ba mẹ, mà tha cho em một lần sao?”
Tôi cúi đầu nhìn tay cậu ta đang nắm lấy tôi.
“Tiểu Lỗi,” tôi nói, “em có biết suốt mười năm qua, chị đã bỏ bao nhiêu tiền cho cái nhà này không?”
Cậu ta im lặng.
“Hơn năm trăm ngàn.” Tôi nói rành rọt từng chữ.
“Em mua nhà, chị trả tiền đặt cọc.
Em cưới vợ, chị lo tiền sính lễ.
Ba mẹ bệnh, chị trả tiền viện phí.
Mọi người xài tiền chị xài không biết ngại,
Đến lúc chia tiền, thì đá chị ra ngoài.”
“Em… em cũng hết cách rồi…”
“Em hết cách gì?” Tôi hất tay cậu ta ra.
“Lúc Lưu Diễm đi chuyển hộ khẩu, em biết không?”
Cậu ta sững lại.
“…Biết.”
“Biết mà không ngăn lại?”
“Cô ấy… cô ấy nói làm vậy là tốt cho chị…”
Tôi bật cười khẩy.
“Tốt cho tôi.” Tôi nhìn cậu ta. “Tiểu Lỗi, em với vợ em đúng là một cặp.”
Tôi quay người rời khỏi quán trà.
Vừa bước ra ngoài, tôi nghe có người hét phía sau:
“Chị nó mà đòi chia à? Nó có công sức gì xây cái nhà đó đâu!”
Không phải giọng Tiểu Lỗi.
Là Lưu Diễm.
Tôi quay đầu lại.
Không biết từ khi nào, cô ta đã bám theo, đứng ở cửa quán, chống nạnh, vẻ mặt đầy khinh khỉnh.
“Dựa vào cái gì mà đòi chia tiền đền bù?” Cô ta nói, “Nhà cũ là chúng tôi ở, là chúng tôi sửa sang, là chúng tôi chăm sóc ba mẹ.
Còn chị? Một năm về được mấy lần?”
Tôi nhìn cô ta, bỗng thấy buồn cười.
“Cô nói đúng.” Tôi gật đầu. “Nhà cũ là các người ở.”
“Đó, thế là xong!”
“Nhưng hộ khẩu ai đi chuyển?” Tôi tiếp lời. “Ai giả mạo chữ ký tôi?”
Sắc mặt cô ta lập tức biến đổi.
“Tôi có giấy tờ từ công an.” Tôi lấy điện thoại ra.
“Người làm đại diện: Lưu Diễm.
Chữ ký: Trần Vũ Tình.
Chỉ cần giám định chữ viết, cô xong đời.”
“Em… em…”
“Còn nữa,” tôi cất điện thoại, “Câu lúc nãy cô nói, tôi đã ghi âm rồi.
Cô nói: ‘Chị nó có tư cách gì mà chia?’ —
Cô thừa nhận tôi có tư cách chia.”
Cô ta đứng chết lặng.
Tôi bước tới, khẽ nói bên tai:
“Gặp nhau ở tòa.”
9.
Hôm xét xử, tôi mặc một bộ vest đen.
Ba mẹ, em trai và em dâu đều có mặt trong phòng xử.
Luật sư phía họ là người thuê ở huyện, trông không có vẻ chuyên nghiệp.
Phía tôi là luật sư Chu.
Thẩm phán gõ búa, tuyên bố bắt đầu.
Quá trình xét xử kéo dài, nhưng điểm mấu chốt chỉ có vài việc.
Tôi nộp hồ sơ từ công an, tên người đại diện, chữ ký giả, giấy ủy quyền.
Luật sư Chu đề nghị giám định chữ viết.
Kết quả: Chữ ký trên ủy quyền không trùng khớp với chữ viết của tôi.
Thẩm phán tuyên bố ngay tại tòa:
Chuyển hộ khẩu không có sự đồng ý của đương sự, thủ tục trái pháp luật, tuyên vô hiệu.
Thứ hai, việc chia tiền đền bù giải tỏa.
Luật sư bên bị nói: hộ khẩu không còn ở địa phương thì không được chia.
Luật sư Chu phản biện:
Nguyên đơn là thành viên gia đình, có đóng góp cho tài sản gia đình, có quyền chia.
Chúng tôi nộp chứng từ chuyển khoản suốt 10 năm – trên 500,000 tệ.
Thẩm phán nói sẽ căn cứ theo tình hình hộ khẩu, đóng góp thực tế và tình trạng cư trú, để phán quyết theo luật.
Thứ ba, tiền đặt cọc 38 vạn có cần hoàn lại không?
Đây là điểm mấu chốt.
Bên kia nói đây là cho tặng.
Luật sư Chu đưa ra:
– Sao kê chuyển khoản
– Tin nhắn trò chuyện
– Ghi âm lời thừa nhận
Trong bản ghi âm:
– Em trai tôi nói: “38 vạn đặt cọc, là chị bỏ ra.”
– Ba tôi nói: “Là trách nhiệm của chị, làm chị mà.”
– em dâu nói: “Chị ta có tư cách gì mà chia?”
Phòng xử lặng đi vài giây.
Thẩm phán hỏi tôi:
“Nguyên đơn, lúc chuyển tiền, cô nghĩ gì?”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào người nhà mình.
“Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, giúp đỡ em trai một tay.”
“Tôi tưởng rằng chúng tôi là một gia đình, nên không nói rõ là cho hay mượn.”
Tôi dừng lại một nhịp.
“Nhưng tôi không ngờ, họ âm thầm chuyển hộ khẩu của tôi, gạt tôi khỏi quyền chia tài sản giải tỏa.”
Thẩm phán gật đầu.
Tôi nói tiếp:
“Thưa tòa, tôi không cần tiền của họ.
Tôi chỉ muốn đòi lại phần thuộc về mình.”
Phòng xử lại chìm trong im lặng.
Mẹ tôi cúi đầu, hình như đang lau nước mắt.
Ba mặt lạnh như sắt, không nói một lời.
Em trai ngồi co ro, không dám nhìn tôi.
em dâu cắn môi, mắt đảo quanh.
Thẩm phán gõ búa:
“Tạm dừng xét xử. Ngày tuyên án sẽ thông báo sau.”
Ra đến cửa, em trai tôi đuổi theo.
“Chị… em không cố ý… Là ba mẹ bắt em làm vậy…”
Tôi nhìn cậu ta, chỉ cảm thấy mệt mỏi.
“Tiểu Lỗi,” tôi nói, “năm nay em 28 tuổi rồi.”
“…Dạ.”
“Còn nói ‘ba mẹ bảo em làm’?”
Cậu ta khựng lại.
“Em là người lớn rồi. Em có tư duy, có phán đoán.
Em biết cái gì đúng, cái gì sai.”
“Em…”
“Em đã chọn đứng về phía họ, thì phải chịu trách nhiệm với lựa chọn đó.”
Tôi quay người bỏ đi.
Đi được mấy bước, tôi dừng lại.
“À đúng rồi.” Tôi quay đầu lại nhìn cậu ta.
“Nhà em có thể sẽ bị tòa niêm phong.
Tòa sẽ bảo toàn tài sản.”
Sắc mặt cậu ta lập tức trắng bệch.